Tự (Mở đầu)
"Đoàng, đoàng, đoàng!" Vài tiếng súng nổ chói tai xé toạc màn đêm đen đặc, triệt để đánh vỡ sự tĩnh lặng chết chóc của bóng tối.
Dưới ánh trăng tròn vành vạnh sáng vằng vặc, trong khu rừng rậm rạp bỗng vang lên một trận tiếng bước chân dồn dập, dẫm đạp lên cành khô lá úa.
Cùng với thể lực đang trôi đi với tốc độ chóng mặt, mặc dù hắn vẫn đang cắn chặt răng gượng gạo kiên trì. Thế nhưng cơn choáng váng ập đến trong đại não, những vết thương sâu hoắm trên bả vai cùng bên hông, nương theo từng bước chạy trối chết, máu tươi đỏ sẫm giống như suối nguồn tuôn trào ra ngoài, mùi máu tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi, tất cả đều đang tàn khốc nhắc nhở Hàn Thần rằng, cỗ thân thể này của hắn đã đạt đến giới hạn cuối cùng rồi.
Ha ha! Xem ra cái mạng nhỏ hôm nay phải bàn giao lại tại nơi khỉ ho cò gáy này rồi. Liếm liếm đôi môi khô khốc nứt nẻ rỉ máu, Hàn Thần thầm cười khổ trong lòng.
Dựa lưng vào gốc cây cổ thụ to lớn bên cạnh, hắn hung hăng hít sâu một ngụm khí lạnh, cố gắng đè ép cảm giác mệt mỏi rã rời đang điên cuồng dâng lên trong cơ thể, nghiêng tai lắng nghe bốn phía truyền đến tiếng "sột soạt" của cành lá bị bẻ gãy.
Đại khái ước lượng số lượng kẻ địch đang truy sát phía sau, hắn hít sâu một hơi, trong đôi đồng tử đen nhánh xẹt qua một tia kiên định lạnh lẽo.
Muốn lấy mạng của Hàn Thần ta, tuyệt đối không dễ dàng như vậy đâu!
"Ha ha ha ha, Hàn Thần, ngoan ngoãn bỏ cuộc đi! Đừng lãng phí chút sức lực tàn tạ đó nữa, ngươi vĩnh viễn không thoát khỏi lòng bàn tay của ta đâu, tự mình lăn ra đây, ta có lẽ sẽ còn giữ lại cho ngươi một cái toàn thây." Đúng lúc này, từ cách đó không xa phía sau lưng truyền đến một giọng nói âm hiểm, lạnh lẽo như rắn độc.
Hàn Thần chỉ cần nghe âm thanh liền biết kẻ đang sủa bậy phía sau chính là Lôi Hổ, một trong hai vị phó bang chủ của Hổ Bang.
Mà vị phó bang chủ còn lại của Hổ Bang, không ai khác chính là bản thân Hàn Thần. Từ nhỏ, Hàn Thần đã được lão bang chủ Hổ Bang nhận nuôi từ cô nhi viện, bắt đầu từ năm 15 tuổi đã lăn lộn trong thế giới ngầm, đao kiếm liếm máu.
Từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, Hàn Thần nếm đủ mọi thói đời nóng lạnh, nhân tình ấm lạnh. Hơn nữa lại trưởng thành trong hoàn cảnh hắc đạo tàn khốc, cho nên tâm trí của hắn trưởng thành hơn những kẻ đồng trang lứa rất nhiều, làm người trầm ổn, làm việc sát phạt quả đoán, tàn nhẫn vô tình.
Bởi vậy, Hàn Thần năm nay mới 20 tuổi, cũng đã lập xuống vô số chiến công hiển hách cho Hổ Bang, khiến Hổ Bang trở thành bang phái đầu sỏ của thành phố này, cho dù ở trong tỉnh cũng có danh tiếng không nhỏ. Cũng vì thế, hắn một bước ngồi lên vị trí phó bang chủ, dưới một người trên vạn người.
Thế nhưng cách đây không lâu lại truyền đến tin tức lão bang chủ bệnh nặng, thời gian sống không còn bao nhiêu.
Nhất thời, các huynh đệ trong bang đều nhận định Hàn Thần sẽ là nhân tuyển tốt nhất cho vị trí bang chủ đời tiếp theo. Nào ai ngờ được ngay trong ngày hôm nay, đột nhiên lại truyền ra tin tức vị phó bang chủ còn lại là Lôi Hổ, dĩ nhiên lại là con trai ruột của lão bang chủ, đồng thời vị trí bang chủ đời tiếp theo cũng do gã kế thừa.
Tin tức này vừa truyền ra, trên dưới Hổ Bang lập tức xôn xao ầm ĩ.
Mà cùng lúc đó, Hàn Thần đang ở trong quán bar thuộc thế lực của mình thì bị bao vây, lọt vào tập kích, mặc dù có tâm phúc liều mạng hỗ trợ phá vây, nhưng Hàn Thần vẫn bị trúng đạn ở bả vai và bên hông, trọng thương bỏ chạy.
Từ xưa đến nay quyền lực làm mờ mắt người quả nhiên không sai, cho dù ta vì bang phái lập xuống hãn mã công lao, cuối cùng vẫn rơi vào kết cục thê thảm như thế này, ha ha, công cao chấn chủ a công cao chấn chủ... Có được chút thời gian thở dốc, Hàn Thần thoáng suy nghĩ một chút liền hiểu rõ nguyên do trong đó. Hắn không khỏi nở một nụ cười khổ châm biếm.
Không thèm để ý đến tiếng sủa gâu gâu của Lôi Hổ cách đó không xa, Hàn Thần lẳng lặng nằm rạp trong bụi cỏ rậm rạp khôi phục thể lực, đôi mắt sắc bén như ưng chuẩn gắt gao nhìn chằm chằm đám người Lôi Hổ đang tản ra tìm kiếm mình ở đằng xa.
Mặc dù hiện tại đang ở trong tình cảnh tồi tệ nhất, nhưng Hàn Thần lại không có chút hoảng loạn nào. Hắn không ngừng đánh giá bốn phía, nghiêng tai lắng nghe âm thanh truyền đến. Trong đầu không ngừng phân tích sự phân bố nhân lực và đối sách tiếp theo của mình.
Cảm nhận được đám người tìm kiếm đang ngày càng đến gần, trái tim Hàn Thần dần dần chìm xuống đáy vực. Lần này Lôi Hổ mang theo hơn 30 tên thủ hạ đến truy bắt hắn, hơn nữa trong tay mỗi tên đều lăm lăm súng lục, thậm chí có vài tên còn mang theo cả súng tiểu liên, trong tình huống như vậy, cho dù hắn có mọc thêm cánh cũng tuyệt đối không thể trốn thoát.
Mặc dù biết rõ bản thân hẳn phải chết không thể nghi ngờ, nhưng Hàn Thần không cam lòng a!
Hàn Thần từ năm 15 tuổi đã vì Hổ Bang đánh hạ giang sơn, trong đó trải qua bao nhiêu lần sinh tử, vì Hổ Bang đổ bao nhiêu máu tươi. Có thể nói Hổ Bang ngày nay chính là do Hàn Thần dùng mạng đổi lấy. Thế nhưng công thần ngày xưa, đến hôm nay lại rơi vào kết cục thê thảm như thế này. Vắt chanh bỏ vỏ, thỏ khôn chết chó săn bị mổ!
Ngẩng đầu nhìn Lôi Hổ vẫn đang không ngừng kêu gào cách đó không xa, trong đôi mắt đen nhánh của Hàn Thần tuôn trào ra sát cơ lạnh lẽo thấu xương.
"Cho dù có chết, ta cũng phải kéo ngươi xuống đệm lưng!" Lời nói tràn ngập sát ý lạnh lẽo vô tình dường như khiến cho nhiệt độ xung quanh cũng giảm xuống không ít.
Không đợi đám người xung quanh tiếp cận, hắn chậm rãi đứng dậy lùi lại rời khỏi bụi cỏ, lập tức chìm vào trong bóng tối đen đặc.
Đã quyết định muốn giết Lôi Hổ, vậy thì phải cố gắng tiêu diệt hơn 30 tên thủ hạ còn lại, nếu không hắn căn bản không có cơ hội tiếp cận Lôi Hổ, càng đừng nói đến chuyện lấy mạng gã.
"Hừ, ta muốn xem ngươi có thể trốn đến khi nào, lũ chó con mau lục soát cẩn thận cho ta, đem tên tạp chủng này giải quyết, ta sẽ ghi cho mỗi người một công lớn, kẻ nào giết được tên tạp chủng đó sẽ được thưởng thêm 10 vạn tiền mặt. Sau khi chuyện thành công, các cô em ở Thiên Thượng Nhân Gian tùy các ngươi chọn, lão tử bao hết!" Lôi Hổ thấy đến bây giờ vẫn chưa giải quyết được Hàn Thần, trong lòng cũng phiền não vô cùng, mặc dù lão tử của gã đã truyền vị trí bang chủ cho gã, thế nhưng đám lão làng trong bang vẫn một mực ủng hộ Hàn Thần.
Hàn Thần không chết, gã đừng hòng ngồi vững trên chiếc ghế bang chủ.
Tục ngữ có câu trọng thưởng tất có dũng phu, hơn 30 tên thủ hạ nghe được lời hứa hẹn của Lôi Hổ, lập tức từng tên giống như được tiêm máu gà, hưng phấn vô cùng, tìm kiếm càng thêm bán mạng.
Hàn Thần trốn trong góc tối quan sát đám người đang nhanh chóng lục soát bốn phía, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. Hắn nâng tay phải lên, nhắm thẳng vào một tiểu đội đang ở gần mình nhất.
"Đoàng, đoàng, đoàng!"
Vài tiếng súng nổ giòn giã vang lên, Hàn Thần cũng không thèm nhìn xem kết quả ra sao, lập tức lùi lại rời khỏi vị trí cũ.