Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
- Xin sơn chủ bất tất phải nhọc lòng, chuyện này thuộc hạ tuyệt sẽ không để cho bất cứ kẻ nào biết có liên quan với ngài, ngài có thể yên tâm cứ việc giao cho ta đi làm. Ta nhất định giúp ngài báo thù tuyết hận, cho dù là xảy ra chuyện, ta bảo đảm một mình gánh vác, tuyệt không liên lụy sơn chủ!
Tần Vi Vi nhìn chằm chằm vào mắt Miêu Nghị, không chớp mắt lần nào, cũng không vạch trần, cứ yên lặng nhìn hắn đang ba hoa.
Miêu Nghị bị nàng nhìn tới nỗi có chút chột dạ, vội vàng bảo đảm lần nữa:
- Sơn chủ, ta có thể thề với trời, thật sự sẽ không để liên lụy đến ngài!
Dáng vẻ của hắn lúc này hết mực chân thành.
Chẳng qua là kẻ biết quan hệ hai người đều sẽ nghi ngờ mức độ chân thành của hắn, ngay cả Hồng Miên Lục Liễu cũng đang suy nghĩ xem tên này đang giở trò quỷ gì.
Thật ra thì Miêu Nghị cũng không có biện pháp, không biết ba người Viên Chính Côn bị Hùng Khiếu an bài đi nơi nào. Mặc dù dưới tay hắn có binh cường mã tráng, nhưng cũng không thể lật tìm hết thảy các động dưới quyền Hùng Khiếu một lượt, trước mắt hắn còn chưa có thế lực và thực lực này.
Vốn đã thông báo Trần Phi đi điều tra, nhưng đến bây giờ Trần Phi cũng không có tin tức, suy đoán trước khi y đứng vững chân ở Thiếu Thái sơn cũng không thuận tiện hỏi thăm chuyện này.
Hắn cũng muốn thông qua đệ tử Lam Ngọc Môn thăm dò, bởi vì đến nay đệ tử Lam Ngọc Môn vẫn trải rộng Nam Tuyên phủ, nhưng dường như đường dây tin tức không linh thông như trước kia.
Dùng lời của Nguyên Phương nói, đó chính là hôm nay Dương Khánh đang đề phòng đệ tử Lam Ngọc Môn liên kết với nhau, cho nên canh chừng thật chặt, không tiện dò xét.
Nguyên Phương và Lại Vũ Hàm tuyệt đối ủng hộ chuyện động chủ muốn gây ra tranh chấp bên trong nội bộ Dương Khánh, nhưng lại không tiện dò xét.
Miêu Nghị cũng biết không tiện dò xét, đại chiến vừa mới đi qua, các lộ động phủ đều duy trì cảnh giác, người ngoài không tiện tới gần.
Miêu Nghị cũng có thể chờ thêm, đây cũng không phải là cơ mật vô cùng trọng đại gì, thời gian lâu dài tự nhiên có thể tìm được tung tích ba tên khốn kiếp kia, nhưng mười mấy cỗ thi thể treo ở phế tích Đông Lai đại điện không thể chờ quá lâu.
Hiện tại là mùa Đông còn dễ một chút, một khi tới đầu mùa Xuân, khí trời trở nên ấm hơn, mười mấy cỗ thi thể kia sẽ xuất hiện hậu quả gì có thể tưởng tượng được.
Huống chi cả ngày nhìn những thi thể này không thể báo thù cho các nàng, trong lòng hắn cũng là không thoải mái, thật sự là ăn ngủ không yên.
Hắn đã thề, ngày nào không thể báo thù cho các nàng, ngày đó chưa xây lại Đông Lai động.
Nghĩ tới nghĩ lui, hắn cũng không tin Tần Vi Vi thiếu chút nữa mất mạng có thể không hận những người đó, đổi lại là mình chắc chắn sẽ báo thù, vì vậy mới định nhắm vào Tần Vi Vi, mới có cảnh tượng này.
Nhưng Tần Vi Vi thân là sơn chủ lại là nghĩa nữ Dương Khánh, làm sao có thể đáp ứng Miêu Nghị loại chuyện như vậy, cho dù là hận không được bằm thây Viên Chính Côn thành vạn đoạn, cũng không thể nào làm như vậy.
Nếu nàng thật sự là người hoàn toàn không để ý đại cục, lúc trước hận không thể làm thịt Miêu Nghị, đã giết chết hắn ngay từ khi đó.
Cho dù là trong lòng nàng cũng tán đồng lời Miêu Nghị, nhưng ngoài miệng cũng không thể nào đáp ứng hắn, từ sau trường án từ từ đứng lên, kiên định lắc đầu nói:
- Không được!
Miêu Nghị ngạc nhiên, vẫn thấy không cam lòng:
- Sơn chủ, đây là ta muốn tốt cho nàng!
Tần Vi Vi nói rõ ràng một lần nữa:
- Không được!
Coi như là Miêu Nghị đã nhìn ra mình có nói gì cũng vô dụng, đầu óc mình cũng có vấn đề, cũng không chịu nghĩ tiện nhân kia không hề quan tâm gì tới mình, va đầu vào đinh là tự mình chuốc lấy, nên phải dựa vào chính mình nghĩ cách.
- Nếu như là Công Tôn động chủ mở miệng, chắc chắn là được.
Trong lòng rất khó chịu, Miêu đại động chủ như bị quỷ thần xui khiến lẩm bẩm một câu.
Lời này vừa nói ra, ba nữ nhân đồng thời sửng sốt, bất quá rất nhanh đều hiểu được là có ý gì. Không phải ba người không biết bên ngoài có lời đồn đãi Công Tôn Vũ và Tần Vi Vi có quan hệ thế nào, thậm chí ngay cả phủ chủ Dương Khánh cũng hỏi tới.
Từ trước tới nay Tần Vi Vi đều cho rằng cây ngay không sợ chết đứng, mình và Công Tôn Vũ chẳng qua là quan hệ cấp trên cấp dưới. Nhưng hôm nay đột nhiên nghe được Miêu Nghị thốt ra những lời này, không biết tại sao trước kia không thèm so đo nói bóng nói gió, lúc này lại cơ hồ trong nháy mắt giận đến run run, mặt như sương lạnh, nghiến răng nghiến lợi nói:
- Miêu Nghị! Ngươi có ý gì?
- Thuộc hạ là xin phép sơn chủ, nếu như không có chỉ thị gì, thuộc hạ sẽ cáo từ!
Miêu Nghị chắp tay, xoay người muốn đi.
- Đứng lại!
Tần Vi Vi đã thật sự nổi giận, nàng cũng không phải là người điếc.
Xem ra thật sự bị mình vạch trần nội tình nên thẹn quá hóa giận rồi, Miêu Nghị khẽ lẩm bẩm trong lòng, từ từ xoay người, chắp tay nói:
- Sơn chủ còn có gì căn dặn sao?
Ngực Tần Vi Vi phập phồng dồn dập một hồi, sau khi tâm trạng hơi bình phục bèn lạnh lùng nói:
- Người bên ngoài chỉ nói hươu nói vượn, chuyện không phải như ngươi nghĩ.
Hồng Miên Lục Liễu trở nên ngạc nhiên, sơn chủ luôn luôn không thèm giải thích về chuyện này, vì sao hôm nay lại…
Hai nàng lập tức nhanh chóng song song nhìn về phía Miêu Nghị, tựa hồ muốn xem phản ứng của hai người kia suy đoán tình huống thế nào.
Miêu đại động chủ à một tiếng, chắp tay nói:
- Thuộc hạ đã hiểu.
Vừa nhìn dáng vẻ khẩu thị tâm phi ứng đối qua loa của hắn, trong lòng Tần Vi Vi lại bốc lửa, nhìn chằm chằm hắn, nắm quả đấm hỏi:
- Ngươi hiểu cái gì?
Miêu Nghị nào biết mình hiểu cái gì, tóm lại không nể mặt tăng cũng nể mặt Phật, cho dù là nể mặt Dương Khánh cũng không muốn xích mích với nàng trước mặt mọi người tới mức không thể nào thu thập, bèn nói sang chuyện khác:
- Đông Lai động đã thành một mảnh phế tích, thuộc hạ còn phải nghĩ biện pháp xây dựng lại, nếu như sơn chủ không có gì căn dặn, thuộc hạ cáo từ.
- Đứng lại!
Tần Vi Vi khẽ quát một tiếng lần nữa, kích động muốn đánh cho người này một trận tơi bời.
Bất quá thấy Hồng Miên Lục Liễu trợn to mắt nhìn bộ dáng của mình, lập tức ý thức được mình thất thố, cố gắng khống chế tâm trạng, trầm giọng nói:
- Tạm thời ở lại Trấn Hải sơn, đợi các lộ động chủ đến đông đủ, theo ta áp tải đồ đi Thường Bình phủ!
Đây là tin tức bên Dương Khánh đột nhiên truyền đến, Tần Vi Vi cũng không biết Dương Khánh là có ý gì, tóm lại Dương Khánh đích thân điểm danh lần này áp tải đồ muốn Miêu Nghị cùng đi. Trong tin tức truyền tới Dương Khánh liên tục dặn dò Miêu Nghị nhất định phải đến, về phần chuyện gì không nghe y nói.
Miêu Nghị cũng không nghĩ nhiều, chỉ cho là hôm nay Trấn Hải sơn nhân thủ không đủ, sở dĩ mang theo mình cũng là vì hộ tống đồ thêm phần an toàn, lúc này chắp tay nói:
- Dạ!
Tần Vi Vi xoay người đưa lưng về phía hắn phất tay, ý bảo hắn lui ra.
Miêu Nghị nhanh chóng xuống lầu các, thấy Công Tôn Vũ còn bồi hồi quanh quẩn trong sân lưu luyến không đi, trong lòng phì cười một tiếng, rõ ràng là gian phu dâm phụ còn nói không có.
- Miêu động chủ.
Công Tôn Vũ tiến tới nghênh đón hắn.
Miêu Nghị lộ vẻ hài hước chỉ chỉ lầu các phía sau:
- Mau đi đi, sơn chủ đang đợi ngươi!
Công Tôn Vũ lập tức tinh thần tỉnh táo, chắp tay chào, bước nhanh lên lầu các.
Kết quả vừa lên lầu các trong chốc lát, trong lầu các vang lên tiếng Tần Vi Vi gầm lên,
- Cút!
Rất nhanh Công Tôn Vũ mặt mày áo não chạy xuống, chạy đi tìm Miêu động chủ tính sổ, bị hắn gài bẫy rồi!
Tìm được Miêu đại động chủ, Công Tôn Vũ cũng không thể nào thật sự tính sổ với hắn, nếu thật sự xảy ra động thủ, cũng chưa biết mèo nào cắn mỉu nào.
Tôn kính là phải dựa vào thực lực đổi lấy, nếu là trước kia có thể Công Tôn Vũ sẽ không khách sáo với Miêu Nghị. Nhưng hôm nay Đông Lai động chủ cũng không giống như lúc trước, còn ai dám nói Miêu Nghị không cách nào đảm nhiệm vị trí Đông Lai động chủ? Người ta dám thách thức đơn đả độc đấu chính diện với Hùng sơn chủ!
Cho nên Công Tôn Vũ cũng chỉ là tìm Miêu Nghị oán trách một trận:
- Miêu động chủ, ngươi hại ta thật thảm, sơn chủ nào có đợi ta?
Miêu Nghị ngạc nhiên nói:
- Quan hệ giữa ngươi và sơn chủ, toàn bộ Nam Tuyên phủ ai mà không biết, ngươi chờ đợi ở dưới, không phải sơn chủ đang đợi ngươi còn có thể là chờ ai? Chẳng lẽ ngươi cho rằng là sơn chủ lệnh cho ta bảo ngươi đi gặp nàng sao?
Công Tôn Vũ nghe vậy không biết nói gì, bất quá nghe lời này cao hứng, nhưng vẫn không nhịn được hỏi:
- Sơn chủ có chuyện gì vậy, vì sao nổi giận như vậy?
Y biết Tần Vi Vi lâu như vậy, đây là lần đầu tiên thấy Tần Vi Vi nổi giận với mình. Bình thường nàng vẫn nói chuyện với y vẻ mặt ôn hòa, càng là lần đầu tiên nghe Tần Vi Vi nói chữ Cút với mình, khiến cho y cảm thấy vô cùng bối rối, có thể nói bị dọa sợ.
- Nổi giận với ngươi ư, không tới nỗi như vậy chứ, cũng phải, tính khí nàng là như vậy, dù sao ta cũng đã quen rồi.
Miêu Nghị nhún nhún vai.
- Cũng không thể nói như vậy, tính khí sơn chủ không xấu...
Công Tôn Vũ vội vàng giải thích giúp Tần Vi Vi.
Hai người đứng ở trong đình hàn huyên một hồi.
Về phần Tần Vi Vi, vốn là bị lời của Miêu Nghị khiến cho trong lòng không khỏi khó chịu, kết quả Công Tôn Vũ đột nhiên chạy tới, nói Miêu Nghị bảo nàng đang đợi y, làm như hai người thật sự có chuyện gì không muốn cho người ta biết. Lại thêm Công Tôn Vũ còn nhìn nàng với ánh mắt dịu dàng quen thuộc, khiến cho Tần Vi Vi có cảm giác như mình bị vũ nhục, rốt cục không đè ép được ngọn lửa giận trong lòng nữa, hoàn toàn bạo phát ra.
Lúc này nàng đang kích động đi tới đi lui trong lầu các.
Hồng Miên Lục Liễu yên lặng quan sát nàng. Hai người sống chung với nàng đã lâu, hiểu rất rõ tính tình của nàng. Miêu động chủ lừa gạt Công Tôn động chủ đi lên gặp mặt sơn chủ, tựa hồ đã làm cho sơn chủ tổn thương. Nhưng vì sao sơn chủ phải cảm thấy tổn thương vì chuyện này, từ trước tới nay nàng vẫn khinh thường không thèm quan tâm những tin đồn như vậy kia mà…
-----------
Sáng hôm sau các lộ động chủ đã đến đông đủ, thu hoạch các động cũng đã nộp lên đầy đủ.
Tần Vi Vi dẫn mười tên động chủ cỡi long câu chạy một mạch nhanh như điện chớp, chạy tới Thường Bình phủ.
So với năm trước đi Nam Tuyên phủ, lộ trình xa hơn gần gấp đôi, Miêu Nghị vẫn là lần đầu tiên tới Thường Bình phủ.
Nửa đường lại gặp phải một trận gió tuyết, sắc mặt Tần Vi Vi lạnh lùng chạy một mạch phía trước, không nói nửa lời.
Trên đường Công Tôn Vũ còn quan tâm, hỏi sơn chủ có muốn nghỉ một chút hay không.
Tình cảm quan tâm tràn đầy ấm áp như vậy khiến cho Tần Vi Vi mím môi thật chặt, không hề đáp lại, chỉ cắm đầu cắm cổ tiếp tục lên đường.
Dọc đường không dừng lại, sau khi tới Thường Bình phủ Tần Vi Vi bỏ mặc mọi người, buồn bực vào đại điện Thường Bình phủ.
Những người khác được an bài tạm nghỉ, Tần Vi Vi thì được Thanh Cúc dẫn tới phía sau đi gặp Dương Khánh.
Ai ngờ Dương Khánh thấy nàng, câu hỏi đầu tiên của y là:
- Có dẫn Miêu Nghị đến hay không?
Y biết Tần Vi Vi và Miêu Nghị quan hệ không tốt, sợ Tần Vi Vi nhìn Miêu Nghị không thuận mắt sẽ không dẫn đến.
Tạm thời không có người ngoài, Tần Vi Vi tức giận nói:
- Tới rồi.
Dương Khánh đã quá hiểu tính nàng, vừa nhìn cũng biết không thoải mái, không khỏi hỏi:
- Có chuyện gì vậy?
Có một số việc cho dù là người thân tới mức nào cũng không thể nói, Tần Vi Vi không thể làm gì khác hơn là tìm chuyện khác lấy cớ che giấu, nàng lật tay đưa ra một miếng ngọc điệp:
- Cha xem qua sẽ biết.
Dương Khánh hơi lộ vẻ nghi ngờ nhận ngọc điệp rót pháp lực vào tra xét. Bên trong tự nhiên không phải là gì khác, là danh sách Miêu Nghị mở rộng nhân mã báo lên.
Xem qua nội dung bên trong, Dương Khánh nhướng mày, mở rộng nhân mã cũng không có gì, mấu chốt toàn bộ là người của Lam Ngọc Môn, thậm chí ngay cả cao thủ cấp Thanh Liên cũng chiêu mộ vào Đông Lai động, y đảo mắt nhìn về phía Tần Vi Vi:
- Đây là ý gì?
- Đánh cuộc với Miêu Nghị, thất bại…
Lúc này Tần Vi Vi bèn kể lại chuyện hôm trước sau khi Dương Khánh rời đi, Miêu Nghị coi trọng nhân mã của Lam Ngọc Môn, mà mình cho là Lam Ngọc Môn không dám gia nhập Nam Tuyên phủ, nhất thời tức giận mới nói Miêu Nghị có thể chiêu mộ bao nhiêu nàng sẽ phê chuẩn bấy nhiêu. Không ngờ rằng Miêu Nghị thật sự chiêu mộ một hơi hai mươi người của Lam Ngọc môn gia nhập Đông Lai động, khiến cho nàng ở vào thế cỡi hổ khó xuống, không thể làm gì khác hơn là đồng ý.
Dương Khánh sau khi nghe xong, nhất thời dở khóc dở cười, lắc đầu nói:
- Vi Vi, con đánh cuộc chuyện này với hắn để làm gì? Các ngươi quen biết nhau cũng đã lâu, trải qua nhiều chuyện như vậy, chẳng lẽ con còn chưa nhìn ra sao? Nếu con không muốn cho Miêu Nghị làm chuyện gì, cũng đừng kiên trì, nếu không thanh niên lỗ mãng kia chắc chắn sẽ không để cho con thất vọng. Con không thấy sao, lần nào hắn cũng biến chuyện không có khả năng trở thành có khả năng, ngay cả Tinh Tú Hải hắn cũng dám chạy đi còn sống sờ sờ trở lại, coi như ta phục tiểu tử kia rồi.
- Trong mắt tiểu tử kia chỉ có chuyện làm hay không làm, về phần làm được hay không chắc chắn không phải là vấn đề hắn suy tính, ít nhất không phải là vấn đề trọng điểm hắn suy tính. Tiểu tử kia không phải là người trông trước trông sau, chỉ cần hắn cảm thấy chuyện nên làm nhất định sẽ làm, nếu không cũng sẽ không chạy đi Tinh Tú Hải. Con đường đường là một sơn chủ, đâu cần đánh cuộc với hắn như vậy?
Bản lãnh nhìn người dùng người của y khá cao minh, phán đoán về Miêu Nghị không sai với sự thật bao nhiêu, đúng là Miêu Nghị không phải loại người trông trước trông sau.
- Con đã thốt lời ra khỏi miệng ngay trước mặt thủ hạ, cha bảo con làm sao thu lại được?!
Tần Vi Vi có vẻ tức tối nói:
- Dù sao quyền quyết định sau cùng ở trong tay cha, con đồng ý hay không không quan hệ, cha có thể phủ quyết.