Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ô Mộng Lan liếc mắt Hà Vân Dã, không khách sáo hừ lạnh một tiếng.
Bàng Nhượng và Liêu Bất Sinh khẽ ôm quyền đáp lễ Hà Vân Dã.
Thiên Vũ âm thầm chắc lưỡi hít hà, xem bộ dáng là người tới bất thiện đang muốn tiến lên làm lễ ra mắt, Ô Mộng Lan đã hất áo lông cừu khoác vai, hết sức không khách sáo khoát tay:
- Bảo Hoắc Lăng Tiêu cút ra đây gặp ta!
Thiên Vũ vội vàng đáp:
- Điện chủ đang tu luyện, xin Ô điện chủ chờ một chút, tỳ tử lập tức đi thông báo!
- Y thật là rảnh rỗi vậy sao?
Ô Mộng Lan khẽ cau mày liễu, từ trên không nàng đã thấy Hoắc Lăng Tiêu trong đại điện, tu luyện cái rắm! Nàng không bay thẳng vào trong đã là khách sáo, còn phải chờ thông báo nữa sao?! Lúc này nàng không nói nửa lời, lập tức xông thẳng vào trong.
Trọng địa Trấn Ất điện há cho người ngoài tự tiện xông vào. Thiên Vũ vội vàng ngăn trở khuyên nhủ, nhưng nàng không thể nào ngăn được. Thật may là bên trong truyền tới thanh âm của Hoắc Lăng Tiêu giải vây:
- Thiên Vũ, là Ô điện chủ tới sao? Mời vào đi!
Thiên Vũ lập tức lui sang một bên đưa tay mời, sau đó đi trước dẫn đường.
Phía ngoài Hà Vân Dã không biết nói gì, thanh âm của điện chủ rõ ràng đang ở trong đình viện nào phải là đang tu luyện. Nhưng điện chủ đã không muốn gặp y, y cũng không tiện tự tiện xông vào, không thể làm gì khác hơn là phất tay áo bỏ đi.
Trong đình viện rộng lớn, đình đài lầu các núi giả và tuyết đọng hết sức hài hòa, tuyết đọng trên đường đã được quét sạch, Thiên Vũ dẫn ba vị khách quý đi nhanh một mạch.
Hoắc Lăng Tiêu đã đứng ở cửa phòng khách nghênh đón, cười híp mắt nhìn Ô Mộng Lan bước nhanh đi tới, nghĩ thầm tới thật là mau.
Y chắp tay cười nói:
- Ô điện chủ đại giá quang lâm, Hoắc mỗ không kịp tiếp đón từ xa, xin hãy tha lỗi!
Đi tới cửa Ô Mộng Lan phất phất tay, hai vị Hành Tẩu dừng ở bên ngoài không theo vào.
Hoắc Lăng Tiêu nhìn Thiên Vũ khẽ vuốt cằm, ý bảo nàng lo chiêu đãi hai người, còn mình thì xoay người mời Ô Mộng Lan vào bên trong ngồi xuống.
Lưu Tinh đã dâng trà thơm lên cho hai người, sau đó lặng lẽ đứng sau lưng Hoắc Lăng Tiêu hầu hạ.
- Vì sao hôm nay Ô điện chủ rảnh rỗi ghé qua như vậy?
Vừa ngồi xuống Hoắc Lăng Tiêu đã vui vẻ hỏi.
Ô Mộng Lan liếc y một cái, không khách sáo nói:
- Hoắc Lăng Tiêu, đừng tỏ vẻ biết rõ còn hỏi, nhân mã của ngươi đã đánh tới địa bàn ta, giết nhân mã một sơn ta, ngươi vẫn còn muốn tiếp tục giả bộ hồ đồ sao?
Hoắc Lăng Tiêu đưa tay mời nàng dùng trà, sau đó nghiêm trang nói:
- Không phải là đã giải quyết rồi sao, người của nàng giết nhân mã một phủ ta, nói ra là ta chịu phần thua thiệt, theo lý thuyết phải là ta tới cửa hỏi tội, nhưng ta cũng không nói tiếng nào…
- Chớ giả vờ giả vịt nữa!
Ô Mộng Lan trợn mắt nói:
- Đầu sỏ gây họa còn chưa đền tội, đừng mơ giả dại qua ải!
Hoắc Lăng Tiêu kinh ngạc nói:
- Cái gì đầu sỏ gây họa? Bộ hạ ta phủ chủ Thường Bình phủ Chương Đức Thành đã bị người của nàng giết chết, chẳng lẽ nàng muốn chỉ ta? Ô điện chủ, nàng cũng biết người phía dưới chém giết lẫn nhau là chuyện hết sức bình thường, trước khi xảy ra chuyện ta thật sự không biết bọn chúng sẽ động tới địa bàn của nàng.
- Ta nào dám chỉ chứng ngươi là đầu sỏ gây họa.
Ô Mộng Lan cười lạnh nói:
- Ngươi đừng nói cho ta biết, ngươi không biết kẻ âm thầm phái người giết nhân mã của một sơn ta là ai!
- Không phải là phủ chủ Thường Bình phủ Chương Đức Thành sao? Các ngươi cũng đã giết y rồi, nể tình quan hệ giữa hai ta, ta cũng không chuẩn bị truy cứu chuyện này, dù sao cũng là y có lỗi trước.
Hoắc Lăng Tiêu hào phóng khoát tay áo một cái.
Ô Mộng Lan ngoài cười mà trong không cười nhìn chằm chằm y, nhìn y đang diễn trò.
Hoắc Lăng Tiêu vội ho một tiếng:
- Nhìn ta như vậy làm gì, tầm nhìn của nàng rất cao, chẳng lẽ là coi trọng bộ xương già này của ta?
- Hoắc Lăng Tiêu, ngươi giả bộ, vẫn còn tiếp tục giả bộ! Chương Đức Thành thật sự là đầu sỏ gây họa ư?
- Chẳng lẽ không đúng sao, ở đây ta có lời chứng do thủ hạ của nàng đích thân viết…
Hoắc Lăng Tiêu lật tay lấy ngọc điệp Lưu Cảnh Thiên tố cáo ra, đẩy tới trước mặt nàng:
- Chuyện này tuyệt sẽ không sai, Chương Đức Thành chính là đầu sỏ gây họa, cũng đã chết rồi, không cần thiết vì chuyện này mà làm hỏng giao tình giữa chúng ta.
- Lời chứng ư?
Ô Mộng Lan ngẩn ra, cầm ngọc điệp tới tay rót pháp lực vào tra xét, không xem còn đỡ, sau khi xem xong lập tức giận đến mày liễu trợn ngược.
Bốp! Ngọc điệp vỡ tan thành phấn vụn trong bàn tay trắng nõn như ngọc của nàng, nghiến răng nghiến lợi nói:
- Thật là ngu xuẩn!
Hoắc Lăng Tiêu ngoài mặt sửng sốt, nhưng trong lòng thì đang phì cười. Có thể thấy nữ nhân này tức tối như vậy cũng không dễ dàng, đổi lại mình thấy thuộc hạ mình bị người bán đứng còn đếm tiền giúp người ta, e rằng cũng sẽ nổi trận lôi đình. Người của mình đùa giỡn người của đối phương trong lòng bàn tay, chẳng phải là nói rõ mình biết dùng người, còn người của đối phương là ngu xuẩn sao, từ phương diện này có thể chứng minh Trấn Bính điện chủ không bằng Trấn Ất điện chủ là mình.
- Ô điện chủ, nàng làm gì vậy?
Hoắc Lăng Tiêu kinh ngạc đứng lên.
Ô Mộng Lan nghiến chặt quai hàm, môi anh đào thổi một hơi bay bụi trên tay, cũng đứng lên, lười vòng vo để cho người ta cười trong bụng, nói thẳng không kiêng kỵ:
- Tên thủ hạ ngu xuẩn của ta kia bị người bán đứng cũng không biết, ngươi cũng không cần lấy thứ này để qua loa tắc trách ta, tiếp tục đùa giỡn xem ta là kẻ ngốc. Có tiếp tục diễn kịch nữa cũng không còn ý nghĩa gì, nếu chuyện rõ ràng ta đã không tới tìm ngươi tính sổ.
- Chúng ta hãy nói lời thẳng thắn với nhau, Chương Đức Thành bất quá là người chết thế, kẻ chân chính phái người giết nhân mã một sơn ta chính là thủ hạ ngươi phủ chủ Nam Tuyên phủ Dương Khánh. Hoắc Lăng Tiêu, nếu chúng ta còn muốn tiếp tục hợp tác, hãy giao tên đầu sỏ gây họa Dương Khánh kia cho ta, chuyện này sẽ êm xuôi, nếu không đừng trách ta trở mặt không nhận người!
Ngay cả tên Dương Khánh cũng đã gọi thẳng ra, Hoắc Lăng Tiêu biết đối phương thật sự đã điều tra xong chuyện này, thầm giật mình cảm thấy tốc độ phản ứng nữ nhân này thật là nhanh, mình cũng bất quá vừa mới biết.
Y không biết vào ngày xảy ra chuyện, Ô Mộng Lan vừa nhận được báo cáo của Vạn Hưng phủ đã lập tức phái người đi thăm dò, tự nhiên nàng biết trước hơn y.
Biết lừa gạt không được nữa, Hoắc Lăng Tiêu mỉm cười nói:
- Thủ hạ ta đã chết một phủ chủ, nàng còn muốn xử trí phủ chủ kia thế nào nữa?
Ý nói là chớ làm quá mức, chẳng lẽ nàng còn muốn giết thêm một phủ chủ của ta?!
Ngón tay Ô Mộng Lan vẽ vòng vòng trên khay trà:
- Dù sao chuyện này cũng là do bên ngươi xúc phạm ta trước, nói thế nào cũng là bên ngươi không có đạo lý. Huống chi đầu sỏ gây họa không đền tội, ngươi bảo ta làm sao chịu nổi, chỉ cần giao người cho ta, chuyện này coi như qua.
Hoắc Lăng Tiêu than thở:
- Như vậy đi, không phải là nàng muốn y đền tội hay sao, ta sẽ xử lý y, nhất định cho nàng một câu trả lời hài lòng.
Ô Mộng Lan lắc đầu nói:
- Không cần, giao Dương Khánh kia cho ta mang đi là được, ta sẽ tự xử lý.
Tại sao phải mang đi? Ta xử lý cho nàng xem không phải là cũng giống nhau sao?! Tinh quang chợt lóe trong mắt Hoắc Lăng Tiêu, rốt cục đã hiểu ra, rõ ràng là Ô Mộng Lan coi trọng nhân tài mới phát hiện của mình, mượn lý do hưng sư vấn tội, muốn mang nhân tài thủ hạ của mình về phục vụ cho nàng ta!
Đâu có chuyện tốt như vậy được! Hoắc Lăng Tiêu cười lạnh trong lòng, nhân tài như vậy trong tay mình cũng đang thiếu, dùng làm tay sai thì lãng phí. Nếu có được một túi khôn bên trong quy tắc hiện hành, tương lai trong tranh chấp chức cung chủ sẽ có ích vô cùng, há có thể để cho người khác mang đi mất, tương lai lại bị người ta lợi dụng quay đầu lại đối phó với mình.
- Ta giao thủ hạ phủ chủ mình cho nàng xử trí ư, há đâu có lý như vậy?! Lúc ấy thuộc hạ của ta sẽ nghĩ về một điện chủ như ta ra sao?
Hoắc Lăng Tiêu dứt khoát từ chối:
- Ta sẽ tuyệt đối không giao Dương Khánh cho nàng, nếu nàng muốn trở mặt, ta phụng bồi là được!
Vừa nghe lời này, Ô Mộng Lan liền biết đối phương đã khám phá tâm tư của mình, hai người nhất thời tranh chấp cãi vã om sòm.
Vì một Dương Khánh, hai vị điện chủ suýt chút nữa động thủ.
Bất quá hai người cũng không thể nào thật sự động thủ chỉ vì một Dương Khánh, làm như vậy sẽ không có lợi với bất cứ bên nào, cuối cùng đều thối lui một bước.
Hoắc Lăng Tiêu không thể nào để cho Ô Mộng Lan dẫn Dương Khánh đi, nhưng cũng phải lấy ra mười viên Nguyện Lực Châu thượng phẩm ước chừng đổi được một ngàn viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm để làm bồi thường, mới đuổi được Ô Mộng Lan đi.
Lúc ra đi, Ô Mộng Lan vẫn tỏ vẻ hết sức lạnh lùng.
Sau khi dẫn hai vị Hành Tẩu bay lên không, Ô Mộng Lan cũng không chạy về Trấn Bính điện, mà đáp xuống Vạn Hưng phủ.
- Quả thật là vô cùng ngu xuẩn, ngu xuẩn, bị người bán đứng vẫn còn giúp người ta đếm tiền, mặt mũi ta đã bị ngươi làm cho mất sạch!
Ô Mộng Lan chỉ thẳng vào mặt Lưu Cảnh Thiên mắng chửi một trận.
Nữ nhân mắng chửi người thường là cực kỳ lợi hại, có thể nói mắng Lưu Cảnh Thiên đầu đầy mồ hôi lạnh, lo lắng điện chủ dưới cơn nóng giận sẽ giết chết mình.
Sau khi qua cơn lo sợ mình sẽ bị điện chủ phát tiết trút giận, Lưu Cảnh Thiên lau mồ hôi lạnh, nhưng giận đến nghiến răng nghiến lợi, chỉ lên trời rống giận:
- Dương Khánh, ngươi chờ đó cho ta, ta sẽ không để yên cho ngươi!
Dương Khánh có thể được hai vị điện chủ tranh cướp tự nhiên có chỗ phi phàm, y dám làm như vậy tự nhiên là có nắm chắc, chẳng qua là không biết sẽ có ảnh hưởng lớn như vậy mà thôi. Y hoàn toàn chỉ vì tự vệ, cái gọi là trời giúp không bằng người tự giúp đúng là như thế.
Lúc này Dương Khánh một thân cai quản hai phủ đang vội vàng thu thập Nguyện Lực Châu trên địa bàn mình, không làm xong chuyện này cho dù là thủ đoạn nhiều hơn nữa cũng không thể nào qua ải, nào biết phía trên xảy ra chuyện gì.
Mà Đông Lai động ở dưới quyền y cũng đã thu thập xong số Nguyện Lực Châu trong năm qua.
-----------
Tinh thần đám đệ tử Lam Ngọc Môn ở Đông Lai động là rất tốt, mặc dù chỗ đặt chân có vẻ nghèo khổ, tạm thời phải ở trong nhà gỗ nhỏ hẹp đơn sơ, cũng phải thay đồng phục màu đen. Nhưng động chủ tuân thủ cam kết, phát cho bọn họ Nguyện Lực Châu và tinh tệ đầy đủ không thiếu.
Vừa mới tới Đông Lai động không bao lâu đã có thể nhận được nhiều ích lợi như vậy, coi như là xứng đáng.
- Không phải đã nói trước rồi sao, tại sao lại không đồng ý?
Trên sườn núi đầy tuyết, dưới tàn cây đầy tuyết, Miêu Nghị cầm ngọc điệp trên tay, đi theo sau Yêu Nhược Tiên kêu la ỏm tỏi.
- Đó là ngươi nói, ta cũng không đáp ứng! Ta chỉ đáp ứng gia nhập Đông Lai động, không có đáp ứng phải ghi danh tạo sách gia nhập vào trong quy tắc.
Yêu Nhược Tiên chắp tay vừa đi vừa cười lạnh đáp.
- Yêu tiền bối, ta đây chỉ có lòng tốt, lão hãy nghĩ lại mà xem. Không cần làm tán tu không có chỗ dựa nữa, chính thức ghi danh gia nhập vào trong quy tắc, đây là chuyện tốt đến dường nào. Cơ hội tốt như vậy người khác cầu còn không được, ngay cả lai lịch bối cảnh của lão ta cũng không rõ ràng, hoàn toàn mạo hiểm bị liên lụy chủ động giúp lão giải quyết thân phận chính thức. Vãn bối dụng tâm lương khổ, vì sao tiền bối lại không thông cảm, tại sao còn không vui như vậy?
Miêu Nghị khổ sở khuyên nhủ.
- Ta khinh!
Yêu Nhược Tiên thình lình xoay người, chỉ mũi hắn chửi mắng một trận:
- Ngươi cho rằng ta không biết tiểu tử ngươi có lòng tốt thế nào sao, lừa gạt ta vào trong quy tắc, ta sẽ bị ngươi chế ngự có phải không? Như vậy ta cũng không dám làm thịt ngươi ngoài sáng phải không?
Ặc... Miêu Nghị bị đoán được âm mưu yếu ớt nói:
- Nào có chuyện như vậy, nếu lão không có thân phận chính thức, về lý không hợp sống ở Đông Lai động ta, không phải là sẽ không thuận tiện sao?
- Có cái gì không thuận tiện?
Yêu Nhược Tiên vòng quanh hắn một vòng mắng:
- Đừng đánh rắm nữa, Đông Lai động là địa bàn của ngươi, còn không phải lời ngươi nói là trên hết, ngại người khác chuyện gì? Chớ có lừa gạt ta nữa, cút!
- Ôi, thật là chó cắn Lã Đồng Tân…
Lời còn chưa dứt, thấy Yêu Nhược Tiên nhấc chân muốn đá, Miêu đại động chủ vội vàng ngậm miệng, co giò bỏ chạy.
Trở lại chỗ ở tạm thời, hắn và đám bộ thuộc thương nghị chuyện hộ tống Nguyện Lực Châu đi Trấn Hải sơn.
Nói thật, Miêu Nghị thật sự không bằng lòng đi Trấn Hải sơn, chủ yếu là vì không muốn chạm mặt tiện nhân Tần Vi Vi kia. Huống chi hiện tại tầm nhìn của hắn đã cao hơn, mình có binh cường mã tráng, chừng một trăm viên hạ phẩm Nguyện Lực Châu cũng đáng để bản động chủ đích thân hộ tống sao!?
Có thời gian rảnh rỗi làm chuyện này còn không bằng tranh thủ thời gian tu luyện nâng cao tu vi của mình. Hoặc nghĩ cách làm thế nào báo thù cho mười mấy cỗ thi thể đang treo trong gió rét lúc nào cũng nhắc nhở mình.
Nhưng không đi không được, đây là quy củ, động chủ phải đích thân áp tải thu hoạch đi tới chỗ sơn chủ, sơn chủ đích thân áp tải thu hoạch đi tới chỗ phủ chủ, phủ chủ đích thân áp tải thu hoạch đi tới chỗ điện chủ, điện chủ đích thân áp tải thu hoạch đi tới chỗ cung chủ, cung chủ cũng phải chạy tới chỗ Quân Sứ, Quân Sứ trực tiếp đi Thiên Ngoại Thiên diện thánh.
Động chủ lại phải rời đi, Thiên nhi và Tuyết nhi nhắm mắt theo đuôi, hiển nhiên lòng vẫn còn sợ hãi đối với chuyện Đông Lai động gặp tập kích lần này.
- Không có việc gì!
Miêu Nghị trấn an đôi câu, sau đó nhìn mọi người nói:
- Sau khi ta đi rồi, các ngươi phải coi nhà cho cẩn thận, nếu có người còn dám tới mạo phạm, cứ việc giết trước rồi hãy nói. Xảy ra bất cứ chuyện gì ta sẽ gánh vác hết thảy!
- Cẩn tuân pháp chỉ động chủ!