Phi Thiên

Chương 200. Lưu Cảnh Thiên

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Vạn Hưng phủ, một người cỡi long câu chạy thật nhanh đến dưới màn đêm, Mai Ngọc nhảy xuống long câu bước nhanh tiến vào bên trong phủ, sau khi thông báo với thị nữ phủ chủ một tiếng, khoanh tay chờ ở bên trong đình viện.

Vốn y là sơn chủ thủ hạ của Chương Đức Thành, lúc trước y cũng cảm thấy Dương Khánh dẫn theo nhân mã của Thường Bình phủ lượn quanh có vấn đề, thế nhưng nhắc nhở mấy lần, Chương Đức Thành lại không nghe.

Lúc hai bên đại chiến, y đã cẩn thận đề phòng, lúc phát hiện không đúng kịp thời đào thoát, may mắn tránh thoát một kiếp.

Sau trận chiến vốn y cũng muốn tới đầu dựa Dương Khánh, nhưng y biết muốn về lại Thường Bình phủ làm sơn chủ là không thể nào. Những thủ hạ bán mạng vì Dương Khánh sẽ là người đầu tiên không đáp ứng, lại thêm hai tên thị nữ thiếp thân của y bị chém chết lúc Dương Khánh xua quân công chiếm Thường Bình phủ, làm y hận đến nghiến răng nghiến lợi.

Sau đó đồn đãi Lưu Cảnh Thiên bị Dương Khánh lợi dụng, y suy đoán Lưu Cảnh Thiên có cơ hội nhất định sẽ báo thù tuyết hận, gặp lúc cùng đường tức thì quả quyết đầu phục Lưu Cảnh Thiên.

Vì tìm cơ hội Đông Sơn tái khởi, Mai Ngọc vỗ ngực bảo đảm sẽ lo chuyện báo thù cho Lưu Cảnh Thiên, quả nhiên Lưu Cảnh Thiên cho y cơ hội lập công.

Sau khi vào bên trong thông báo, thị nữ đi ra đưa tay nhường đường:

- Phủ chủ cho mời!

Mai Ngọc sửa sang lại áo quần, bước nhanh mà vào, thấy Lưu Cảnh Thiên ngồi ngay ngắn nhanh chóng hành lễ:

- Tham kiến phủ chủ!

- Mai Ngọc, đã trễ thế này có chuyện gì không?

Lưu Cảnh Thiên nhàn nhạt hỏi.

Mai Ngọc lập tức tiến lên đáp:

- Phủ chủ, bên Tần Vi Vi có cơ hội hạ thủ!

Lưu Cảnh Thiên sáng mắt lên, đứng lên hỏi:

- Cơ hội gì vậy?

Mai Ngọc nhanh chóng lấy ra một bản đồ mở ra trên trường án, chỉ bản đồ nói:

- Phủ chủ xem, hôm nay Tần Vi Vi từ Trấn Hải sơn mang theo sáu người đi Đông Lai động, liệu sẽ không vội vã quay về, theo thời gian mà phán đoán, nhất định tối nay sẽ nghỉ chân ở Đông Lai động. Mà Đông Lai động ở bên cạnh chúng ta, chúng ta có thể phái người cấp tốc đánh tới!

Giết nghĩa nữ Dương Khánh, hắc hắc... Lưu Cảnh Thiên suy nghĩ một chút đã cảm thấy khoái chí, tưởng tượng đến sắc mặt của Dương Khánh sau chuyện này không nhịn được cười âm hiểm.

Bất quá y cũng không phải người ngu, cau mày hỏi:

- Tin này có thể tin được chăng? Có thể xác nhận Tần Vi Vi đi Đông Lai động không?

Nếu như chỉ là vì đi tấn công một cái Đông Lai động, giết mấy tên binh tôm tướng cá, y không có hứng thú. Như vậy cũng không thể làm gì được Dương Khánh, lại không đánh chiếm được Đông Lai động, y không cần làm chuyện mệt nhọc mà không có ích lợi gì như vậy.

Mai Ngọc đáp:

- Thời gian trước Dương Khánh tiến hành điều chỉnh nhân mã của hai phủ, vừa hay Trấn Hải sơn có thủ hạ tâm phúc cũ của thuộc hạ, ở Trấn Hải sơn cũng không như ý. Thuộc hạ đã bắt liên lạc với y, thành lập đường dây tin tức, cho nên sẽ tuyệt không sai.

Lưu Cảnh Thiên khẽ vuốt cằm, lại chần chờ nói:

- Ta nghe nói Đông Lai động chủ kia dũng mãnh địch lại trăm người, từng xông vào đánh ra giữa trùng vây hai trăm nhân mã của Chương Đức Thành mà không ai ngăn nổi. Tần Vi Vi đi Đông Lai động, sợ là chúng ta không tiện hạ thủ… Nếu như chờ ta chạy tới, sợ là đã đến ngày mai, đến lúc đó Tần Vi Vi đi hay không cũng là một vấn đề…

Mai Ngọc lắc đầu nói:

- Lời đồn đãi có vẻ nói hơi quá, thuộc hạ cũng là tận mắt nhìn thấy, người này ỷ vào một thân pháp bảo đúng là khó đối phó, bất quá cũng chỉ có chạy trối chết. Lấy cứng đối cứng chỉ cần hắn không trốn, một mình thuộc hạ cũng có thể giết chết. Hắn chống lại tu sĩ Bạch Liên còn miễn cưỡng, tuyệt không thể nào là đối thủ của tu sĩ Thanh Liên. Phủ chủ chỉ cần phái ra mấy đạo nhân mã, lại điểm thêm một hai tên cao thủ cấp Thanh Liên, vậy không còn lo ngại gì nữa.

- Cho dù là Đông Lai động chủ kia chạy thoát cũng không quan trọng, chỉ cần giữ lại Tần Vi Vi là được. Cho dù là chúng ta thất thủ, không có chứng cớ dù Dương Khánh biết chúng ta làm thì đã sao. Chẳng lẽ Dương Khánh dám trắng trợn không kiêng nể đem binh đánh tới Vạn Hưng phủ!? Chỉ sợ điện chủ sẽ không bảo vệ được y xâm phạm Trấn Bính điện một lần nữa.

Lưu Cảnh Thiên cười lạnh gật đầu, bắt chước như Dương Khánh lúc trước, dẫn thật nhiều người đánh sang Nam Tuyên phủ hoặc Thường Bình phủ tìm Dương Khánh tính sổ, y không dám làm. Quan trọng là sau khi làm xong không có biện pháp giải quyết phiền phức giữa hai điện giống như lần trước, y không gánh vác nổi trách nhiệm như vậy.

Đây cũng là nguyên nhân y một mực không tìm được cơ hội hạ thủ báo thù Dương Khánh, nhưng nếu Dương Khánh còn dám dẫn người tới, đó là chuyện cầu còn không được.

Nếu làm tốt chuyện lần này, cũng tiện cho điện chủ biết mình cũng không phải là người vô dụng.

Sau khi nghĩ rõ ràng, đột nhiên Lưu Cảnh Thiên vỗ tay nói:

- Được, vậy lệnh cho sơn chủ Quy Nghĩa sơn Tô Bưu dẫn mấy đạo nhân mã đi trước, tối nay sẽ cho Dương Khánh một bài học. Để cho y biết đây chính là hậu quả chọc tới ta!

Khoảng cách gần lui tới nhanh như gió không phải là vấn đề gì lớn, nói là làm, nếu chờ Tần Vi Vi rời khỏi Đông Lai động sẽ khó lòng tìm được cơ hội khác. Lưu Cảnh Thiên nhanh chóng viết một phần ngọc điệp cặn kẽ đóng pháp ấn, giao cho thị nữ truyền ra ngoài.

Từng con linh thứu cấp tốc bay đi giữa bầu trời đêm.

Mà bản thân Lưu Cảnh Thiên cũng khoác giáp nhảy lên long câu, nhanh chóng dẫn người chạy tới tiền tuyến sắp xảy ra chuyện, nhân mã bản bộ cũng tập hợp ra tiền tuyến.

Cũng không phải y muốn khai chiến với Dương Khánh, mà là phải chuẩn bị sẵn sàng trước, vạn nhất Dương Khánh nổi giận, cũng tiện để ngừa vạn nhất. Tránh cho đến lúc đó ứng phó không kịp...

-----------

Dưới màn đêm, một con linh thứu hạ xuống Quy Nghĩa sơn, không bao lâu lại có một đám linh thứu bay đi tứ tán, triệu tập nhân mã các động dưới quyền Quy Nghĩa sơn.

Sơn chủ Quy Nghĩa sơn Tô Bưu có tu vi Thanh Liên nhị phẩm, dẫn theo nhân mã dưới quyền nhanh chóng chạy tới Đông Lai động vốn lân cận Quy Nghĩa sơn.

Dọc trên đường đi vừa đi vừa tập hợp nhân mã các động, đến khi y kéo quân tới khu vực giáp giới với Nam Tuyên phủ, đã hội tụ được nhân mã ba động, cộng thêm nhân mã bản bộ đã có gần năm mươi người.

Vì để ngừa vạn nhất, Tô Bưu tiếp tục kiên nhẫn chờ đợi.

Chờ đến khi tất cả nhân mã mười động dưới quyền chạy tới đông đủ, Tô Bưu lệnh cho nhân mã hai động ở lại trấn thủ tiếp ứng, sau đó mang theo hơn trăm người oanh oanh liệt liệt ngựa không ngừng vó xông thẳng tới Đông Lai động.

-----------

Lúc này trời đã gần tờ mờ sáng.

Miêu Nghị không biết phiền phức tới, vẫn còn khoanh chân tu luyện trong nhà gỗ của mình.

Chỉ cần rảnh rỗi, hắn sẽ tranh thủ thời gian tu luyện.

Có câu nói có chuẩn bị vô hại luôn luôn không sai, kể từ khi Miêu đại động chủ phái người đến Trường Phong động làm một mẻ, hắn vẫn lo lắng Hùng Khiếu sẽ đến báo thù, cho nên phân tám tên trong hơn hai mươi tên tu sĩ Đông Lai động đi ra ngoài thay phiên canh chừng bốn phương tám hướng, mỗi ngày đổi phiên, phòng bị có người đánh lén.

Kết quả không đề phòng Hùng Khiếu mà phát hiện được một bọn người khác.

Trên một ngọn cây cổ thụ trong núi rừng tăm tối, một tên tu sĩ phụ trách canh gác Đông Lai động đang khoanh chân ngồi trên cành cây tu luyện. Giữa màn đêm yên tĩnh thình lình nghe ngoài xa có tiếng vó long câu rầm rập, khiến cho y nhanh chóng mở hai mắt ra đứng lên quan sát.

Lúc này dùng thị lực bình thường không nhìn rõ, y bèn nhanh chóng thi pháp mở pháp nhãn ra quan sát, chỉ thấy núi rừng phía trước có thật nhiều nhân mã đang chạy tới.

Quỷ dị là người nào cũng che mặt thật kín, không thấy rõ dung mạo.

Tên tu sĩ này cũng là một trong những kẻ mang mặt nạ chạy tới Trường Phong động bắt bọn Viên Chính Côn lần trước, có thể nói đã có kinh nghiệm. Hiện tại thấy tình huống này lập tức biết không hay, nhanh chóng nhảy xuống, rơi lên lưng long câu dưới tàn cây, nhanh chóng cỡi long câu cấp tốc chạy trở về.

Y chạy một mạch vượt núi băng đèo khẩn cấp về Đông Lai động, còn cách xa đã thi pháp phát ra một tiếng thét dài cảnh báo, pháp lực truyền thanh âm đi xa.

Không những Miêu Nghị khoanh chân tĩnh tọa nhanh chóng mở mắt xông ra nhảy lên long câu, tu sĩ đang ở trong hai dãy nhà gỗ hai bên cũng mau chóng xông lên vật cỡi, rối rít ngửa mặt lên trời thét dài thông báo cho các tu sĩ khác đang canh gác bốn phương tám hướng nhanh chóng trở về tập hợp.

Cả bọn nhanh chóng cỡi long câu chạy về phía tiếng thét cảnh báo vang lên. Miêu Nghị chạy tới gần Thiên nhi, Tuyết nhi kéo bọn họ lên lưng Hắc Thán chạy đi.

Sơn chủ Quy Nghĩa sơn Tô Bưu dẫn người chạy tới cấp tốc nghe tiếng cảnh báo cũng biết không ổn, biết đã bại lộ, lúc này vung tay lên, lệnh cho nhân mã sau lưng nhanh chóng gia tốc tiến về phía trước.

Sau khi trên trăm người chạy tới Đông Lai động, ai nấy đều cảm thấy mắt hoa đầu váng, trong lúc nhất thời có chút không có phản ứng kịp, vì sao Đông Lai động lại trở thành phế tích?!

Trên núi, Miêu Nghị đã tập hợp đầy đủ thủ hạ trước đó phân tán khắp nơi canh phòng, lúc này thi pháp quan sát, không khỏi cười lạnh:

- Lại là che mặt ư, quả thật là có tật giật mình! Xem ra lần này Hùng Khiếu thật sự là muốn giết ta cho bằng được, lại phái ra nhiều người như vậy đối phó ta!

Bọn họ đã ước định xong xuôi kế sách đối phó, một khi có tình huống trước hết tránh lui, tranh thủ thời gian tập hợp nhân thủ, còn có thể xem thử tình huống.

Thiên nhi và Tuyết nhi đã sang ngồi chung long câu với Diêm Tu, Miêu Nghị dang rộng hai tay, từng luồng sương mù bạc từ bên trong nhẫn trữ vật bay ra, toàn thân hắn và Hắc Thán trong nháy mắt được khoác lên chiến giáp kinh khủng, Nghịch Lân thương đã bay vào tay, bất quá là đầu khôi lúc trước bị Chương Đức Thành đánh tan tác đã không còn.

Thiên nhi và Tuyết nhi ít nhiều có chút kinh hoảng, rất hiển nhiên Đông Lai động lại có phiền phức. Hôm nay các nàng mới hiểu được, thế giới tiên nhân kém xa không phải tốt đẹp như là các nàng tưởng tượng lúc trước ở Đông Lai thành, vốn tưởng rằng đến nơi này là có thể hưởng tiên phúc, ai ngờ ngược lại thường xuyên đối mặt tử vong uy hiếp.

Bất quá hai nàng vẫn là lần đầu thấy Miêu Nghị mặc vào chiến giáp uy vũ khí phách như vậy, tỏ vẻ ngạc nhiên, trong mắt lóe lên vẻ kinh sợ.

Miêu Nghị quay đầu nhìn Diêm Tu nói:

- Lão đưa các nàng đi trốn trước, chờ ta xử lý xong đám cẩu tặc này sẽ đi tìm các ngươi.

Diêm Tu gật đầu một cái, nhanh chóng giục long câu mang theo hai nha đầu rời đi.

Trước đó đã bàn bạc, nếu như có chuyện lão sẽ đưa hai nha đầu chạy tới xưởng thuyền ngoài bờ biển ẩn nấp.

Tiếng long ngâm ong ong vang lên sau lưng, Thiên nhi, Tuyết nhi quay đầu nhìn lại, chỉ thấy động chủ vung thương chỉ về phía trước, trầm trầm lên tiếng nói:

- Động chủ Đông Lai động Miêu Nghị ở chỗ này!

Hai nha đầu nhất thời không sợ nữa, phát hiện lúc nào động chủ cũng có vẻ vô cùng lợi hại, không có chuyện gì mà động chủ không thể ứng phó.

Tô Bưu đã nhìn về phía này, vung tay lên, cả đám nhân mã lập tức theo y ầm ầm vọt tới.

Mà người phía sau Miêu Nghị đều rất bình tĩnh, tình huống đã sớm rõ ràng, thủ hạ dưới quyền Hùng Khiếu bao gồm bản thân Hùng Khiếu không có một cao thủ cấp Thanh Liên nào. Mà mặc dù nhân mã bên mình ít hơn, nhưng đối phương cũng không phải dựa vào nhiều người là có thể thắng được.

Mắt thấy nhân mã đối phương đạp tuyết xông lên sườn núi, Miêu Nghị vung thương chỉ một cái, lạnh nhạt nói:

- Người nào có công, bản động chủ không tiếc trọng thưởng, giết cho ta!

Nguyên Phương cùng Lại Vũ Hàm hai bên lập tức dẫn người vọt nhanh xuống, hai mươi người trong khoảnh khắc đã tiến gần tới nhân mã đối phương đang đạp tuyết xung phong.

Hắc Thán có vẻ hưng phấn giậm chân, thế nhưng Miêu Nghị áp chế nó, cầm thương ngồi vững tại chỗ xem cuộc chiến.

Hắn bỏ ra nhiều tài nguyên nuôi nhiều người như vậy, không thể nào bất kể cái gì, tất cả mọi chuyện lớn nhỏ hắn cũng phải đích thân xung phong lên trước. Lúc thủ hạ cần lên vậy phải lên, nếu như có cái gì không đúng hắn cũng tiện an bài vạn nhất, nếu không nuôi nhiều người như vậy làm gì?!

Không thể sánh với đối phương đông người, hai mươi người bên này kết thành thế trận hình mũi dùi xung phong.

Tô Bưu bên dưới xung phong ở phía trước đảo mắt qua đối phương đang xông tới nghênh đón, lập tức phát hiện có điểm không đúng, thậm chí có thể nói là giật mình.

Không phải nói Đông Lai động không có đối thủ cấp Thanh Liên sao? Vì sao trước mặt vọt tới hai tu sĩ Mi Tâm nở hoa sen xanh một cánh, phía sau còn có Bạch Liên cửu phẩm, bát phẩm các loại, dường như tu vi thấp nhất cũng là Bạch Liên ngũ phẩm, ngay cả tứ phẩm cũng không thấy?!

Tô Bưu thầm nói hỏng bét, nhưng đã không kịp nghĩ nhiều, Nguyên Phương đã vung thương đâm tới.

Tô Bưu nhanh chóng múa may trường thương trong tay gạt ra, y không sợ, bất quá lo rằng thủ hạ của mình sẽ chết không ít.

Vừa giao thủ Nguyên Phương cũng phát hiện không đúng, không phải nói bên Hùng Khiếu không có cao thủ cấp Thanh Liên sao…

Đối phương che mặt, lão cũng không cách nào trực tiếp thấy Mi Tâm đối phương để biết tu vi, hai bên trong nháy mắt đánh nhau, pháp lực mênh mông khuấy động, tuyết đọng cùng bùn đất nổ tung, người bình thường không cách nào đến gần.

Hai mươi người đối chiến trăm người, trong nháy mắt kịch chiến ầm ầm, giết cho nhân mã xông lên người ngã mã lật, giống như hổ lạc đàn dê.

Nguyên Phương giao thủ với Tô Bưu lập tức phát hiện có vẻ không chịu nổi, tu vi của đối phương cao hơn mình, đánh mình chỉ có thể chống đỡ, e rằng không có cách nào chống được lâu, bèn lên tiếng kêu gọi:

- Sư đệ giúp ta!

Lại Vũ Hàm đã đánh ngã được vài người, nhanh chóng vung thương đẩy lùi địch nhân bao vây, quay đầu lại đánh tới, liên thủ với Nguyên Phương quyết chiến Tô Bưu.

Đối phương quá nhiều nhân thủ, có nhiều nhân mã hơn xông về phía Miêu Nghị đang đứng trên sườn núi.

Miêu Nghị đang quan sát trận chiến cũng phát hiện không đúng, bên Hùng Khiếu có thể có được cao thủ khiến cho hai tu sĩ Thanh Liên nhất phẩm liên thủ cũng không đánh lại được sao?!