Phi Thiên

Chương 186. Oan gia nên giải không nên kết (3)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Cả đám lão đầu tử Lam Ngọc Môn chắp tay lĩnh mệnh, đặc biệt nghe lời, dễ quản hơn nhiều so với bọn Tống Phù trước đó, xem ra Hồng Trường Hải Hồng trưởng lão vì lấy công chuộc tội đã bỏ ra không ít công phu.

- Đi!

Miêu Nghị tung mình lên lưng long câu, dẫn dắt Nguyên Phương và Lại Vũ Hàm đạp tuyết vội vã đi.

Lần này không mang nhiều người như trước, chỉ mang theo hai tên cao thủ cấp Thanh Liên. Nếu như cấp Thanh Liên cũng không bảo vệ được mình, vậy dẫn theo những người khác suy đoán cũng là chịu chết.

Đông Lai động để lại mười tám tên đệ tử Lam Ngọc Môn cộng thêm Diêm Tu trông chừng, Miêu Nghị suy đoán cũng không có vấn đề gì. Có trận thế này bảo vệ cho Đông Lai động, suy đoán động phủ bình thường không thể nào đánh nổi, trừ phi gặp lại đại tập kích giống như lần trước vậy...

Lúc Miêu Nghị sắp đến Trấn Hải sơn, dọc đường lại vô tình gặp Công Tôn Vũ dẫn dắt một tên thủ hạ chạy tới Trấn Hải sơn.

Công Tôn Vũ hôm nay cũng chỉ có một tên thủ hạ, không có biện pháp, hôm nay Trấn Hải sơn đang thiếu người.

Cho nên dọc trên đường đi Công Tôn Vũ phải nơm nớp lo lắng đề phòng, để mất Nguyện Lực Châu cũng không phải là chuyện nhỏ, có thể tới tai Lục Thánh chứ chẳng chơi.

Lúc thấy Miêu Nghị là ở ngã ba, Công Tôn Vũ từ xa vội gọi:

- Miêu động chủ chờ đã…

Miêu Nghị quay đầu nhìn lại, giơ tay lên, ba kỵ sĩ giảm tốc độ lại, đợi người đến đuổi kịp hỏi:

- Công Tôn động chủ có gì chỉ giáo?

Công Tôn Vũ cười khổ nói:

- Làm bạn, hôm nay không có nhân thủ hộ tống Nguyện Lực Châu.

Miêu Nghị không nhịn được cười hắc hắc, có hơi đắc ý. Toàn bộ Trấn Hải sơn chỉ có nhân mã của hắn nhiều nhất, nếu như hắn mất hứng, tiêu diệt toàn bộ Trấn Hải sơn cũng không có vấn đề gì.

Hai bên kết bạn đến Trấn Hải sơn, để lại thủ hạ chờ ở bên ngoài, hai người vừa vào điện sau viện liền thấy Hồng Miên, Lục Liễu đón, lập tức song song ôm quyền nói:

- Ra mắt Đại cô cô, tiểu cô cô.

Ai ngờ Hồng Miên, Lục Liễu lại song song hướng về phía Miêu Nghị đường đường chính chính khom người thi lễ một cái, khiến cho Miêu Nghị có hơi luống cuống tay chân, đỡ lại không tiện. Nam nữ thụ thụ bất thân, đây cũng không phải là thị nữ hắn, không đỡ lại không tốt:

- Đại cô cô tiểu cô cô chớ mang ta ra ta đùa giỡn.

Hồng Miên nghiêm trang nói:

- Chúng ta đều nghe nói là Miêu động chủ bất chấp tính mạng một người một long câu tiến vào trùng vây cứu mạng sơn chủ, hẳn nên nhận một xá của chúng ta.

Hết thảy thị nữ đều nương nhờ vào chủ nhân, chủ nhân vinh hoa phú quý các nàng cũng gà chó thăng thiên, chủ nhân rơi đài vất vả, các nàng cũng thành tiện tỳ, đích xác là thật lòng cảm tạ Miêu Nghị.

Thì ra là như vậy, có lương tâm hơn tiện nhân kia nhiều, lão tử cứu nàng ngay cả câu cảm tạ cũng không có… Miêu Nghị cười khan nói:

- Không cần cảm tạ, đây là thuộc hạ phải làm.

Sau đó hắn chỉ Công Tôn Vũ bên cạnh:

- Công Tôn động chủ cũng đã bất chấp tính mạng, muốn tạ cũng không thể cảm tạ một mình ta.

Trong lòng hắn lại bổ túc một câu, còn không cảm tạ gian phu chủ nhân các ngươi.

Công Tôn Vũ ôm quyền một cái khách sáo, Lục Liễu hé miệng cười nói:

- Lần trước Công Tôn động chủ hộ tống sơn chủ trở về, chúng ta đã cảm tạ rồi.

Miêu Nghị lướt nhìn Công Tôn Vũ một lượt từ trên xuống dưới, thấy ánh mắt Công Tôn Vũ tựa hồ trong nháy mắt trở nên dịu dàng khôn tả, đang nhìn về phía nào đó.

Miêu đại động chủ không khỏi nhìn theo, chỉ thấy cách đó không xa nơi cửa sổ lầu các xuất hiện một bóng người màu trắng xinh đẹp đang nhìn xuống dưới, không nhịn được cười ha hả, khóe miệng khẽ nhếch hài hước, trong lòng không biết lại đang nguyền rủa hai người cái gì, dù sao chắc chắn không có lời nào tốt lành.

- Hai vị động chủ, mời theo chúng ta, sơn chủ đang đợi các ngươi.

Hai vị thị nữ đưa tay đi trước dẫn đường.

Leo lên lầu các, hai vị động chủ lại bái kiến sơn chủ Tần Vi Vi, sau đó dâng lên tấu biểu lãnh địa mỗi người, trong tấu biểu dĩ nhiên là tình huống thống trị lãnh địa mỗi người trong một năm qua.

Tần Vi Vi ngồi ở phía sau trường án xem qua tấu biểu Công Tôn Vũ, vừa cầm tấu biểu của Miêu Nghị lên chợt trở nên bồi hồi.

Đối với một nữ nhân từ trước tới nay vẫn giữ mình như ngọc như nàng, có một số chuyện rất khó quên, cũng không quên được, nàng không sao quên được cảnh tượng mình lâm vào trùng vây trước đó.

Trong lúc nàng đã hoàn toàn lâm vào tuyệt vọng, cắn răng cứng rắn cũng không chống đỡ nổi nữa, thanh âm trước kia làm nàng hết sức chán ghét đột ngột vang lên vào thời khắc mấu chốt, đem lại lòng tin kỳ diệu cho nàng, khiến cho tim nàng không khỏi run rẩy: Động chủ Đông Lai động Miêu Nghị ở chỗ này, ai dám chiến ta!

Không biết có phải là mỗi lần nghe được những lời này, tên kia sẽ mang tới bất ngờ vui mừng cho người ta hay không…

Trong lúc nguy cấp nàng tranh thủ nhìn quanh, chợt thấy tên khốn khiến cho người ta thấy ghét kia xuất hiện, chấn động vô cùng. Thân hắn khoác ngân giáp tay cầm ngân thương, vật cỡi cũng khoác trọng giáp, chiến giáp dữ tợn lộ ra sát khí. Một người một long câu chưa từng có từ trước đến nay ngang nhiên xung phong tới.

Một tiếng ‘Ai cản ta là chết’ không để cho nàng thất vọng, hắn chạy một mạch thọc sâu vào trùng vây như mũi thuyền rẽ sóng băng băng, giơ tay đỡ lấy nàng đang lảo đảo muốn ngã, kéo nàng lên sau lưng hắn.

Lúc phá vòng vây đột ngột bị tập kích một đòn thật nặng, nàng rơi xuống khỏi lưng Hắc Thán, trơ mắt nhìn hắn phun một ngụm máu tươi vào trên mặt mình.

Nàng cho là lần này mình chết chắc, nhưng hắn vẫn không bỏ cuộc, cố gắng kéo nàng trở lại, ôm nàng vào lòng. Hắc Thán chạy nhanh trong gió tuyết, khiến cho lúc ấy nàng cảm thấy như mình đang bay.

Sau khi nàng trưởng thành, đời này là lần đầu tiên bị một nam nhân ôm vào lòng. Cảm giác bắp tay hắn cường tráng hữu lực làm cho mỗi lần nàng nhớ lại cũng nghe tim đập rộn lên mặt đỏ tới mang tai. Nàng vẫn còn nhớ như in cảnh tượng hắn ôm mình trong lòng, máu tươi nhỏ xuống theo khóe miệng.

Từng ngày qua nàng nhớ lại cảnh tượng này không biết bao nhiêu lần, mỗi khi rảnh rỗi không nhịn được thần tình hoảng hốt nhớ tới.

Lực chú ý của Tần Vi Vi không tập trung vào tấu biểu trên tay, giọng của Miêu Nghị lại khiến cho nàng tỉnh lại khỏi hồi ức mơ màng. Nàng liếc mắt nhìn về phía Miêu Nghị đang bàn giao thu hoạch của Đông Lai động cho Hồng Miên, Lục Liễu, kết quả phát hiện Công Tôn Vũ đang lặng lẽ nhìn mình, vội vàng thu ánh mắt trở về.

Tần Vi Vi xem qua nội dung ngọc điệp một lượt, Hồng Miên, Lục Liễu kiểm lại thu hoạch hai động xác nhận không sai, sau đó đưa hết vào tay nàng.

Công Tôn Vũ không vội rời đi, hàng năm lúc này y sẽ lưu lại thỉnh giáo sơn chủ vài vấn đề, lắng nghe sơn chủ dạy bảo một phen.

Thật ra không hề có chuyện dạy bảo gì cả, tu vi y còn cao hơn tu vi Tần Vi Vi, giới tu hành nhắc tới chuyện này cũng có vẻ chán ghét.

Thật ra năm xưa y đi theo bên cạnh Dương Khánh, đã trông thấy Tần Vi Vi lớn lên từ nhỏ, nhìn một đứa bé gái dần dần lớn lên thành nữ nhân xinh đẹp, bất quá chỉ là muốn tìm cơ hội gần gũi Tần Vi Vi nhiều hơn mà thôi.

Bất quá nói đi thì nói lại, song tu bạn lữ giới tu hành có mấy đôi là tương xứng tuổi tác, ở giới tu hành không thể lấy tuổi tác quyết định.

Dĩ nhiên, có mấy lời phải đợi Miêu đại động chủ rời đi mới có thể nói, dựa theo Công Tôn Vũ biết, quan hệ giữa Miêu đại động chủ và Tần Vi Vi thật sự không ra gì, nhất định là nóng lòng cáo từ.

Ai ngờ Miêu đại động chủ cũng không có nóng lòng cáo từ, ngược lại ở đó rề rà dây dưa, khiến cho Công Tôn Vũ cũng có hơi không nhịn được muốn hỏi thử xem Miêu đại động chủ muốn làm gì.

Hiển nhiên Tần Vi Vi cũng có vẻ bất ngờ, theo hiểu biết của nàng, Miêu Nghị là người muốn tránh nàng càng xa càng tốt, tình huống hôm nay là lần đầu tiên nàng nhìn thấy.

- Có chuyện gì vậy?

Tần Vi Vi nhìn hắn hỏi.

Miêu Nghị nắm quyền đưa lên che miệng, đằng hắng một tiếng, không được tự nhiên nói với Công Tôn Vũ:

- Chuyện này… Công Tôn động chủ, ngươi có thể tránh một chút trước hay không, ta có một số việc muốn hồi báo sơn chủ.

Công Tôn Vũ ngạc nhiên, y vẫn chờ Miêu Nghị đi, ai ngờ Miêu đại động chủ vừa mở miệng lại là đuổi y đi.

Hồng Miên, Lục Liễu nhìn nhau, cũng cảm thấy có vẻ kỳ quái.

Tần Vi Vi nhìn về phía Công Tôn Vũ, Công Tôn Vũ luống cuống một trận, sau đó không thể làm gì khác hơn là chắp tay nói:

- Thuộc hạ cáo lui trước.

Lúc gần đi, Công Tôn Vũ cũng kỳ quái liếc nhìn Miêu Nghị, y cũng sẽ không cho là Miêu Nghị có cũng ý tưởng giống như mình, bởi vì Miêu động chủ và sơn chủ hoàn toàn là đối đầu, chẳng qua là tò mò không biết Miêu động chủ muốn hồi báo chuyện gì.

Chờ sau khi y rời đi, Tần Vi Vi ngồi ngay ngắn ở phía sau trường án, nhìn chằm chằm Miêu Nghị hỏi:

- Miêu động chủ, có chuyện gì?

Miêu Nghị cười cười, lại lấy từ nhẫn trữ vật trong ra một miếng ngọc điệp đưa đến trước mặt Tần Vi Vi:

- Sơn chủ, chuyện nàng đã hứa với ta...

Trên tay hắn đeo sáu nhẫn trữ vật làm Hồng Miên, Lục Liễu không biết nói gì, phát hiện Miêu đại động chủ thật sự không phải là người khiêm tốn.

Tần Vi Vi cầm ngọc điệp lên xem, bên trong là danh sách hai mươi đệ tử Lam Ngọc Môn, lập tức hiểu là có ý gì, bèn đóng pháp ấn đồng ý trên ngọc điệp ngay trước mặt Miêu Nghị, thu ngọc điệp gật đầu nói:

- Ta không có ý kiến chuyện này, sẽ chuyển giao cho phủ chủ ghi danh tạo sách.

Miêu Nghị thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng không có vội vã rời đi, ngược lại ở đó tỏ vẻ do do dự dự.

Ánh mắt Tần Vi Vi thỉnh thoảng nhìn lướt qua Miêu Nghị, đợi hồi lâu không thấy hắn mở miệng, không thể làm gì khác hơn là chủ động hỏi:

- Còn có việc gì sao?

Miêu Nghị cười khan, dường như có vẻ lúng túng khó mở miệng.

Tần Vi Vi lạnh nhạt nói:

- Có chuyện gì cứ nói.

- Thật ra thì cũng không có chuyện gì, chính là Đông Lai động ta lần này bị tổn thất quá lớn, nghĩ đến đây thuộc hạ lại ăn ngủ không yên...

Tần Vi Vi chờ hắn nói tiếp, nhưng hắn lại không nói tiếp, tức thì nhàn nhạt nói:

- Không phải là ta đã đáp ứng bổ sung hai mươi người này cho ngươi sao? Chẳng lẽ muốn ta cho thêm gì nữa, thật ra ngươi muốn gì?

- Không phải là ý này, thuộc hạ chỉ muốn nhắc nhở sơn chủ, trận chiến ấy, đến nay thuộc hạ vẫn sợ hết hồn hết vía, tình hình sơn chủ lúc đó quá nguy hiểm...

Nói tới chỗ này lại không nói tiếp, Tần Vi Vi khẽ cau mày liễu:

- Ngươi muốn nhắc nhở ta là ngươi đã cứu mạng ta sao? Muốn ta bày tỏ cảm tạ có phải không?

Không không không!

Miêu Nghị vội vàng khoát tay nói:

- Cũng không phải ý này.

Hồng Miên bên cạnh thật sự là không chịu nổi nữa, không nhịn được hỏi:

- Miêu động chủ, rốt cuộc ngươi muốn nói cái gì, có thể nói thẳng ra được chăng?

- Đại cô cô đừng nóng vội, thật ra thì cũng không có gì, ta chỉ là cảm thấy không đáng giùm sơn chủ…

Miêu Nghị lộ ra vẻ cùng chung cừu địch, chỉ ra ngoài cửa sổ:

- Các vị hãy nghĩ mà xem, sở dĩ sơn chủ gặp nạn là vì có người cố ý dẫn dụ sơn chủ vào ổ mai phục. Thế nhưng tên tiểu nhân hèn hạ đó đến nay còn tiêu dao ngoài vòng pháp luật, thuộc hạ nhớ tới chuyện này lại cảm thấy không đáng giùm sơn chủ…

Hồng Miên, Lục Liễu nhìn nhau, lúc đó hai người không có ở hiện trường, cho nên vẫn chưa hiểu rõ ràng ý tứ thật sự của Miêu Nghị.

Bất quá Tần Vi Vi cũng không nhịn được khẽ cắn cắn môi, bởi vì nàng hiểu.

Còn tưởng rằng người này có chuyện gì, thì ra còn đang băn khoăn chuyện lấy đầu Viên Chính Côn. Cái gì gọi là cảm thấy không đáng vì ta, rõ ràng là chính ngươi vẫn còn muốn tìm Viên Chính Côn tính sổ, cố ý nói lòng vòng xúi giục ta, không hiểu vì sao tên này không chịu thay đổi tính tiểu nhân như vậy…

- Đa tạ Miêu động chủ thông cảm.

Tần Vi Vi không đổi sắc mặt nói.

Không thấy tình cảnh mà mình kỳ vọng, Miêu Nghị có hơi thất vọng, tiếp tục nhắc nhở:

- Sơn chủ, tên kia suýt chút nữa hại ngài mất đi tính mạng, chẳng lẽ ngài chịu bỏ qua cho chúng sao?

Tần Vi Vi đáp:

- Hùng Khiếu nói không sai, thời chiến ai vì chủ nấy, mạnh ai xuất ra thủ đoạn của mình cũng không có lỗi gì, lỗi ở bản thân ta không cẩn thận. Huống chi hôm nay người ta đã đầu hàng Nam Tuyên phủ ta, liều mạng cho Nam Tuyên phủ, ngươi muốn ta làm gì bọn họ nữa?

Vừa nói đến Hùng Khiếu, Miêu đại động chủ nhất thời phấn chấn tinh thần, mắt trợn to mấy phần, xăn hai tay áo lên khiến cho sáu nhẫn trữ vật càng thêm nổi bật, hoàn toàn mất đi vẻ cố ý giả vờ nho nhã, lớn tiếng nói:

- Lão tặc Hùng Khiếu rõ ràng là không yên lòng, thấy ta buốn giết bọn Viên Chính Côn mới cố ý đi ra ngăn ta lại tiếp nhận bọn họ đầu hàng, là cố ý đối nghịch với ta, sơn chủ ngàn vạn lần chớ nên mắc bẫy lão tặc.

- Sơn chủ, thuộc hạ đối với ngài trung thành cảnh cảnh ngài cũng nhìn thấy, thuộc hạ thật sự bằng lòng vì sơn chủ lên núi đao xuống biển lửa. Chuyện này chắc chắn ngài không thuận tiện ra mặt, không bằng giao cho ta làm, thuộc hạ bảo đảm sẽ báo thù tuyết hận cho ngài, hơn nữa sẽ làm tới mức thần không biết quỷ không hay, tuyệt không để người khác coi thường Trấn Hải sơn ta.

Hồng Miên Lục Liễu nhìn nhau lần nữa, thì ra còn có nội tình này, lát nữa phải hỏi thăm sơn chủ mới được.

Hôm nay Tần Vi Vi coi như đã lãnh giáo, nàng rất muốn hỏi thử Miêu đại động chủ ‘Ngươi còn có thể vô sỉ hơn nữa hay không?’ Rõ ràng là tự mình nghĩ ra chuyện đó còn muốn đẩy ta ra để làm bia đỡ đạn, chẳng trách nào hắn muốn đuổi Công Tôn Vũ đi.

Tần Vi Vi cố gắng cưỡng ép mình mặt không đổi sắc, tiếp tục bình thản hỏi:

- Ngươi muốn làm gì?

Miêu Nghị sáng mắt lên, cho là nàng đã đáp ứng, lập tức lén lén lút lút thấp giọng nói:

- Sơn chủ ngài có quan hệ tốt với phủ chủ, có thể nghĩ cách lấy bố trí thành viên thủ hạ của Hùng Khiếu từ chỗ phủ chủ hay không? Tìm được ba tên kia ở nơi nào, đây đối với ngài chắc chắn không phải là việc khó gì.