Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Miêu Nghị nghe vậy giật mình kinh hãi, thực lực Lam Ngọc môn thật đúng là không đơn giản, không trách dõi mắt nhìn trong bốn trăm người này không thấy ai trẻ tuổi, gần như toàn là cấp bậc lão đầu tử. Dưới tình huống không có tài nguyên Nguyện Lực Châu cung cấp, không biết mỗi một người phải tu hành bao nhiêu năm…
Miêu đại động chủ vô cùng kích động, vì sao trước đây hắn mạo hiểm đi Tinh Tú Hải liều một chuyến?!
Nguyên nhân quan trọng nhất trong đó chính là bị Hùng Khiếu nhiều lần ném đá giấu tay làm cho sợ, sống ở trên địa bàn mình cũng cảm thấy không an toàn, thậm chí bị dọa sợ đến phải tránh né chạy ra hải đảo đi tu luyện. Nếu như có thể lấy một đống thủ hạ cấp Thanh Liên làm tay sai, đến lúc đó sẽ đến phiên cẩu tặc Hùng Khiếu ăn ngủ không yên.
Vì quá kích động nên Miêu Nghị có hơi líu lưỡi, lập tức ngoác miệng thật to đòi hỏi, chỉ bốn trăm người kia nói:
- Ta không cần những người khác, chỉ cần hai mươi người tu vi cao nhất!
Cái gì?! Con ngươi Hồng Trường Hải suýt chút nữa rớt ra ngoài:
- Miêu động chủ, không phải là ngươi đang nói đùa chứ? Cho dù là tu sĩ Thanh Liên nhất phẩm, gia nhập vào trong quy tắc dù là đãi ngộ thấp nhất hàng năm cũng có mười viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm. Ở đây có mười hai người, một năm ít nhất cũng phải một trăm hai mươi viên Nguyện Lực Châu, cộng thêm những người khác một năm ít nhất ngươi phải chi ra hai trăm viên Nguyện Lực Châu. Theo ta được biết, Đông Lai động ngươi một năm cũng bất quá thu được chừng hai mươi viên Nguyện Lực Châu, ngươi lấy cái gì nuôi bọn họ?
Một năm hai trăm viên ư!? Miêu Nghị bị một chậu nước lạnh dội vào đầu làm cho tỉnh lại, với số Nguyện Lực Châu có sẵn trong tay hắn đúng là không nuôi được mấy năm. Nếu bán hết tất cả của cải đổi thành Nguyện Lực Châu, có lẽ còn có thể nuôi mấy trăm năm, nhưng tu vi người ta cũng sẽ tăng lên, đến lúc đó phải gia tăng tiền trả cho người ta. Bằng không tu vi người ta cao hơn hắn, không đè ép được người ta, không quản được người ta, vậy hắn bỏ tiền ra nuôi người ta làm gì?!
Huống chi Nguyện Lực Châu trong tay hắn cũng rất cần dùng, vạn nhất gặp chuyện cần chi dụng gấp, nói không chừng còn có những chi tiêu khác, cũng không thể bỏ hết ra nuôi thủ hạ.
Thấy hắn bình tĩnh lại, Hồng Trường Hải vừa bực mình vừa buồn cười, tỏ vẻ thiện chí khuyên nhủ:
- Miêu động chủ, hay là ta cho ngươi mười tên đệ tử Bạch Liên tam phẩm đi, một động phủ có mười tên đệ tử Bạch Liên tam phẩm là quá dư thừa…
- Không cần, ngũ phẩm trở xuống không cần...
Miêu Nghị quả quyết cự tuyệt, lấy một đám người không thể uy hiếp được Hùng Khiếu về để làm gì, bản thân mình cũng không an toàn.
Lúc này hai người bắt đầu cò kè mặc cả với nhau.
- Năm đệ tử Thanh Liên cũng không được, ta đưa năm tên Thanh Liên đệ tử đến một động phủ nho nhỏ, sau khi trở về sẽ không có biện pháp ăn nói với trong môn.
- Bốn thì sao?
- Không được!
- Ba!
- Không được, ta cho ngươi tối đa là hai, hơn nữa chỉ có thể là Thanh Liên nhất phẩm.
Hai người cò kè mặc cả từng chút một, cuối cùng quyết định Hồng Trường Hải chỉ đáp ứng cho hắn hai tên Thanh Liên nhất phẩm, hai tên Bạch Liên cửu phẩm, hai tên Bạch Liên bát phẩm, hai tên Bạch Liên thất phẩm, hai tên Bạch Liên lục phẩm, mười tên Bạch Liên ngũ phẩm, như vậy gộp đủ hai mươi người.
Về phần tu sĩ ngũ phẩm trở xuống. Miêu Nghị đánh chết cũng không chịu lấy.
Hai bên lại thảo luận vấn đề tiền công hai mươi người này, Miêu Nghị chỉ chịu cho giá thấp nhất, tỷ dụ như cấp Thanh Liên, hàng năm chỉ cho mười viên Nguyện Lực Châu mà thôi.
Hồng Trường Hải không đáp ứng, cảm thấy mức giá như vậy quá thiệt thòi cho đệ tử mình. Mặc dù tu sĩ cấp Thanh Liên ở bên trong tông môn không có cách nào kiếm được mười viên Nguyện Lực Châu, nhưng lại được tôn kính hết mực, tông môn sẽ hết lòng chiếu cố cho những tài nguyên khác. Cho nên không thể chấp nhận mức giá quá rẻ, nếu không sẽ làm mất hết mặt mũi của Lam Ngọc môn.
Về Nguyện Lực Châu Miêu Nghị nhất quyết không nhượng bộ, hắn phải để dành thứ này nhiều một chút phòng khi hữu dụng, trước đây hắn chạy đến Tinh Tú Hải liều mạng không phải là vì Nguyện Lực Châu sao?! Bất quá không có nghĩa là không thể nhượng bộ trên phương diện khác, bằng không sẽ không có cách nào tiếp tục thương lượng, Miêu Nghị bèn hỏi:
- Ta sẽ gia tăng tinh tệ cho bọn họ, ta không có quá nhiều Nguyện Lực Châu, ta dùng tiền bổ sung có được chăng?
Hiện tại hắn không có nhiều Nguyện Lực Châu, nhưng lại có rất nhiều tiền, số tinh tệ kia vẫn chưa đủ chế tạo ra pháp bảo cao cấp, luyện chế pháp bảo cấp thấp lại không có ý nghĩa. Hiện tại hắn đã có một đống pháp bảo nhất phẩm, cho nên có thể tiết kiệm Nguyện Lực Châu thì tiết kiệm, cứ tiêu tinh tệ trước đã.
Hồng Trường Hải nghe vậy sửng sốt, nghi ngờ thử hỏi:
- Ngươi chuẩn bị cho đệ tử cấp Thanh Liên ta hàng năm bao nhiêu tinh tệ?
Miêu Nghị hào sảng nói:
- Lão cứ việc ra giá!
Hồng Trường Hải suy nghĩ một chút, một viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm giá thị trường là một ngàn kim tinh, mặc dù Nguyện Lực Châu có giá mà không có hàng, bỏ ra một ngàn kim tinh chưa chắc có thể mua được, nhưng nếu như có thể tranh thủ cho đệ tử mình nhiều hơn một chút cũng tốt.
Lão đưa ra một ngón tay, thử cho ra một cái giá:
- Một vạn kim tinh!
Giá tiền này giữ lại cho Miêu Nghị đường mặc cả, một vạn kim tinh dựa theo giá thị trường có thể mua mười viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm. Mặc dù trên thực tế chưa chắc có thể mua được nhưng nói ra cũng dễ nghe, cả Nguyện Lực Châu lẫn tinh tệ, hàng năm tranh thủ cho đệ tử Lam Ngọc môn được chừng hai mươi viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm.
Miêu Nghị không nói hai lời, giơ ra hai ngón tay:
- Chớ dài dòng, ta cho hai vạn kim tinh!
Nơi xa bọn Tần Vi Vi thấy hai người giơ tay ra thu về liên hồi, không biết hai người đang làm gì.
Hồng Trường Hải á khẩu không trả lời được, người ta lập tức cho gấp đôi, lão không còn gì để nói, bị hai vạn kim tinh của Miêu Nghị bịt miệng không nói gì được nữa.
Lão không biết hôm nay Miêu đại động chủ đã có hơn ba ngàn vạn kim tinh, chút kim tinh nho nhỏ này đối với hắn là không thành vấn đề.
Được rồi, Hồng Trường Hải lại tiếp tục thương lượng với hắn về thù lao kim tinh cho các tu sĩ cấp Bạch Liên.
Cuối cùng hai bên thống nhất quyết định là, hai tên đệ tử Thanh Liên nhất phẩm mỗi người hàng năm được mười viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm, thêm hai vạn kim tinh. Hai tên Bạch Liên cửu phẩm mỗi người hàng năm được chín viên Nguyện Lực Châu, được một nửa kim tinh của tu sĩ Thanh Liên, một vạn kim tinh.
Kế đó tu sĩ Bạch Liên bát phẩm được tám viên Nguyện Lực Châu thêm tám ngàn kim tinh, thất phẩm được bảy viên Nguyện Lực Châu thêm bảy ngàn kim tinh, lục phẩm được sáu viên thêm sáu ngàn kim tinh, ngũ phẩm được năm viên thêm năm ngàn kim tinh.
Đãi ngộ như vậy cho dù là ở những địa phương khác, nếu không đảm nhiệm các loại chức vụ như động chủ, sơn chủ hoặc phủ chủ, cũng không phải là thấp.
Bất quá nói đi thì nói lại, mặc dù có thể trấn giữ một phương sẽ có chức vụ đãi ngộ cao, nhưng cũng không phải ai cũng có thể có cơ hội lấy được vị trí cao. Tuy rằng nhìn thấy chỗ tốt, nhưng cũng không phải ai cũng có thể ăn được.
Như vậy tính ra, hàng năm Miêu đại động chủ phải chi ra cho những người này mười lăm vạn hai ngàn kim tinh, một trăm ba mươi viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm.
Giá cả như vậy khiến cho Hồng Trường Hải cảm thấy hài lòng, cũng không cảm thấy như vậy sẽ khiến cho đệ tử mình chịu thiệt. Nhưng lão lại cảm thấy có hơi hoang đường, một tên động chủ như Miêu Nghị lấy đâu ra nhiều tiền như vậy….
Hai bên ước định, nếu như Miêu Nghị không chu cấp nổi số này, môn hạ đệ tử Lam Ngọc môn sẽ lập tức rút lui trở về, sắp tới ngày thu hoạch Nguyện Lực Châu, có thể lập tức nhìn thấy thực tế.
Tự nhiên không phải chỉ nói suông được, như vậy gạt người ta quá mức dễ dàng. Vạn nhất bị Miêu Nghị lừa gạt vào trong quy tắc, muốn trở ra sẽ không dễ dàng như vậy.
Hai bên phải ký Như Luật Lệnh, mới có thể bảo đảm ước định song phương.
Như Luật Lệnh là gì?
Quy tắc Như Luật Lệnh đến từ thương hội Như Luật phủ dưới quyền cai quản của Lục Thánh, tỷ như Tiên Quốc thì có Tiên Quốc thương hội, đặc biệt mua bán dành cho giới tu hành.
Làm ăn mua bán không tránh được có chuyện lừa gạt gian lận, sau khi những sự việc tệ hại như vậy xảy ra quá nhiều, trực tiếp ảnh hưởng ích lợi của người tuân thủ quy tắc giới tu hành, Như Luật phủ ra đời, là quy chế giao dịch sớm nhất, cuối cùng trải rộng ra toàn bộ giới tu hành.
Như Luật phủ cũng không phải là tương tự các loại địa phương như Nam Tuyên phủ, mà là tương tự với cơ cấu chấp pháp của quan phương nơi thế tục. Khác nhau ở chỗ Như Luật phủ là áp dụng với giới tu hành, do đồ tử đồ tôn dưới quyền Lục Thánh nắm trong tay, coi như là sự việc duy nhất trực tiếp nhất mà Lục Thánh nhúng tay vào giới tu hành.
Một khi hai bên ước định ký khế ước, nếu có một bên vi phạm lại không chịu trả giá theo như ước định, bên kia có thể đem khế ước đến Như Luật phủ thỉnh cầu thi hành công đạo. Mà Như Luật phủ sẽ lập tức phát Như Luật Lệnh chất vấn bên bội ước, để xem có bằng lòng thực hiện cam kết trước đó hay không.
Nếu như nhận được Như Luật Lệnh còn không chịu thừa nhận mình vi phạm ước định, như vậy Như Luật phủ sẽ phái người tới tra chứng. Một khi nghiệm chứng đúng là vi phạm ước định, hoặc là chứng minh bên kia là vu cáo, chẳng những bên có lỗi phải trả phí dụng tra chứng, hơn nữa hậu quả còn rất nghiêm trọng, cần phải biết Như Luật phủ cao thủ như mây.
Vì duy trì quy tắc trò chơi giới tu hành, Như Luật phủ tuyệt đối là địa phương luật pháp sâm nghiêm, không cho phép có chuyện vì tình riêng mà phạm pháp. Lục Thánh tỏ vẻ cao cao tại thượng công chính nghiêm minh dường nào, tự nhiên đại biểu hình ảnh Lục Thánh sẽ không làm loạn.
Trên thực tế khế ước hai bên ký cũng không phải là Như Luật Lệnh, chỉ có Như Luật phủ phát ra mới gọi là Như Luật Lệnh. Chỉ bất quá hiện tại giới tu hành đã sớm thành thói quen, gọi khế ước hai bên ký bằng lòng tiếp nhận Như Luật phủ giám sát là Như Luật Lệnh, kêu mãi thành quen.
Đây chính là nguồn gốc của Như Luật Lệnh, mà Dương Khánh ký kết với chưởng môn Lam Ngọc môn chính là Như Luật Lệnh.
Miêu Nghị không có bất kỳ ý kiến gì về chuyện ký Như Luật Lệnh, hớn hở đáp ứng.
Nhưng Hồng Trường Hải vẫn có vẻ không yên lòng, vạn nhất đến lúc đó ngươi không thực hiện được cam kết cùng lắm thì trả đệ tử Lam Ngọc môn trở về, mà món nợ đệ tử Lam Ngọc môn ta phải phục vụ không công cho ngươi phải tính thế nào? Chẳng phải là bị ngươi đùa bỡn, bảo ta ăn nói làm sao với trong môn?!
Ngươi là người trong quy tắc, người bên ngoài quy tắc dù là tu vi cao hơn nữa cũng không dám đối phó ngươi trắng trợn, bởi vì chỗ dựa lớn nhất sau lưng ngươi là Lục Thánh.
Đây cũng là nguyên nhân lớn nhất khiến cho rất nhiều tu sĩ muốn chui vào trong quy tắc, bên ngoài thông thường không ai dám đối phó chính diện người trong quy tắc, mà người trong quy tắc xử lý người trong quy tắc cũng phải dựa theo quy tắc mà làm, không thể làm loạn.
Nói cho cùng người trong quy tắc cũng là người đang giúp Lục Thánh duy trì quy tắc giới tu hành, đây là địa vị không tầm thường, có bảo đảm cơ bản mà người bên ngoài không hưởng thụ được.
Hồng Trường Hải muốn Miêu Nghị lấy ra đồ có thể thế chấp để gánh vác hậu quả trong trường hợp hắn vi phạm ước định, mới bằng lòng ký kết khế ước với Miêu Nghị. Nếu không hắn chỉ là một Đông Lai động chủ nho nhỏ, cho dù là tới lúc đó tố cáo hắn tới Như Luật phủ, để cho Như Luật phủ giết chết hắn đi cũng không có ý nghĩa gì, có đồ thế chấp vẫn đáng tin cậy hơn.
Miêu Nghị không nói hai lời, lấy từ bên trong nhẫn trữ vật ra một cây phương thiên họa kích:
- Một món pháp bảo nhất phẩm làm thế chấp được chưa?
Hồng Trường Hải nhìn nhẫn trữ vật trên tay mình, sau đó nhìn lại sáu chiếc nhẫn trữ vật trên tay Miêu Nghị, ngửa mặt lên trời suýt chút nữa dòng lệ chan hòa. Lão tu hành đã bao nhiêu năm, còn không bằng một tiểu tử chưa ráo máu đầu như Miêu Nghị. Tên khốn chết tiệt này đeo một lần sáu cái nhẫn trữ vật, phần đông đệ tử Lam Ngọc môn phía sau lão vẫn chưa có nhẫn trữ vật. Hơn nữa người ta tiện tay là có thể lấy ra một món pháp bảo nhất phẩm, đa số đám đệ tử Lam Ngọc môn của lão vẫn chưa có pháp bảo nhất phẩm mà dùng.
Rốt cục lão đã tin tưởng Miêu Nghị không phải là khoa trương, người này có thể thật sự có năng lực thực hiện ước định.
Không cần nói thêm gì nữa, sau khi hai người thương thảo xong nội dung cụ thể khế ước, mỗi người lấy ra ngọc điệp viết xong đóng pháp ấn, lại trao đổi với nhau đóng pháp ấn.
Thanh phương thiên họa kích kia cũng giao cho Hồng Trường Hải làm thế chân, nếu như Miêu Nghị vi phạm ước định, đệ tử Lam Ngọc môn có thể thông qua Như Luật Lệnh không chịu trách nhiệm thối lui ra Đông Lai động. Hơn nữa món pháp bảo nhất phẩm này cũng sẽ trở thành đồ thế chấp bị tịch thu khi vi phạm ước định. Ngược lại nếu như Miêu Nghị thực hiện đúng cam kết, pháp bảo nhất phẩm này sẽ phải trả lại cho Miêu Nghị.
Nếu như Lam Ngọc môn vi phạm ước định... Miêu Nghị coi trọng món pháp bảo tam phẩm trong tay Hồng Trường Hải, bèn bảo lão lấy đó làm điều kiện vi phạm ước định viết vào Như Luật Lệnh.
Nhận lấy pháp bảo và một bản khế ước, Hồng Trường Hải đưa tay nói với Miêu Nghị:
- Xin hãy chờ một chút, để ta chọn lựa, lát nữa sẽ giao nhân thủ cho ngươi.
- Xin cứ tự nhiên!
Miêu Nghị vui vẻ chắp tay, đã ký xong Như Luật Lệnh cũng không sợ đối phương đổi ý, cỡi Hắc Thán tung tăng chạy về phía bọn Tần Vi Vi.
Thấy người này trở lại, Tần Vi Vi chẳng qua chỉ liếc hắn một cái liền nghiêng đầu quay đi không nhìn hắn nữa.
Công Tôn Vũ lại tiến tới nghênh đón, thấy hắn chỉ tới một mình, không khỏi hỏi:
- Miêu động chủ, Hồng Trường Hải có đáp ứng hay không?
- Lão dám không đáp ứng!
Miêu Nghị lấy ra một miếng ngọc điệp khoe khoang:
- Đã ký Như Luật Lệnh xong, làm sao lão dám đổi ý?!