Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Có người vọt tới, toàn thân Miêu Nghị trong nháy mắt hiện lên bảo quang màu trắng, Nghịch Lân thương trong tay ong ong vang lên, đâm sang hai bên tả hữu nhanh như điện chớp, trong nháy mắt đã đâm hai tên địch rơi khỏi long câu.
Phía sau còn có mười mấy người vọt tới, trên thân Hắc Thán cũng trong nháy mắt hiện lên bảo quang, hí dài một tiếng hưng phấn, chở Miêu Nghị xông về phía trước nghênh địch. Nghịch Lân thương trong tay Miêu Nghị toát ra trận trận hàn quang, đi tới đâu người ngã mã lật tới đó.
Mục tiêu Miêu Nghị không phải là những người này, mà là người đang quyết chiến với Nguyên Phương, Lại Vũ Hàm. Sau khi húc tung đám địch nhân xông tới, Hắc Thán lập tức bay lên trời, cả người lẫn ngựa đâm bổ vào Tô Bưu.
Tô Bưu cả kinh, Nguyên Phương và Lại Vũ Hàm lại tỏ ra mừng rỡ, hai người mạo hiểm công liên tiếp, liều mạng cuốn lấy đối phương.
Tả hữu có người điên cuồng tấn công, trước có long câu húc tới, Tô Bưu lại không thể lui chạy.
Đột nhiên y thi triển pháp lực tới cực hạn, vung thương quét ngang tả hữu, hai tiếng keng keng đánh văng liên kích của Nguyên Phương cùng Lại Vũ Hàm, tranh thủ lăng không bổ ra một đạo pháp lực vô hình, chém ầm ầm về phía Miêu Nghị cả người lẫn long câu từ trên không bổ xuống.
Ngay sau đó Tô Bưu lại nhanh chóng gạt đỡ công kích của hai địch nhân hai bên.
Miêu Nghị cả người lẫn long câu nhảy bổ đến thình lình đâm Nghịch Lân thương ra, thương hiện lên bảo quang kêu ầm một tiếng, pháp lực công phá đánh tới sắc bén lợi hại giống như thực chất.
Đổi lại là trước kia, Miêu Nghị sẽ không ngăn được một đòn này, nhưng hôm nay có uy lực bảo thương gia trì, yêu linh tê ngưu bên trong Nghịch Lân thương có uy lực đủ để công phá pháp lực này công kích. Lại thêm Nghịch Lân thương có thể giảm bớt hai thành lực đạo truyền tới, cho nên một đòn này cũng không làm gì được Miêu Nghị.
Nếu như không phải là một đòn bất ngờ, mà một đòn có chuẩn bị đầy đủ của Tô Bưu, tất nhiên Miêu Nghị khó lòng ngăn cản.
Sau khi phá được đòn này, Miêu Nghị cả người lẫn long câu nháy mắt dâng lên bảo quang màu trắng, tiếp tục xông tới húc mạnh về phía Tô Bưu đang bị Nguyên Phương cùng Lại Vũ Hàm liều mạng cuốn lấy.
Tô Bưu nhất thời có hơi bối rối.
Nói thật, chênh lệch giữa Thanh Liên nhất phẩm và nhị phẩm cũng giống như Bạch Liên nhất phẩm và nhị phẩm, thực lực sai biệt không phải là rất lớn. Tô Bưu chống lại một người muốn đánh thắng không có vấn đề gì, nhưng chống lại hai người, muốn chiến thắng dễ dàng sợ là không thể nhanh như vậy.
Cho dù là bây giờ Miêu Nghị gia nhập vây công, y cũng không sợ, nhưng bị một con long câu khoác bảo giáp đụng phải cũng không phải là đùa giỡn, không chết cũng phải trọng thương. Lực húc của long câu hết sức kinh người, tu sĩ cấp Thanh Liên cũng không dám chọi thẳng, huống chi còn có uy lực pháp bảo gia trì, hậu quả có thể tưởng tượng được.
Song quyền khó địch bốn tay, dưới tình thế cấp bách Tô Bưu luống cuống tay chân, dốc hết toàn lực gạt đỡ công kích của Nguyên Phương và Lại Vũ Hàm, sau đó thình lình điều khiển long câu bay lên.
Giao chiến ở khoảng cách gần như vậy, Nguyên Phương và Lại Vũ Hàm há có thể để cho y dễ dàng thoát khốn, cơ hồ là đồng thời song song xuất thương, song song đâm mạnh vào bụng long câu khiến cho chúng bị đau nhảy vọt lên thật mạnh. Lại song song vung thương tấn công, nhất thời hoa máu nở giữa không trung, một tiếng long câu hí thảm thiết vang lên.
Long câu của Tô Bưu bị giết chết, bản thân y lại mượn lực bay lên cao.
Nguyên Phương và Lại Vũ Hàm không bỏ qua cho y, long câu hai người vừa chạm đất lại tiếp tục nhảy lên, lăng không đánh chặn đường.
Ngược lại Miêu Nghị húc một cái thất bại vừa chạm đất, người của Tô Bưu hai bên chạy tới giải vây lập tức vọt tới vây hắn, kịch liệt vây công.
Hắc Thán nhanh chóng quay một vòng ngay tại chỗ, chỉ thấy Miêu Nghị một thân chiến giáp ngồi trên lưng nó xuất thương như rồng, nhanh chóng đánh trả bốn phương tám hướng, không loạn chút nào. Nghịch Lân thương ở trong tay hắn phát ra trận trận tiếng long ngâm hết sức dễ nghe, phun ra nuốt vào nổ bắn ra ra trận trận hàn quang.
Mũi thương ba cạnh sắc bén đánh trúng chỗ nào, chỗ đó nổ tung từng vòi máu, Hắc Thán chở hắn quay một vòng, đã có năm sáu người bị hắn giết chết dưới long câu.
Sau khi giết hết địch nhân xung quanh, Miêu Nghị giục Hắc Thán quay một vòng vung thương chỉ bốn phía, hừ lạnh một tiếng, uy chấn tứ phương:
- Động chủ Đông Lai động Miêu Nghị ở chỗ này, ai dám chiến ta!
Đám người xông tới bao vây bị lực sát thương cực cao của hắn dọa cho sợ hãi rối rít lui ra, không còn ai dám tiến lên nữa.
Miêu Nghị cũng không khách sáo, Hắc Thán chở hắn đột nhiên lao ra, vung thương xông tới chém giết.
Hắn cũng không để ý tới bên Nguyên Phương và Lại Vũ Hàm nữa, Tô Bưu đã không còn vật cỡi, nếu hai người còn không giải quyết được, vậy thật đúng là phế vật.
Hắn chỉ việc lo xung phong, giúp hai người ngăn lại đám nhân mã của Tô Bưu muốn xông lên giải vây cho y.
Quả nhiên bên phía Tô Bưu, khi ba người vừa từ trên không rơi xuống, sắc mặt Tô Bưu đại biến. Y không còn vật cỡi, không dám lấy cứng chọi cứng với hai người Lại Vũ Hàm, có thể nói là quay đầu bỏ chạy.
Nhưng Lại Vũ Hàm và Nguyên Phương sẽ không bỏ qua cho y, long câu hai người vọt tới nhanh như điện chớp, nhanh chóng đuổi theo.
Phía sau vang lên tiếng xé gió cấp tốc đánh tới, Tô Bưu bi phẫn quay đầu lại đánh trả, đâm ra một thương va chạm với trường thương của Lại Vũ Hàm.
Keng một tiếng vang lên, bạch quang bắn ra tung tóe.
Thân hình Lại Vũ Hàm trên long câu lảo đảo một hồi, có uy lực long câu tương trợ nhưng vẫn suýt chút nữa bị đánh rơi xuống đát, thực lực đối phương vẫn còn, lúc này lướt sát qua bên cạnh Tô Bưu.
Mà trường thương trong tay Tô Bưu lại bị chấn bay ra ngoài, hổ khẩu rách toạc tuôn máu đầm đìa, toàn thân lảo đảo lui về phía sau.
Dưới tình huống bình thường lấy cứng đối cứng Lại Vũ Hàm không phải là đối thủ của y, nhưng cộng thêm lực xung kích hùng mạnh của long câu lại khác. Lực xung kích có thêm tốc độ cộng vào thực lực của bản thân Lại Vũ Hàm, nên uy lực công kích gia tăng, rốt cục đã đánh bay vũ khí của Tô Bưu.
Đây là lý do vì sao tu sĩ còn ở cảnh giới tung hoành không dám rời khỏi long câu giao chiến, lúc giao chiến không có long câu tương đương với mất nửa cái mạng.
Cho dù là một tu sĩ Bạch Liên nhất phẩm đối mặt cao thủ Thanh Liên cửu phẩm, nếu cao thủ Thanh Liên không có long câu, tu sĩ Bạch Liên đánh không thắng cũng có thể mượn lực chân của long câu chạy mất. Cho nên đối với tu sĩ cảnh giới Bạch Liên và Thanh Liên, long câu gần như là không thể thiếu.
Tô Bưu bị công kích một đòn hai chân loạng choạng lui về phía sau, còn chưa kịp ổn định thân hình, trong lúc hoảng hốt trợn to cặp mắt, chỉ thấy một đạo hàn quang đâm tới, dưới tình thế cấp bách tay không tấc sắt cơ hồ ngăn cản không thể ngăn cản.
- Chết!
Nguyên Phương theo sát vọt tới gầm lên một tiếng, trong nháy mắt đâm một thương xuyên tim Tô Bưu, sau đó vung thương hất thân thể y bay đi.
Lại Vũ Hàm bên kia nhanh chóng quay đầu lập tức giục long câu chạy tới, xuất thương chém tan tác thi thể Tô Bưu vừa rơi xuống giữa không trung.
Tô Bưu đã chết, thành viên Quy Nghĩa sơn bị nhân mã Đông Lai động đánh cho tan tác lập tức luống cuống, đám động chủ may mắn còn sống lập tức phất tay hô to:
- Rút lui!
Trăm người tới tấn công chỗ này, chỉ còn lại có hơn ba mươi người hoảng hốt chạy thục mạng.
Trong lòng đám người bỏ chạy vô cùng bi phẫn, nhất định là trúng kế, nếu không vỏn vẹn nhân mã của một Đông Lai động làm sao hung hãn như vậy!? Ngay cả một tu sĩ Bạch Liên ngũ phẩm trở xuống cũng không thấy được, hơn trăm người cơ hồ đối chiến với hai mươi tên cao thủ cấp bậc động chủ thậm chí là sơn chủ. Sức chiến đấu của đối phương vô cùng hung hãn, có thể lấy ít địch nhiều, ngay cả sơn chủ tu vi Thanh Liên nhị phẩm cũng phải chết, trận chiến này đánh thế nào được nữa?!
Miêu Nghị ngắm nhìn bốn phía một lượt thấy không còn ai sống, lập tức điều khiển Hắc Thán phóng nhanh tới, nhờ vào cước lực nhanh chóng của nó chỉ trong thoáng chốc đã đuổi kịp tên địch chạy sau cùng, áp sát đâm một thương vào long câu đối phương, lập tức người nọ ngã lăn xuống đất.
Nguyên Phương cùng Lại Vũ Hàm hai bên vọt tới cách không vung thương, pháp lực vô hình giống như thực chất đánh cho người nọ phun máu, lăn lộn giãy giụa dưới đất.
Thương trong tay Miêu Nghị gác ngang, ngăn cản người sau lưng tiếp tục đuổi giết. Bây giờ chưa hiểu địch tình, dường như đám người tới tập kích này không phải là phe Hùng Khiếu, trước hết phải tìm hiểu tình huống rõ ràng, tránh cho trúng mai phục.
Hắc Thán chở hắn từ từ tiến lên, đưa Nghịch Lân thương ra hất bay khăn che mặt đối phương, người nọ lập tức cầu xin tha thứ:
- Hàng! Hàng! Ta bằng lòng hàng!
Mũi thương ba cạnh sắc bén điểm vào ngực đối phương, Miêu Nghị hừ lạnh nói:
- Các ngươi là ai, vì sao dám xâm phạm Đông Lai động ta, nói! Nếu có nửa câu nói dối, bản động chủ sẽ làm cho ngươi hối hận vì đã sinh ra trên cõi đời này.
- Quy Nghĩa sơn, chúng ta là người của Quy Nghĩa sơn.
Người nọ chỉ về phía Tô Bưu bị giết chết, nơm nớp lo sợ nói:
- Đó là sơn chủ Quy Nghĩa sơn Tô Bưu, ta nói toàn là lời thật, cầu xin động chủ giơ cao đánh khẽ bỏ qua cho ta!
Y thật sự bị tên động chủ này dọa sợ mất mật, đối phương có thể nói là binh cường mã tráng, chừng hai mươi người đã có thể đánh bại nhân mã của cả một sơn phe mình. Đây là một động sao, hay là sớm có sắp xếp?
- Quy Nghĩa sơn ư?
Miêu Nghị nhướng mày, Quy Nghĩa sơn ở giáp vách, làm sao hắn không biết:
- Các ngươi là người của Vạn Hưng phủ ư?
- Dạ dạ dạ, đúng vậy.
Tên tu sĩ dưới đất miệng trào máu gật đầu liên tục.
Bọn Nguyên Phương ngơ ngác nhìn nhau, người của Vạn Hưng phủ thật đúng là gan lớn tày trời, muốn khơi mào tranh chấp giữa hai điện ư?!
Miêu Nghị cũng có vẻ kỳ quái hỏi:
- Vì sao đánh lén Đông Lai động ta?
- Tiểu nhân không biết tình huống cụ thể.
Người nọ lắc đầu một cái nói:
- Chỉ biết sơn chủ truyền lời cho chúng ta, nếu như bất cứ kẻ nào có thể bắt được hoặc giết chết sơn chủ Trấn Hải sơn Tần Vi Vi sẽ có trọng thưởng!
- Tần Vi Vi?
Miêu Nghị sửng sốt.
Bất quá rất nhanh hắn đã hiểu nguyên nhân, đây là Vạn Hưng phủ muốn tìm Dương Khánh báo thù.
Người ta không dám xâm nhập Nam Tuyên phủ sợ để lộ sơ hở sẽ gặp phiền phức, vất vả lắm mới do thám được Tần Vi Vi tới Đông Lai động, cảm thấy có thể nhanh chóng qua lại một chuyến bắt lấy nàng. Bằng vào nhân mã của Đông Lai động dĩ nhiên là không ngăn được, đến lúc đó quét dọn sạch sẽ là có thể nghênh ngang mà đi, tương đương với tát vào mặt Dương Khánh một cái thật mạnh.
Đối phương cũng không coi Đông Lai động ra gì, cũng không biết Miêu Nghị có được binh cường mã tráng, kết quả đá vào vách sắt. Chẳng những không thể giải quyết được Tần Vi Vi, ngược lại bị Đông Lai động giết chết sơn chủ Quy Nghĩa sơn.
Con bà nó, quả nhiên tiện nhân kia tương khắc ngày tháng năm giờ sinh với lão tử. Nàng đi hết sức nhẹ nhàng thoải mái, mang tới tai bay vạ gió cho Đông Lai động của lão tử.
Miêu Nghị than thở liên hồi, cảm thấy Đông Lai động mình vô tình giúp Tần Vi Vi thoát khỏi một tai kiếp, mình làm chức động chủ này vô cùng xứng đáng, trở về phải tìm Dương Khánh đòi ban thưởng…
Hắn lại hỏi tên tu sĩ đầu hàng kia mấy câu, ngoại trừ biết được địa phương tiếp giáp Đông Lai động còn có nhân mã Quy Nghĩa sơn tiếp ứng ra, cũng không còn tin tức nào có giá trị.
Tên này chỉ là tiểu tốt, cũng không có cách nào biết được cấp trên còn có hành động gì kế tiếp, Miêu Nghị không lãng phí thời gian nữa, quay đầu lại nói:
- Cho người canh chừng y cẩn thận, giữ lại tính mạng y còn chỗ hữu dụng. Nguyên Phương, phái hai người đi tìm hiểu tin tức bên Quy Nghĩa sơn.
Nguyên Phương lập tức chỉ hai tên Bạch Liên ngũ phẩm tu sĩ.
Ngay sau đó nhanh chóng quét dọn chiến trường, kiểm tra lại Miêu Nghị mới phát hiện bên mình cũng tổn thất một tên tu sĩ Bạch Liên lục phẩm và hai tên Bạch Liên ngũ phẩm. Một trận chiến chết ba mạng, còn có một số người bị thương khiến cho hắn hết sức đau lòng, hắn vẫn cảm thấy nhân thủ trong tay mình vốn cũng không nhiều.
Nhưng điều này cũng không có biện pháp, nhân thủ đối phương vây công quá đông, trong đó không thiếu động chủ các loại, bị vây công chết là chuyện khó tránh khỏi.
Kẻ tu hành trong thế giới này sống dưới quy tắc trò chơi do Lục Thánh định ra, vì ích lợi chém giết tranh đoạt không ngừng. Mọi người đã từng thấy sinh sinh tử tử mãi thành quen, cũng không mấy bi thương, cái gọi là an bài hậu sự cũng bất quá là chôn.
Bất quá tâm trạng của mọi người tựa hồ cũng rất tốt, ai nấy tập trung vào đồ trong tay Miêu Nghị với ánh mắt nóng bỏng, chỉ riêng nhẫn trữ vật đã có bảy chiếc, trong đó hai chiếc là của Tô Bưu.
Quan trọng nhất là Nguyện Lực Châu, phải biết rằng thời gian nộp Nguyện Lực Châu lên chưa bao lâu, Nguyện Lực Châu phát xuống cũng không được bao nhiêu. Hiện tại giết chết được hơn sáu mươi tên địch, có sơn chủ, có động chủ, tập trung lại Nguyện Lực Châu có thể tưởng tượng được nhiều tới mức nào.
Miêu Nghị cầm nhẫn trữ vật sơn chủ Quy Nghĩa sơn Tô Bưu kiểm tra qua, lập tức khóe miệng không nhịn được nở một nụ cười tươi.
Hắn nuôi đám đệ tử Lam Ngọc môn này, trước đây không lâu mới chi ra mười lăm vạn hai ngàn kim tinh và một trăm ba mươi viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm.
Kết quả trong nhẫn trữ vật Tô Bưu có một trăm năm mươi sáu viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm, tinh tệ đổi thành kim tinh cũng có có chừng bốn mươi vạn. Ngoài ra còn có hai viên yêu đan nhất phẩm cùng mấy viên yêu đan không nhập phẩm, không biết có phải là chuẩn bị luyện chế pháp bảo hay không, những thứ linh tinh khác tạm thời chưa rảnh kiểm tra kỹ.
Tóm lại tính sơ sơ, đồ lấy được của Tô Bưu ngoại trừ đã đền bù được tổn thất của Miêu Nghị chi ra nuôi đệ tử Lam Ngọc môn, còn dư lại một khoản cho hắn.
Miêu Nghị suy nghĩ, xem ra binh cường mã tráng cũng không chỉ là tiêu hao, chỉ cần thường đánh trận, đánh thắng càng nhiều càng tốt, dường như là một con đường phát tài, có lẽ an toàn hơn đi Tinh Tú Hải mạo hiểm không ít.