Phi Thiên

Chương 183. Công chiếm Thường Bình phủ

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thường Bình phủ, Vạn Thuận Xương đang chờ khách trong đình viện bước chậm trong tuyết, ngắm tuyết thưởng mai.

Nơi xa vọng tới tiếng vó long câu rầm rập, làm tinh thần y chờ giai âm đã lâu trở nên phấn chấn, hai tay phủi phủi sửa y phục chỉnh tề, quay đầu mỉm cười nói với thị nữ đi theo về phương hướng đại điện:

- Tin vui tới rồi, nhất định là Chương huynh đắc thắng trở về, đi, đi xem thử!

Thị nữ hé miệng cười một tiếng, nàng cũng cao hứng, nếu chủ nhân nàng thật sự rời khỏi Trấn Ất điện khắp nơi có người cai quản, trở thành chư hầu một phương, chẳng những có được ích lợi nhiều hơn mà nàng cũng sẽ tự do hơn nhiều, thân phận thị nữ vĩnh viễn là nước lên thì thuyền lên.

Chủ tớ hai người đi về phía đại điện thật nhanh, thế nhưng đi tới nửa đường chợt nghe thanh âm đánh giết ầm ầm.

Động tĩnh đánh nhau cũng chỉ duy trì được một hồi, sau mấy tiếng kêu thảm thiết đã yên tĩnh lại.

Vạn Thuận Xương nôn nóng muốn xem xảy ra chuyện gì, chạy thật nhanh đến đại điện, kết quả thấy là Dương Khánh đích thân dẫn thật nhiều người xông thẳng tới. Những tu sĩ ở lại thủ Thường Bình phủ tu vi lại không cao, làm sao có thể chống đỡ được nhiều người như vậy tấn công, cơ hồ chỉ trong nháy mắt bị đại đội nhân mã tiêu diệt, không có chút hiệu quả ngăn trở nào.

Thấy Dương Khánh dẫn đầu, có thể nói là Vạn Thuận Xương giật mình kinh hãi. Vì sao Dương Khánh lại ở chỗ này, chẳng lẽ Chương Đức Thành bại rồi sao, chuyện này không thể nào…

- Dương Khánh lớn mật, vì sao dẫn quân tự tiện xông vào Thường Bình phủ?

Vạn Thuận Xương đứng trên đại điện chỉ xuống dưới quát lên.

Thân là một trong sáu Chấp Sự Trấn Ất điện, mặc dù địa vị tương đương phủ chủ mười phủ nhưng dù sao cũng là người làm việc ở cấp cao hơn, cũng có tư cách nói lời như vậy.

Dương Khánh ngẩng đầu chú ý tới y, giơ tay ngăn nhân mã sau lưng, toàn bộ ngừng lại.

Nheo mắt nhìn chằm chằm Vạn Thuận Xương một hồi, Dương Khánh đã hiểu rõ trong lòng.

Có một số việc rất hiển nhiên, Chương Đức Thành tấn công Nam Tuyên phủ nhất định là có người chỉ điểm, nếu không y không cần thiết làm như vậy. Bởi vì tu vi Chương Đức Thành cách cảnh giới Hồng Liên một khoảng cách thật là xa, muốn làm điện chủ là si tâm vọng tưởng, vị trí điện chủ không phải là đơn giản như Dương Khánh để cho Miêu Nghị làm động chủ Đông Lai động.

Ngay cả cảnh giới Hồng Liên vẫn chưa đạt tới, cung chủ Nguyệt hành cung không thể nào sắc phong một người cảnh giới Thanh Liên làm điện chủ. Mà bằng năng lực Chương Đức Thành, điện chủ Hoắc Lăng Tiêu cũng không thể nào để cho y thân kiêm hai phủ, nhất định là có người ở sau lưng xúi giục không thể nghi ngờ.

Mặc dù Dương Khánh biết sau lưng Chương Đức Thành là Hà Vân Dã, nhưng vẫn mãi suy đoán Hà Vân Dã sẽ để cho ai hái quả đào Nam Tuyên phủ này. Hôm nay thấy Vạn Thuận Xương xuất hiện, Dương Khánh không khỏi cười lạnh, chắc chắn là người này. Trước đó y còn kỳ quái không hiểu vì sao tên ngu xuẩn Chương Đức Thành kia có thể nghĩ ra cao chiêu như vậy, thì ra là có người đích thân chạy tới chỉ giáo.

- Thì ra là Vạn Chấp Sự!

Dương Khánh không cao không thấp khẽ chắp tay ôm quyền một cái, lớn tiếng tuyên cáo:

- Chương Đức Thành dẫn quân mưu phản, tập kích Nam Tuyên phủ ta, đã bị Dương mỗ tiêu diệt. Dương mỗ dẫn quân chạy tới thanh trừ dư nghiệt Thường Bình phủ, không nghĩ tới Vạn Chấp Sự cũng ở nơi đây, thật đúng là trùng hợp.

Trong giọng nói y toát ra vài phần châm chọc.

Vạn Thuận Xương khiếp sợ trong lòng, không rõ thật giả, bất quá trong lòng thầm tính toán một chút. Bất kể Chương Đức Thành sống hay chết, nếu như Chương Đức Thành chết, mình không lấy được Nam Tuyên phủ nhưng chiếm được Thường Bình phủ cũng giống vậy. Mắt thấy sắp tới kỳ hạn thu thập Nguyện Lực Châu, không thể để cho Dương Khánh hái được quả đào này.

Tức thì dạng chân bày ra khí thế của người trên, trên cao nhìn xuống quát:

- Nói hươu nói vượn, còn không mau mau lui ra! Lập tức dẫn dắt nhân mã của ngươi cút ra khỏi Thường Bình phủ, nếu không đừng trách Vạn mỗ tố cáo điện chủ ngươi có mưu đồ bất chính.

Nói xong còn ôm quyền về hướng Trấn Ất điện ra vẻ tôn kính.

Nhưng Dương Khánh há đâu dễ gạt như vậy, y dám dẫn nhân mã tới chiếm Thường Bình phủ tự nhiên sớm có quyết định, vung tay lên chỉ về phía Vạn Thuận Xương, đột nhiên hạ lệnh:

- Vây lại! Có ai phản kháng giết không tha!

Đám bộ hạ của y âm thầm kinh hãi, phủ chủ lại lệnh cho bọn họ bao vây Chấp Sự Trấn Ất điện, không biết có gây ra chuyện lớn gì không…

Bất quá mọi người đã đánh giết một mạch tới đây, kỷ luật nghiêm minh không cần phải nói. Huống chi tiền đồ mọi người đã lệ thuộc vào bản thân Dương Khánh, Dương Khánh ra lệnh một tiếng không ai dám không theo.

Lập tức có năm vị sơn chủ dẫn dắt mấy trăm tu sĩ xông ra hai bên, bao vây đại điện Thường Bình phủ lại.

Sau lưng có một đám bộ thuộc bảo vệ, Dương Khánh vẫn tỏ ra bình tĩnh, ngồi ngay ngắn trên long câu.

Thị nữ bên cạnh Vạn Thuận Xương đổi sắc mặt, mà Vạn Thuận Xương lại nổi giận, chỉ Dương Khánh phía dưới gầm lên:

- Dương Khánh, ngươi muốn làm gì, muốn tạo phản phải không?!

- Là ai tạo phản điện chủ tự có minh xét, không cần tới ngươi quan tâm, ngươi chì là một Chấp Sự, không có quyền xử trí phủ chủ các phủ!

Dương Khánh cười lạnh nói:

- Vạn Chấp Sự, tại sao ngươi lại xuất hiện ở nơi này, chẳng lẽ là có ý đồ gì?

- Vạn mỗ có thể có ý đồ gì? Chấp Sự Trấn Ất điện đến các phủ tra xét chính là chuyện thường, chẳng lẽ còn cần phải được Dương Khánh ngươi đồng ý sao?

- A, vậy thì thật là kỳ quái, nếu Vạn Chấp Sự tới Thường Bình phủ tra xét, chẳng lẽ không có mắt hay sao? Ngươi ngàn vạn lần đừng nói Chương Đức Thành dẫn quân tấn công Nam Tuyên phủ ta, ngươi ở Thường Bình phủ lại không biết một chút động tĩnh nào! Nếu như đã biết, vì sao không kịp thời báo lên trên nghĩ biện pháp ngăn cản, vẫn còn ở nơi này điên đảo thị phi, rốt cục là có ý gì?

Bị Dương Khánh nói câu đầu tiên chặn họng không thể nói lời gì, Vạn Thuận Xương thẹn quá hóa giận, y không thể nói đây là ý của cấp trên, bèn quát to một tiếng:

- Càn rỡ!

- Có một số việc trong lòng mọi người biết rõ ràng, ngươi có chủ ý xấu xa quỷ quái gì hẳn cũng tự biết.

Dương Khánh đột nhiên giơ tay lên chỉ thẳng, không chút khách sáo quát lên một tiếng lớn:

- Vạn Thuận Xương, lập tức cút khỏi Thường Bình phủ cho ta! Nếu không đừng trách Dương mỗ không khách sáo!

Vạn Thuận Xương thốt nhiên giận dữ:

- Lớn lối mà không biết thẹn, Vạn mỗ cứ đứng ở chỗ này, cũng muốn xem thử ngươi dám làm gì ta!

- Vậy ta sẽ cho ngươi xem rõ!

Dương Khánh tiện tay lộn một cái, lấy thủ cấp Chương Đức Thành từ bên trong nhẫn trữ vật ra, cầm trong tay tức giận nói:

- Thủ cấp Chương Đức Thành ở chỗ này, giết chết y bất quá chỉ như giết gà giết chó, đơn giản như lấy đồ trong túi mà thôi, tiện tay là có thể lấy được! Ngươi muốn Nam Tuyên phủ của Dương mỗ ư, cứ việc, thủ cấp này chính là vết xe đổ trước. Vạn Thuận Xương, mỗ cho ngươi một cơ hội cuối cùng, lập tức cút ra khỏi Thường Bình phủ, nếu không sẽ chém đầu chó của ngươi, mang hai thủ cấp cấu kết với nhau làm chuyện xấu ý đồ phản loạn này trình lên điện chủ!

Vạn Thuận Xương gầm lên:

- Ngươi dám!

- Ngay cả Chương Đức Thành ta cũng dám giết, không ngại giết thêm một người nữa, ngươi xem ta có dám hay không!

Dương Khánh phất tay chỉ, cao giọng hạ lệnh:

- Chuẩn bị!

Y vừa ra lệnh một tiếng, tất cả nhân mã lập tức lăm lăm vũ khí trong tay chuẩn bị sẵn sàng, ai nấy mắt hổ lom lom nhìn chăm chú về phía trên đại điện, chỉ đợi Dương Khánh thốt ra chữ Giết khỏi miệng sẽ lập tức phát động tấn công.

Khí thế bức người từng bước như vậy khiến cho Vạn Thuận Xương nhăn nhó mặt mày, hai thị nữ bên cạnh tái mặt.

- Dương Khánh, cho ngươi tạm thời đắc ý trước, xem ngươi về Trấn Ất điện sẽ ăn nói thế nào!

- Không cần ngươi quan tâm!

Tình thế bắt buộc, rốt cục Vạn Thuận Xương cũng phải nhượng bộ, quay đầu lại kêu thị nữ của mình:

- Chúng ta đi!

Nếu như đơn đấu một chọi một với Dương Khánh, Vạn Thuận Xương không sợ, bởi vì tu vi y còn cao hơn Dương Khánh hai phẩm.

Nhưng nếu bị Dương Khánh cuốn lấy y, lại thêm mấy trăm bộ hạ cùng nhau vây công, dưới tình huống không có cước lực long câu giúp đỡ xung phong, chắc chắn y không thể nào chống nổi.

Cho dù là Dương Khánh không ra tay, cũng không cách nào ngăn trở nhiều long câu như vậy húc tới, y cũng không chạy thoát tốc độ của long câu.

Huống chi Dương Khánh diệt Chương Đức Thành dễ dàng như thế, càng khiến cho trong lòng Vạn Thuận Xương không nắm chắc.

Cho nên Dương Khánh cũng không sợ y, nếu đổi lại Hà Vân Dã ở chỗ này, vậy Dương Khánh chắc chắn không có cách nào, chỉ có thể ngoan ngoãn thối lui ra Thường Bình phủ.

Chỉ thấy hai người song song bay xuống đại điện, lại bị thật nhiều nhân mã nhìn chằm chằm cản lại.

Vạn Thuận Xương bị ngăn cản sắc mặt âm lãnh quay đầu nhìn lại, Dương Khánh hừ lạnh nói:

- Không tiễn!

Đám đông vây quanh lập tức lùi sang hai bên chừa ra một con đường, Vạn Thuận Xương mang theo thị nữ bay vút đi, long câu của y ở hậu sơn cũng lủi thủi rời đi.

Dường như Dương Khánh không coi Vạn Thuận Xương ra gì, ngay sau đó hạ lệnh bộ hạ quét dọn kiểm tra toàn bộ Thường Bình phủ.

Loại chuyện như vậy tự nhiên không cần sơn chủ ra tay, chín tên sơn chủ tụ tập bên cạnh y.

Hùng Khiếu không khỏi lo âu hỏi:

- Phủ chủ, Vạn Chấp Sự trở về Trấn Ất điện có thể đâm thọc gây chuyện trước mặt điện chủ hay không?

Dương Khánh hừ hừ mấy tiếng:

- Các ngươi có tin y không dám nhắc tới chuyện hôm nay trước mặt điện chủ hay không?

Có người kỳ quái hỏi:

- Phủ chủ, là vì sao?

- Có một số việc phía trên các ngươi không rõ ràng lắm, cũng không tiện nói nhiều với các ngươi. Tóm lại ta lưng đeo tiếng xấu đầu dựa vào Hà Vân Dã, mà Hà Vân Dã vẫn động thủ với ta, trong đó nhất định sẽ có công lao tên Vạn Thuận Xương này nóng lòng hái đào không chịu buông tay. Chính là vì cảm thấy Dương Khánh ta như cục bột có thể dễ dàng vo tròn bóp méo, cho nên có người bên trên vui vẻ thành toàn chuyện này.

- Người khác có thể thành toàn Vạn Thuận Xương, nhưng ta không được, cũng không có khả năng thành toàn cho y. Người ta đã lấn đến trên đầu ta, nếu ta còn thành toàn cho y nữa, há đâu có lý như vậy?! Chuyện đã tới nước này, Vạn Thuận Xương muốn trở thành chủ nhân Thường Bình phủ, ta ép y tay trắng trở về, ai sẽ là người mất thể diện? Một kẻ thành sự chưa đủ bại sự có thừa như vậy còn dám đến trước mặt điện chủ thêu dệt gây chuyện, chẳng lẽ không sợ người khác biết y là một kẻ bất tài vô dụng sao?

- Bất quá chuyện hôm nay sẽ không giấu được điện chủ, cho nên chỉ cần Trấn Ất điện không thay đổi chủ khác, cũng sẽ không dùng tới kẻ kém cỏi bất tài như Vạn Thuận Xương. Vĩnh viễn y đừng mơ có thể ngóc đầu dậy được, đừng hy vọng có thể trấn giữ một phương, chỉ có thể ngoan ngoãn làm Chấp Sự, Dương Khánh ta cần gì sợ y?!

Nghe Dương Khánh nói lời này, chúng sơn chủ ai nấy chợt hiểu ra, vuốt cằm kính nể không thôi, ít nhiều gì cũng học hỏi được một chút. Thì ra có những khi ngay thẳng không cong cũng là một loại thủ đoạn, đồng thời bọn họ cũng cảm thấy chắc chắn hơn về quyết định công chiếm Thường Bình phủ của Dương Khánh. Nếu đầu óc phủ chủ vẫn tỉnh táo như trước, hết thảy đều tính trước kỹ càng, vậy không có gì phải sợ.

Thanh Mai và Thanh Cúc nhìn nhau, hai thị nữ cũng như vừa dỡ bỏ tảng đá đè nặng trong lòng. Từ đầu tới giờ chứng kiến phủ chủ chuyển bại thành thắng ngăn cơn sóng dữ, thay đổi càn khôn, bọn họ càng thêm ngưỡng mộ vị chủ nhân của mình.

Dương Khánh lại nhìn mọi người nói thêm:

- Ta mang tiếng xấu đầu dựa vào Hà Vân Dã cơ hồ đã vét hết của cải vốn liếng, lần này đại chiến chư vị theo ta dấn thân vào chốn dầu sôi lửa bỏng. Thật may là sắp tới kỳ thu thập Nguyện Lực Châu, bản tọa không thể làm gì khác hơn là mượn thu hoạch của Thường Bình phủ này khao thưởng chư vị. Hùng Khiếu!

- Có!

Hùng Khiếu chắp tay ôm quyền.

Dương Khánh mỉm cười nói:

- Lần này đại chiến ngươi có thể dụ Lưu Cảnh Thiên qua trợ giúp, có thể nói lập công không nhỏ, chiếm đầu công trong trận chiến này. Năm nay ngoại trừ thu hoạch ở Thiếu Thái sơn, cho phép ngươi chiếm thêm địa bàn hai sơn của Thường Bình phủ!

Mọi người nhất thời lộ ra vẻ hâm mộ, coi như Hùng Khiếu có được thu hoạch của ba sơn.

Hùng Khiếu mừng rỡ cảm tạ, quay đầu lại vui vẻ chắp tay với các vị sơn chủ.

Những sơn chủ khác cũng không thiếu phần thưởng, ngoại trừ thu hoạch sơn của bọn họ ở Nam Tuyên phủ ra, Dương Khánh lại cho phép mỗi người chiếm thêm một sơn của Thường Bình phủ, tương đương với năm nay mỗi người đều có thể có thu hoạch hai sơn.

Coi như chín vị sơn chủ đã chia hết mười sơn của Thường Bình phủ, Hùng Khiếu lập được công đầu chiếm nhiều hơn một sơn lập tức phát hiện không đúng. Tựa hồ thiếu một người, mình chiếm hai sơn, còn Tần Vi Vi thì sao?!

Đổi là người khác có lẽ không có gì, nhưng Tần Vi Vi là nghĩa nữ của phủ chủ Dương Khánh, thu hoạch này cũng không dễ nuốt.

Hùng Khiếu lập tức cười khổ nói:

- Trận chiến này Tần sơn chủ tổn thất cực lớn, thuộc hạ nguyện nhường ra một sơn cho Tần sơn chủ.

Dương Khánh giơ tay lên ngăn lại:

- Đó là nó tự chuốc lấy, bẫy rập rõ ràng như thế cũng có thể nhảy vào, thiếu chút nữa liên lụy toàn bộ Nam Tuyên phủ ta. Tuy rằng Dương Khánh ta không làm được thiết diện vô tư, nhưng thưởng phạt phân minh vẫn có thể làm được. Ngươi cũng không cần suy nghĩ nhiều, công lao thuộc về ngươi cứ việc yên lòng nhận lấy, không cần nhiều lời!

- Dạ!

Hùng Khiếu chắp tay đáp ứng, trong lòng mừng thầm, phủ chủ đối xử với mình rất tốt, không uổng công mình đi theo y bán mạng nhiều năm.

Chuyện kế tiếp rất đơn giản, sau khi thu thập Thường Bình phủ một lượt, Dương Khánh lại lệnh cho nhân mã các sơn chạy đi chiếm các sơn của Thường Bình phủ mới phân chia.

Có thể nói các vị sơn chủ dưới trướng y tinh thần phấn chấn, không chút do dự thi hành mệnh lệnh triệt để, không còn nỗi lo lắng đề phòng như trước khi tấn công Thường Bình phủ.

Chỉnh đốn xong xuôi ai cũng sẽ nhận được ích lợi, có ích lợi ai mà không vui. Đương nhiên hiện tại bọn họ nghe theo mệnh lệnh Dương Khánh răm rắp, ai nấy dẫn dắt nhân mã chạy thật nhanh, phải tranh thủ giải quyết xong chuyện trước khi Trấn Ất điện ra lệnh cho bọn họ lui về Nam Tuyên phủ, chỉ sợ chậm trễ sẽ mất đi ích lợi của mình, cho nên hiệu suất thi hành cực cao.

Từ chuyện này có thể thấy được thủ đoạn cai trị thủ hạ của Dương Khánh cao minh tới mức nào, khiến cho ai nấy vui lòng liều mạng cho mình.