Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Quyển 2: Bloody Mary

Chương 7: BÀN TAY MA

Cần Gia & Lãn Nương biên dịch

***

Nguyễn Chiêm chết tiệt vẫn chưa đến!

Tiểu Hạ đứng đợi dưới gốc cây đối diện tòa nhà số 7 mà tức lộn cả ruột. Cô không lường đến tình huống để lại đường lui cho Nguyễn Chiêm, nhưng nếu người ta không đến thì làm thế nào?

Tiểu Hạ tập trung toàn bộ tinh thần quan sát căn phòng của Trương Tuyết. Căn phòng đó rất dễ tìm, thậm chí không cần phải hỏi người khác bởi vì cửa sổ được trang trí tỉ mỉ, rất dễ nhận ra điểm khác biệt.

Cô vẫn nhìn chằm chằm vào khung cửa sổ đó kể từ lúc chạy tới đây, chỉ sợ bỏ lỡ điều gì đó. Nhưng cho đến giờ vẫn chưa có chuyện gì xảy ra. Trương Tuyết chưa đi ra ngoài, hoặc là vừa mới về. Dù sao đèn trong phòng vẫn luôn sáng. Trong khoảng thời gian đó, cô ấy còn rất mất lịch sự mà ném đồ từ trên ban công xuống.

Tiểu Hạ không biết chuyện cô ấy hẹn hò là như thế nào, nhưng bây giờ cũng đã muộn, còn nửa tiếng nữa là đến giờ ký túc xá tắt đèn. Ví thử đến lúc đó vẫn không có chuyện gì thì hẳn là an toàn, trừ khi cô ấy mò mẫm soi gương trong bóng tối. Nếu vậy thì cô cũng hết cách, cho nên lúc này cô phải cố gắng hết sức, nếu có điều gì khả nghi thì nhất định phải kiểm tra rõ, bằng không sẽ chẳng thể ngủ ngon.

Nếu không có chuyện gì xảy ra, nghĩa là cô đã đoán sai. Song, cô lại rất vui với kết quả đó. Có lẽ cô là luật sư đầu tiên cảm thấy vui mừng khi phỏng đoán của mình bị sai.

Tuy nhiên đúng lúc này, đèn đóm trong tòa nhà số 7 đột nhiên phụt tắt.

Tiểu Hạ sững sờ tại chỗ, không biết phải làm thế nào. Khung cửa đen sì của tòa nhà trông giống như cái miệng của yêu quái đang há to, chuẩn bị nuốt chửng tất cả những người bước vào. Có lẽ bên trong đó đã có ánh sáng sinh mệnh đang bị dập tắt, nhưng Nguyễn Chiêm vẫn chưa đến, còn cô lại không dám vào tòa nhà một mình.

Đây là sự cố hay là...

Trong lúc Tiểu Hạ đang đắn đo, có luồng ánh sáng mạnh của chiếc đèn pin cỡ lớn chiếu vào cửa, một bóng người có vẻ như là quản lý ký túc xá đang đi chầm chầm ở lối vào tòa nhà. Sau đó, tòa nhà lại sáng trở lại.

Thì ra là bị nhảy cầu dao. Tiểu Hạ thở phào nhẹ nhõm, tuy nhiên cô ngay lập tức phát hiện có gì đó sai sai.

Đèn trong phòng Trương Tuyết không sáng trở lại. Nếu cả tòa nhà bị mất điện thì không có lí do gì mà chỉ có mình cô ấy vẫn ở trong bóng tối. Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện, cho nên đèn trong phòng cô ấy mới không thể sáng trở lại?

Tiểu Hạ chạy xuống lầu, nhặt một hòn đá rồi ném lên cửa sổ phòng Trương Tuyết. Rành rành là cô đã nhặt hòn đá quá to và ném quá mạnh, bởi lẽ tiếng kính vỡ nghe rõ mồn một. Có điều, các phòng ký túc xá khác không có ai chạy ra xem, còn căn phòng của Trương Tuyết vẫn tối om om.

Nhất định là phù thủy trong gương đang giết người.

Tiểu Hạ toát mồ hôi lạnh, bấy giờ mới thấm thía cảm giác một thân một mình. Trong tình thế cấp bách, cô không thể nghĩ ngợi nhiều nữa, bèn cắn răng chạy vào trong tòa nhà. Nhân lúc quản lý ký túc xá đang mải xem tivi, cô lẻn lên tầng ba, đến trước cửa phòng của Trương Tuyết.

Sau đó, cô run rẩy áp tai vào cửa, cẩn thận lặng nghe, nhưng bên trong không có bất cứ tiếng động nào mang dấu vết của sự sống. Khi cô đang lấy làm khó hiểu trước sự im ắng này, một cảm giác kỳ quái bỗng dâng lên trong lòng. Cô cảm thấy bên trong cũng có ai đó đang dán vào cửa nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, cứ như thể cô và “cô ấy” đang ghé sát vào nhau, còn cánh cửa ngăn cách giữa họ dường như biến mất, thậm chí còn có thứ gì đó đang chạm vào cơ thể cô.

Tiểu Hạ hít sâu một hơi, nửa bên người áp vào ván cửa tê dại. Cô lập tức rời khỏi cánh cửa giống như không tồn tại này, nhưng “người bên trong” lại phát ra tiếng “suỵt” cảnh cáo.

Sau đó, cánh cửa lặng lẽ mở ra.

Trương Tuyết đứng ở cửa, có điều trông cô ấy rất kỳ lạ. Cô ấy không ngẩng mặt lên nhìn người ngoài cửa mà cúi đầu nhìn chăm chăm vào chiếc gương trang điểm nhỏ trong tay, như thể bị trói chặt vào nó.

“Trương Tuyết!” Tiểu Hạ vô thức gọi vài tiếng.

Cô ấy ngẩng đầu lên, dưới mái tóc dài xõa tung là khuôn mặt đầy vết cào, máu me đầm đìa, một con mắt treo lủng lẳng trên gò má, con mắt còn lại vẫn nguyên vẹn thì đang đờ đẫn nhìn cô.

Tiểu Hạ sợ đến mức tim suýt nữa thì ngừng đập, chỉ biết đứng ngây ra như phỗng, nhìn Trương Tuyết vươn hai tay ra như thể muốn đưa chiếc gương cho cô.

“Cho… cô… đấy.” Cô ấy nghiêm túc nói với giọng rất nhẹ, dường như có thứ gì đó bông mềm trườn qua trước ngực Tiểu Hạ.

Cô chậm rãi lùi lại. Trương Tuyết đứng bất động, nhưng cánh tay cô ấy vẫn một mực giơ ra càng lúc càng dài. Chiếc gương giống như lá bùa đòi mạng tiến đến gần cô, cho đến khi cánh tay của Trương Tuyết vươn dài quá mức mà con người nên có, rồi gãy đánh “rắc” một tiếng, máu tươi bắn tung tóe, còn chiếc gương trang điểm lăn vào trong góc tối hơn.

Cánh tay bị đứt tiếp tục trườn về phía trước như thể có sự sống. Tiểu Hạ kinh hãi, nhìn trân trân vào Trương Tuyết vẫn đứng bên trong cửa với vẻ mặt thản nhiên, không hề có cảm giác đau đớn, còn nở nụ cười quái dị và nhìn cô bằng ánh mắt vô hồn.

“Biến hóa rồi!” Giọng nói của cô ấy trở nên cứng nhắc.

Tiểu Hạ bỗng quay đầu lại.

Trong góc tối, một bàn tay ma quỷ thò ra từ trong chiếc gương vẫn nguyên vẹn, rồi lặng lẽ vươn về phía cô. Bàn tay có dáng cực đẹp, lại trắng nõn mịn màng, thoạt nhìn thì thấy đây là bàn tay của trang tuyệt sắc giai nhân, đang lóe lên ánh sáng màu xanh nhạt trong bóng tối. Chỉ là, có vài lời chú màu đen quấn quanh cánh tay, trên móng tay dài vừa nhọn vừa đỏ vẫn còn dính máu lẫn thịt sau khi làm người khác bị thương. Cánh tay rất đỗi mềm mại, mềm mại vượt xa khái niệm mà con người có thể chấp nhận được, chẳng khác gì tấm vải bay ra từ trong gương và liên tục nhảy múa.

Chỉ thoáng một cái, nó đã đuổi đến chỗ Tiểu Hạ, rồi dừng lại trước ngực cô một khoảng. Điều này khiến cô nhận ra rằng chiếc bùa hộ mệnh đeo trên cổ có thể bảo vệ mình an toàn một thời gian. Cô bèn đánh bạo di chuyển từ từ, hòng thoát khỏi mối đe dọa. Ngặt nỗi, bàn tay như con rắn săn mồi, vẫn theo sát cô như hình với bóng. Tuy nó không thể làm cô bị thương, nhưng cô cũng không tài nào thoát khỏi sự khống chế của nó, cho đến khi nó dồn cô vào một góc tường.

Một người và một bàn tay ma cứ thế giằng co với nhau.

Xào xạc...

Sau một hồi tiếng gió thổi qua lá cây, một bàn tay khác duỗi ra bên cạnh bàn tay ma. Nói chính xác thì đó chỉ là bộ xương tay. Nó kêu ken két, rên rỉ và vươn dài ra, rồi vẫy Trương Tuyết đã hoàn toàn không còn tri giác. Cô ấy đứng thẳng người, nghiêng đầu như một con rối bị điều khiển, sau đó chầm chậm đi ra ngoài hành lang một cách cứng đờ. Máu từ cánh tay bị gãy chảy ra khắp sàn nhà. Bộ xương tay đột nhiên thay đổi phương hướng, chỉ vào Tiểu Hạ. Trương Tuyết liền đi thẳng về phía cô.

Cô ấy đi tới mỗi lúc một gần, cho đến khi cùng với bàn tay trong gương ép Tiểu Hạ vào góc tường không thể động đậy.

“Đưa đây!” Trương Tuyết thình lình cất tiếng hung dữ, còn mắt treo trên gò má cũng trừng trừng nhìn Tiểu Hạ.

“Cái gì cơ?” Cô run lẩy bẩy dựa sát vào tường.

“Mặt của cô.” Dứt lời, cô ấy giơ tay vồ lấy mặt cô.

Tiểu Hạ hoảng sợ, vội vàng đưa tay che mặt theo bản năng, nhưng lại cảm nhận được một bàn tay bất ngờ ôm lấy eo mình, kéo cô sang một bên trước khi cô kịp hét lên. Sau đó, cô nghe thấy một tiếng “rầm” và một tiếng “vù” phát ra gần như cùng lúc.

Đó là Nguyễn Chiêm, rốt cuộc thì anh cũng đã đến.

“Đừng qua đây!” Anh ngăn cô gái đang chực lại gần, nhưng cô vẫn nhìn thấy Trương Tuyết ngã trên sàn, còn bàn tay vươn ra từ chiếc gương và bộ xương tay đã bị dán một lá bùa vàng. Ngọn lửa màu đen trên lá bùa cháy phừng phừng khiến bàn tay ma bất mãn co lại rồi duỗi ra, cuối cùng phát ra tiếng khóc và rụt lại.

Chiếc gương vỡ toang, gây ra tiếng động lớn.

“Đừng nói chuyện!” Nguyên Chiêm lại ngăn Tiểu Hạ lần nữa, rồi nhanh chóng cầm lấy thứ gì đó trên cánh tay đã bị đứt lìa của Trương Tuyết. Sau đó, anh giơ ngón tay giữa ra vẽ vài nét lên giữa hai đầu lông mày Tiểu Hạ, rồi kéo cô trốn vào một góc. Hai người gần như vừa mới nấp xong thì có một cô gái bước ra khỏi phòng và hét toáng lên khi nhìn thấy cảnh tượng trước cửa phòng Trương Tuyết. Tiếp theo, cả tòa nhà đều bị kinh động, hiện trường hết sức hỗn loạn.

Tiểu Hạ và Nguyễn Chiêm trốn trong góc. Cô rất thắc mắc tại sao những người chạy qua trước mặt họ lại không nhìn thấy họ. Lúc này, cô chỉ cảm thấy đầu ngón tay mát lạnh của anh lướt qua giữa hai đầu lông mày cô thật dễ chịu. Sau khi nỗi sợ hãi tột độ qua đi, lại được Nguyễn Chiêm bảo vệ sau lưng, cô bỗng dưng sinh ra cảm giác ỷ lại vào người đàn ông này.

“Đi nào, cẩn thận một chút!” Anh nói ngắn gọn và nắm tay cô một cách rất tự nhiên, rồi men theo bức tường đi xuống lầu.

“Sao họ không nhìn thấy chúng ta?” Sau khi xuống dưới lầu, mặc dù vẫn còn hoảng sợ, nhưng cô vẫn không quên thỏa mãn trí tò mò của mình, mặt khác lại cực kỳ khâm phục Nguyễn Chiêm còn biết nghĩ đến việc che giấu tung tích của họ trong thời khắc đó. Nếu không, sự xuất hiện của người lạ trong ký túc xá sẽ gây ra những rắc rối không cần thiết, có khi sẽ bị coi là hung thủ. Đến lúc ấy, sẽ chẳng có ai tin lí do cô lẻn vào đây.

“Không có gì, chút thủ thuật che mắt ấy mà.”

“Thế nghĩa là có thể tàng hình sao?”

“Chẳng qua là cách lợi dụng bóng tối và bát quái mà thôi.”

“Cái này hay đấy, khỏi phải lén lút lẻn vào như kẻ trộm nữa.” Nhưng mỗi lần anh nói nhẹ tênh như vậy, Tiểu Hạ lại biết rằng đó là năng lực đáng gờm, và càng thêm ngưỡng mộ anh.

“Ai bảo cô tự mình đi vào đó?” Nhớ lại tình huống nguy hiểm nghìn cân treo sợi tóc lúc nãy, Nguyễn Chiêm không khỏi bực mình: “Chính cô nói là sẽ gặp nhau ở đây, thế mà tôi còn chưa đến, cô đã tự ý hành động rồi?”

“Tôi đã đợi anh rất lâu. Từ chỗ anh đến đây, cho dù có bò ra đường cũng đi đi về về được một lượt rồi. Tôi còn tưởng rằng anh sẽ không đến.”

“Tôi cũng muốn làm như vậy lắm chứ.”

“Họ Nguyễn kia!”

“Sự thật là thế mà.” Anh vừa nói vừa xoa ngực, cảm giác đau đớn đến nhăn mày. Sức mạnh của bàn tay ma quả nhiên không thể coi thường.

Dưới ánh đèn mờ, Tiểu Hạ không nhìn thấy được sắc mặt tái nhợt của Nguyễn Chiêm, mà chỉ cảm thấy chán nản với thái độ của anh. Cô không hiểu tại sao mọi chuyện lại luôn như vậy, ngay khi cô vừa mới có thiện cảm với anh thì lập tức bị anh chọc giận.

“Là do anh quá chậm chạp thì có.”

“Tôi chưa đến trường đại học này bao giờ, ‘cô Lại’ ạ. Tôi lại chẳng biết bay, cô tưởng tòa nhà này dễ tìm lắm chắc?”

“Không phải là anh biết rất nhiều ‘phép thuật’ sao? Tại sao anh không lấy ra dùng thử?” Tiểu Hạ hờn dỗi đá một hòn đá nhỏ trên mặt đất, sau đó chợt nhận ra lỗi sai trong lời nói của anh: “Anh nói ‘cô Lại’ gì cơ? Tôi họ Nhạc nhé! Nhạc trong ‘sơn nhạc’ (ngọn núi cao)”

“Vâng, cô ‘vô lại’ ạ!”

Nguyễn Chiêm rất buồn cười trước vẻ tức giận của cô, nhưng một cơn đau dữ dội khiến anh bỗng nhiên ho khan, mặc dù đã cố gắng chịu đựng, song khóe miệng vẫn xuất hiện vệt máu.

“Trời ơi, anh bị thương rồi.” Tiểu Hạ hoảng hốt, còn sợ hãi hơn cả lúc gặp ma. Vì thế, cô chẳng buồn cãi lại mà đưa tay ôm lấy mặt anh, để xem anh bị thương ở đâu.

Vẻ lo lắng của cô rất tự nhiên, nhưng khi ngón tay mềm mại của cô chạm vào mặt anh, anh thoáng ngẩn người, sau đó liền quay mặt đi chỗ khác né tránh.