Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hai tên tùy tùng Hùng Khiếu lập tức vung thương chiến đấu với Miêu Nghị, thân là tùy tùng sơn chủ, tu vi sẽ không quá thấp, hai người đều có tu vi Bạch Liên ngũ phẩm, cũng có thực lực đánh một trận với Miêu Nghị.
Nhưng sau khi Miêu Nghị vung thương ngăn trở một chút cũng không thèm để ý tới hai người bọn họ nữa, mà là tiếp tục hướng quay đầu đuổi theo Xuân Tuyết cùng Đông Tuyết đang bỏ chạy. Đã để cho Hùng Khiếu chạy, nếu như lại để cho tiện nhân Hoàng Nguyệt kia chạy nữa, chuyến này thật sự chính là uổng công vô ích.
Hắn đuổi theo hai nữ nhân, hai tên tùy tùng Hùng Khiếu cũng đang đuổi hắn, vẫn muốn giúp hai vị cô cô thoát thân, không hổ là thân tín bên cạnh Hùng Khiếu.
Lúc này đám người Nguyên Phương cũng đuổi theo, thấy tình hình như vậy lập tức tản ra chặn lại.
Thấy nhân mã mình chạy tới, Nguyên Phương cùng Lại Vũ Hàm đã song song đánh ra, Miêu Nghị quát to một tiếng:
- Giữ hai ả này sống!
Vừa đối mặt, Nguyên Phương cùng Lại Vũ Hàm đã lướt tới hai tên thị nữ, tuy rằng bản thân Xuân Tuyết và Đông Tuyết không sao, nhưng vật cỡi của hai nàng đã phát ra tiếng hí bi thảm, ngã lăn ra đất, trong nháy mắt bị hai tên cao thủ Thanh Liên làm thịt.
Hai tên tùy tùng Hùng Khiếu thấy thế cục đã không cách nào vãn hồi, quay đầu muốn chạy nhưng đã chậm, bị Nguyên Phương cùng Lại Vũ Hàm đánh chặn đường, vừa giao phong cũng bị giết chết, phun máu rơi xuống đất.
Xuân Tuyết cùng Đông Tuyết lộ vẻ chật vật vô cùng. Đã mất long câu, biết không cách nào chạy thoát, hai nàng cầm trường đao trong tay tựa lưng vào nhau, bị mười mấy kỵ sĩ mắt hổ lom lom vây vào giữa không cách nào thoát thân.
Miêu Nghị từ trên người Hắc Thán nhảy xuống, đôi ủng ác lang chạm mặt tuyết phát ra tiếng kêu trầm trầm, một thân ngân giáp tỏa sáng lòe lòe dưới trời chiều, tay cầm Nghịch Lân thương bức tới.
Sau khi tới trước mặt Xuân Tuyết bèn dừng lại, hắn giơ tay kéo mặt nạ lên, nhìn chằm chằm Xuân Tuyết cười lạnh nói:
- Hoàng Nguyệt, đã lâu không gặp! Ta cũng không muốn làm khó dễ các ngươi, chỉ muốn các ngươi nói ra Hùng Khiếu trốn đi đâu rồi, nghĩ biện pháp dẫn ta tìm được y, ta đáp ứng tha các ngươi không chết!
Hôm nay ở vào tình huống này, muốn tìm được Hùng Khiếu có thể có chút phiền phức, chỉ có hai thị nữ biết gốc biết rễ mới có khả năng dẫn hắn tìm được Hùng Khiếu.
Xuân Tuyết phun một bãi nước bọt bay tới.
Miêu Nghị vung tay lên, một cỗ pháp lực bay ra hất văng bãi nước bọt:
- Chớ có rượu mời không uống muốn uống rượu phạt, ta cho các ngươi thêm một lần cơ hội!
Dung nhan Xuân Tuyết trong nháy mắt trở nên dữ tợn, há miệng tức giận mắng:
- Một tên đồ tể bán thịt đầu đường xó chợ từng vẫy đuôi cầu xin trước cửa Hoàng gia ta, cũng xứng sao?!
Miêu Nghị vẫn tỏ ra bình thản, vung thương chỉ về phía Đông Tuyết:
- Nàng ta không muốn cơ hội lần này, cơ hội cuối cùng để lại cho nàng.
- Muội muội, trước sau gì chúng ta cũng khó thoát khỏi cái chết, theo ta liều mạng với hắn!
Xuân Tuyết quay đầu lại kêu to một tiếng.
Sắc mặt Đông Tuyết trắng bệch gật đầu một cái, hai người lập tức liên thủ vung trường đao vọt tới, thật đúng là dẫu có chết cũng không bán đứng Hùng Khiếu.
Tu vi cao hơn Miêu Nghị còn không phải là đối thủ Miêu Nghị, huống chi tu vi của hai nàng còn không bằng Miêu Nghị, chắc chắn không phải là đối thủ của hắn. Trong mắt hắn lóe lên vẻ lạnh lùng, Nghịch Lân thương trong tay xuất thủ kêu ong ong, lóe sáng dưới trời chiều.
Keng…
Trường đao trong tay Đông Tuyết bị đánh bay lên không, trường đao trong tay Xuân Tuyết rơi xuống đất chém vào bên cạnh Miêu Nghị, bị hắn giẫm lên sống đao, không cách nào lay chuyển.
Ầm một tiếng nổ vang, hai tay Đông Tuyết buông trường đao ra, cúi đầu nhìn lỗ thủng máu nổ ra trên ngực, mũi thương ba cạnh dính máu nhẹ nhàng điểm vào đầu vai nàng, lập tức yếu ớt ngã xuống, ngay cả một đòn cũng không đỡ nổi.
- Muội muội!
Xuân Tuyết quay đầu lại nhìn về phía Đông Tuyết, trong nháy mắt rơi lệ đau đớn kêu lên.
Miêu Nghị lại thi pháp đạp mạnh một cái, cán đao dưới đất được Xuân Tuyết nắm chặt trong tay đập mạnh xuống.
Nàng còn chưa phản ứng kịp, mũi thương ba cạnh sắc mặt đã tới gần, đâm vào đầu vai nàng.
Miêu Nghị vừa kéo tay, gai ngược sắc bén trên mũi thương đã móc vào sau vai nàng, lập tức máu tươi đầm đìa, thiếu chút nữa kéo gãy cả xương vai. Hắn dùng thương kéo nàng tới gần, dùng lực đè mạnh một cái, lập tức để cho Xuân Tuyết quỳ gối trước mặt, khiến cho nàng giãy giụa nhưng không cách nào đứng lên.
- Cẩu tặc hèn hạ vô sỉ, tiện dân...
Bị gai ngược sắc bén trên mũi thương móc vào xương vai khó có thể nhúc nhích, Xuân Tuyết há miệng tức giận mắng, hai mắt nhìn chằm chằm Miêu Nghị tựa hồ muốn phun ra lửa.
Tình hình này rất hiển nhiên, làm thế nào đi nữa cũng đừng mơ nữ nhân này phối hợp nghe lời.
Miêu Nghị khép hờ mắt, cũng không làm gì nữa, hờ hững nói:
- Vốn ba huynh muội chúng ta định sống yên ổn qua ngày, không có thù oán gì với Hoàng gia các ngươi, nhưng Hoàng gia ngươi ỷ thế hiếp người, nhiều lần ép bức vẫn không chịu bỏ qua cho chúng ta, làm huynh muội ta vất vả kiếm cơm sống qua ngày cũng không được tự nhiên. Ép tới mức chúng ta phải chia lìa, làm ta có lỗi với linh hồn dưỡng phụ mẫu trên trời, ngươi có biết mối hận trong lòng ta thế nào không?!
- Sở dĩ Hoàng gia ngươi ỷ thế hiếp người cũng là vì ngươi mà ra, nếu hôm nay ta tha cho ngươi, vậy sẽ có lỗi với đệ đệ muội muội của ta. Thôi được, từ nay về sau, ân oán giữa hai nhà chúng ta coi như không còn nữa…
- Cẩu tặc! Ta thành quỷ cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi...
Xuân Tuyết liều mạng bất chấp, mở miệng mắng không ngừng.
Miêu Nghị hừ lạnh một tiếng, đổi thành truyền âm:
- Hôm nay không ngại để cho ngươi chết minh bạch, đệ đệ ngươi chết trên tay ta, phụ thân ngươi làm thành chủ Trường Phong thành không phải chết trên tay ai xa lạ, cũng chính là mỗ tự tay giết chết, ta đây sẽ đại phát từ bi đưa ngươi đi đoàn tụ cùng bọn họ!
Sở dĩ truyền âm là vì chuyện hắn giết Hoàng Bảo Trưởng không thể tiết lộ ra ngoài, bởi vì quy tắc trò chơi đã là như thế, nếu bị đám người Nguyên Phương nghe được, coi như có điểm yếu lọt vào tay người khác.
Xuân Tuyết rốt cục ngậm miệng, trợn to mắt nhìn hắn, là hắn giết phụ thân mình...
Cuối cùng trong cổ nàng chỉ còn tiếng rên rỉ yếu ớt:
- Cẩu tặc…
Một đạo hàn quang thoáng qua, Miêu Nghị không để cho nàng nói nhảm nhiều lời, mũi thương sắc bén dứt khoát cắt đứt cổ trắng nõn của Xuân Tuyết. Đầu nàng bay lên, máu tươi từ chỗ cổ bị đứt phun ra, ngã xuống.
Miêu Nghị không lộ vẻ gì bay lên khỏi mặt đất, cầm thương nhẹ như bay rơi vào trên lưng Hắc Thán.
Mấy tên thủ hạ nhanh chóng thu thập đồ vật trên các thi thể đưa đến trước mặt Miêu Nghị, có một ít Nguyện Lực Châu.
Miêu Nghị không thấy hứng thú, tựa hồ lần đầu tiên thấy Nguyện Lực Châu cũng chỉ tầm thường, ánh mắt quét qua một ít thủ hạ bị thương, thật may là trận chiến này nhanh chóng, thủ hạ cũng chỉ bị thương nhẹ, cũng không hao tổn, giọng nói bình thản:
- Các ngươi chia nhau đi.
Mọi người mừng rỡ cảm tạ.
Miêu Nghị liếc nhìn thi thể Xuân Tuyết, thở ra một hơi thật dài, rốt cục ân oán với Hoàng gia cũng chấm dứt. Tốt nhất nữ nhi lão Lý tiệm đậu hủ sinh con cho lão Hoàng nên an phận một chút, nếu không hắn không ngại nhổ cỏ tận gốc cả nhà.
- Đi! Trở về!
Miêu Nghị quát to một tiếng, dẫn dắt bộ hạ vòng sang đường khác trở về Đông Lai động, tiếng vó long câu rầm rập lao đi.
Lần này người chân chính muốn giết lại bỏ chạy, nhưng mọi người đều biết phạm vi lớn như vậy, một khi để mất dấu muốn tìm được sẽ rất khó khăn, đi tìm kiếm không mục đích cũng chỉ là vô ích, cũng chỉ có thể trở về...
-----------
Sắc trời dần tối, màn đêm buông xuống, một tràng tiếng vó long câu rầm rập kéo tới.
Hơn hai trăm mười kỵ sĩ được Hùng Khiếu dẫn dắt chạy nhanh tới, nhân mã các động dưới tay y ngoại trừ hơn ba mươi người bị đám Miêu Nghị xung phong nhanh chóng giết chết trước đó, gần chín mươi người còn lại đã tới tập trung đông đủ.
Càng làm y mừng rỡ chính là, nhân mã của Kiếm Ly tông, Ngọc Nữ tông cùng Ngự Thú môn cũng đã tới, nhanh hơn tưởng tượng của y không ít.
Dương Khánh phát thêm một trăm hai mươi người cho hắn, trong đó có ba tên cao thủ Thanh Liên nhất phẩm, cho nên mới có hơn hai trăm mười kỵ sĩ trước mắt.
Bằng vào thu hoạch hai sơn của Hùng Khiếu hiện tại, hoàn toàn nuôi nổi số nhân mã này.
Có nhiều nhân mã như vậy, còn có ba tên cao thủ Thanh Liên nhất phẩm, Hùng Khiếu đã không sợ số nhân mã ít ỏi của Miêu Nghị.
Cho dù là nhân mã của ba đại môn phái không tới kịp lúc này, Hùng Khiếu cũng cho là mình đã tìm được biện pháp đối phó nhân mã Miêu Nghị, đó chính là tập trung long câu mà húc, húc bất kể sống chết, dùng uy lực long câu hợp bầy xung phong va chạm, cũng không tin không đánh chết Miêu Nghị.
Huống chi hôm nay binh cường mã tráng, Hùng Khiếu tập kết nhân mã mà đến vô cùng tự tin.
Thế nhưng không còn có thể thấy bóng dáng Miêu Nghị, trước mắt chỉ có mấy cỗ thi thể, còn có hai thớt long câu quyến luyến cố chủ chậm chạp không muốn rời đi.
Hùng Khiếu nhảy xuống long câu ôm lấy thi thể Xuân Tuyết, ngay trước mặt chúng thủ hạ vùi đầu than vãn khóc lớn, thật là thương tâm.
Người có thể trấn giữ một phương, bất kể là động chủ hay là sơn chủ hoặc phủ chủ, hoặc là điện chủ, cung chủ, thị nữ bên người không thể so với thị nữ của tu sĩ phổ thông, cũng là được tuyển chọn kỹ lưỡng từ trong vô số người. Không những sắc đẹp là thượng đẳng, còn phải có tư chất tu hành, bình thường cũng được bồi dưỡng như tâm phúc trong tâm phúc.
Xuân Tuyết và Đông Tuyết đối với y vừa là tâm phúc trong tâm phúc, vừa là nữ nhân cùng chung chăn gối, còn là đệ tử được y đích thân truyền pháp. Lúc y bế quan tu luyện, có thể yên tâm giao một ít chuyện cho hai người xử lý.
Y đã từng hứa hẹn với hai người, đợi có một ngày quyền cao chức trọng ổn định lại, sẽ sinh con đẻ cái sống cuộc sống êm đềm với hai nàng.
Hôm nay hết thảy đều thành bọt nước, hai nữ nhân tốn thời gian hơn hai mươi năm bồi dưỡng ra được, hôm nay đã có thể giúp y xử lý sự vụ thuần thục đã chết như vậy, muốn bồi dưỡng lại một lần nữa sẽ tốn không ít thời gian.
Mấu chốt là trong lúc bồi dưỡng một lần nữa, rất nhiều chuyện vặt y cần phải đích thân quan tâm, người mới không có kinh nghiệm, không thể nào vừa lên là có thể giúp y xử lý mọi chuyện, tuyệt đối sẽ làm cho y phân tâm trong khi tu luyện.
Lúc y vẫn còn làm động chủ cũng đã hao tổn hai tên thị nữ thiếp thân, hôm nay lại chết hai người khác, hơn nữa hai người này còn là vì cứu y mà chết, có thể nói làm y đau lòng bi thương không dứt.
Hơn hai trăm nhân mã phía sau ngồi ngay ngắn trên long câu thảy đều im lặng, mọi người đều biết hai tên thị nữ thiếp thân quan trọng thế vào với nhân vật trấn thủ một phương, bàn về tâm phúc không ai có thể so với Đại cô cô tiểu cô cô bên cạnh sơn chủ.
Có ba người đứng đầu trong hơn hai trăm nhân mã, sau lưng một người cắm sáu thanh trường kiếm, một người đeo túi linh thú ngang lưng, cũng là lão đầu tử khá lớn tuổi, người trước là Kiếm Ly tông Đồ Tam Lượng, người sau là Ngự Thú môn Ma Hổ.
Nữ tử như hoa đứng giữa hai người nhìn qua có vẻ trẻ tuổi, thật ra thì tuổi tác chẳng kém gì hai người kia, bất quá Ngọc Nữ tông giỏi về trú nhan, tên là Lam Diệp, một thân sa y màu bạc.
Ba người chính là cao thủ Thanh Liên nhất phẩm đến từ ba đại môn phái, hôm nay thuộc về dưới quyền Hùng Khiếu.
Thấy Hùng Khiếu thương tâm không dứt, khóc mãi không thôi, ba người nhìn nhau, lục tục nhảy xuống long câu đi tới, làm đại biểu ba đại môn phái tới đây nhất tề chắp tay nói với Hùng Khiếu:
- Xin sơn chủ bớt bi ai!
Lời của ba người này vẫn rất có trọng lượng đối với Hùng Khiếu, y buông thi thể ra dứng dậy, nhìn ba người buồn bã nói:
- Tiểu tặc Miêu Nghị, ta nhất định không buông tha cho hắn, không biết ba vị có bằng lòng giúp ta báo thù tuyết hận chăng?
Ba người ngơ ngác nhìn nhau, trên đường tới đây ba người đã biết tình huống đại khái, gần bảy mươi người lại không ngăn được mười mấy người, ba người ít nhiều gì cũng có kinh ngạc.
Cần biết đây cũng không phải là đơn đấu một chọi một, người có tu vi cao là có thể chiếm phần thắng, mà là thật nhiều nhân mã hỗn chiến, uy lực long câu thành đoàn xen lẫn trong đó, cũng có thể tạo thành uy hiếp cực lớn đối với tu sĩ Thanh Liên, không phải là tu vi cao hơn một chút là có thể ứng phó được.
Nhưng nhiều người như vậy cũng không đối phó được, cũng không biết là người của Thiếu Thái sơn quá vô dụng, hay là mười mấy người kia quá lợi hại, lại bị một động chủ tu vi thấp đánh cho tơi bời hoa lá.
- Nguyện nghe sơn chủ điều khiển!
Ba người nhất tề chắp tay, tới đây là để kiếm tiền đồ, mới tới sao thể không nghe lời sơn chủ.
Bất quá Đồ Tam Lượng vẫn hơi có vẻ do dự bổ túc một câu:
- Sơn chủ, chỉ là không biết chúng ta làm như vậy có thỏa đáng hay không, nghe nói Đông Lai động là ở địa bàn của nghĩa nữ phủ chủ, chúng ta giết thủ hạ của nghĩa nữ phủ chủ, không biết sau đó phủ chủ có…
Lời còn chưa dứt, nhưng cũng có thể hiểu nỗi lo trong đó, ba người mới tới đã tham dự nội đấu ở Nam Tuyên phủ, còn hạ thủ với nghĩa nữ Dương Khánh, ba người muốn không lo lắng cũng khó khăn.
Không đề cập tới chuyện này còn đỡ, vừa nhắc tới chuyện này, Hùng Khiếu cũng cảm thấy hối hận trong lòng.
Lần trước Miêu Nghị phái người đến Trường Phong động làm một mẻ, Hùng Khiếu đã nể mặt Dương Khánh nhịn một lần, kết quả Miêu Nghị càng táo tợn hơn, lần này suýt chút nữa lấy mạng của y.
Cũng chính vì y nhẫn nhịn mới hại chết hai tên thị nữ thiếp thân.
Lần này Miêu Nghị trắng trợn không kiêng nể tấn công Thiếu Thái sơn, giết hai tên thị nữ thiếp thân của y, nếu y còn nhịn nữa sẽ trở thành con rùa đen rút đầu, chỉ sợ sẽ trở thành trò cười cho hai phủ. Một sơn chủ bị một động chủ bức cho thành như vậy, sau này cũng không cần sống ở hai phủ nữa.