Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Mười động chủ, mỗi vị chỉ có một tên thủ hạ, mọi người ngơ ngác nhìn nhau không biết nói gì.
Cách đó không xa Hồng Trường Hải dẫn người đi cũng không được, không đi cũng không được, thật lòng không biết trở về ăn nói với chưởng môn thế nào.
Miêu Nghị nhìn mấy trăm tên đệ tử Lam Ngọc môn cách đó không xa, có hơi đỏ mắt, chợt thấp giọng lẩm bẩm oán giận nói:
- Chưa từng thấy qua động chủ đáng thương như vậy, đây là lần đầu tiên.
Tần Vi Vi nghiêng đầu nhìn lại, cảm thấy Miêu Nghị đang nói vị sơn chủ là nàng kém cỏi, cắn cắn môi, cuối cùng nhẫn nhịn không nói gì. Nếu là trước kia có lẽ nàng đã lập tức lên tiếng phản bác, ngươi không chịu làm động chủ có thể không làm, ta lập tức thay đổi người khác.
Công Tôn Vũ cũng biết Miêu đại động chủ luôn luôn bất hòa với sơn chủ Tần Vi Vi. Nếu là trước kia chắc chắn y sẽ đứng về phe Tần Vi Vi phản bác Miêu Nghị, bất quá dĩ nhiên là hôm nay đã khác trước, nhưng vẫn rất tích cực trợ giúp Tần Vi Vi nói chuyện, cười cười khuyên nhủ:
- Miêu động chủ, chỉ cần chịu đựng qua khoảng thời gian này, tự nhiên sơn chủ có thể tìm được nhân thủ bổ sung.
Miêu Nghị xì một tiếng, nghĩ thầm gian phu dâm phụ đương nhiên là giúp đỡ lẫn nhau nói chuyện, thiếu nhiều người như vậy, hắn không tin trong thời gian ngắn có thể bổ sung đầy đủ.
Cũng không phải là giới tu hành không có tu sĩ có thể dùng, tu sĩ muốn gia nhập vào quy tắc nhiều không đếm xuể.
Chẳng qua là mấu chốt của vấn đề có liên quan với quy củ người chiêu mộ phải chịu tội liên đới nếu hữu sự. Không phải là ai cũng có thể được thu nhận trên các địa bàn, người không rõ lai lịch không ai dám thu loạn, một khi xảy ra chuyện, tỷ như thu nhận gian tế của những quốc gia khác, người tiến cử sẽ phải chịu trách nhiệm. Cho nên thông thường nếu không phải là người có quan hệ đặc biệt tốt, chắc chắn không dám tùy tiện trợ giúp tiến cử gia nhập.
Nhớ lúc trước Tào Định Phong tiến cử Miêu Nghị gia nhập Phù Quang động, cũng là bởi vì quan hệ tốt với Trần Phi, tín nhiệm Trần Phi, cộng thêm Tào Định Phong có thể thuyết phục động chủ lúc ấy là Viên Chính Côn, có thể ghi danh tạo sách báo lên cho động chủ, mới giúp cho Miêu Nghị gia nhập Phù Quang động.
Thông thường bổ sung thành viên đều là thu nạp tù binh đầu hàng, như vậy xảy ra chuyện cũng không có thể trách được mình, chỉ có thể trách thẩm tra phe chiến bại không nghiêm, có thể thoái thác trách nhiệm.
Ngoài ra còn có chiêu thu đệ tử các môn phái, nếu như trong đệ tử các môn phái thu vào có gian tế, như vậy đệ tử môn phái đề cử gia nhập phải chịu trách nhiệm.
Tục truyền sở dĩ đệ tử trúng ý chiêu thu các môn phái, có liên quan với chuyện Lục Thánh muốn lợi dụng Nguyện Lực Châu thu hút thế lực môn phái vào trong quy tắc. Như vậy sẽ làm cho bọn họ tranh đoạt địa bàn tự giết lẫn nhau, làm suy yếu lẫn nhau bên trong quy tắc, không để cho thế lực các phái phát triển bành trướng, tránh cho uy hiếp đến vị trí Lục Thánh.
Mặc dù không ít người đều hiểu, nhưng không cách nào kháng cự được dụ hoặc của Nguyện Lực Châu, dù sao tiến vào bên trong quy tắc vẫn có cơ hội thành người không nhỏ.
Cho nên theo Miêu Nghị thấy, cho dù là có được thành viên bổ sung, nhưng quan hệ giữa hắn và Tần Vi Vi không tốt, vì vậy cũng chỉ ưu tiên bổ sung cho các động khác trước. Tên Công Tôn Vũ ‘gian phu’ thông đồng với Tần Vi Vi kia chắc chắn sẽ là người đầu tiên nhận được lợi ích, cuối cùng mới có thể đến phiên Đông Lai động của Miêu Nghị hắn. Hơn nữa rất có thể tiện nhân Tần Vi Vi kia vì thu thập hắn sẽ cố ý không cho hắn bổ sung thành viên, vậy động chủ là hắn không biết sẽ phải làm việc vặt ở Đông Lai động bao lâu.
Hắn nhìn về phía Hồng trưởng lão chép miệng nói:
- Có cần như vậy không, bên kia có mấy trăm người, tùy tiện chiêu mộ một ít thì đã sao…?
Công Tôn Vũ liếc nhìn Tần Vi Vi mặt không lộ vẻ gì, quay đầu lại cười khổ nói:
- Miêu động chủ, cho dù là hiện tại ngươi muốn chiêu mộ bọn họ, e rằng bọn họ cũng không dám gia nhập.
Miêu Nghị không rõ nguyên nhân trong đó, tỏ vẻ không tin:
- Là hai bên trở mặt, chúng ta cự tuyệt bọn họ gia nhập mới đúng chứ?
Hắn liếc mắt Tần Vi Vi, âm dương quái khí nói:
- Nếu như có người dám mở miệng, ta lập tức qua đó bổ sung cho đủ nhân mã Đông Lai động ta trước…
Theo như hắn thấy, tu sĩ trong thiên hạ ai mà không muốn tiến vào bên trong quy tắc chia sẻ nguyện lực thiên hạ.
Công Tôn Vũ có vẻ dở khóc dở cười, y lại không tiện nói sở dĩ bây giờ người của Lam Ngọc môn không dám gia nhập là bởi vì nhất định phủ chủ sẽ tiến hành chèn ép, để cho bọn họ chỉ có thể bán mạng ở Nam Tuyên phủ, lại không có biện pháp ra mặt ở Nam Tuyên phủ.
Nghe thấy lời Miêu Nghị có ý nói móc, Tần Vi Vi biết hắn nói như vậy là ám chỉ mình, khẽ cắn môi trừng mắt hừ lạnh một tiếng:
- Ngươi có bản lãnh cứ việc đi qua đó chiêu mộ.
Miêu Nghị nhất thời sáng mắt lên:
- Sơn chủ, nói như vậy có tính không?
Tần Vi Vi tức tối khẽ trừng mắt:
- Chẳng lẽ trong mắt ngươi, ta là một tiểu nhân nói không giữ lời?!
Lời này có vẻ không giống phong cách nói chuyện với Miêu Nghị của nàng trước kia.
- Không đúng không đúng, sơn chủ sao thể là tiểu nhân được.
Miêu Nghị vội vàng khoát tay, vui vẻ nói:
- Bất quá là ta lo lắng vạn nhất ta dùng đệ tử Lam Ngọc môn bổ sung đủ cho nhân mã Đông Lai động ta, cuối cùng báo danh sách lên, nàng lại không chịu báo lên trên nữa, ta sẽ không có cách nào ăn nói với Lam Ngọc môn, lúc ấy họ sẽ cho là ta đang đùa giỡn họ.
Đây rõ ràng vẫn là lo lắng người khác là một tiểu nhân nói không giữ lời.
Tần Vi Vi nổi giận, nghiến răng nghiến lợi nói:
- Chỉ cần các đệ tử Lam Ngọc môn khác dám gia nhập, ngươi có thể kéo về bao nhiêu, ta sẽ giúp ngươi báo lên bấy nhiêu. Điều kiện tiên quyết là Lam Ngọc môn không được nói bất kỳ điều kiện gì, chỉ có thể gia nhập giống như tu sĩ bình thường vậy!
- Công Tôn động chủ! Sơn chủ nhất ngôn cửu đỉnh, các ngươi đã nghe được lời của nàng!
Sau khi Miêu Nghị ném lại một câu nhờ mọi người làm chứng, hưng phấn xoa xoa tay. Chiến giáp trên người hắn và Hắc Thán hóa thành từng làn sương mù bạc thu vào bên trong nhẫn trữ vật, sau đó quay đầu cỡi Hắc Thán chạy thẳng về phía đám đệ tử Lam Ngọc môn.
Chư vị động chủ không biết nói gì, không biết Miêu động chủ lấy đâu ra một bộ trang bị sang trọng như vậy.
Nhìn theo bóng dáng Miêu động chủ hưng phấn tung tăng chạy đi, mọi người đều khẽ lắc đầu, tự nhủ Miêu động chủ này không va đầu vào tường không chịu dừng lại.
Hồng Trường Hải dẫn dắt đám đệ tử Lam Ngọc môn dừng ở cách đó không xa, vẫn ở chỗ cũ nhìn theo phương hướng bọn Dương Khánh vừa rời đi suy nghĩ xuất thần. Sau khi trở về biết ăn nói thế nào với chưởng môn, biết ăn nói thế nào với cả Lam Ngọc môn…
Tiếng vó long câu chạy tới đánh thức lão khỏi dòng suy nghĩ miên man, quay đầu nhìn lại lập tức ngẩn người ra.
Lúc trước ở Nam Tuyên phủ, Hồng Trường Hải đã từng gặp Miêu Nghị.
Miêu Nghị cũng biết lão, chẳng qua là trước kia không có chào hỏi mà thôi, dừng ở trước mặt Hồng Trường Hải chắp tay nói:
- Đông Lai động Miêu Nghị ra mắt Hồng trưởng lão.
Tự nhiên Hồng Trường Hải không xa lạ gì tên Miêu Nghị mà Lam Ngọc môn muốn phát triển thành nội gián nằm vùng ở Nam Tuyên phủ, lão còn âm thầm tham dự vào chuyện này, lúc này liếc nhìn về phía bọn Tần Vi Vi, khẽ ôm quyền nói:
- Thì ra là Miêu động chủ, nghe nói đệ tử Lam Ngọc môn ta ở Đông Lai động theo Miêu động chủ rời đi Đông Lai động đã lâu, không biết bọn họ đang ở chỗ nào?
Vừa mở miệng liền hỏi tới chuyện này, làm cho khóe miệng Miêu Nghị giật giật, buông tiếng than dài:
- Xấu hổ, trước đó bọn họ đánh một trận Đông Lai động không thể may mắn thoát khỏi, cho nên tại hạ mới cố ý tới báo cho quý môn một tiếng!
Thì ra là cố ý báo cho chuyện này, Hồng Trường Hải âm thầm gật đầu, phát hiện vị Miêu động chủ này rất thực tế, còn tốt hơn tên Dương Khánh vong ân phụ nghĩa kia nhiều.
Lão cũng không nghi ngờ gì khác, trận chiến này đệ tử Lam Ngọc môn chết không phải số ít, mấy tên ở Đông Lai động kia không thể may mắn thoát khỏi cũng hợp tình hợp lý, tò ra có hơi thương cảm nói:
- Cũng là chết trận vì Nam Tuyên phủ, đáng tiếc Dương phủ chủ...
Lão không nói hết lời, nhưng cho dù là dùng mông cũng có thể đoán ra được đoạn sau, chắc chắn là đang oán giận Dương Khánh bất nhân bất nghĩa.
Thế nhưng đây không phải là chuyện Miêu Nghị quan tâm, trực tiếp mở miệng nói:
- Hồng trưởng lão, ta còn có một tin vui báo cho lão.
Hồng Trường Hải sửng sốt:
- Tin vui ư, tin vui gì vậy?
Lão hết sức nghi ngờ, đã trở mặt với Nam Tuyên phủ như vậy, còn có thể có tin vui gì.
Miêu Nghị nhìn đám đệ tử Lam Ngọc môn phía sau lão cười nói:
- Ta và Lam Ngọc môn các ngươi cũng coi như người quen cũ, lúc trước thường nghe bọn Trịnh Kim Long nhắc tới Lam Ngọc môn, kính ngưỡng đã lâu. Có câu nước không chảy tới ruộng người ngoài, hiện tại thành viên Đông Lai động ta thiếu hụt, trước tiên ta lập tức nghĩ tới các ngươi. Có ai muốn tới Đông Lai động ta, bây giờ có thể đi theo ta, mọi người không cần khách sáo.
Theo hắn thấy, mình bằng lòng để cho bọn họ gia nhập Đông Lai động, trở thành một thành viên trong quy tắc chia sẻ thiên hạ nguyện lực, bọn họ phải thật sự vui mừng mới đúng. Cần phải biết có không có bao nhiêu tu sĩ muốn gia nhập mà không được, mình chủ động tới cửa chiêu mộ, chắc chắn người ta sẽ hết sức vui mừng.
Hắn không ngờ rằng đám đệ tử Lam Ngọc môn trước mặt không ai tỏ ra cao hứng, ngược lại nhất tề sửng sốt. Bọn họ cho rằng tên khốn Miêu Nghị này đang muốn bẫy người, chúng ta đã trở mặt với Dương Khánh, bây giờ ngươi còn muốn chiêu mộ chúng ta sao?!
Tin vui cái rắm! Hồng Trường Hải có hơi nghi ngờ tên này có phải là kẻ ngốc thật hay không, hay là cố ý mang mọi người ra đùa giỡn, kích động trong lòng muốn phun nước bọt vào mặt Miêu Nghị.
Bất quá nhìn dáng vẻ Miêu Nghị hết sức bình thường, không giống đang gạt người, ánh mắt Hồng Trường Hải chợt lóe, cẩn thận nghiền ngẫm lời Miêu Nghị vừa nói, chợt cảm thấy dường như hắn đang ám chỉ chuyện gì đó.
Miêu Nghị mới vừa nói hắn và Lam Ngọc môn là người quen cũ, lại nói Trịnh Kim Long thường nhắc tới Lam Ngọc môn, còn nói nước không chảy tới ruộng người ngoài… Nghĩ tới đây, tựa hồ Hồng Trường Hải có hơi hiểu Miêu Nghị đang ám chỉ cái gì. Cần biết lúc trước bọn Trịnh Kim Long mang theo nhiệm vụ đi phát triển Miêu Nghị thành gian tế nằm vùng ở Nam Tuyên phủ, chẳng lẽ...
Càng nghĩ càng cảm thấy có thể, Hồng trưởng lão liếc nhìn đám người Tần Vi Vi nơi xa, chần chờ nói:
- Dương Khánh sẽ đồng ý sao?
Miêu Nghị đáp rất sảng khoái:
- Phủ chủ không có ở đây, Tần sơn chủ đồng ý cũng chẳng khác gì.
Hồng trưởng lão ngạc nhiên nói:
- Là Tần Vi Vi bảo ngươi tới ư?
Miêu Nghị làm ra vẻ như đang suy tính giùm cho bọn họ, buông tiếng than dài:
- Lão cảm thấy nàng sẽ chủ động để cho ta tới sao? Lúc đầu nàng không đồng ý, là ta hao hết miệng lưỡi tranh thủ được sự đồng ý của nàng, thừa dịp bây giờ đầu óc nàng nóng lên, không tiện đổi ý, các ngươi nhanh lên một chút. Nếu không chờ lát nữa nàng bình tĩnh lại, sẽ đổi ý không chấp nhận cũng không chừng.
Hồng trưởng lão do dự không quyết, còn đang suy nghĩ xem rốt cuộc Miêu Nghị là có ý gì, có đúng như suy đoán của lão hay không.
Thấy lão rề rà do dự như vậy, Miêu Nghị cười lạnh trong lòng. Đệ tử Lam Ngọc môn chạy tới đây không phải là muốn gia nhập vào trong quy tắc sao, làm giá như vậy làm gì chứ?!
- Các ngươi không bằng lòng gia nhập thì thôi, ta đi tìm người khác.
Miêu Nghị quay đầu bước đi, không khách sáo chút nào, không muốn làm cho đối phương tự cao tự đại.
- Chậm đã!
Hồng trưởng lão giơ tay lên gọi hắn lại.
Miêu Nghị vui vẻ trong lòng, cơ hội tốt như vậy có không biết bao nhiêu tu sĩ thiên hạ cầu còn không được, cũng biết đối phương không bỏ được, làm sao có thể bỏ qua cơ hội chủ động đưa tới cửa.
Mặt Miêu Nghị không đổi sắc xoay người lại:
- Hồng trưởng lão có gì chỉ giáo?
Trong mắt Hồng Trường Hải lóe lên vẻ quả quyết, hiện tại lão trở về sẽ không biết ăn nói thế nào, phải tìm một lý do đối phó. Dù sao Lam Ngọc môn sớm được mật báo, biết thật ra nội tâm tiểu tử này rất bất mãn đối với Dương Khánh, hôm nay bất kể là bất mãn thật hay là bất mãn giả, Hồng Trường Hải cũng quyết định động chút tay chân vào Miêu Nghị, còn đỡ hơn làm hỏng chuyện tay trắng trở về.
- Ngươi muốn bao nhiêu người?
Hồng Trường Hải cắn răng hỏi.
Đây chính là một vấn đề, Miêu Nghị hơi chìm vào suy tư. Đương nhiên là hắn muốn dưới tay mình có hàng ngàn hàng vạn nhân mã, nhưng đó là không thực tế, hắn không nuôi nổi, bất quá nuôi mấy chục người trước mắt hắn vẫn có khả năng làm được.
Nhưng hắn chỉ là một động chủ, nuôi mười mấy hai mươi người có thế nào quá mức nổi bật hay không… Miêu Nghị quay đầu lại nhìn về phía Tần Vi Vi, hôm nay Tần Vi Vi đường đường là một sơn chủ cũng bất quá có chừng hai mươi tên thủ hạ. Mặc dù Tần Vi Vi nói có thể chiêu mộ được bao nhiêu sẽ báo lên giúp hắn bấy nhiêu, nhưng cũng không tiện làm quá đáng.
Miêu Nghị giơ hai ngón tay ra, thử hỏi:
- Cho ta hai mươi người được chăng?
Hồng Trường Hải ngơ ngẩn, kinh ngạc hỏi:
- Một Đông Lai động nuôi nhiều người như vậy ư, ngươi nuôi nổi sao?
Ý nói là đệ tử Lam Ngọc môn ta gia nhập Đông Lai động ngươi, không thể nào làm việc không lấy tiền công.
- Không cần quan tâm chuyện này!
Miêu Nghị nhìn đám đệ tử Lam Ngọc môn phía sau lão:
- Người Hồng trưởng lão mang tới có tu vi gì?
Hồng Trường Hải giới thiệu sơ lược:
- Lần này tới đây toàn là đệ tử tinh anh Lam Ngọc môn ta, tu vi thấp nhất là Bạch Liên tam phẩm, Bạch Liên tam phẩm đến ngũ phẩm có ba trăm ba mươi người, lục phẩm đến cửu phẩm có năm mươi tám người, cảnh giới Thanh Liên có mười hai người.