Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Công Tôn Vũ á khẩu nghẹn lời một hồi, lại tò mò hỏi:
- Lão đáp ứng cho ngươi bao nhiêu người?
Miêu Nghị giơ ra hai ngón tay.
Công Tôn Vũ ngạc nhiên nói:
- Chỉ hai người thôi sao?
- Công Tôn động chủ, con người ngươi không phóng khoáng chút nào. Thiên hạ có không biết bao nhiêu tu sĩ muốn gia nhập vào trong quy tắc, hai người đáng để ta đích thân tới cửa chiêu mộ sao?
Miêu Nghị lắc hai ngón tay đắc ý nói:
- Hai mươi!
Tất cả mọi người trợn mắt há mồm, con bà nó, một mình Đông Lai động ngươi dám nuôi hai mươi người ư?
Tần Vi Vi cũng không biết tên này nói thật hay giả, âm thầm cắn môi. Hôm nay toàn bộ Trấn Hải sơn cũng chỉ có hai mươi người, một mình động phủ ngươi cũng đã bằng với cả Trấn Hải sơn, bảo bản sơn chủ làm sao chịu nổi!
Công Tôn Vũ á khẩu nghẹn lời một hồi, lại hỏi:
- Hồng Trường Hải giao cho ngươi đệ tử có tu vi thế nào?
- Hai Thanh Liên nhất phẩm, hai Bạch Liên cửu phẩm, hai Bạch Liên bát phẩm...
Miêu đại động chủ báo ra tu vi của đệ tử Lam Ngọc môn sắp tiếp nhận, không hề giấu giếm. Thật ra cũng không giấu được, sau này báo lại cho Tần Vi Vi cũng phải nói rõ.
Cả bọn sững sờ ngây ngốc, hiện tại toàn Trấn Hải sơn không có một tu sĩ cấp Thanh Liên nào, tên này muốn làm gì vậy?! Nếu lời hắn là thật, vậy thật sự là không nể mặt sơn chủ chút nào.
Vốn Tần Vi Vi không muốn so đo tính toán với Miêu Nghị, nhưng nghe đến đó cũng không nhịn được nữa, lại đùng đùng nổi giận:
- Miêu Nghị, ngươi muốn làm gì? Ngươi đừng quên trước đó ta đã nói qua, nếu muốn ta thông qua chuyện này, Trấn Hải sơn ta sẽ không tiếp nhận bất kỳ điều kiện phụ thêm nào của bọn họ, Miêu Nghị ngươi cũng không có quyền đại biểu Trấn Hải sơn ta đáp ứng bất kỳ điều kiện gì của họ!
Nàng không cho là Lam Ngọc môn có thể có chuyện tốt này, chắc chắn đã đưa ra điều kiện gì, nếu không sao có thể đưa nhiều hảo thủ như vậy tới Đông Lai động nho nhỏ nghe lệnh.
Miêu Nghị lập tức mắng thầm trong bụng, quả nhiên là tiện nhân kia không muốn thấy mình tốt. Lão tử bỏ vốn liếng của mình ra nuôi nhân mã, ngươi cũng có ý kiến sao?
- Ngươi yên tâm, ta không có đại biểu Trấn Hải sơn đáp ứng bất kỳ điều kiện gì của họ, cũng sẽ không tổn hại bất kỳ ích lợi của Trấn Hải sơn. Có liên quan tới sơn chủ ta cũng không dám làm như vậy, chẳng qua ta chỉ đại biểu Đông Lai động chiêu thu nhân mã của Đông Lai động mà thôi!
Miêu Nghị ném ngọc điệp trong tay của mình qua cho Tần Vi Vi.
Tần Vi Vi nhận vào tay, sắc mặt lạnh như băng rót pháp lực vào tra xét nội dung khế ước trong đó, chẳng qua là càng xem càng không biết nói gì.
Người ta thật sự là không làm tổn hại bất kỳ ích lợi nào của Trấn Hải sơn, đây là phải bỏ tài nguyên tu hành của mình ra nuôi người Trấn Hải sơn, không phiền tới Trấn Hải sơn bất cứ chuyện gì. Đông Lai động vẫn thuộc về Trấn Hải sơn, nếu là như vậy còn phản đối, vậy thì có vẻ không nói được.
Huống chi cũng không có bất kỳ quy định nào ước thúc không cho phía dưới chiêu mộ người tu vi cao, không cho người ta chiêu mộ vượt qua mười người, có một số thế lực trong quy tắc bồi dưỡng con cháu mình cũng chính là làm như vậy.
Nhưng càng như vậy trong lòng Tần Vi Vi càng không thoải mái, có thể nhìn ra tên này đi Tinh Tú Hải một chuyến thật sự đã phát tài, còn giàu có hơn cả vị sơn chủ là nàng, không cần dựa dẫm vào nàng chút nào.
Ném ngọc điệp trả lại Miêu Nghị, Tần Vi Vi có vẻ không biết nói gì.
Những người khác thấy sơn chủ cũng không có ý kiến, nhất thời động tâm không dứt, ánh mắt nhìn về phía đệ tử Lam Ngọc môn có vẻ như muốn bắt chước theo cách làm của Miêu Nghị.
Công Tôn Vũ chắp tay khách sáo một tiếng, mượn ngọc điệp trong tay Miêu Nghị tra xét khế ước. Nếu như có thể, y cũng muốn chiêu mộ một ít người của Lam Ngọc môn.
Bất quá sau khi xem qua mức trả thù lao cao ngất trong đó, sắc mặt Công Tôn Vũ cứng đờ, giao khế ước lại cho một người bên cạnh muốn xem, dù sao cũng không ai muốn làm động chủ trắng tay.
Từng người nhất nhất xem qua nội dung khế ước, cơ mặt ai cũng giật giật, vội vàng thành thật ngậm miệng lại, bỏ đi ý niệm. Mọi người thật lòng không chơi nổi, cho dù là có lòng cũng không đủ lực.
Rốt cục mọi người cũng hiểu ra, tại sao Miêu động chủ người ta có thể lấy được đám tay sai kia từ Lam Ngọc môn. Rõ ràng là hắn ném tài nguyên ra, một năm mười lăm vạn hai ngàn kim tinh và một trăm ba mươi viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm, không một vị động chủ nào có thể bỏ ra con số này.
Với số nhân mã như vậy, ngay cả sơn chủ Tần Vi Vi cũng không nuôi nổi, đừng nói là đám động chủ nho nhỏ bọn họ.
Mọi người có vẻ nghi ngờ Miêu Nghị có thể lấy ra nhiều tài nguyên tu hành như vậy hay không, bất quá thấy sáu cái nhẫn trữ vật trên tay Miêu Nghị, lại nhìn sang một thân pháp bảo của hắn, cũng không nhịn được khẽ thở dài một tiếng. Không biết hắn lấy được những thứ này từ đâu ra, có cơ hội phải thân cận hơn với Miêu động chủ, để xem có thể hỏi ra được manh mối gì không.
Công Tôn Vũ nhìn sáu cái nhẫn trữ vật hoành tráng trên tay Miêu Nghị với vẻ bất đắc dĩ, hâm mộ ghen tỵ lắc lắc đầu, nghĩ thầm tiểu tử này thật đúng là không biết thu liễm một chút nào. Đeo một hơi sáu chiếc nhẫn trữ vật như vậy, ngay cả long câu vật cỡi cũng cho khoác một thân pháp bảo, thật sự là khoa trương phách lối vô cùng. Chẳng lẽ ngươi sợ người ta không biết mình là nhà giàu mới nổi, chẳng lẽ ngươi không sợ bị người ta cướp đoạt hay sao?!
Y không biết Miêu Nghị cũng không muốn tỏ ra phách lối như vậy, chẳng qua là bây giờ nhẫn trữ vật quá nhiều, đeo thêm mấy chiếc thật lòng không cảm thấy quá đáng. Ngang hông còn đeo một xâu hơn hai trăm chiếc cũng không có ý lộ ra cho mọi người xem, thật lòng cảm thấy đã hết sức khiêm tốn.
Quan trọng nhất là trong sáu chiếc nhẫn trữ vật này chứa đầy đủ đồ cần dùng, để chỗ khác cảm giác không an toàn, đeo vào ngón tay bất cứ lúc nào có thể thấy mới yên tâm, ít nhất có mất cũng biết. Lúc cần lấy đồ cũng thuận tiện, tránh cho giấu trong y phục mỗi lần lấy đồ đều phải cởi y phục, nhẫn trữ vật không phải là để thuận tiện lấy đồ ra cất đồ vào sao?
Về phần bộ chiến giáp khoa trương trên người Hắc Thán kia, hắn cũng không muốn khoa trương như vậy, thậm chí lúc trước hắn còn không muốn luyện chế ra, nhưng Yêu Nhược Tiên cứ nhất định luyện chế, hắn có thể làm gì được. Hắn không đánh lại lão già vô lại kia, nên không có cách nào cự tuyệt.
Nếu đã luyện chế ra rồi, lúc ra chiến trường liều mạng sao lại không dùng?! Như vậy rõ ràng là đầu óc có vấn đề, lại nói khiêm tốn cũng không quan trọng bằng giữ được tính mạng.
Thấy mọi người đều bị khế ước gây kinh hãi, Tần Vi Vi đột nhiên vô duyên vô cớ cảm thấy uất ức trong lòng, ngoài mặt vẫn dùng lời cứng rắn cảnh cáo Miêu Nghị:
- Đông Lai động ngươi giỏi lắm, nếu năm nay số lượng nộp lên của Đông Lai động ít đi, đừng trách ta không khách sáo!
Đây là đang cảnh cáo Miêu Nghị không cho chiếm nhiều tài nguyên Đông Lai động, sau đó nàng quay đầu lại quát to với những người khác:
- Chúng ta đi!
Rốt cục dẫn theo cả bọn vội vàng rời đi.
Miêu Nghị đưa tay ra muốn gọi nàng khoan đi đã, sau khi nhận danh sách mình báo lên hãy đi. Nhưng hắn quay đầu nhìn lại tình huống bên Hồng Trường Hải, không biết còn phải đợi bao lâu, mình chỉ là một động chủ cũng không có đạo lý yêu cầu sơn chủ ngoan ngoãn chờ đợi mình, không thể làm gì khác hơn là bỏ đi ý niệm này.
Diêm Tu bên cạnh thở dài một tiếng trong lòng, cảm giác động chủ làm như vậy có vẻ quá khoa trương, bèn nhắc nhở:
- Động chủ, ngươi thật vất vả cứu được sơn chủ một mạng, Diêm Tu cho là nên nhân cơ hội này giải hòa quan hệ mới đúng.
- Lão cho là ta không muốn hòa giải quan hệ với ả hay sao? Nhưng lão cũng đã thấy thái độ của ả thế nào rồi, từ đầu đến cuối không có một câu nói tốt với ta, rõ ràng là thấy ta không thuận mắt, có ai đối xử với ân nhân cứu mạng như vậy?! Nói trắng ra tiện nhân kia chính là một kẻ bất cận nhân tình, sớm biết vậy để mặc ả chết quách cho xong!
Miêu Nghị cười lạnh một tiếng.
Bên Hồng Trường Hải, sau khi điểm đủ hai mươi người, lão lại kéo hai tên đệ tử thân truyền sang bên nói nhỏ một hồi, một người tên là Nguyên Phương, một người tên là Lại Vũ Hàm.
- Nguyên Phương, Vũ Hàm, các con đã thấy tình cảnh vi sư hôm nay!
Hồng Trường Hải thở dài một tiếng.
Hai tên đệ tử trầm mặc gật đầu một cái, biết sư phụ đã làm hỏng bét, khiến cho bố cục cả Lam Ngọc môn thất bại trong gang tấc, lần này trở về sợ là sẽ chọc cho chưởng môn tức giận.
- Vốn là lần này dẫn các con ra ngoài là muốn tranh thủ một chức sơn chủ cho các con, không ngờ rằng… Ôi, bắt các con phải ra sức ở một Đông Lai động nho nhỏ, thật sự là ép uổng cho các con!
Hồng Trường Hải lại thở dài một tiếng.
Hai tên đệ tử tuổi không nhỏ lập tức song song chắp tay nói:
- Không ép uổng, sư phó cũng chỉ nghĩ cho các con, nghĩ cho Lam Ngọc môn mới xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
- Không cần nói lời khách sáo…
Hồng Trường Hải khoát tay áo một cái, nói:
- Ta không để cho những đệ tử Thanh Liên khác ở lại, mà để cho hai người các con ở lại cũng là có nguyên nhân. Đầu tiên những đệ tử Thanh Liên khác cũng không bằng lòng lưu lại, mà ta cũng không muốn hai người các con cùng ta trở về bị người ta xem thường chịu liên lụy, nấp ở Đông Lai động tránh né một thời gian cũng tốt.
- Tiếp theo là vi sư gặp phải chuyện này nhất định phải tự cứu, bởi vì lúc trước có tin mật báo, thật ra tên Miêu Nghị này và Dương Khánh bằng mặt mà không bằng lòng, sớm muộn cũng sẽ trở mặt với Dương Khánh. Nhưng hắn lại được Dương Khánh thưởng thức, trở thành tâm phúc của Dương Khánh, nếu có thời gian ắt sẽ thăng lên sơn chủ, vừa hay có thể phục vụ cho Lam Ngọc môn ta.
- Bảo các con ở bên cạnh hắn là muốn các con trợ giúp hắn leo lên, chờ tên này tích cóp đầy đủ thực lực, các con phải nghĩ biện pháp xúi giục khiến cho hắn làm phản Dương Khánh, Lam Ngọc môn ta sẽ nhân cơ hội này tiến vào Nam Tuyên phủ một lần nữa.
Nguyên Phương ngạc nhiên nói:
- Vậy hắn hẳn sẽ trở thành Dương Khánh thứ hai sao?
Hồng Trường Hải gật đầu nói:
- Chính là muốn cho hắn trở thành Dương Khánh thứ hai, để cho tiện khống chế hắn, hai người các con phải chú ý thu thập một ít điểm yếu bất lợi đối với hắn, chờ sau này lấy đó ra uy hiếp hắn, buộc hắn đi vào khuôn khổ, trước đó đối phó Dương Khánh chính là làm bớt đi cản trở cho hắn.
- Còn có một điểm, tên này chỉ là một động chủ Đông Lai động lại rộng rãi như vậy, một động chủ không có khả năng có được tài lực của cải dồi dào như vậy, các con ở bên cạnh hắn phải nghĩ biện pháp tìm hiểu con đường kiếm tiền của hắn. Chuyện này rất quan trọng, nếu như Lam Ngọc môn ta có thể sử dụng con đường kiếm tiền này, có thể nói hai người các con đã lập công lớn cho Lam Ngọc môn.
- Đây chính là mục đích ta bố trí các con nằm vùng bên cạnh hắn, có bố trí này, sư cũng không đến nỗi tay không mà về, đối mặt chưởng môn không cách nào ăn nói, các con đã biết khổ tâm của vi sư chưa?
Vốn trong lòng hai người có cảm giác uất ức thiệt thòi, nhưng lại không dám không nghe sư phó an bài. Thế nhưng sau khi nghe những lời này, hai người nhất thời tinh thần phấn chấn. Thì ra đây là sư phó âm mưu lo xa an bài, cũng không phải là hành động bất đắc dĩ không gượng dậy nổi, liên lụy đến hai người bọn họ.
Lúc này cả hai song song chắp tay nói:
- Đệ tử đã hiểu, sư phó yên tâm, chúng ta sẽ không để cho ngài thất vọng!
- Tốt, rất tốt, các con có thể hiểu được là tốt rồi!
Hồng Trường Hải vui mừng vỗ vỗ vai của hai người, đạo lý đã nói thông sẽ không cần nói nhiều, xoay người kêu hai người trở về.
Không bao lâu, Hồng Trường Hải đích thân dẫn dắt hai mươi người lấy hai đệ tử cầm đầu từ sườn núi bên kia chạy tới, dừng ở trước mặt của Miêu Nghị, đưa tay chỉ về phía mọi người nói:
- Miêu động chủ, ta đã mang người tới cho ngươi, đây là danh sách tư liệu của bọn họ.
Miêu Nghị nhận lấy ngọc điệp đưa tới tra xét, chú ý tới hai tên Nguyên Phương và Lại Vũ Hàm có tu vi Thanh Liên, ngẩng đầu nhìn mọi người hỏi:
- Ai là Nguyên Phương và Lại Vũ Hàm?
- Nguyên Phương, Lại Vũ Hàm ra mắt động chủ!
Hai người song song chắp tay bái kiến, đã nhớ kỹ sư phó dặn dò, không hề lên mặt tự đại, vẫn giữ thái độ khiêm cung của thủ hạ.
Là hai lão đầu tử… trong lòng Miêu Nghị có hơi buồn bực, lại thêm tên hai lão già này còn giống như tên của nữ nhân, không thấy mặt còn tưởng hai người bọn họ là nữ nhân.
Nhìn lại những người khác, phát hiện tất cả đều là lão đầu tử, không thấy được một người nào trẻ tuổi.
Hắn không nhịn được quay đầu lại liếc nhìn Diêm Tu sau lưng, Diêm Tu lập tức điều khiển long câu tiến lên một bước nghe lệnh, còn tưởng rằng hắn có gì căn dặn.
Ai ngờ Miêu Nghị lắc đầu một cái, cũng không căn dặn gì.
Lão không biết Miêu Nghị đang cảm khái trong lòng, Diêm Tu cũng là lão đầu tử, còn có một Yêu Nhược Tiên cũng là lão đầu tử, dường như là tu sĩ toàn bộ Đông Lai động chỉ có vị động chủ là hắn trẻ tuổi nhất. Một động chủ trẻ tuổi cai quản một đám lão đầu, đi ra ngoài có quá mức nổi bật hay không…
Bất quá suy nghĩ một chút cũng chấp nhận, thứ mình cần là tu vi của họ, không cần bề ngoài và tuổi tác, chỉ cần hữu dụng là được.
Lấy danh sách tư liệu xong, Miêu Nghị nhìn Hồng Trường Hải chắp tay nói:
- Hồng trưởng lão, ta còn có chuyện phải làm, cáo từ!
Hồng Trường Hải cũng chắp tay khách sáo nói:
- Miêu động chủ, mong rằng sau này chiếu cố đệ tử bản môn nhiều hơn!
- Chuyện này lão cứ yên tâm, chỉ cần nghe theo hiệu lệnh ta, ta sẽ không bạc đãi bọn họ, cáo từ!
- Thứ cho không thể tiễn xa!
Ánh mắt Miêu Nghị quét nhìn đám binh cường mã tráng thủ hạ của mình, lòng tin tăng lên gấp bội, tinh thần phấn chấn. Trong lòng hắn thầm gào thét, cẩu tặc Hùng Khiếu hãy chờ đó, lão tử sẽ phái binh tới chém Viên Chính Côn, xem ngươi có thể làm gì được lão tử.