Phi Thiên

Chương 184. Oan gia nên giải không nên kết (1)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Mà Dương Khánh dẫn dắt nhân thủ bản bộ tạm trú Thường Bình phủ, tự nhiên cũng sẽ không bỏ qua thu hoạch của Thường Bình thành dưới quyền cai quản trực tiếp của Thường Bình phủ, bèn phái người đi gọi thành chủ tới.

Sau đó Thanh Mai và Thanh Cúc cũng được y phái đi ra ngoài, chạy tới Như Luật phủ thuộc Thìn lộ đô thành giải quyết phiền phức với Lam Ngọc môn. Lam Ngọc môn chủ động đưa cơ hội vào tay y, làm sao y có thể bỏ qua.

Tự nhiên còn có một việc không thể quên, cũng không thể kéo dài, nếu không sẽ bất lợi cho mình.

Dương Khánh đích thân viết một phần tấu biểu, kèm theo thủ cấp Chương Đức Thành sai người trình báo lên cho Trấn Ất điện.

Đương nhiên trong tấu biểu đổ hết lỗi lầm cho Chương Đức Thành, Dương Khánh chỉ bị buộc bất đắc dĩ mà thôi.

Ngược lại nếu Dương Khánh chết dưới tay Chương Đức Thành, tự nhiên hết thảy lỗi lầm sẽ thuộc về y, người chết không thể giải thích được.

Về phần công chiếm Thường Bình phủ, không cần lý do lòng vòng gì, Dương Khánh tả rõ lòng trung thành của mình trong tấu biểu. Một là sợ dư nghiệt Chương Đức Thành sẽ tiếp tục làm loạn, hai là sắp tới kỳ hạn thu thập Nguyện Lực Châu, không muốn bởi vì chuyện giữa mình và Chương Đức Thành mà ảnh hưởng đến việc thu hoạch Nguyện Lực Châu của Thường Bình phủ năm nay. Cho nên y mới tạm thời chiếm đóng thu hoạch, đợi đến khi điện chủ tuyển chọn lựa người thích hợp tới tiếp quản Thường Bình phủ, y sẽ tự động lui về Nam Tuyên phủ, xin điện chủ minh giám.

Tấu biểu vừa đến Trấn Ất điện, rất nhanh được đưa đến tay điện chủ.

-----------

Bên trong đình viện, tuyết đọng đã được quét sang bai bên, điện chủ Hoắc Lăng Tiêu cầm trong tay hai ngọc điệp, một là tấu biểu của Dương Khánh, một là Lưu Cảnh Thiên bên Trấn Bính điện tố cáo. Sau khi xem xong tay cầm ngọc điệp chắp sau lưng, tay kia khẽ gạt tuyết đọng trên cành mai, hái một đóa hoa mai xuống đưa lên mũi ngửi, khẽ mỉm cười nói:

- Nam Tuyên phủ không bị đánh chiếm, ngược lại phản kích một đòn chiếm Thường Bình phủ, ngay cả Trấn Bính điện bên kia cũng bị cuốn vào, xem ra đã chọn sai lầm người hạ thủ.

Dương Khánh xoay người đưa tấu biểu cho thị nữ theo hầu:

- Đem phần tấu biểu này cho ba vị Hành Tẩu xem thử.

Thị nữ nhận ngọc điệp vào tay vâng dạ, đang muốn rời đi, Hoắc Lăng Tiêu còn nói:

- Tra xét chuyện đã xảy ra xem sao, ta cũng muốn xem Dương Khánh lấy gan ở đâu ra, dám chiếm cả Thường Bình phủ.

- Dạ!

Thị nữ khom người rời đi.

Sau khi một trong ba đại Hành Tẩu Trấn Ất điện Hàn Lục Bình xem qua ngọc điệp tấu biểu, chìm vào trầm tư, chậm rãi khẽ lắc đầu nói:

- Xem ra Lư Ngọc chết cũng không oan uổng, lần này Phùng Chi Hoán và Hà Vân Dã uổng công rồi, chuyển thứ này cho Phùng Chi Hoán!

Y đưa ngọc điệp cho thị nữ mình.

Sau khi Phùng Chi Hoán xem xong tấu biểu, sắc mặt sa sầm. Dương Khánh đã chống đỡ thành công, chẳng những vậy mà còn chuyển bại thành thắng chiếm được Thường Bình phủ!

Hậu quả chuyện này có nghĩa thế nào?

Phủ chủ mười phủ Trấn Ất điện có năm là người của Phùng Chi Hoán, hàng năm đều phải hiếu kính y, dưới tay Hàn Lục Bình có ba phủ chủ, dưới tay Hà Vân Dã có hai. Phùng Chi Hoán bỏ đi Dương Khánh còn bốn phủ chủ, trong ba đại Hành Tẩu, y vẫn có nhiều người nhất. Hiện tại Dương Khánh tuyệt địa phản kích không còn thuộc bất cứ vị Hành Tẩu nào, có nghĩa là mục đích cân bằng ba vị Hành Tẩu của điện chủ vẫn chưa đạt tới, chắc chắn sẽ tiếp tục hạ thủ với các phủ chủ dưới tay y.

Nếu điện chủ làm như vậy, y không có cách nào ngăn cản, điện chủ dùng thủ đoạn ôn hòa đã là giữ lại tình cảm, dám ngăn trở sẽ chọc cho điện chủ nóng giận, đến lúc đó kẻ không xuống đài được chính là Phùng Chi Hoán y.

Như vậy trước đây Phùng Chi Hoán bỏ Dương Khánh tương đương với bỏ đi hai phủ chủ, bỏ đi ích lợi cống hiến hàng năm của hai phủ.

Nghĩ tới đây, Phùng Chi Hoán cảm thấy đau nhói trong lòng, nếu sớm biết như vậy chỉ cần hy sinh một người khác là được, cần gì phải hy sinh Dương Khánh khiến cho tổn thất lớn hơn.

Phùng Chi Hoán thầm mắng Hà Vân Dã là phế vật, ngay cả chút chuyện nhỏ như vậy cũng làm không xong, hại người hại mình.

Hà Vân Dã Xem qua tấu biểu lập tức cho gọi Vạn Thuận Xương tới, vỗ bàn trà đánh rầm tan tành, chỉ thẳng mặt Vạn Thuận Xương thóa mạ:

- Phế vật!

Tin tức truyền ra rất nhanh, làm kinh động toàn Trấn Ất điện, phủ chủ các phủ rất là khiếp sợ.

Kẻ có thể làm tới chức phủ chủ không phải là ngu ngốc, ai cũng có đường dây tin tức bên trên. Lúc trước Dương Khánh bị Hà Vân Dã chất vấn trên đại điện Trấn Ất điện trước mặt mọi người, ai ai cũng đã đoán được sợ rằng Dương Khánh sẽ dữ nhiều lành ít, đã dự liệu được sắp xảy ra chuyện.

Vốn mọi người tưởng rằng thực lực Dương Khánh yếu nhất, bị người khác tiêu diệt cũng rất bình thường. Ai ngờ ngược lại Chương Đức Thành chủ động khiêu khích bị Dương Khánh tiêu diệt, mà Dương Khánh còn gan lớn bằng trời lấy một phủ chiếm một phủ khác. Không hiểu y muốn làm gì, chẳng lẽ là muốn làm điện chủ?!

Đương nhiên chuyện này là không thể nào, tu vi Dương Khánh chỉ mới đạt tới Thanh Liên ngũ phẩm, nói ra chỉ sợ ngay cả điện chủ cũng không tin.

Chuyện này không quan trọng, quan trọng là mọi người đã có nhận thức mới về năng lực của Dương Khánh, phát hiện ra y không dễ chọc như trong tưởng tượng của mình.

Huống chi tên điên này ngay cả Thường Bình phủ cũng dám chiếm.

Trước hết giết phủ chủ Lư Ngọc của mình, chiếm Nam Tuyên phủ, bây giờ lại giết một phủ chủ khác là Chương Đức Thành, chiếm Thường Bình phủ, quả thật là hung danh hiển hách, ai dám bảo đảm sau này y sẽ không động tới những phủ khác?!

Cho nên nếu như Dương Khánh có thể tránh thoát một kiếp này ở trước mặt điện chủ, sau này mọi người gặp mặt vẫn phải khách sáo với y một chút là hơn, chớ gây ra phiền phức cho mình.

Đối kháng giữa hai phủ còn dính tới Trấn Bính điện, động tĩnh lớn như vậy, Hoắc Lăng Tiêu muốn làm rõ ràng đầu đuôi gốc ngọn chuyện này tự nhiên không khó. Số người tham dự bên dưới quá nhiều, chỉ cần tìm một người nào đó biết chuyện âm thầm lặng lẽ tra hỏi, chắc chắn sẽ biết.

Người ngoài có lẽ khó thăm dò nội tình Trấn Ất điện, nhưng điện chủ đích thân phái người tra xét, thuộc hạ dưới quyền Trấn Ất điện có ai dám không đáp?!

Hoắc Lăng Tiêu chắp tay bước chậm giữa đình đài lầu các tuyết phủ trắng xóa, thị nữ Lưu Tinh ở phía sau bẩm báo đầu đuôi gốc ngọn chuyện này.

Từ Chương Đức Thành âm thầm phái người công kích Đông Lai động dẫn dụ Tần Vi Vi mắc câu, đến Đông Lai động chủ một người một long câu đánh vào xông ra cứu Tần Vi Vi phá hỏng kế hoạch Chương Đức Thành. Đến Chương Đức Thành rơi vào thế cỡi hổ khó xuống, dẫn quân xuất kích toàn diện muốn dùng sức mạnh giải quyết Dương Khánh. Mà Dương Khánh lại lấy mình làm mồi, dẫn dụ Chương Đức Thành truy kích, kéo dài thời gian cho bộ hạ tập kích Trấn Bính điện Vạn Hưng phủ,

Sau đó sơn chủ Thiếu Thái sơn một mình mạo hiểm, lừa gạt thành công khiến cho Vạn Hưng phủ Lưu Cảnh Thiên dẫn quân chạy tới cùng Dương Khánh trước sau giáp công Chương Đức Thành, nhất cử tiêu diệt Chương Đức Thành, mà Lam Ngọc môn thừa dịp cháy nhà hôi của cũng không được như ý.

Sau đó Dương Khánh lại dẫn quân tấn công Thường Bình phủ, đối mặt Chấp Sự Vạn Thuận Xương, xách theo đầu Chương Đức Thành hù Vạn Thuận Xương sợ chạy, cứ như vậy chiếm Thường Bình phủ.

Sau đó lập tức lấy thu hoạch Nguyện Lực Châu của Thường Bình phủ khao thưởng bộ thuộc, khích lệ bộ thuộc lấy tốc độ nhanh nhất trong thời gian ngắn thu thập Nguyện Lực Châu Thường Bình phủ hết sạch không còn, hiện tại cho dù là phái người đi Thường Bình phủ cũng đừng mơ tưởng kiếm chác được chút ích lợi nào.

Sau khi nghe xong, trong mắt Hoắc Lăng Tiêu thoáng vẻ kinh ngạc. Dưới tình huống cơ hồ không có thời gian nghỉ xả hơi như vậy, không ngờ rằng Dương Khánh vẫn có được năng lực bày mưu tính kế chuyển bại thành thắng.

Hoắc Lăng Tiêu dừng bước ở hành lang, nhìn xuống mặt hồ đóng băng khẽ vuốt cằm:

- Là một người có năng lực, có năng lực trấn thủ một phương cho ta, bộ hạ của y cũng có nhiều nhân tài, có thể thấy được y giỏi dùng người, chính là một nhân tài hiếm có.

Sở dĩ nói Dương Khánh bộ hạ nhiều nhân tài, giỏi về dùng người, là chỉ Đông Lai động chủ bất chấp hết thảy liều mạng cứu Tần Vi Vi phá hỏng kế hoạch Chương Đức Thành, còn có sơn chủ Thiếu Thái sơn một mình mạo hiểm lừa gạt Lưu Cảnh Thiên chạy tới chi viện.

Lưu Tinh ở phía sau y cười nói:

- Điện chủ, lần này đi thăm dò tình huống còn nghe nói một chuyện lý thú có liên quan tới tên động chủ Đông Lai động kia.

- Vậy sao…

Hoắc Lăng Tiêu có vẻ hứng thú nói:

- Nói ta nghe thử.

- Tên Đông Lai động chủ kia vốn là mã thừa Phù Quang động trước đây, có thể nói hoàn toàn là vô danh tiểu tốt. Lúc Dương Khánh tấn công Lư Ngọc, Phù Quang động kẻ bỏ chạy, người bị giết chết, kẻ đầu hàng, chỉ có người này lấy tu vi Bạch Liên nhất phẩm tử chiến không hàng, một người một long câu giết chết liên tiếp ba tên tu sĩ Bạch Liên nhị phẩm. Sau lại một mình quyết chiến ba tên tu sĩ Bạch Liên tam phẩm cùng hai tên Bạch Liên nhị phẩm, năm người vây công đánh mãi mà không thắng một mình hắn, thậm chí hắn còn dám khiêu chiến với Dương Khánh.

- Nếu đổi lại người bình thường chỉ sợ đã giết chết cuồng đồ này, nhưng Dương Khánh lại tự mình ra mặt thu phục, sau đó ra sức phản bác dị nghị của mọi người, để cho hắn lấy tu vi Bạch Liên nhất phẩm làm động chủ Đông Lai động. Lúc ấy rất nhiều người Nam Tuyên phủ còn hết sức có thành kiến đối với chuyện này.

- Không ngờ rằng lúc Lam Ngọc môn cản trở Nam Tuyên phủ, chỉ có một mình hắn thu phục đám đệ tử Lam Ngọc môn ở Đông Lai động phải ngoan ngoãn cúi đầu xếp tai.

Lần này vào thời khắc mấu chốt, hắn đã cứu được nghĩa nữ của Dương Khánh đưa tới biến hóa mấu chốt trong chiến cục, có thể nói không uổng công Dương Khánh đối xử tốt với hắn từ trước tới nay.

- Mã thừa? Động chủ Bạch Liên nhất phẩm?

Hoắc Lăng Tiêu ngạc nhiên, sau đó không nhịn được phì cười vì tu sĩ từng nhận nhiệm vụ mã thừa thấp kém ti tiện này, vuốt cằm nói:

- Có thể thấy được Dương Khánh đúng là giỏi về dùng người.

Lưu Tinh còn nói:

- Dương Khánh phái người đi đô thành Như Luật phủ, Như Luật phủ đã phát Như Luật Lệnh đến Lam Ngọc môn, chưởng môn Lam Ngọc môn thừa nhận là bên mình đã hủy ước trước, bằng lòng tuân theo Như Luật Lệnh, Dương Khánh đã thoát khỏi Lam Ngọc môn cản trở.

Hoắc Lăng Tiêu trở tay lấy ngọc điệp tố cáo của Lưu Cảnh Thiên từ bên trong nhẫn trữ vật ra, khóe miệng nhếch lên một nụ cười quỷ dị:

- Khoan nói lợi dụng Trấn Bính điện, chẳng những tên Dương Khánh kia có thể thoát thân, còn có thể chuẩn bị giúp ta chứng cứ giải thích đưa ra lúc Trấn Bính điện hưng sư vấn tội. Bằng vào năng lực của y, nhân cơ hội thoát khỏi Lam Ngọc môn cản trở dĩ nhiên là không cần nói, không đáng kể gì. Thật không ngờ rằng trong đám bộ hạ của ta còn có nhân tài như vậy, hủy đi thật là đáng tiếc, giữ lại bên cạnh làm quân sư cũng hay…

Thật ra thì người sau lưng muốn động tới Dương Khánh trừ y ra không còn ai khác, sở dĩ chọn trúng Dương Khánh cũng có phần lớn nguyên nhân vì Dương Khánh có quan hệ hợp tác với Lam Ngọc môn càng ngày càng phát triển. Hoắc Lăng Tiêu cho rằng Dương Khánh kém cỏi bất tài nên phải mượn thế lực bên ngoài, lại không thể thoát khỏi thế lực bên ngoài dây dưa, khiến cho y rất khó chịu.

Cho nên trước đó muốn chọn người hạ thủ, vậy cũng chỉ có Dương Khánh mà thôi.

Thế nhưng sự tình phát triển đến hiện tại, Hoắc Lăng Tiêu cảm thấy trước đây mình đã nhìn lầm, hoặc là thời gian quá ngắn Dương Khánh không tìm được cơ hội, hoặc là y đã có tính toán khác.

Cái nhìn của Hoắc Lăng Tiêu trước kia đối với Dương Khánh thế nào đã không còn quan trọng, lý do vĩnh viễn đứng về bên giành thắng lợi.

Đang lúc này, một vị thị nữ khác là Thiên Vũ khoan thai đi tới, sau khi hành lễ bèn nói:

- Điện chủ, Hà Hành Tẩu lại tới cầu kiến điện chủ, đang chờ bên ngoài điện.

Hoắc Lăng Tiêu hờ hững hừ lạnh một tiếng:

- Có gì mà giải thích, làm việc bất lợi còn muốn ta ban thưởng cho y sao, cứ nói ta đang tu luyện!

Thiên Vũ, Lưu Tinh nhìn nhau, người trước ứng tiếng rời đi.

Hoắc Lăng Tiêu quay đầu lại nhìn Lưu Tinh căn dặn:

- Tới lúc nộp Nguyện Lực Châu thu hoạch năm nay lên, bảo Dương Khánh dẫn theo sơn chủ Thiếu Thái sơn và động chủ Đông Lai động tới, để ta nhân tiện gặp chúng một lần.

- Dạ!

Lưu Tinh đáp ứng.

Ngoài điện, thị nữ Thiên Vũ vừa ra, Hà Vân Dã Hà Hành Tẩu chờ ở ngoài cửa lập tức tiến lên đón, chắp tay cười hỏi:

- Đại cô cô, điện chủ có rảnh không?

Thiên Vũ lắc đầu xin lỗi:

- Mời Hành Tẩu trở về, điện chủ vẫn đang tu luyện, lúc này không thích hợp quấy rầy.

Sắc mặt Hà Vân Dã lập tức trở nên cứng đờ, đây đã là lần thứ ba y chạy tới cầu kiến điện chủ, kết quả lần nào cũng bị lý do này ngăn cản. Rất hiển nhiên điện chủ là đang cố ý để cho y ăn bế môn canh, cố ý thử thách y, tỏ vẻ khó chịu vì y hành sự thất bại, nếu không dù là tu luyện thật sự cũng có thể ngưng nghỉ bất cứ lúc nào.

Nhưng y có thể nói gì được, chẳng lẽ có thể dùng sức mạnh cưỡng ép điện chủ phải xuất quan tiếp kiến mình sao, đành phải nặn ra một nụ cười chắp tay nói:

- Làm phiền Đại cô cô.

Thiên Vũ vuốt cằm cười một tiếng không để ý.

Hà Vân Dã mới vừa xoay người, thình lình ba đạo hồng quang lướt qua bầu trời xám xịt đầy tuyết, hồng quang vừa thu lại, ba bóng người rơi vào cửa đại điện.

Một phụ nhân thân khoác trường bào lông cừu trắng, tóc mây búi lên cao, mày đẹp như vẽ, hương thầm thơm ngát, dáng vóc đầy đặn, phía sau có hai lão nhân mắt sáng tinh quang đi theo. Ba người đột nhiên hiện thân, làm Thiên Vũ cùng Hà Vân Dã sửng sốt.

Phụ nhân cầm đầu quét nhìn bốn phía một vòng với ánh mắt lạnh lùng, khí thế hào hùng, nhìn qua cũng biết là người có địa vị cao.

Lúc này Hà Vân Dã chắp tay làm lễ ra mắt:

- Ô điện chủ, Bàng huynh, Liêu huynh!

Người tới không ai xa lạ, chính là điện chủ Trấn Bính điện Ô Mộng Lan, cùng hai vị Hành Tẩu dưới quyền Bàng Nhượng và Liêu Bất Sinh, đều là tu sĩ cảnh giới Hồng Liên.