Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hứa Thái Bình giả vờ như rất đồng cảm mà gật đầu.
Nghe vậy, trên mặt Liễu Thanh Mai lập tức hiện lên vẻ mừng rỡ, trong mắt còn có vẻ hưng phấn thoáng vụt qua rồi biến mất.
“Cảm ơn Thái Bình tiểu thiếu hiệp, khi nào vết thương lành hẳn, Thanh Mai nhất định sẽ hậu lễ đền đáp ơn cứu mạng của ngươi”.
Liễu Thanh Mai rưng rưng nước mắt, nói với vẻ mặt đầy cảm kích.
“Thanh Mai tỷ, có thể con yêu lang kia còn đang mai phục ở xung quanh đây, ta mà mở cửa sân thì sợ nó sẽ lẻn vào. Hay là tỷ xoay người lại trông chừng giúp ta, đợi ta mở cửa rồi tỷ đi nhanh vào, như vậy sẽ chắc ăn hơn”.
Hứa Thái Bình cảnh giác nói với Liễu Thanh Mai.
Nghe vậy, Liễu Thanh Mai thoáng sững sờ, sau đó lập tức gật đầu.
“Thái Bình, ngươi nói rất đúng, để ta trông chừng giúp ngươi, khi nào mở cửa thì ngươi báo với ta một tiếng nhé.”
Nói xong, nàng ta nhanh chóng quay người sang chỗ khác.
Ngay khi vừa quay đầu đi, vẻ dịu dàng trên mặt Liễu Thanh Mai liền biến mất, thay vào đó là vẻ tàn nhẫn, sau đó nàng ta nhếch mép, lẩm bẩm với giọng nhỏ đến mức không thể nghe thấy.
“Nhìn có vẻ cẩn thận, thực ra lại ngu đần, sắp chết đến nơi mà vẫn không nhận ra, thật buồn cười”.
Nhưng vừa dứt lời, tai nàng ta run lên, một tiếng kéo dây cung rõ ràng truyền vào trong tai nàng ta.
“Ngươi…”
“Vèo!”
“Phập!”
Liễu Thanh Mai vừa định bỏ chạy, nhưng tiếng mũi tên xẹt qua trong gió đã vang lên từ phía sau lưng, một mũi tên được bao phủ bởi băng sương đâm xuyên qua ngực nàng ta.
“Ngươi muốn chết…”
“Vèo!”
Nhìn mũi tên trên ngực, Liễu Thanh Mai tái mặt hét lên, có điều tiếng hét vừa ra khỏi miệng, lại có thêm một mũi tên sắc bén bay xuyên qua không khí, đâm thủng cổ họng nàng ta.
Lúc này Liễu Thanh Mai đã quay đầu lại, đúng lúc bắt gặp ánh mắt của thiếu niên đang đứng trên cửa sân, nàng ta không thể tin được.
“Ngươi đã… phát hiện bằng cách nào?”
“Vèo!”
Hứa Thái Bình lại bắn thêm một tên, mũi tên đâm xuyên qua giữa hai đầu mày Liễu Thanh Mai, để lại một lỗ thủng to chừng nắm đấm.
“Tỷ tỷ, lần sau đi hái thuốc nhớ mang giày thích hợp hơn nhé”.
Trước ánh mắt phẫn nộ của Liễu Thanh Mai, Hứa Thái Bình tiếp tục cài tên lên dây rồi kéo căng, bình tĩnh dặn dò nàng ta.
Như thể đã chịu nhục nhã cực lớn, Liễu Thanh Mai như thẹn quá hoá giận, không đếm xỉa đến vết thương trên người mà bật nhảy lên, sau đó dùng móng tay đột nhiên dài ra của mình cào về phía
Hứa Thái Bình đứng trên cửa sân.
“Rầm!”
Không đợi Hứa Thái Bình ra tay, một luồng ánh sáng xanh chợt xuất hiện, nó tát cho Liễu Thanh Mai đã trúng ba mũi tên mà vẫn chưa chết kia bay ngược ra xa.
“Á…”
Liễu Thanh Mai té ngã xuống đất, phát ra tiếng kêu đau thảm thiết.
Ngay sau đó nàng ta phun ra một làn khói đen, làn khói đen biến thành lốc xoáy màu đen khiến cho bụi bặm bay tứ trung trước sân nhà.
“Nhóc con, trừ phi ngươi ở lì trong căn nhà nhỏ này không bao giờ ra ngoài, nếu không sớm muộn gì ngươi cũng sẽ rơi vào tay ta, đến lúc đó ta sẽ khiến ngươi sống không được mà chết cũng không xong!”
Trong lốc xoáy màu đen, một giọng nam tàn nhẫn nham hiểm nghe rất chói tai vang lên.
“Hình như ta đâu có đắc tội ngươi, vì sao ngươi lại muốn hại ta?”
Đây là lần đầu tiên Hứa Thái Bình gặp loại yêu quái này, hắn đang cố trấn tĩnh. Trong lúc hỏi con quái vật đó, dây cung trong tay hắn lại lần nữa kéo căng ra.
“Ngươi sẽ biết sớm thôi!”
Cùng với một tiếng cười lớn, lốc xoáy màu đen kia lao nhanh đi, chớp mắt đã biến mất biệt.
“Chẳng lẽ đây là yêu ma quỷ quái được nhắc tới trong ngọc giản?”
Hứa Thái Bình nhìn theo hướng lốc xoáy màu đen kia biến mất, lẩm bẩm một câu.
Theo nội dung trong ngọc giản, trong khu rừng núi dành cho đệ tử ngoại môn này, ngoài yêu thú trong núi sâu thì còn có yêu ma quỷ quái xuất hiện.
Mà những yêu ma quỷ quái này thường thích nhập vào người dã thú hoặc thi thể của người chết, sau đó đi dụ dỗ người sống, hút máu và sinh khí của họ để tu hành.
Bởi vì là ma quỷ, không có bản thể, nên để diệt trừ tận gốc bọn chúng, chỉ có một số ít thuật pháp mới có thể làm được.
“Có quái vật ẩn nấp trong tối đánh lén kiểu này, sau này muốn đi săn xung quanh đây cũng hơi phiền phức. Điều quan trọng nhất là mình hoàn toàn chẳng biết gì về bọn chúng cả”.
Hứa Thái Bình nhìn thi thể dưới đất, lông mày khẽ chau lại.
Trong tình huống này, đáng lý ra có thể thông báo với tông môn, nhưng sau khoảng thời gian vừa rồi hắn đã hiểu, dù có báo với tông môn thì cũng sẽ không có ai đến kiểm tra.
Ở trong mắt họ, những đệ tử ký danh ngoại môn như hắn có cũng được mà không có cũng chẳng sao, họ sẽ không dành quá nhiều tâm sức vào việc này.
“Phù…”
Khi Hứa Thái Bình đang nhức đầu nghĩ cách đề phòng con yêu quái kia, ngoài cửa sân lại bất chợt nổi gió lạnh.
Lúc này trời đã tối đen, nên khi cơn gió lạnh này nổi lên mang lại cho người ta cảm giác cực kì đáng sợ.
“Chẳng lẽ con quỷ đó đến nhanh thế ư?”
Hứa Thái Bình cảnh giác cài tên lên dây, mắt quan sát xung quanh.
“Thiếu hiệp, ta ở bên này”.
Khi Hứa Thái Bình không tìm được gì, từng con đom đóm xanh lục bay ra từ trong thi thể nữ kia, cuối cùng hoá thành bóng dáng một nữ tử gần như trong suốt.
Bóng người này có diện mạo giống hệt thi thể dưới đất.
“Ngươi còn dám xuất hiện à?”
Hứa Thái Bình cầm cung tên nhắm thẳng vào bóng dáng nữ tử kia.
Trước giai đoạn kết băng, tuy cung tên trong tay không thể giết chết linh hồn của con yêu quái đó, nhưng mũi tên bao bọc chân khí Tàn Hà vẫn có thể làm chúng bị thương, Tử Dương Chân Quân đã từng nhắc tới trong lúc giảng bài.
“Xin thiếu hiệp tha mạng cho, xin thiếu hiệp tha mạng cho, ta chỉ bị con trành quỷ kia uy hiếp, bất đắc dĩ nên mới đến đây dụ ngươi ra ngoài thôi”.
Linh hồn nữ tử liên tục xin tha thứ.“Trành quỷ?”
Nghe giọng điệu của nàng ta không giống như đang giả vờ, lại nghe nàng ta nói ra thân phận của con quỷ quái vừa rồi, bèn dời cung tên sang bên cạnh một chút.
“Phải, đó chính là một con trành quỷ, lúc ấy ta đã bị nó giết hại, sau đó biến thành quỷ, ngày ngày bị nó làm nhục”.
Linh hồn nữ tử nghiến răng nghiến lợi kể lể, trong mắt tràn đầy hối hận và căm thù, trông có vẻ cực kỳ hận con trành quỷ kia.
Nhưng sau bài học vừa rồi, tất nhiên Hứa Thái Bình sẽ không dễ dàng tin những lời phiến diện của nàng ta, càng sẽ không bước ra khỏi cửa sân gặp nàng ta.
“Thiếu hiệp không cần sợ ta sẽ làm hại ngươi. Vốn dĩ linh hồn của ta đã không còn nguyên vẹn, vừa rồi còn bị trúng hai mũi tên mà ngươi bắn ra bằng chân khí, cùng lắm là chừng vài phút nữa, ta sẽ hồn phi phách tán”.
Dường như biết được suy nghĩ của Hứa Thái Bình, linh hồn nữ tử vội vàng giải thích với hắn, chẳng qua khi nói đến sau cùng, giọng điệu nàng ta nghe có vẻ rất xót xa.