Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Vốn hắn tưởng rằng hai nha đầu chắc chắn đã gặp độc thủ, đuổi theo Viên Chính Côn không tha cũng có nguyên nhân này, lúc này bèn hỏi:
- Bây giờ các nàng ở nơi nào?
- Đang ở bờ biển cảnh nội Đông Lai động, các nàng nấp trong hang động xưởng thuyền trong dãy đá ngầm ven biển. Nơi này là do các nàng tự chọn, theo lời các nàng xưởng thuyền đó là do Miêu huynh sai người khai phá, hẳn là ngươi đã biết phải tìm các nàng ở đâu.
Miêu Nghị mừng rỡ trong lòng, vô cùng tin tưởng lời của Trần Phi, tin chắc hai nha đầu còn sống, nếu không Trần Phi sẽ không nói đến xưởng thuyền đó. Nếu như hai nha đầu muốn chọn địa phương ẩn thân, nơi đó sẽ có khả năng cao nhất, vì sao trước đó mình lại không nghĩ đến chuyện tìm ở đó?!
Miêu Nghị liên tục cảm tạ Trần Phi, nếu không nhờ Trần Phi, chắc chắn hai nha đầu khó lòng giữ mạng được.
Hai người không tiện trò chuyện lâu, sợ làm cho Hùng Khiếu nghi ngờ, sau khi âm thầm chúc nhau câu bảo trọng, Miêu Nghị quay đầu đi.
Cũng không biết Thiên nhi và Tuyết nhi bây giờ thế nào, hiện tại Miêu Nghị muốn đi tìm hai nha đầu kia ngay tức khắc, bất quá trước mắt không tiện một mình thoát khỏi nơi này rời đi.
Bên kia sau khi Dương Khánh trao đổi với Lưu Cảnh Thiên một phen, cỡi long câu từ từ đến trước mặt mọi người, ánh mắt chậm rãi quét qua mọi người.
Thanh Mai cùng Thanh Cúc song song đi tới phía sau hai bên tả hữu y, hai vị cô cô lớn nhỏ đều bị thương. Đại cô cô Thanh Mai bị thương không nhẹ, bị người đâm một thương vào bụng, nếu không nhờ Thanh Cúc kịp thời cứu giúp, e rằng Thanh Mai đã mất mạng.
Ánh mắt Dương Khánh quét qua trên người hai nàng thoáng qua vẻ thương xót, bất quá không biểu lộ quá nhiều vào lúc này. Sắc mặt y tỏ ra trầm ổn cương nghị, bình thản không dao động cầm thủ cấp Chương Đức Thành trong tay giơ lên cao cho mọi người thấy, đặc biệt là cho đệ tử Lam Ngọc môn trên sườn núi bàng quan nhìn thấy.
- Thủ cấp Chương Đức Thành ở chỗ này! Chúng ta đã thắng!
Dương Khánh đột nhiên gầm lên uy nghiêm.
Xách đầu Chương Đức Thành chính thức tuyên bố trận chiến này kết thúc, chính thức tuyên bố mình không phụ sự mong đợi của mọi người.
Đám sơn chủ bọn Hùng Khiếu, bao gồm Tần Vi Vi lập tức nhảy xuống long câu, nhìn Dương Khánh cùng nhau chắp tay nói:
- Tham kiến phủ chủ!
Những người khác cũng lập tức nhảy xuống long câu, tất cả tu sĩ Nam Tuyên phủ có mặt tại trường, bao gồm người mới vừa đầu hàng cùng nhau nhìn Dương Khánh chắp tay nói:
- Tham kiến phủ chủ!
Mọi người thi pháp hô to, chấn động bụi trên mặt đất bốc lên, thanh âm vang vọng khắp nơi.
Khí thế toàn bộ Nam Tuyên phủ thần phục dưới chân Dương Khánh làm cho toàn thân y như ngồi trên mây, cao cao tại thượng, sau lưng là núi cao phủ tuyết.
Vào giờ khắc này, Dương Khánh lấy một trường đại chiến thắng lợi hoàn toàn ổn định địa vị của mình ở Nam Tuyên phủ, khiến cho uy vọng của y ở Nam Tuyên phủ đạt tới đỉnh phong.
Đệ tử Lam Ngọc môn trên sườn núi quan chiến ai nấy đều biến sắc, nhất là sắc mặt của Hồng Trường Hải Hồng trưởng lão hết sức khó coi.
Chuyện lâm trận uy hiếp Dương Khánh đã trở thành sai lầm, mặc dù là Lam Ngọc môn chưởng môn đáp ứng, nhưng kẻ nghĩ ra chủ ý tồi tệ này chính là lão, tuy nhiên chuyến này vẫn không làm trái ý cuối cùng của chưởng môn.
Chưởng môn Lam Ngọc môn bị áp lực của Trấn Ất điện, đúng là không tiện để cho thủ hạ trực tiếp tham chiến giúp Dương Khánh. Bất quá ước định chủ yếu giữa chưởng môn và Dương Khánh khởi binh ở Thiếu Thái sơn lúc trước chính là món tam phẩm pháp bảo kia, nếu như sau này Dương Khánh gặp phải phiền phức, có thể mượn Lam Ngọc môn món tam phẩm pháp bảo kia mà dùng bất cứ lúc nào.
Chưởng môn cũng đồng ý vào thời khắc mấu chốt Hồng Trường Hải sẽ dùng pháp bảo kia uy hiếp Dương Khánh. Nhưng ý tứ chưởng môn là, trước khi chúng ta chưa nắm Nam Tuyên phủ trong tay, vẫn không thể đổi ước định đã ký kết, Dương Khánh vẫn cần món pháp bảo đó, nếu không để cho người khác chiếm Nam Tuyên phủ không phù hợp ích lợi Lam Ngọc môn. Cho nên chỉ cần gạt Dương Khánh ra, nói không chừng y không chịu nổi áp lực sẽ đáp ứng điều kiện Lam Ngọc môn, nếu như y không đáp ứng, vậy cứ cho y mượn pháp bảo.
Nhưng Hồng Trường Hải tự tiện chủ trương, thấy Dương Khánh không đáp ứng nhưng vẫn trông cậy vào lúc ép y tới bờ vực, tự nhiên y sẽ phải đáp ứng. Không ngờ rằng chủ ý này tan thành tro bụi, Dương Khánh vẫn còn có hậu thủ, đánh một hơi giết được Chương Đức Thành.
Tình hình như vậy, coi như Lam Ngọc môn đã xé bỏ ước định hợp tác trước, kế tiếp đến phiên Dương Khánh hủy ước, Hồng Trường Hải tự biết lần này hỏng bét.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, trưởng lão phụ trách qua lại giữa Nam Tuyên phủ cùng Lam Ngọc môn ở Nam Tuyên phủ hẳn sẽ bị đuổi ra khỏi Nam Tuyên phủ.
Không có lão già này trấn giữ, chủ trì công đạo cho đám đệ tử Lam Ngọc môn đã gia nhập Nam Tuyên phủ, chỉ sợ đệ tử Lam Ngọc môn đang ở Nam Tuyên phủ phải cúi đầu ngoan ngoãn nghe lệnh người Nam Tuyên phủ. Nếu không bất cứ lúc nào Dương Khánh cũng có thể đá bọn họ ra khỏi hệ thống Nam Tuyên phủ.
Còn muốn nhân cơ hội nhét hơn bốn trăm đệ tử Lam Ngọc môn kia vào Nam Tuyên phủ ư?
Cho dù là hiện tại có thể nhét hơn bốn trăm đệ tử Lam Ngọc môn kia vào Nam Tuyên phủ, e rằng Lam Ngọc môn cũng không dám.
Nguyên nhân rất đơn giản, không có trưởng lão trú đóng Nam Tuyên phủ điều hòa ở giữa, tiến hành gây trở ngại cho Dương Khánh, duy trì hợp tác công bằng, bảo đảm đệ tử Lam Ngọc môn có công tất thưởng, không tội không phạt, như vậy đệ tử Lam Ngọc môn ở Nam Tuyên phủ sẽ phải chịu Dương Khánh chèn ép, cơ hội thăng thiên rất mong manh, nếu không nghe lời sẽ bị Dương Khánh đá ra ngoài. Đá ra ngoài còn đỡ, vạn nhất Dương Khánh giữ lại từ từ chơi đùa, vậy cũng không dám chạy.
Bây giờ nhét đệ tử Lam Ngọc môn vào Nam Tuyên phủ tương đương với tặng không nhân thủ cho Dương Khánh.
Hiện tại chỉ sợ đám đệ tử Lam Ngọc môn đã gia nhập Nam Tuyên phủ là bất đắc dĩ nhất, tiến vào vòng này cũng không phải muốn đi thì đi, muốn tới thì tới, sau này nên nghe Dương Khánh hay là nghe Lam Ngọc môn đây!?
Trong lòng bọn họ rất rõ ràng, một khi xé bỏ ước định hợp tác giữa song phương, năng lực ước thúc của Lam Ngọc môn đối với bọn họ đã giảm đi rất nhiều, khả năng khống chế của Dương Khánh với bọn họ lại gia tăng.
Có người suy nghĩ không bằng sau này cứ ra sức vì Dương Khánh, nhưng lại không biết với chỗ dựa của mình ở Lam Ngọc môn có thể được Dương Khánh tin tưởng trọng dụng hay không.
Hồng trưởng lão đứng trên sườn núi cũng không biết trở về sẽ ăn nói với chưởng môn thế nào. Vốn lão tin chắc vào lúc đối mặt sinh tử tồn vong nhất định Dương Khánh sẽ đáp ứng, cho nên mới làm như vậy, ai ngờ Dương Khánh còn giữ lại hậu thủ.
Nhìn các thi thể bị thu thập sau khi chết trận, Hồng trưởng lão có thể nói là nhức nhối một trận. Trong đó có không ít đệ tử Lam Ngọc môn, e rằng những kẻ còn sống sau này cũng sẽ không có quan hệ gì với Lam Ngọc môn nữa.
Kế hoạch Lam Ngọc môn muốn khống chế Nam Tuyên phủ hôm nay coi như là hoàn toàn sụp đổ, đi sai một nước thua cả bàn.
Chiến sự lần này đột biến mà đến, cuối cùng chỉ có một người thắng. Chương Đức Thành dẫn đầu phát động công kích thất bại một cách hồ đồ, Lưu Cảnh Thiên bị lợi dụng mà không tự biết. Lam Ngọc môn hủy ước rất khó tham gia chuyện của Nam Tuyên phủ lần nữa, chỉ có Dương Khánh ngăn cơn sóng dữ thay đổi thế cục trong cơn nguy cấp, cho nên y mới là người thắng lần này.
Dương Khánh không để ý đến mấy trăm tên đệ tử Lam Ngọc môn trên sườn núi, sau khi cáo từ Lưu Cảnh Thiên bèn chôn hết các thi thể, tù binh còn sống được mang đi hết, không để lại cho Lưu Cảnh Thiên một người sống nào có thể tra xét chuyện này.
Tuyết đã ngừng, ánh nắng tươi sáng.
Đại đội nhân mã không ở lại cảnh nội Vạn Hưng phủ mà rút về Nam Tuyên phủ.
Hồng trưởng lão sa sầm nét mặt, dẫn dắt mấy trăm đệ tử Lam Ngọc môn đồng hành trên dãy núi bên cạnh, dường như muốn câu thông với Dương Khánh một chút.
Ngay cả Miêu Nghị cũng nhìn ra Lam Ngọc môn trở mặt với Nam Tuyên phủ, bất quá vẫn không hiểu nguyên nhân trong đó. Chủ yếu bởi vì từ trước đến nay quan hệ với sơn chủ Tần Vi Vi không tốt, cũng không ai nói cho hắn biết chuyện có liên quan phương diện này. Mà đệ tử Lam Ngọc môn dưới tay hắn nếu không phải là bị hắn giết, cũng dẫn đi Tinh Tú Hải bị yêu tinh giết đi.
Tóm lại theo hắn thấy, người của Lam Ngọc môn cũng không có gì, tới dưới tay mình làm việc rất tốt, không nghe lời cứ giết chết là xong.
Dù sao hắn cũng đã sửa trị người Lam Ngọc môn phải tâm phục khẩu phục, nên cảm thấy điều khiển đệ tử Lam Ngọc môn không khó khăn gì.
Nhiều nhân mã như vậy mà không lấy được người nào, Miêu Nghị có vẻ buồn bực. Nếu không phân phối nhân thủ cho hắn, vậy động chủ Đông Lai động là hắn sẽ phải đích thân làm việc vặt, đến lúc đó cho dù là có đầy đủ Nguyện Lực Châu cũng không có thời gian tu luyện.
Nhưng hắn lại xấu hổ không muốn đi tìm Dương Khánh mở miệng đòi người, dù sao không chỉ có mình hắn thiếu người, ngay cả thượng cấp trực tiếp là Tần Vi Vi cũng đã trắng tay. Huống chi nhân mã dưới tay hắn cũng không phải là tử chiến trong trận này, mà là bị hắn dẫn đi Tinh Tú Hải mà chết, nên không muốn lên tiếng nói.
Địa phương giao chiến vốn là nơi giáp giới Vạn Hưng phủ và Nam Tuyên phủ, đại đội nhân mã không mất bao lâu đã trở lại cảnh nội Nam Tuyên phủ, sau khi tìm được một mảnh đất trống trải, dừng lại chỉnh đốn lần nữa.
Chỉnh đốn dĩ nhiên là phân chia nhân thủ các sơn lại, phần lớn nhân mã tổn thất của các sơn đã bổ sung đầy đủ, duy chỉ có Trấn Hải sơn của Tần Vi Vi vô cùng lúng túng.
Sau khi bổ sung đầy đủ nhân mã cho những sơn khác, Dương Khánh chỉ điều từ nhân mã trực thuộc dưới quyền mình hai mươi người cho Tần Vi Vi.
Cho dù là quan hệ giữa hai bên là cha con cũng vô dụng, trước mặt của mọi người nên trừng phạt vẫn phải trừng phạt, không thể nào đánh trận thất bại lại làm như không có chuyện gì xảy ra. Nếu thật sự làm như vậy, sau này Dương Khánh làm sao có thể cai trị thuộc hạ của mình?!
Tần Vi Vi lỗ mãng mắc bẫy, khiến cho toàn bộ nhân mã của Trấn Hải sơn cơ hồ toàn quân chết hết. Mặc dù Dương Khánh không trách cứ ngay mặt Tần Vi Vi, nhưng mọi người đều nhìn thấu đây là Dương Khánh đang biến tướng trừng phạt nàng.
Sau trận chiến này luận công ban thưởng, suy đoán cũng không có phần của nàng.
Trận chiến này Nam Tuyên phủ có hai vị sơn chủ chết trận, Dương Khánh lại bổ nhiệm hai người khác tiếp chưởng.
Về phần mấy vị động chủ chết trận, Dương Khánh không nhúng tay an bài, giao cho các sơn chủ bổ nhiệm, y sẽ không tước đoạt quyền lợi của thủ hạ.
Sau khi chỉnh đốn nhân mã xong, Dương Khánh bảo các sơn chủ để lại một nửa nhân thủ giữ địa bàn mỗi người, những người còn lại theo y xông thẳng vào Thường Bình phủ, chuẩn bị thừa dịp Thường Bình phủ trống không nhất cử tiếp nhận.
Hùng Khiếu nhắc nhở:
- Phủ chủ, có phải là chúng ta tiếp lấy Thường Bình phủ có chút bất ổn hay không, có thể chọc cho điện chủ tức giận hay không?
Dương Khánh lạnh nhạt nói:
- Chiến quả do Nam Tuyên phủ ta liều mạng đánh chiếm được, chẳng lẽ để cho người khác giành lấy!? Nếu ngay cả chút can đảm này cũng không có, sẽ khiến cho người khác thêm xem thường. Sắp tới kỳ thu thập Nguyện Lực Châu, các ngươi theo ta chiếm Thường Bình phủ trước, thu thập lượng Nguyện Lực Châu năm nay rồi hãy tính. Nếu sau đó điện chủ muốn chúng ta thối lui ra, chúng ta lui trở về Nam Tuyên phủ là xong.
Miêu Nghị ngơ ngác nhìn nhau, Dương Khánh cố ý như vậy, mọi người cũng chỉ có thể chắp tay lĩnh mệnh.
Thấy mọi người còn có vẻ thấp thỏm, Dương Khánh bỗng nhiên vung cánh tay hô to:
- Chiếm Thường Bình phủ, thu hoạch Nguyện Lực Châu của Thường Bình phủ năm nay trừ đi số phải nộp lên, số còn lại chính là phần thưởng cho các vị trong trận chiến này, lên đường!
Vừa nghe sẽ có được ích lợi này, trời sập đã có người chống đỡ, nếu phủ chủ cũng không sợ, mọi người cần gì phải sợ. Lúc này ai nấy tinh thần tỉnh táo, sĩ khí dâng cao ồn ào lĩnh mệnh, lưu lại một nửa nhân thủ, những người khác giống như thổ phỉ theo sát phía sau Dương Khánh xông thẳng vào Thường Bình phủ.
Nhân mã các sơn đã kéo đi hết, chỉ để lại Tần Vi Vi dẫn dắt hơn hai mươi người ở lại tại chỗ, coi như là toàn bộ người của Trấn Hải sơn ở chỗ này.
Chuyện đi chiếm đoạt địa bàn phân chia chiến quả thắng lợi không có phần của Tần Vi Vi, Dương Khánh để nàng ở lại cũng coi như là kéo dài trừng phạt.
Trên thực tế Trấn Hải sơn cũng không có cách nào chia nhân thủ ra tranh cướp địa bàn được nữa, tổng cộng chỉ có hai mươi người, mỗi động phủ phân ra hai người trông coi đã hết sạch, đâu còn người nào rảnh rỗi.
Thật ra bọn họ bị Dương Khánh bỏ lại cũng không cảm thấy không thể đi chia sẻ chiến quả thắng lợi là thiệt thòi uất ức. Bởi vì hiện tại người của Trấn Hải sơn cơ hồ chết sạch, một lần trống ra nhiều vị trí động chủ như vậy, nhất định phải chọn ra từ trong số bọn họ. Cho dù là không được chọn làm động chủ cũng sẽ được trọng dụng, đây chính là chỗ lợi hại của Dương Khánh.
Quả nhiên sau khi Tần Vi Vi đưa mắt nhìn các đạo nhân mã rời đi, quay đầu lại bèn quyết định phân chia vị trí cho sáu động chủ.
Bốn động chủ Công Tôn Vũ, Lý Hữu Tiền, Trương Ngọc Nương và Miêu Nghị dĩ nhiên là nguyên phong bất động.
Mười lộ động chủ, chín lộ trong đó mỗi lộ được bố trí thêm một người, duy chỉ có Đông Lai động của Miêu Nghị là không được. Bởi vì dưới tay hắn vẫn còn Diêm Tu, những người khác hoàn toàn trắng tay, có thể tưởng tượng được Trấn Hải sơn đáng thương đến trình độ nào.
Dương Khánh lưu lại hai mươi người, sáu người trong đó được bổ nhiệm làm động chủ, lại chia hết chín người đến các động, còn dư lại năm người được Tần Vi Vi giữ hết lại bên người. Trấn Hải sơn lớn như vậy, nàng là sơn chủ không thể nào không giữ người lại ở bên cạnh mình nghe lệnh, huống chi muốn chia xuống các động cũng không có cách nào chia đều.