Phi Thiên

Chương 202. Khăng khăng một mực

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Không cần nói, Miêu Nghị thuận tay thu cất nhẫn trữ vật của Tô Bưu.

Mặc dù hắn cũng động lòng với những thứ còn lại, nhưng thừa biết không thể cỡi ngựa mà không cho nó ăn cỏ, cần thưởng cũng phải thưởng.

Hắn làm động chủ tu vi quá thấp, lãnh đạo một đám cao thủ không dễ dàng gì. Lòng người rất quan trọng, ban thưởng cũng rất quan trọng, huống chi lát nữa còn cần mọi người tiếp tục đi liều mạng.

Hắn luận công ban thưởng số đồ còn lại.

Nguyên Phương và Lại Vũ Hàm giết chết sơn chủ Quy Nghĩa sơn Tô Bưu dĩ nhiên là công đầu, Nguyện Lực Châu của năm vị động chủ đối phương bị giết chết chuyến này mang ra phân cho hai người này. Những người khác chia số còn lại theo tu vi, sáu chiếc nhẫn trữ vật còn lại cũng chia cho sáu người có tu vi cao nhất.

Trong lúc nhất thời ai ai cũng được phát tài một khoản, chỉ đánh một trận đã nhận được ưu đãi hơn xa khoản phát hàng năm. Ngoại trừ những người đã biết của cải Đông Lai động chủ không ít ra, ai nấy đều cảm thấy phấn khởi trong lòng, thậm chí không ít người âm thầm mong đợi có thêm vài đợt địch nhân như vậy đưa lên tới cửa.

Bất quá mọi người cũng biết, đây là người ta không rõ lai lịch Đông Lai động nên mới xông bừa vào, không thể nào có cơ hội tốt như vậy mãi được. Nếu đến lúc người ta thăm dò rõ ràng lai lịch rồi mới kéo quân tới đánh, e rằng sẽ là lúc mà Đông Lai động phải chịu xui xẻo. Trước mắt nhân mã của Đông Lai động so với thế lực các phủ vẫn còn kém hơn một chút.

Trên thực tế nếu như sơn chủ Quy Nghĩa sơn Tô Bưu chuẩn bị đầy đủ, kết quả trận chiến này thế nào vẫn không dám chắc.

Miêu Nghị triệu tập những người bị thương, hái lá tiên thảo Tinh Hoa, thổi điểm điểm tinh quang chữa thương cho bọn họ, xong mới bố trí nhân thủ lại.

Diêm Tu mang Thiên nhi, Tuyết nhi đi xưởng thuyền ở bờ biển tạm lánh, còn lại hai mươi người đã chết ba, phái hai người đi tìm hiểu địch tình, lưu lại một người canh giữ tên tu sĩ đầu hàng nấp sâu trong rừng, trước mắt còn có mười bốn nhân thủ có thể dùng được.

Những người khác không hiểu tại sao hắn lại cố ý phái người giải tên hàng tốt kia giấu vào trong núi sâu, Lại Vũ Hàm nhìn theo bóng đồng môn đang nhấc tên hàng tốt đi vào núi, không khỏi hỏi:

- Động chủ, làm như vậy là có ý gì?

Ai ngờ Miêu Nghị lại nói sang chuyện khác:

- Cẩu tặc Hùng Khiếu lấn hiếp người quá đáng, che mặt đánh lén, đây là muốn báo mối thù Trường Phong động lúc trước!

Mọi người ngạc nhiên ngơ ngác nhìn nhau, không hiểu động chủ đang nói hươu nói vượn chuyện gì.

Lại Vũ Hàm thử nhắc nhở:

- Chẳng lẽ động chủ cho là Hùng Khiếu và người của Quy Nghĩa sơn cấu kết với nhau đánh lén chúng ta sao?

- Không! Là Hùng Khiếu đánh lén chúng ta!

Miêu Nghị khăng khăng một mực, quay đầu lại hỏi:

- Nguyên Phương, lão thấy thế nào?

Nguyên Phương không biết nói gì, không biết nên trả lời như thế nào, chỉ có thể đáp:

- Động chủ, sợ là tạm thời không thể ở lâu nơi đây. không biết đối phương có còn hành động gì nữa hay không. Nếu chúng có chuẩn bị mà đến, e rằng chúng ta không cách nào ngăn cản. Hiện tại nên tạm lánh mũi nhọn, chờ phủ chủ bên kia cho viện binh tới rồi hãy tính tiếp.

Miêu Nghị vuốt cằm nói:

- Không sai, tả hữu nghe lệnh! Nơi đây không thể ở lâu, theo ta xông thẳng tới Thiếu Thái sơn, tìm cẩu tặc Hùng Khiếu báo thù!

Mọi người nghe vậy không biết nói gì, Quy Nghĩa sơn đánh lén chúng ta, tìm Hùng Khiếu báo thù gì chứ?

Bất quá thấy động chủ đã vung tay lên, dẫn đầu cỡi long câu chạy chồm đi, mọi người không thể làm gì khác hơn là nhanh chóng đuổi theo.

Ở cửa động trên dãy núi gần đó, Yêu Nhược Tiên nhìn chằm chằm rời đi nhân mã lắc đầu một cái:

- Một Đông Lai động nho nhỏ như vậy cũng không được yên bình...

Mười lăm tu sĩ chạy rất nhanh dưới sắc trời dần sáng, vó long câu hất tuyết tung bay, Miêu Nghị dẫn đầu đã thu lại chiến giáp vào nhẫn trữ vật.

Nguyên Phương và Lại Vũ Hàm nhanh chóng đuổi theo sau lưng Miêu đại động chủ cuối cùng vẫn không nhịn nổi, Nguyên Phương không thể không cẩn thận nhắc nhở:

- Động chủ, tên hàng tốt kia đã nói rất rõ ràng, là người của Quy Nghĩa sơn tập kích chúng ta, không phải là Hùng Khiếu.

Thân hình Miêu Nghị khẽ đung đưa theo Hắc Thán chạy nhanh, mặt không đổi sắc nói:

- Ta và Quy Nghĩa sơn không thù không oán, không có đạo lý vô duyên vô cớ đánh lén ta, đây nhất định là gian kế của cẩu tặc Hùng Khiếu.

Lại Vũ Hàm có vẻ không chịu nổi, chân thành khuyên nhủ:

- Động chủ, thuộc hạ nghĩ cũng không phải là như vậy, bọn họ là nhắm vào Tần sơn chủ mà tới, đối phương muốn tìm phủ chủ báo thù, hẳn không có quan hệ với Hùng Khiếu.

Mọi người không phải người ngu, mặc dù ngoài miệng không nói ra nhưng đều đoán được đã xảy ra chuyện gì.

Thấy bọn Lại Vũ Hàm nói rõ ra như vậy, Miêu Nghị hỏi ngược lại:

- Ý của lão là bảo ta dẫn dắt nhân mã của vỏn vẹn một Đông Lai động đánh tới Quy Nghĩa sơn ư? Vạn nhất phủ chủ Vạn Hưng phủ Lưu Cảnh Thiên sớm có sắp xếp, chỉ bằng những người chúng ta xông qua chẳng phải là chịu chết sao?

Đề tài chỉ thẳng về phía Lưu Cảnh Thiên, Nguyên Phương và Lại Vũ Hàm ngơ ngác nhìn nhau, đã hiểu rõ động chủ đang nghĩ gì trong lòng, là đang cố ý giả bộ hồ đồ.

Lại nghe Miêu Nghị nói:

- Bằng vào đám người chúng ta không thắng được Vạn Hưng phủ, vẫn nên ở lại chờ phủ chủ triệu tập nhân mã đánh trả là hơn. Chuyện dính đến hai điện, chúng ta không đủ sức gánh vác, vẫn nên xem thử tình huống trước rồi hãy nói…

Thình lình hắn đổi giọng, nhổ toẹt một bãi nước bọt:

- Con bà nó, lá gan tên Hùng Khiếu kia càng ngày càng nhỏ, biết rõ là ta tập kích Trường Phong động, lại có thể nhẫn nhịn mối nhục này không tìm ta tính sổ. Loại người có thể khuất thân ẩn nhẫn như vậy vô cùng đáng sợ, địa vị của y ở hai phủ hơn xa ta, nếu không nhân cơ hội diệt trừ, sớm muộn gì cũng là tai họa ngầm. Y không tới tìm ta, ta sẽ nhân cơ hội này đi tìm y, trước hết hãy bắt y rồi hãy tính.

- Về phần Quy Nghĩa sơn... Khốn kiếp, Thường Bình phủ động thủ cũng lấy Đông Lai động ta khai đao trước, Vạn Hưng phủ động thủ cũng lấy Đông Lai động ta khai đao trước. Ai ai cũng cho rằng Đông Lai động ta là cục bột, mặc tình vo tròn bóp méo, hãy chờ đó! Sớm muộn gì ta cũng tìm Vạn Hưng phủ tính toán món nợ hôm nay, không để cho mọi người biết Đông Lai động ta lợi hại, sau này mọi chuyện sẽ không dừng lại. Không có lý nào Đông Lai động của lão tử bị người ta dòm ngó mãi, phải sống cuộc sống nơm nớp đề phòng ngày này qua ngày khác như vậy!

Đối với điểm này, Nguyên Phương cùng Lại Vũ Hàm lại hết sức tán thành, cũng cảm thấy Đông Lai động này quá xui xẻo. Những thế lực lớn như Thường Bình phủ cùng Vạn Hưng phủ mỗi lần chém giết nhau đều chà đạp lên Đông Lai động trước giống như cỏ dại, đổi lại là bất cứ ai làm động chủ cũng cảm thấy khó chịu trong lòng, cũng phải nơm nớp đề phòng.

Bất quá hai người cho là, cố nhiên chuyện này có liên quan với Tần Vi Vi, bất quá suy đoán cũng không thoát được quan hệ với vị trí địa lý Đông Lai động, vừa khéo bị hai phủ kẹp ở giữa, là địa phương thích hợp nhất để khai hỏa trước.

Thật ra cũng đúng là như vậy, trước kia Miêu đại động chủ là vì tầm nhìn có hạn nên không biết, bây giờ đã trải qua mấy trận chiến cũng dần dần hiểu rõ ra, cảm thấy vô cùng hối hận. Làm động chủ Phù Quang động tốt biết mấy lại không làm, chủ động yêu cầu chạy tới Đông Lai động làm gì, khiến cho hiện tại không có thời gian yên tĩnh tu luyện. Chỉ cần có chút gió thổi cỏ lay, Đông Lai động đứng mũi chịu sào lập tức bị đánh, cuộc sống như vậy khiến cho hắn muốn phát điên.

Nhưng Nam Tuyên phủ này cũng không phải là nhà hắn, cũng không phải hắn muốn điều đi đâu thì điều, hắn vui lòng người khác cũng không vui. Chẳng lẽ lấy lý do là Đông Lai động quá nguy hiểm, yêu cầu Dương Khánh đổi cho mình sang động khác, cho người khác tới đây chịu xui xẻo sao!? Hắn còn muốn tiến thêm một bước làm sơn chủ, cũng không tiện để cho người ta coi thường được.

Sau khi lải nhải một tràng phát tiết với thủ hạ, Miêu đại động chủ lấy ra một miếng ngọc điệp, vừa chạy vừa viết một bản tấu biểu.

Nội dung nhắm thẳng vào Hùng Khiếu, nói Hùng Khiếu phái ra thật nhiều người che mặt tập kích Đông Lai động, thỉnh cầu phía trên làm chủ, trả lại công bằng cho hắn.

Sau khi viết xong, Miêu Nghị cầm ngọc điệp quay đầu lại gọi:

- Linh thứu!

Nguyên Phương quay đầu lại vẫy tay, một tu sĩ cõng lồng chim tăng nhanh tốc độ tiến lên, lấy linh thứu trong lồng ra, cầm ngọc điệp Miêu Nghị đưa nhét vào ống đồng dưới chân linh thứu, sau đó thả nó ra.

Mọi người ngẩng đầu nhìn lại, trong bầu trời đêm truyền tới tiếng linh thứu gáy, đưa mắt nhìn linh thứu nhanh chóng lướt trên không bay xa.

Nguyên Phương thu hồi ánh mắt hỏi:

- Động chủ, nếu chúng ta giết Hùng Khiếu, sợ là không có cách nào ăn nói với phủ chủ. Ngài lấy thân phận một động chủ tự tiện đem binh giết chết một sơn chủ, về tình về lý cũng là một chuyện phiền phức.

Miêu Nghị hừ lạnh nói:

- Chúng ta tiếp tục che mặt là được.

Lại Vũ Hàm cau mày nói:

- Cho dù là che mặt, e rằng bên phủ chủ cũng có thể đoán được là chúng ta làm.

- Lần này chúng ta đã cứu mạng nghĩa nữ của phủ chủ, còn thu hoạch toàn thắng, chúng ta không cầu phủ chủ ban thưởng, chẳng lẽ còn có thể dễ dàng xử phạt công thần sao, thiên lý ở đâu? Đương nhiên về đạo lý bề ngoài chúng ta cũng có thể nói được, đến lúc đó cứ nói là chúng ta trúng kế của Quy Nghĩa sơn, có thể lợi dụng tên hàng tốt kia!

Tựa hồ Miêu đại động chủ đã dần dần lãnh ngộ được phương pháp sử dụng quy tắc trò chơi, dần dần thành thạo…

-----------

Trấn Hải sơn, sau khi Tần Vi Vi trở lại Trấn Hải sơn tắm rửa ngủ lại cũng không bao lâu, nhận được Đông Lai động đưa tin, có thể nói là giật mình kinh hãi. Không nghĩ tới tối hôm qua sau khi mình rời đi Đông Lai động lại xảy ra chuyện như vậy, bồi hồi đi quanh giường cau mày khổ sở.

Nàng cũng không nghi ngờ Đông Lai động đưa tin có gì gian dối, trận chiến lớn như vậy không thể nào giấu được.

Hồng Miên bên cạnh cũng tức tối nói:

- Hùng Khiếu cũng không khỏi quá càn rỡ! Lại dám đem binh tấn công địa bàn Trấn Hải sơn, chẳng lẽ y không biết đây là lãnh địa của sơn chủ ngài sao? Thật may là tối hôm qua sơn chủ kịp thời trở về, nếu không xảy ra sơ suất gì, y sẽ không có cách nào ăn nói với phủ chủ!

Lục Liễu cũng tức giận nói:

- Rất hiển nhiên, Hùng Khiếu là vì chuyện của Trường Phong động mới tìm Miêu Nghị báo thù, nhưng y cũng không xem thử Đông Lai động là địa bàn của ai, tên Hùng Khiếu này thật sự không coi ai ra gì!

Sắc mặt Tần Vi Vi lúc này lạnh như băng, nàng cũng cho rằng Hùng Khiếu không nể mặt nàng chút nào, dám đánh sang địa bàn của nàng. Chẳng những không coi nàng ra gì mà còn không coi phủ chủ Dương Khánh ra gì.

Bước chân đi tới đi lui chợt dừng lại, Hùng Khiếu là tâm phúc của phủ chủ Dương Khánh, cũng là sơn chủ như nàng, nàng cũng không có quyền xử trí, lúc này bèn viết ra một phần tấu biểu giao do Lục Liễu phát tới Thường Bình phủ, cuối cùng chuyện này vẫn phải chờ Dương Khánh quyết định.

Ai ngờ nơi này mới vừa đưa thư đi không bao lâu, linh thứu đưa tin từ Thường Bình phủ đã đến, sau khi mở ngọc điệp xem qua, Tần Vi Vi phải giật mình kinh hãi một lần nữa.

Đây là ngọc điệp do Dương Khánh tự tay viết, nói phát hiện bên Vạn Hưng phủ có điều động nhân mã quy mô lớn, bảo Tần Vi Vi cẩn thận một chút không nên khinh cử vọng động, co cụm nhân mã lại, đợi tình huống rõ ràng rồi hãy tính, không nên để xảy ra chuyện lỗ mãng giống như lần trước.

Kể từ khi kết thù với Vạn Hưng phủ, Dương Khánh vẫn đề phòng bên kia, phái trạm canh ngầm quan sát, có thể nói là để ngừa vạn nhất.

Kết quả thật sự phát hiện dấu hiệu Vạn Hưng phủ rục rịch muốn động…

-----------

Thường Bình phủ, Dương Khánh bước chậm giữa đình đài lầu các, sau khi nhận được tấu báo Tần Vi Vi xem qua, ném ngọc điệp cho Thanh Mai cùng Thanh Cúc, gương mặt hơi trầm xuống.

Y có thể có địa vị thân kiêm hai phủ như hôm nay, không phải là Tần Vi Vi, không dễ gạt như vậy, vừa xem tấu báo cũng biết bên Miêu Nghị có vấn đề.

Hùng Khiếu đi theo y nhiều năm, y há có thể không hiểu Hùng Khiếu. Nếu như sơn chủ Trấn Hải sơn không phải là Tần Vi Vi, Hùng Khiếu cũng có thể phái ra thật nhiều nhân mã tấn công Đông Lai động.

Có Tần Vi Vi trấn giữ Trấn Hải sơn, dù là Hùng Khiếu muốn giết chết Miêu Nghị cũng không dám hưng sư động chúng như vậy, nhiều lắm là làm những chuyện như ngấm ngầm ám sát, nếu không Miêu Nghị đã gặp phiền phức lớn.

Huống chi Hùng Khiếu mới vừa bị Dương Khánh gõ đầu không bao lâu, vậy càng không thể nào hưng sư động chúng tấn công Đông Lai động giống như Miêu Nghị nói. Dù là trong lòng Hùng Khiếu không thoải mái tới mức nào, ít nhiều gì cũng phải tạm thời nhẫn nại một lần, nể mặt Dương Khánh một lần, trừ phi Hùng Khiếu chán sống, dám trắng trợn không kiêng nể tát thẳng vào mặt Dương Khánh.

Thanh Mai xem qua tấu báo cũng hơi lộ vẻ hoài nghi nói:

- Hùng Khiếu dám lớn lối như vậy ư... Không tới nỗi mới phải…?

Ngay cả Thanh Cúc cũng cầm tấu báo lắc đầu một cái, tựa hồ cũng cảm thấy không có khả năng.

Thân ở độ cao không giống nhau, nắm giữ lượng tin tức và mạng lưới liên lạc phong phú cũng khác nhau, cho dù là trí tuệ tầm thường, ít nhất cũng có thể trông coi toàn cục. Đây chính là sự khác biệt lớn nhất giữa người bình thường và người đứng trên, bất kể là nắm bắt động tĩnh thế cục hay mua bán làm ăn cũng chiếm ưu thế, cũng không phải là người đứng trên địa vị cao có nhiều khả năng hơn.

Dương Khánh hừ một tiếng:

- Tiểu tử kia mới sắm được chút nhân mã trong tay, xem ra có vẻ không kiềm chế được, nói không chừng muốn chủ động tìm Hùng Khiếu gây phiền phức. Thanh Mai, nàng phát tin tức nhắc nhở Vi Vi, bảo nó trông chừng cẩn thận tiểu tử kia, hiện tại không phải là lúc gây chuyện trong nội bộ.

Sắc mặt của y khó coi cũng không phải là vì Miêu Nghị, đối với y, cho dù là cho Miêu Nghị thêm gấp đôi nhân mã, hắn cũng không gây ra được sóng gió gì, chỉ cần Dương Khánh tùy tiện vỗ một chưởng là có thể dẹp yên.