Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hùng Khiếu mặt liền biến sắc, mấy người nhất tề quay đầu nhìn lại.
Nói thật bây giờ Hùng Khiếu cũng có chút kiêng kỵ Miêu Nghị, xác thực là sau khi dò la, có chút kiêng kỵ hai tên Thanh Liên nhất phẩm thủ hạ của Miêu Nghị kia.
Chuyện này hết sức đau đầu nhức óc, Hùng Khiếu vẫn thầm oán trong lòng không dứt. Y oán trách không biết Dương Khánh có ý gì, biết rõ y và Miêu Nghị đã kết thù lại đồng ý cho Miêu Nghị có nhân thủ hung hãn như vậy, rõ ràng là cố ý làm cho Hùng Khiếu như ngồi trên bàn chông.
Những người khác không nói, để cho một động chủ có hai tên thủ hạ cấp Thanh Liên, đùa gì thế?
Y không tin Dương Khánh là vô tình, cũng không tin Dương Khánh không nhìn thấy trong danh sách Miêu Nghị báo lên có hai tên tu sĩ cấp Thanh Liên, bởi vì quyền phê chuẩn đồng ý cuối cùng vẫn nằm trong tay của Dương Khánh. Tần Vi Vi không có quyền đó, chớ nói chi là Miêu Nghị, Dương Khánh không đồng ý, Miêu Nghị sẽ không được toại nguyện.
Mặc dù Hùng Khiếu không biết quá trình trong đó, nhưng y cũng đi theo Dương Khánh nhiều năm, ít nhiều cũng hiểu rõ Dương Khánh không phải là người bắn tên không đích. Mơ hồ nhận ra được sợ rằng Dương Khánh đang lợi dụng mâu thuẫn giữa y và Miêu Nghị, âm thầm tăng cường thực lực Miêu Nghị để hạn chế y, đồng thời cũng là đang tăng cường thực lực Tần Vi Vi.
Về phần tại sao tăng cường Miêu Nghị mà không phải trực tiếp tăng cường thực lực các sơn chủ khác, là bởi vì thực lực Miêu Nghị quá yếu, không gây ra được sóng gió gì dưới tay Dương Khánh, Dương Khánh rất dễ dàng nắm trong tay. Nếu để cho thực lực các sơn chủ khác bành trướng, có thể sẽ uy hiếp tới vị trí của Dương Khánh.
Lúc Hùng Khiếu mới gặp gỡ điện chủ Trấn Ất điện Hoắc Lăng Tiêu còn có hơi âm thầm mừng rỡ, nhưng sau khi cảm nhận được Dương Khánh gia tăng áp lực, y thật sự có hơi hối hận.
Vốn ai ai cũng muốn ngoi lên là chuyện mọi người đều biết rõ ràng trong lòng, chẳng qua là chưa tới thời cơ vạch trần mà thôi.
Điện chủ Hoắc Lăng Tiêu làm như vậy, không khác nào khơi ra mâu thuẫn giữa Hùng Khiếu và Dương Khánh sớm hơn. Trong lúc y trọng dụng Dương Khánh đồng thời cũng có thêm tai mắt giám thị Dương Khánh, những người bên trên thường hay thích giở thủ đoạn cân bằng hay kềm chế, khiến cho Hùng Khiếu thật sự oán hận, mình chẳng qua là một con cờ mà thôi.
Chính vì vậy, y cũng bị tên điên Miêu Nghị kia làm cho hơi sợ, cho nên bố trí trạm canh ngầm xung quanh Thiếu Thái sơn cũng không kém với bố trí ở Đông Lai động, giống như Miêu Nghị đề phòng y, hai người đều đang đề phòng lẫn nhau.
Hiện tại nghe được tin cảnh báo có địch tấn công, còn gì mà do dự nữa, bắt đầu từ Hùng Khiếu, từng người một nhanh chóng chạy đi.
- Trốn đi đâu!
Miêu Nghị xõa tóc tận vai, đeo mặt nạ thiếu nữ xinh đẹp, một thân chiến giáp hùng tráng, cầm Nghịch Lân thương một người một long câu chạy tới một mạch, đuổi theo tu sĩ Thiếu Thái sơn vừa mới phát ra tiếng cảnh báo kia.
Mười mấy tu sĩ Đông Lai động sau lưng bị hắn bỏ rơi, vật cỡi của bọn họ không có cách nào đuổi kịp tốc độ của Hắc Thán.
Dựa vào cước lực xuất sắc của Hắc Thán, rốt cục Miêu Nghị cũng đuổi kịp tên tu sĩ đang bỏ chạy, mũi thương ba cạnh vang lên tiếng long ngâm tà tà đâm ra.
Tu sĩ kia bị dọa sợ đến sắc mặt trắng bệch, mặc dù đối phương mang mặt nạ, nhưng từ cái nhìn đầu tiên y cũng đã hết sức dễ dàng nhận ra đối phương chính là vị động chủ Đông Lai động hung hãn kia, một thân trang phục này trừ vị đó ra, hai phủ không còn ai khác.
Đông Lai động chủ danh chấn hai phủ, có thể đánh vào xông ra giữa vòng vây một hai trăm người, dám khiêu chiến ngay mặt sơn chủ Thiếu Thái sơn Hùng Khiếu, há là mình có thể ngăn cản?
Nhưng không có cách nào khác, người ta cũng không muốn bỏ qua cho mình, chỉ có thể nhanh chóng quay thương ra sau ngăn cản.
Sau khi xuất thương Miêu Nghị khẽ hất, mũi thương nện vào thân thương đối thủ, hất nó văng ra.
Dới tốc độ xuất thủ nhanh như vậy còn có biến hóa tinh diệu trong nháy mắt, thủ pháp sử thương của Miêu đại động chủ hay đến tột cùng. Một đạo hàn quang thuận thế bay ra nhanh như thiểm điện, mũi thương ba cạnh sắc bén đâm phập vào dưới nách đối phương, lực đạo nổ tung ở mũi thương lập tức làm cho dưới nách y xuất hiện một lỗ máu.
Nghịch Lân thương vung lên, kèm theo một tiếng hét thảm, mang theo mưa máu tung bay.
Tên tu sĩ này không phải là đối thủ một hiệp của Miêu Nghị, vừa giao thủ đã bị một thương giết chết.
Mà phía trước truyền tới tiếng vó long câu rầm rập cũng khiến cho Miêu Nghị nhanh chóng giữ Hắc Thán đứng lại.
Hắc Thán giơ vó trước lên, đôi vó sau cày văng tung tóe tuyết lẫn đất thành một đường vừa dài vừa sâu, sau đó mới có thể dừng lại vững vàng.
Mười bốn tu sĩ chạy sau cũng dừng lại, ai nấy nhìn về phía nhân mã đối phương đang xông tới.
Sơn chủ Thiếu Thái sơn Hùng Khiếu đích thân dẫn gần bảy mươi nhân mã tới. Cũng dừng ở ngoài trăm thước, nhìn chằm chằm mười mấy kỵ sĩ phía trước.
Miêu Nghị ít nhiều gì cũng có vẻ không biết nói gì, vì sao bản bộ Thiếu Thái sơn lại có nhiều nhân mã như vậy?!
Hắn còn chưa biết Dương Khánh đã phát ra cảnh báo với các sơn, rất hiển nhiên dưới tình huống bình thường phủ chủ Dương Khánh sẽ không truyền tin cho một động chủ nho nhỏ như Miêu Nghị. Nếu y thật sự làm như vậy, sơn chủ bên dưới sẽ không sao chịu nổi, chi bằng phủ chủ Đại nhân kiêm nhiệm cả chức sơn chủ phía dưới là được.
Miêu Nghị không biết đây là nhân mã của tám động nhưng đã thiếu đi một nửa. Nói là nhân mã tám động, trên thực tế chỉ có nhân mã bốn động chừng bốn mươi người, cộng thêm bản bộ Hùng Khiếu chừng hai mươi người, có gần bảy mươi người.
Sắc mặt Hùng Khiếu vô cùng căng thẳng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào người cầm đầu cả người lẫn long câu được bao phủ chiến giáp toàn thân.
Không nhìn thì thôi, vừa nhìn trong mắt Hùng Khiếu lập tức toát ra lửa giận. Nhãi con Miêu Nghị cho rằng mình là kẻ ngốc hay sao, chỉ cần đeo mặt nạ lên cho rằng ta không nhận ra ngươi sao?
- Tiểu tặc Miêu Nghị, dám nhiều lần phạm ta!
Hùng Khiếu vung trường đao chỉ tới, rống to một tiếng.
Nghe vậy Miêu Nghị nhìn lại Hắc Thán, quả thật mặc bộ trang bị này vào khó lòng che giấu được người khác, nhưng không mặc lại không an toàn. Mà dù là không mặc, thân hình Hắc Thán cũng vô cùng nổi bật trong đám long câu, người ta vẫn có thể nhận ra, trừ phi Miêu Nghị không tới thì còn có thể.
Hắn rất bất đắc dĩ bởi vì tu vi của mình thấp, Hùng Khiếu cũng giận đến thất khiếu bốc khói, cho là Miêu Nghị đang cố ý làm nhục trí thông minh của mình, đeo mặt nạ là muốn đùa giỡn với mình.
Miêu Nghị không trả lời, người ta biết thì biết, mình cũng không thể thừa nhận trước mặt đông người, bằng không sẽ không còn đường lui, cho nên quay đầu lại thấp giọng nói:
- Đối phương người đông thế mạnh, không nên dây dưa, chỉ cần giết chết kẻ thủ ác Hùng Khiếu!
Sau khi dặn dò xong, Miêu Nghị vung tay lên, phát ra tín hiệu tấn công.
Hắn xông lên đầu, vung thương dẫn dắt mười bốn kỵ sĩ sau lưng xung phong tới trước, nhắm vào Hùng Khiếu.
Hùng Khiếu cơ mặt giật giật, phát hiện quả nhiên là Miêu đại động chủ ỷ vào dưới tay có cao thủ, không hề tỏ ra sợ mình chút nào. Hơn nữa còn có gan lớn tày trời, lại dám trắng trợn không kiêng nể tấn công Thiếu Thái sơn, đeo mặt nạ cũng là trắng trợn không kiêng nể tấn công.
- Giết!
Hùng Khiếu vung tay lên, nhân mã tả hữu lập tức ầm ầm lao ra.
Bản thân y lại không xuất kích, cho dù là Miêu Nghị đánh hạ Thiếu Thái sơn cũng không thể nào chiếm lĩnh được, đây rõ ràng là nhắm vào y.
Hùng Khiếu rất hận, lúc trước nên bất chấp hết thảy giết chết tên này, hôm nay rốt cục để cho hắn đủ lông đủ cánh, quấy nhiễu mình vô cùng khó chịu.
Thanh âm ầm ầm vang lên kịch liệt, đám người hai bên va chạm vào nhau rất nhanh, tiếng long câu hí, người ngã mã lật, hỗn loạn vô cùng.
Hùng Khiếu quan chiến con ngươi co rụt lại, chỉ thấy Miêu Nghị xung phong ở phía trước dẫn người xông thẳng vào trận doanh của mình giống như một mũi dao nhọn thọc sâu, đánh đâu thắng đó, hàn quang trên tay đi tới đâu, kẻ ngăn cản bị đánh gục tới đó. Hắc Thán càng không kiêng kỵ không tị hiềm húc loạn khắp nơi, long câu nào ngăn cản nó đều bị húc cho văng máu thịt tung tóe. Cộng thêm hai tên cao thủ tả hữu phối hợp, gần như không ai ngăn nổi cánh nhân mã này xung phong, giống như thuyền rẽ sóng lướt tới băng băng về phía Hùng Khiếu.
Cảnh tượng này khiến cho Hùng Khiếu sợ hết hồn hết vía, y cũng đã nghe nói qua sự tích Miêu Nghị đánh vào xông ra giữa vòng vây một hai trăm người, nhưng chưa tận mắt thấy ít nhiều gì cũng có hơi nửa tin nửa ngờ. Cho dù có một thân bảo giáp, cũng bất quá là pháp bảo nhất phẩm, làm sao có thể chống lại được nhiều người vây công như vậy?!
Lúc này thấy tận mắt mới hiểu được lời đồn là không sai, tiểu tử kia một thương nơi tay hung hãn vô cùng, dường như vô cùng am hiểu đối phó quần công, cũng không biết làm thế nào tu luyện ra được một thân bản lãnh như vậy.
Xuân Tuyết cùng Đông Tuyết ở phía sau y cũng lộ vẻ hoảng sợ, nhất là sắc mặt của Xuân Tuyết có thể nói trắng bệch, không nghĩ tới tiểu tử giết heo ngày trước vô cùng sợ hãi Hoàng gia của mình ở Trường Phong thành, hiện tại lại trở nên đáng sợ như vậy!
Mắt thấy đối phương càng xông tới càng gần, sắp sửa xông ra tầng tầng ngăn trở, tim Hùng Khiếu đập rộn lên, mơ hồ ý thức được không ổn, mình đối phó một tu sĩ Thanh Liên đã là cật lực, đối mặt hai tên cộng thêm Miêu Nghị, chắc chắn mười phần hết chín phải chịu xui xẻo.
Giữ được rừng xanh lo gì không có củi đun! Hùng Khiếu thình lình giục ngựa quay đầu lại, quát trầm thấp một tiếng:
- Chạy!
Sau đó xoay người lại dẫn hai tên thị nữ và hai tên tùy tùng nhanh chóng chạy trốn, vứt bỏ không thèm đếm xỉa tới thủ hạ đang kịch chiến ngăn cản.
Miêu Nghị chỉ lo chém giết rất nhanh cũng phát hiện Hùng Khiếu chạy đi xa, nhất thời nóng nảy, thật vất vả mới tới một chuyến, lại để cho Hùng Khiếu trốn thoát vậy thì quá oan uổng.
Hắn rất muốn phóng long câu bay vọt tới ngăn trở, nhưng làm như vậy trong đám người vây công rất nguy hiểm. Một khi nhảy lên, diện tích thân thể gặp công kích sẽ là trước sau trái phải từ trên xuống dưới, sẽ là toàn phương diện, khó có thể lo cho bụng của Hắc Thán, chỉ dựa vào bảo giáp nhất phẩm phòng thủ có hơi khó khăn.
Cho dù là hắn có thể nhảy ra, bọn Nguyên Phương phía sau sẽ rơi vào thế nguy hiểm.
Tu vi Thanh Liên nhất phẩm không phải là vô địch, có thể đánh bại đông đảo tu sĩ Bạch Liên nhưng không cách nào chống nổi nhiều long câu húc tới, đến lúc đó chắc chắn là toàn quân chết hết.
Chỉ có hắn đánh tiên phong, nhờ Hắc Thán có một thân chiến giáp thích hợp va chạm làm mũi nhọn xung phong, mới có thể mở đường cho mọi người, nếu không phiền phức rất lớn.
- Cản ta là chết!
Miêu Nghị giận dữ điên cuồng tấn công, Nghịch Lân thương trong tay điên cuồng đâm tới, kẻ nào cản hắn lập tức bị đánh rơi xuống đất.
Bị uy lực Miêu Nghị hù dọa, lại thêm thấy sơn chủ chạy, đám thủ hạ Thiếu Thái sơn cũng không muốn bán mạng nữa, sợ hãi tách ra hai bên nhường đường.
Mà Miêu Nghị thuận lợi dẫn dắt bộ hạ nhanh chóng lao ra khỏi vòng vây của địch, chạy một mạch điên cuồng đuổi theo phương hướng Hùng Khiếu vừa bỏ chạy.
Tốc độ Hắc Thán dần dần gia tăng, chở Miêu Nghị nhanh chóng vượt núi băng đèo, thoát khỏi đám nhân mã chạy theo sau, định bắt kịp Hùng Khiếu trước.
Mới vừa chạy trốn tới đỉnh một ngọn núi, Hùng Khiếu quay đầu lại liếc nhìn, không khỏi giật mình, tựa hồ không nghĩ tới tốc độ vật cỡi của Miêu Nghị nhanh như vậy, đang nhanh chóng rút ngắn khoảng cách giữa hai bên, chỉ đành phải thét tả hữu gia tốc chạy trốn.
Nỗi oán hận trong lòng y không có cách nào hình dung, vì chạy trối chết, hôm nay có thể nói mất hết thể diện trước mặt đám thủ hạ, không tránh được sẽ có người âm thầm lẩm bẩm châm chọc, không có cách nào bù đắp tổn hại uy tín của một sơn chủ như y.
- Sơn chủ...
Xuân Tuyết sắc mặt trắng bệch đột nhiên lên tiếng, truyền âm dâng ra lương sách.
Hùng Khiếu nghe xong cũng có chút động lòng, bất quá quay đầu lại nhìn hai thị nữ trung thành cảnh cảnh theo mình nhiều năm, lắc đầu từ chối nói:
- Không thể!
Xuân Tuyết quay đầu lại liếc nhìn cũng gấp, nàng cũng nhìn thấu Hùng Khiếu không phải là đối thủ của Miêu Nghị, nếu không đã không chạy trốn, dứt khoát lên tiếng nói:
- Chuyện này đều do tỳ tử đưa tới, tỳ tử chết không có gì đáng tiếc. Huống chi nếu sơn chủ không cách nào thoát thân, hai ta cũng chỉ có con đường chết, cẩu tặc kia sẽ không tha cho chúng ta. Chỉ cần sơn chủ còn sống sẽ còn cơ hội báo thù cho chúng ta, sơn chủ không thể do dự nữa, nếu không sẽ không còn kịp!
Cuối cùng, một tên tùy tùng trong lòng run sợ nhận y phục Hùng Khiếu ném tới, mặc vào người mình.
Lúc vừa nhảy qua một hạp cốc, Hùng Khiếu một thân một mình điều khiển long câu nhảy vào trong cốc ẩn nấp, đưa mắt nhìn Xuân Tuyết cùng Đông Tuyết hộ vệ tùy tùng mình chạy qua bên kia hạp cốc, càng chạy càng xa.
Trong chốc lát, lại thấy Miêu Nghị cỡi long câu phóng qua bên trên bầu trời hạp cốc.
Một hồi nữa, lại thấy mười mấy thớt long câu bay lướt qua trên đỉnh đầu mình.
Đợi đến khi tiếng vó long câu rầm rập dần dần chạy đi xa, Hùng Khiếu đấm mạnh một quyền vào vách đá, đầy vẻ căm phẫn. Y thúc giục long câu đột nhiên nhảy lên cao mấy chục thước, lên trên hạp cốc, chạy ngược trở lại đường tới đây.
Miêu Nghị đuổi theo ngoài mấy chục dặm, mắt thấy Hùng Khiếu giả dẫn theo hai tên thị nữ chạy thục mạng chỉ còn cách mình mười thước, hắn gầm lên một tiếng:
- Cẩu tặc Hùng Khiếu, trốn đi đâu?!
Hắc Thán cất vó như bay, đột nhiên nhảy lên, nhắm vào bốn người đang chạy phía trước.
Xuân Tuyết, Đông Tuyết, Hùng Khiếu giả và một tên tùy tùng khác quay đầu nhìn lại, lộ vẻ kinh hãi.
Đang trên không trung vung thương chỉ tới, Miêu Nghị co rụt con ngươi lại, nhìn chằm chằm vào mặt của Hùng Khiếu giả, rốt cục đã hiểu mình trúng kế, có thể nói là trong nháy mắt thốt nhiên giận dữ.
- Đại cô cô tiểu cô cô đi mau, chúng ta cản hắn!