Trải qua gần 10 năm huấn luyện súng ống, đối với thương pháp của mình, Hàn Thần vẫn tràn đầy tự tin, huống hồ khoảng cách gần như vậy chỉ có hơn 10 thước.

Mà nương theo sự rời đi không một tiếng động của Hàn Thần, tiểu đội cách đó không xa cũng theo tiếng súng mà ngã gục xuống đất, nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện, mi tâm của mỗi tên đều có một lỗ thủng đang ồ ạt chảy máu tươi.

Đám người gần đó nghe thấy tiếng súng liền nhanh chóng chạy tới, nhưng làm sao còn thấy được bóng dáng của Hàn Thần, chỉ nhìn thấy trên mặt đất là vài cái xác của huynh đệ đang dần trở nên lạnh lẽo.

Thi thể vẫn chưa kịp lạnh, giống như một chậu nước đá dội thẳng xuống, triệt để dập tắt thần kinh đang hưng phấn tột độ của bọn chúng. Đám người đưa mắt nhìn nhau, không khỏi cảm thấy sống lưng lạnh toát.

Tiếng súng vừa rồi chỉ kéo dài vỏn vẹn 2 giây, nói cách khác, chỉ trong 2 giây ngắn ngủi, Hàn Thần đã ở trong đêm đen đưa tay không thấy năm ngón này bắn trúng mi tâm của bọn chúng, tước đoạt đi tính mạng của bọn chúng. Lúc này, bọn chúng không khỏi hoài nghi liệu mình có còn mạng để nhận 10 vạn tiền thưởng kia hay không.

Thế nhưng, mặc dù sợ hãi, nhưng dưới mệnh lệnh của Lôi Hổ, đám người không thể không cắn răng tiếp tục truy kích.

Trong khoảng thời gian tiếp theo, Hàn Thần giống như một bóng ma trong đêm tối, cứ cách một lúc lại vang lên một trận súng nổ, mỗi lần súng nổ qua đi, trên mặt đất lại xuất hiện thêm vài cỗ thi thể đã mất đi sinh cơ.

Bất quá Hàn Thần dù sao cũng không phải siêu nhân, không có thân thể đao thương bất nhập, sau khi liên tục oanh sát hơn 20 tên, Hàn Thần cũng phải trả giá bằng hai lỗ đạn máu chảy ròng ròng ở ngực trái và đùi.

Lôi Hổ lúc này đã tức giận đến mức dậm chân chửi thề, vốn tưởng rằng hơn 30 người truy sát một tên tạp chủng đang bị thương sẽ dễ như trở bàn tay, ai ngờ đến nay không những không giải quyết được đối phương, ngược lại còn tổn thất hơn 20 tên huynh đệ, chuyện này nếu để lão tử của gã biết được, không biết sẽ giáo huấn gã ra sao.

Vạn nhất để tên tạp chủng Hàn Thần kia trốn thoát, quay về nhận được sự ủng hộ của đám người trong bang trở thành bang chủ, đến lúc đó cái mạng nhỏ của gã cũng đi đứt.

"Mẹ kiếp, điều thêm 30 người nữa tới đây cho ta, lão tử không tin tên tạp chủng này mạng lớn đến mức không chết được!" Lôi Hổ lấy bộ đàm ra, gầm thét điên cuồng vào trong.

Đột nhiên ở đằng xa lại vang lên một trận súng nổ, ngay sau đó trong bộ đàm của Lôi Hổ truyền đến một giọng nói mừng rỡ như điên: "Lão đại, bắt được hắn rồi, bắt được rồi..."

Lôi Hổ nghe vậy liền cười ha hả không ngừng, cũng không chú ý tại sao phía sau lại không có tiếng động gì nữa, nhanh chóng tập hợp những tên huynh đệ còn lại lao về phía có tiếng súng.

Lôi Hổ đến nơi, nhìn xuống mặt đất, đồng tử lập tức co rút kịch liệt. Chỉ thấy trên mặt đất nằm la liệt bảy tám người, thân thể lạnh ngắt, hiển nhiên đã chết từ lâu. Tên nào tên nấy mi tâm đều đang ồ ạt ứa máu, nhuộm đỏ cả khuôn mặt, cho dù đã chết nhưng hai mắt vẫn trợn trừng trừng, phối hợp với vẻ mặt vặn vẹo, ngay cả Lôi Hổ cũng cảm thấy sống lưng lạnh toát.

Mà tên hán tử duy nhất đang nằm rên rỉ trên mặt đất cúi gằm mặt, giọng nói mơ hồ báo cáo với Lôi Hổ.

"Lão đại, tên tạp chủng đó đang ở đằng kia." Nói xong, gã chỉ tay về phía một thanh niên đang nằm sấp bất động trên mặt đất cách đó không xa.

"Tốt tốt tốt, phần thưởng của ngươi tuyệt đối không thiếu!" Lôi Hổ lập tức cười lớn. Lôi Hổ thực sự quá vui sướng quá hưng phấn, đến mức căn bản không thèm để ý đến sự dị thường của tên hán tử đang rên rỉ trên mặt đất. Cuối cùng cũng giải quyết được tên tạp chủng này, diệt trừ được một mối họa lớn, sau này Hổ Bang chính là thiên hạ của một mình gã. Nghĩ đến đây, Lôi Hổ vui vẻ ra mặt. Gã cất bước đi về phía thanh niên đang nằm sấp trên mặt đất.

Khoảng cách với tên hán tử đang rên rỉ trên mặt đất chỉ còn 3 mét.

Đột nhiên dị biến nảy sinh, tên hán tử vốn đang rên rỉ trên mặt đất đột nhiên bạo khởi, thuận thế lao thẳng vào trong ngực Lôi Hổ, chủy thủ trong tay phải lóe lên hàn quang lạnh lẽo, Lôi Hổ chỉ cảm thấy cổ họng lạnh toát, còn chưa kịp phản ứng xem chuyện gì đang xảy ra, trước ngực lập tức truyền đến một cơn đau nhức kịch liệt, ý thức bắt đầu mơ hồ, lúc này Lôi Hổ mới cảm thấy cổ họng lạnh lẽo một mảnh, có chất lỏng nương theo cổ chảy xuống ngực. Ngay sau đó toàn thân mất đi sức lực, ngã ngửa ra phía sau.

"Bịch!" Lôi Hổ ngã ầm xuống đất, đã triệt để biến thành một cỗ thi thể lạnh băng.

"Khụ khụ khụ... Hắc hắc, lão tử chết thì ngươi cũng phải xuống đệm lưng cho lão tử." Hán tử ngẩng đầu nhìn thi thể của Lôi Hổ, vui vẻ nói, bởi vì cười mà kéo theo cơn đau nhức từ lỗ đạn trước ngực khiến hắn ho kịch liệt. Hóa ra tên hán tử này chính là Hàn Thần.

Hơn 10 tên thủ hạ do Lôi Hổ mang đến nhìn thấy Lôi Hổ ôm cổ họng ngã gục xuống, máu tươi đỏ sẫm từ kẽ tay chậm rãi tràn ra, từng tên đều ngây như phỗng.

"Giết hắn, báo thù cho Hổ ca!" Trong đám người đột nhiên có kẻ gầm lên một tiếng lớn, nhất thời mọi người mới bừng tỉnh, chĩa súng về phía Hàn Thần đang ngồi bệt trên mặt đất không nhúc nhích mà bóp cò.

Đối mặt với cái chết, Hàn Thần lại mỉm cười, chậm rãi nhắm hai mắt lại. Vừa rồi một kích oanh sát Lôi Hổ đã vắt kiệt chút sức lực cuối cùng của Hàn Thần, lúc này Hàn Thần ngay cả sức lực để nhúc nhích thân thể cũng không còn.

"Đoàng, đoàng, đoàng!" Hơn 10 người, mấy trăm viên đạn toàn bộ trút hết lên người Hàn Thần, cho đến khi xác nhận Hàn Thần đã chết không thể chết lại được nữa, đám người mới hoàn hồn.

Nhìn đôi mắt trợn trừng tràn ngập vẻ khó tin của Lôi Hổ, thi thể vẫn đang không ngừng ứa máu ở cổ họng, đám người chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát như rơi vào hầm băng.

Con trai của bang chủ chết ngay trước mắt bọn chúng, bọn chúng còn có thể quay về sao? Đám người đưa mắt nhìn nhau, lập tức chạy trối chết như chim muông thú tản, cũng không thèm quay về Hổ Bang nữa, có thể chạy bao xa thì chạy bấy xa!!!

Nương theo sự rời đi của hơn 10 người, trong khu rừng dưới màn đêm đen đặc chỉ còn lại những cỗ thi thể nằm la liệt ngổn ngang.

"Lão Ngưu, nhanh lên một chút! Làm việc thôi." Hồi lâu sau, trong khu rừng tĩnh mịch đột nhiên vang lên một giọng nói thô kệch, phối hợp với những cỗ thi thể vẫn đang rỉ máu trên mặt đất, làm sao cũng khiến người ta cảm thấy sống lưng lạnh toát.

Từ trong hư không chậm rãi hiện ra một thân ảnh, chỉ thấy kẻ này đầu ngựa mình người, vóc dáng khôi ngô cường tráng, tay cầm một sợi xích sắt màu đen.

"Tới đây tới đây, chậc chậc chậc! Tiểu tử này thật đúng là tàn nhẫn a! Cho dù có chết cũng phải kéo theo một kẻ đệm lưng." Trong hư không lại hiện ra một thân ảnh nữa, đầu trâu mình người, vóc dáng đồng dạng khôi ngô cường tráng, giống như hán tử đầu ngựa mình người kia, tay cũng xách theo một sợi xích sắt màu đen.