Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lưu Cảnh Thiên binh bại hoảng sợ vạn phần đi tới Trấn Bính điện, không dám có bất kỳ giấu giếm nào nữa, kể lại đầu đuôi gốc ngọn rõ ràng một lần.
Ô Mộng Lan ngồi ngay ngắn chính vị khẽ cau mày, lẩm bẩm nói:
- Động chủ Đông Lai động Miêu Nghị, Miêu Nghị...
Nghe qua Lưu Cảnh Thiên thành thật khai báo, nàng cũng không cho là kế hoạch báo thù của Lưu Cảnh Thiên có vấn đề gì quá lớn, mấu chốt nhất ngoài ý muốn là đụng phải cây đinh Đông Lai động kia, nếu không tất sẽ không có vấn đề gì.
Lần trước bị thua thiệt, nàng đã làm rõ ràng đầu đuôi gốc ngọn, bởi vì không muốn phải thua thiệt hồ đồ.
Lần đó Thường Bình phủ Chương Đức Thành cũng có thể nói là kế hoạch kín đáo, kết quả chuyện thất bại trên tay một động chủ Đông Lai động nho nhỏ, lần này Lưu Cảnh Thiên lại thua thiệt trên tay động chủ Đông Lai động nho nhỏ ấy. Một lần còn có thể nói là vận may, hai lần vậy không thể nào là may mắn, nhất thời nàng có hứng thú nho nhỏ đối với động chủ Đông Lai động nho nhỏ kia...
-----------
Điện chủ hai điện đã định xong chuyện này, có nghĩa chiến sự tuyên cáo kết thúc, nhân mã hai phủ Nam Tuyên phủ, Thường Bình phủ rút lui khỏi Đông Lai động.
Tần Vi Vi dẫn dắt nhân mã Trấn Hải sơn cung tiễn phủ chủ Dương Khánh.
Nàng cũng không vội rời đi, Đông Lai động vốn nằm trong địa bàn của nàng.
Đưa Dương Khánh đi rồi, nàng quay đầu lại hạ lệnh cho các lộ động chủ, ai trở về động nấy.
Chỉ chừa lại nhân mã bản bộ chờ đợi, Tần Vi Vi còn phải xử lý người của Đông Lai động, chức động chủ Đông Lai động không thể nào để trống như vậy.
Mười chín tên tu sĩ Đông Lai động bao gồm Miêu Nghị theo Tần Vi Vi vào nhà gỗ của động chủ, phòng nghị sự tạm thời của Đông Lai động.
Miêu Nghị bị miễn chức vị động chủ, Thiên nhi và Tuyết nhi cũng mất đi tư cách tiến vào nơi đây.
Tần Vi Vi ngồi ở ghế động chủ, quan sát bộ thuộc Đông Lai động đứng bên dưới thành hai hàng, ánh mắt rơi vào trên người Miêu Nghị.
Miêu tiền động chủ núp ở phía sau cùng, dường như không mặt mũi nào nhìn người, thật ra là đang phát ra kháng nghị trong lặng lẽ.
Mọi người cũng đều biết kế tiếp sẽ xảy ra chuyện gì, đoán chừng là tuyên bố tân nhậm động chủ.
Tần Vi Vi vốn định nói gì liếc nhìn Miêu Nghị nấp ở sau lưng mọi người, cuối cùng vẫn không nhiều lời, lật tay lấy ra một miếng ngọc điệp, thi pháp tại chỗ viết bổ nhiệm đóng pháp ấn, cầm ở trong tay, ánh mắt lần lượt lướt qua trên mặt mọi người.
Ánh mắt của mọi người cũng nhìn chằm chằm vào miếng ngọc điệp kia, bọn họ biết tên của tân động chủ nằm trong đó.
- Diêm Tu! Đảm nhiệm động chủ Đông Lai động Trấn Hải sơn!
Đang lúc mọi người nhìn chằm chằm không chớp mắt, Tần Vi Vi gằn từng chữ tuyên bố kết quả cuối cùng.
Kết quả bổ nhiệm này vừa ra, tất cả mọi người trợn mắt há mồm, Miêu Nghị đang nấp sau lưng mọi người nhanh chóng thò đầu ra nhìn, lộ vẻ kinh ngạc, còn cho là mình nghe lầm, con ngươi đảo tròn liên hồi.
Mọi người đều cho là mình nghe lầm, ánh mắt rất nhanh tập trung vào người Diêm Tu.
Động chủ Đông Lai động lại là Diêm Tu, điều này sao có thể?
Vốn mọi người không hề nghĩ tới Diêm Tu sẽ được bổ nhiệm làm động chủ, vẫn cho rằng sau khi Miêu Nghị bị cách chức, mười phần có hết tám chín sẽ điều người từ bên ngoài tới. Cho dù là là chọn động chủ trong số bộ thuộc Đông Lai động, cũng không thể nào là Diêm Tu.
Cũng không xem thử thực lực toàn bộ thành viên Đông Lai động là thế nào, đây chính là mười mấy người cũng dám tấn công một sơn, phần lớn cũng là tu vi Bạch Liên ngũ phẩm trở lên, ngay cả tiền động chủ cũng là nhân vật trâu bò dám đánh một trận với hết thảy cao thủ từ Thanh Liên trở xuống.
Diêm Tu có tài đức gì làm động chủ, có thể trấn áp được ai?!
Bản thân Diêm Tu cũng có vẻ sững sờ, mình là động chủ ư…
Đột nhiên lão cảm thấy dường như sau lưng mình có kim đâm, hơn nữa không phải là một cây. Lão yếu ớt quay đầu lại liếc mắt nhìn, thấy được từng ánh mắt kỳ quái nhìn mình chằm chằm, nhất thời cảm thấy áp lực cực lớn.
- Còn không tiến lên nhận pháp chỉ!
Tần Vi Vi ở trên cao đưa ra ngọc điệp quát một tiếng.
Diêm Tu vội vàng chắp tay, nơm nớp lo sợ từ chối:
- Bẩm sơn chủ, Diêm Tu tự biết không cách nào đảm nhiệm chức động chủ Đông Lai động, e rằng sẽ phụ kỳ vọng sơn chủ, kính xin sơn chủ chọn hiền tài khác!
Trong giọng điệu nồng đậm mùi vị nôn nóng từ chối, giống như vừa nhận được củ khoai nóng phỏng tay, nôn nóng muốn ném đi mà không kịp.
Ích lợi tày trời như vậy, lão không thấy mừng rỡ chút nào, thật sự là quá mức phỏng tay.
Người ngoài không biết chuyện không nói, trước đó ở dưới chân núi, tiền động chủ triệu tập mọi người dạy dỗ, lão nghe như còn văng vẳng bên tay, bởi vì lão chính là một trong số đó.
Toàn bộ Đông Lai động trên dưới phải liên hiệp đối phó tân động chủ.
Bất kể là ai làm cũng sẽ thu thập người đó, người không có tu vi Thanh Liên trở lên sẽ không trấn áp được Đông Lai động!
Nếu thật sự tiếp nhận chức động chủ này, suy đoán sẽ sống không bằng chết. Biết trước mặt có hố mà vẫn nhảy xuống, suy đoán mọi người không phải là thu thập lão mà là muốn giết chết lão. Lão đã biết qua thủ đoạn của tiền động chủ, luôn luôn quả cảm tàn độc, lão vẫn thường hay than thở cảm thấy không bằng.
Trước đó lão còn đang suy nghĩ không biết là tên xui xẻo nào sẽ đảm nhiệm động chủ Đông Lai động. Nằm mơ cũng không nghĩ tới tên xui xẻo này lại là mình, bảo lão làm sao dám nhận…
Lão cũng rất tự biết mình, hiện tại bất kỳ người nào trong số nhân mã Đông Lai động, lão cũng không thể đối phó nổi, không phải là ai cũng có thể chế trụ được đám người kia giống như Miêu Nghị.
Nếu như tu vi của lão là cao nhất ở Đông Lai động, hoặc là điều Miêu Nghị đi, có thể lão còn dám thử một phen.
Để Miêu Nghị tiếp tục ở lại Đông Lai động chính là cái hố bẫy người, rõ ràng là đám người này chỉ nghe lời Miêu Nghị.
Quay đầu lại liếc nhìn mọi người, quả nhiên thấy được biểu lộ ‘coi như lão thức thời’ từ trên mặt mọi người.
Sắc mặt Tần Vi Vi trở nên lạnh lẽo:
- Lão dám kháng chỉ ư?
Sắc mặt Diêm Tu trắng nhợt, miệng lắp bắp:
- Diêm Tu không dám!
Bị buộc bất đắc dĩ, lão cũng chỉ có thể nhắm mắt tiến lên, hai tay nhận lấy ngọc điệp trong tay Tần Vi Vi, lại từ từ lui trở về, miễn thốt lên lời cảm tạ sơn chủ đã coi trọng.
- Miêu Nghị!
Tần Vi Vi lên tiếng, nhìn về phía Miêu tiền động chủ đang sờ cằm nhìn Diêm Tu.
- Có thuộc hạ!
Miêu Nghị tiến lên ôm quyền.
Tần Vi Vi lạnh nhạt nói:
- Giao nhẫn trữ vật động chủ Đông Lai động cho Diêm Tu.
Miêu Nghị vui vẻ, chu miệng nhìn Diêm Tu nói:
- Thuộc hạ tự biết rõ mình, đã sớm biết mình làm chức động chủ này không lâu cho nên đã sớm đưa nhẫn trữ vật cho Diêm động chủ. Nhẫn trữ vật trên tay Diêm động chủ là của ta cho lão.
Lời này làm cho Diêm Tu run lên một cái, ba chữ Diêm động chủ làm cho lão có cảm giác rợn cả tóc gáy.
Tiền động chủ lên tiếng, lão vội vàng theo lời của tiền động chủ, lấy nhẫn trữ vật trên ngón tay ra cho Tần Vi Vi xem:
- Đúng là như thế.
Tần Vi Vi cũng nhìn thấy trong mắt Nguyên Phương lóe lên vẻ hài hước, khiến cho nàng hiểu lời của ai mới là có trọng lượng ở Đông Lai động.
Nàng cũng thật sự phục kẻ đó, tổ chức Đông Lai động vững vàng như tường đồng vách sắt, phảng phất trời sinh chính là khắc tinh của Lam Ngọc Môn. Bắt đầu từ khi đến Đông Lai động giết đệ tử Lam Ngọc Môn Tống Phù, lúc nào cũng thu thập khiến cho người Lam Ngọc môn phải ngoan ngoãn cúi đầu nghe lệnh.
Mặc dù đây là chuyện trong dự liệu, nhưng nàng vẫn muốn cho Diêm Tu chống đỡ cục diện, bèn nói:
- Trên dưới Đông Lai động cần phải nghe theo hiệu lệnh động chủ Diêm Tu, đồng tâm hiệp lực, nếu có người quấy rối, đừng trách bản tọa không khách sáo. Nếu để lầm lỡ thu hoạch Nguyện Lực Châu cuối năm, sẽ trừng phạt toàn động từ trên xuống dưới!
- Cẩn tuân pháp chỉ động chủ!
Miêu Nghị lớn giọng, dẫn đầu hưởng ứng, nhìn qua cũng biết là kẻ cầm đầu, những người khác chỉ phụ họa theo.
Ngoài mặt hắn hết sức chân thành, về phần trong lòng nghĩ thế nào chỉ có trời mới biết.
- Diêm Tu ở lại một chút, những người khác lui ra!
Sơn chủ lên tiếng, Diêm Tu dưới áp lực to lớn ở lại một mình, mọi người cáo lui.
Sơn chủ dặn dò tân nhậm động chủ một phen là không tránh khỏi, chẳng qua là sau khi dặn dò xong Tần Vi Vi chợt thốt ra một câu:
- Đông Lai động có thể có hôm nay, có thể ngăn cơn sóng dữ hai lần bị tập kích, Miêu Nghị không thể không có công. Sau này nếu gặp chuyện khó có thể giải quyết, không ngại nghe ý kiến Miêu Nghị một chút.
Diêm Tu ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn nàng.
Tần Vi Vi không giải thích thêm, phất tay nói:
- Lui ra đi, bảo Miêu Nghị tới gặp ta.
- Dạ!
Diêm Tu mang theo vẻ hồ nghi lui xuống.
Không bao lâu sau Miêu Nghị tới, sau khi theo quy củ bái kiến sơn chủ, dáng vẻ đứng nghiêm nghe lệnh.
Giả bộ gì mà giả bộ, ta còn không biết ngươi là ai sao? Tần Vi Vi có vẻ hận nghiến răng nghiến lợi.
Miêu Nghị cố ý giả bộ thành thật còn tưởng rằng Tần Vi Vi là muốn cảnh cáo mình, nhắc nhở mình không được phá đám Diêm Tu làm động chủ.
Ai ngờ Tần Vi Vi không hề có ý ở lại, lúc một thân quần trắng đi ngang qua Miêu Nghị hơi dừng lại, quay đầu thốt ra một câu:
- Bãi miễn vị trí động chủ của ngươi chưa chắc là chuyện xấu, phủ chủ bảo ta chuyển cáo ngươi, bây giờ Hùng Khiếu không dám ra tay đối phó ngươi, Miêu Nghị ngươi nên an tâm tu luyện nâng cao tu vi của mình, đừng đi khắp nơi gây ra chuyện nữa!
Thật ra thì Dương Khánh chưa hề nói qua những lời này, vốn là Dương Khánh muốn mượn cơ hội gõ đầu Miêu Nghị một phen, làm sao có thể nói ra những lời như vậy.
Nhưng Tần sơn chủ không muốn Miêu tiền động chủ sinh lòng oán hận, tức thì mượn danh tiếng Dương Khánh nói ra nhắc nhở của mình.
Hơn nữa Dương Khánh cũng không nghĩ tới Tần Vi Vi sẽ bổ nhiệm Diêm Tu làm động chủ, bằng đầu óc Dương Khánh không phải không biết, Diêm Tu há có thể trấn áp được đám kiêu binh hãn tướng của Đông Lai động. Cho Diêm Tu làm động chủ, làm sao có thể gõ đầu Miêu Nghị được?! Chỉ càng làm cho hắn phách lối hơn, chắc chắn sẽ còn gây ra chuyện nữa.
Nếu để cho Dương Khánh biết Tần Vi Vi làm như vậy e rằng sẽ á khẩu nghẹn lời, rốt cục y hao phí hết tâm tư chỉ là làm kẻ ác một lần uổng công vô ích.
Miêu Nghị trong nháy mắt ngây ngẩn cả người, mặc dù Tần Vi Vi không nói rõ ràng ý đồ của Dương Khánh, cũng không tiện vạch trần, nhưng Miêu Nghị không phải người ngu. Đã nhắc nhở đến trình độ này lập tức bừng tỉnh ngộ, chẳng lẽ Dương Khánh là nhân cơ hội bảo vệ mình?
Oán hận trước đó trong lòng hắn đối với Dương Khánh có thể nói là chỉ trong nháy mắt tan thành mây khói, một phủ chủ có thể lo lắng cho mình đến nước này, mình còn có lời gì để nói?
Bất quá sau khi hắn phản ứng lại, thân hình yểu điệu thướt tha của Tần Vi Vi đã ung dung rời đi, chỉ để lại mùi hương nhàn nhạt quanh quẩn trong không khí.
Miêu Nghị chưa kịp tiễn hành sơn chủ, chờ hắn đi tới chân núi, Diêm Tu đã dẫn người tiễn Tần Vi Vi đi.
Mọi người quay đầu lại, thấy Miêu Nghị đi tới đều lộ vẻ kỳ quái, Diêm Tu càng vô cùng lúng túng, có vẻ không biết nên nói cái gì cho phải.
Thần sắc Miêu Nghị có vẻ trầm tư suy nghĩ, nhìn theo bóng nhân mã Tần Vi Vi nhanh chóng rời đi. Một lúc sau hắn định thần lại, ánh mắt vừa nhìn sang Diêm Tu lập tức nhanh chóng chỉnh đốn y phục, nhìn những người khác trợn mắt nói:
- Ngây người ra đó làm gì, còn không mau theo ta tham kiến động chủ!
Cả đám người sửng sốt, sau đó đều cười đứng ở phía sau hắn, cùng nhau theo Miêu Nghị chắp tay nói:
- Tham kiến động chủ!
Ngay cả Thiên nhi và Tuyết nhi cách đó không xa nhìn về phía Diêm Tu, ánh mắt cũng có vẻ dịu dàng, hai người có hơi lo lắng, sau này chủ nhân đối phó sư phó, chúng ta sẽ khổ sở…
Diêm Tu dở khóc dở cười, nghĩ thầm ngươi nói một câu mọi người liền đứng phía sau ngươi rồi, còn cần động chủ như ta để làm gì.
Những lời của Tần Vi Vi trước đó đã giúp Diêm Tu vén màn sương mù trước mặt, hiểu ra vì sao để cho mình làm động chủ, lão không dám sơ ý, tiến lên đỡ Miêu Nghị:
- Động chủ, ngài cũng đừng đem Diêm Tu ra đùa giỡn nữa, Diêm Tu không chịu nổi.
- Vì sao lại không chịu nổi, lão là động chủ Đông Lai động được sơn chủ hạ pháp chỉ sách phong trước mặt mọi người, lại gọi ta là động chủ không phải là mang ta ra đùa giỡn sao?!
Miêu Nghị vui vẻ đùa giỡn.
Hắn không muốn đối phương đỡ mình bèn đẩy ra, quay đầu nhìn mọi người giơ ngón tay cái lên, chỉ chỉ sau lưng Diêm Tu:
- Chư vị, bắt đầu từ hôm nay, ta không quản tới đãi ngộ các ngươi ở Đông Lai động, sau này tìm Diêm động chủ mà đòi. Ta chỉ cần lo chăn long câu cho các vị, bảo đảm vật cỡi của các vị được nuôi mập mạp, không thua gì vật cỡi của bản mã thừa.
Mọi người cười ồn ào hưởng ứng, không chút kiêng kỵ gào thét thoải mái, không có Miêu Nghị làm chỗ dựa cho Diêm Tu, còn ai nghe theo lão?!
Sơn chủ vừa đi khỏi, nơi này đã trở nên náo loạn, Diêm Tu hết sức bất đắc dĩ.
Thế nhưng có vài lời không tiện nói rõ trước mặt mọi người, Diêm Tu chỉ có thể kéo tay Miêu Nghị lại, âm thầm truyền âm báo cho hắn:
- Động chủ, chức động chủ của ta bất quá chỉ là bài trí bên ngoài, mới vừa rồi sơn chủ đã nhắc nhở ta, bảo ta phải nghe theo ý kiến của ngươi.
Nghe vậy, Miêu Nghị thu lại nụ cười, quay đầu liếc nhìn lão.
Sở dĩ hắn làm ồn ào lên chính là muốn thử xem Diêm Tu thức thời hay không, không phải là không có loại người bị lợi ích làm che mắt quên đi tình nghĩa.
Nếu như Diêm Tu thật là thứ người như thế, nhận được hết thảy ích lợi của hắn còn tỏ ra tự cao tự đại, vậy cũng đừng trách hắn không niệm tình cũ. Đến lúc đó mặc dù ngoài sáng không dám làm gì vị động chủ được sách phong như Diêm Tu, nhưng trong tối sẽ có rất nhiều cơ hội âm thầm ném đá giấu tay. Cũng không xem thử Đông Lai động bị khống chế trong tay người nào, đơn độc một mình lão cũng dám đấu với ta sao?!