Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thấy Diêm Tu hiểu biết như vậy, Miêu Nghị cũng không để cho lão khó chịu, nhìn mọi người vung tay lên:
- Nghị sự!
Dưới sự hướng dẫn của mã thừa Đông Lai động, mọi người trở vào trong nhà gỗ.
Đứng ở cạnh ghế động chủ, Miêu Nghị cũng không có vội vã ngồi lên, mà là quay đầu lại hỏi:
- Động chủ, ta đứng nói hay là ngồi nói?
Diêm Tu cười khổ nói:
- Mời ngài ngồi, đây vốn chính là vị trí của ngài.
Miêu Nghị cũng không khách sáo, ngồi lên ghế động chủ trước cái nhìn của mọi người, thấy Thiên nhi và Tuyết nhi ngoài cửa ngó dáo dác, bèn lên tiếng nói:
- Hai nha đầu vào đi.
Thiên nhi và Tuyết nhi biết thị nữ có tư cách vào phòng nghị sự chỉ có Đại cô cô và tiểu cô cô Đông Lai động, hôm nay chủ nhân bị bãi miễn vị trí động chủ, hai người không dám tiến vào.
Bất quá nghe được chủ nhân lên tiếng, hai nha đầu có vẻ hơi hưng phấn đi vào, lại đứng hai bên Miêu Nghị, có vẻ vinh dự lây.
Lấy Diêm Tu cầm đầu, mọi người lần nữa chắp tay nói:
- Tham kiến động chủ!
Quả thật là bọn người vô pháp vô thiên, không xem pháp chỉ Dương Khánh ra gì, tự phong động chủ!
Nếu để cho Dương Khánh biết có lẽ sẽ đùng đùng nổi giận, đây quả thật là đang thách thức quyền uy phủ chủ.
Miêu Nghị cũng không phải người ngu, khoát tay áo một cái chỉ về phía Diêm Tu nói:
- Không nên gọi loạn, Diêm Tu mới là động chủ sơn chủ sách phong, sau này gọi ta mã thừa là được, gọi ta là động chủ, danh không chính ngôn không thuận, truyền tới tai cấp trên ta sẽ không gánh vác nổi. Cho nên ta ngồi ở chỗ này là bởi vì kinh nghiệm Diêm động chủ chưa đủ, lệnh ta thay mặt ra sức. Động chủ có lệnh, bản mã thừa đâu dám không theo! Đợi sau khi Diêm động chủ quen thuộc tình huống vẫn phải làm việc đúng theo quy củ.
Lời nói này giữ thể diện cho Diêm Tu, mọi người cười ha hả, thầm nghĩ ngươi cứ thay mặt như vậy, sợ là vĩnh viễn Diêm động chủ không có cơ hội quen thuộc tình huống.
Bất quá lòng người Đông Lai động ngược lại nhanh chóng ổn định lại.
Diêm Tu chỉ có thể nở một nụ cười khổ, nghĩ thầm đây là làm kỹ nữ còn muốn lập đền thờ.
- Nếu là động chủ đã an bài cho ta như vậy, bản mã thừa cũng không cách nào phân thân nhị dụng. Ta không hiểu đạo lý lớn nhưng ít nhiều vẫn hiểu chút đạo lý nhỏ, cũng biết chuyện của mã thừa nhỏ, chuyện của động chủ lớn. Ta cũng không thể vì tư mà bỏ công, cho nên chuyện chỉ sợ chăn long câu của chư vị phải tạm thời trì hoãn một chút, chi bằng tạm thời như trước có được chăng?
Có ai dám để Miêu tiền động chủ đi chăn long câu thật, đương nhiên là mọi người chắp tay nói:
- Tuân lệnh!
- Phủ chủ uy hiếp, tuy rằng Hùng Khiếu thế lớn nhưng tạm thời cũng không dám động thủ với Đông Lai động nữa, cho nên chuyện xây dựng lại Đông Lai động phải gia tăng tốc độ.
Miêu Nghị nhìn về phía Diêm Tu:
- Diêm... Động chủ, chuyện này lão tiếp tục phụ trách.
- Dạ!
Diêm Tu chắp tay.
- Hùng Khiếu cố nhiên không dám làm loạn, nhưng tiểu nhân không thể không phòng. So với các động khác, nhân mã Đông Lai động ta vẫn tương đối đầy đủ, chuyện phòng ngự vẫn y như trước, không được lười biếng, nếu không chính là đùa giỡn với tính mạng mọi người. Ngoại địch mắt hổ lom lom, chư quân cần phải đồng tâm!
- Dạ!
Mọi người lần nữa chắp tay nghe lệnh.
- Động chủ!
- Có!
Chức vị tôn ti Đông Lai động đã hoàn toàn rối loạn, đường đường động chủ lại đang nghe một mã thừa điều khiển.
Bất quá mọi người cũng không để ý, ai cũng cảm thấy như vậy mới là đúng, nếu không Đông Lai động có thể thật sự rối loạn, mọi người sẽ không có cách nào yên tâm tu luyện.
- Lão lấy danh nghĩa động chủ phát một phần ngọc điệp đòi bồi thường cho Quy Nghĩa sơn đối diện, bọn họ đánh lén Đông Lai động ta, tạo thành tổn thất cho Đông Lai động ta phải bắt bọn họ tiến hành bồi thường. Mọi người bị thương, chết trận, cùng với phí dụng xây dựng lại Đông Lai động này đều phải tính cho bọn họ, lát nữa sẽ phái người đưa qua Quy Nghĩa sơn.
- Chuyện này…
Diêm Tu sửng sốt ngây người, nghĩ thầm không được, ta nhận hư danh động chủ cũng là vì không từ chối được, nhưng đã trả thực quyền cho ngươi, ngươi còn muốn lấy danh hiệu của ta đi gây chuyện, đây không phải là muốn chơi ta sao?!
Mọi người cũng dùng ánh mắt thương hại nhìn về phía Diêm Tu, xem ra tiền động chủ vẫn còn canh cánh bên lòng chuyện này.
- Lão nghĩ gì vậy?
Mã thừa Miêu Nghị đứng lên từ ghế động chủ, chắp tay cau mày nói:
- Đông Lai động ta hai lần gặp gỡ kiếp nạn, tất cả bởi vì vị trí địa lý Đông Lai động không ổn, mọi người có chuyện gì cũng lấy Đông Lai động ta khai đao trước, quả thật không thể nào nhịn được. Xin hỏi chư vị, sau này lại bị người hồ đồ đánh lên đầu, chúng ta nên làm gì bây giờ, chúng ta có oan ức hay không? Phải làm cho người ngoài biết Đông Lai động ta không dễ chọc, mới có thể tránh họa. Thường Bình phủ đã quy về dưới quyền cai trị của phủ chủ, khó tìm bên kia tính sổ, cũng chỉ có thể tìm bên Quy Nghĩa sơn tính sổ.
Hắn vẫn muốn chế tạo một địa bàn an toàn, không có địa bàn an toàn, trong giới tu hành cá lớn nuốt cá bé này, hắn sẽ không dám đi tìm lão Nhị và lão Tam, dù có tìm được cũng không dám mang bọn họ về.
Vì có một ngày có thể làm tròn trách nhiệm huynh trưởng, hắn vẫn đang cố gắng, vì thế không tiếc thủ đoạn độc ác.
Hắn cũng muốn bình an yên ổn, không ai thích xách đầu theo làm chuyện mạo hiểm.
Cũng không ai hiểu lúc hắn một thân một mình yên lặng nhìn lên tinh không bồi hồi cảm khái là vì cái gì.
- Không biết động...
Nguyên Phương chắp tay ôm quyền cảm thấy có chút ngượng miệng, sửa lại lời nói:
- Không biết mã thừa chuẩn bị làm thế nào?
- Đã nói rồi, bắt bọn họ bồi thường.
- Bọn họ không bồi thường thì làm sao, chẳng lẽ chúng ta thật sự động thủ? Hậu quả gây ra tranh chấp giữa hai điện, không phải chúng ta có thể gánh nổi.
- Vốn không trông cậy vào bọn họ sẽ bồi thường, bây giờ động thủ cũng không thích hợp, chỉ là muốn mượn cớ, một khi có cơ hội thích hợp, chúng ta sẽ mượn cớ này động thủ. Nếu như có thể lấy chuyện này chọc giận bọn họ, chọc cho bọn họ động thủ trước thì càng tốt, đến lúc đó chúng ta cũng không cần lo lắng sẽ gánh vác trách nhiệm.
Miêu Nghị cười lạnh hai tiếng, phất tay chỉ về phía Diêm Tu:
- Cứ việc làm theo lời ta, đưa danh sách bồi thường cho bọn họ, nếu như bọn họ không để ý tới, hàng năm chúng ta cứ đưa một lần. Không thể để cho quên đi chuyện này, cho đến khi nào chúng ta có cơ hội báo thù này thì thôi, đến lúc đó cũng không cần tìm cớ gì khác.
Diêm Tu ít nhiều có vẻ rầu rĩ nói:
- Điện chủ vừa mới hạ lệnh chuyện này chấm dứt tại đây, chúng ta làm như vậy có thích hợp hay không…
Miêu Nghị dang tay nói:
- Điện chủ cao cao tại thượng, thế nhưng chúng ta là người phía dưới khổ cực, Đông Lai động ta chết trận ba người, cũng không thấy điện chủ có tiền tử gì. Hơn nữa, chúng ta lại không gây chuyện, chẳng qua là khách sáo đưa danh sách bồi thường qua, bọn họ không bồi thường, chúng ta cũng không nóng nảy làm loạn.
- Dĩ nhiên, nếu như đối phương cảm thấy khó chịu, ngay cả danh sách bồi thường cũng nhìn không thuận mắt, chủ động gây chuyện, vậy cũng không trách chúng ta.
Thấy trong lòng hắn đã có tính toán, Diêm Tu cũng hơi yên tâm, chắp tay lĩnh mệnh.
Kế tiếp mọi người thảo luận rốt cục sẽ bắt Quy Nghĩa sơn bồi thường bao nhiêu.
Cuối cùng lại là mã thừa Miêu Nghị quyết định, Đông Lai động chết ba người, bồi thường ba trăm, cộng thêm tổn thương những thành viên khác của Đông Lai động, tổng cộng bồi thường bốn trăm viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm, Đông Lai động hư hại cũng tính lên đầu Quy Nghĩa sơn, bồi thường ba mươi vạn kim tinh.
Danh sách bồi thường là Lại Vũ Hàm dẫn theo một tên tu sĩ Bạch Liên ngũ phẩm đưa qua. Sở dĩ để cho Lại Vũ Hàm tự thân xuất mã, là sợ Quy Nghĩa sơn tức giận làm thịt kẻ đưa thư, bằng tu vi Lại Vũ Hàm ít nhiều cũng có chút bảo đảm.
-----------
Nhân mã của Quy Nghĩa sơn còn chưa bổ sung đầy đủ hết, tân nhậm sơn chủ tên là Ôn Khải Sơn.
Lúc thuộc hạ thông báo Đông Lai động có người tới gặp, Ôn Khải Sơn còn có chút kỳ quái, đến khi thấy Lại Vũ Hàm đưa danh sách bồi thường tới, sắc mặt y lập tức sa sầm.
Còn bồi thường ư, điện chủ hai điện đã bàn bạc ổn thỏa, bồi thường gì nữa? Ngươi chỉ là một động chủ có tư cách gì đòi bồi thường?
Nếu như không phải là Đông Lai động danh tiếng hiển hách, cấp bậc hai bên không ngang bằng, y sẽ không thèm tiếp kiến người tới.
Bất quá Ôn Khải Sơn cũng không nổi giận, bởi vì có hơi không hiểu nổi rốt cục Đông Lai động muốn giở trò quỷ gì.
Y cũng biết Lưu Cảnh Thiên đã chọc giận điện chủ, e rằng khó lòng giữ được vị trí phủ chủ. Với tình huống hiện tại Ôn Khải Sơn cũng không muốn chọc thêm phiền phức, quyết định ném chuyện này lại cho Lưu Cảnh Thiên xử lý là được, mình không dính vào làm gì. Lại Vũ Hàm bị mời trở về, không nhận được bất kỳ câu trả lời chắc chắn nào.
Rất nhanh danh sách bồi thường được đưa đến tay Lưu Cảnh Thiên.
Gần đây Lưu Cảnh Thiên vẫn hay than dài thở ngắn, sau khi thấy danh sách có thể nói là giận dữ, ai cũng dám lấn hiếp trên đầu mình, thật đúng là cho mình mềm như cục bột.
Bất quá tình cảnh của mình tự mình biết, Đông Lai động tuy nhỏ, nhưng là chuyện liên quan đến hai điện, Lưu Cảnh Thiên đã không dám làm gì nữa về chuyện giữa hai điện.
Cuối cùng y nuốt xuống mối hận này, lại đích thân đưa danh sách bồi thường đến tay điện chủ Trấn Bính điện Ô Mộng Lan, cẩn thận thỉnh ý cấp trên.
- Lại là Đông Lai động, ủa... Động chủ Diêm Tu? Động chủ không phải là Miêu Nghị sao? Diêm Tu này là ai mà dám lớn mật như thế!
Ô Mộng Lan xem qua ngọc điệp ngạc nhiên, làm sao nàng nhớ một động chủ nho nhỏ ở trong lòng, chỉ nhớ một Miêu Nghị, hôm nay ngay cả Diêm Tu cũng đã lọt vào pháp nhãn Ô điện chủ.
- Theo dò xét, Miêu Nghị báo dối tình báo, chọc giận Dương Khánh, đã bị Dương Khánh bãi miễn chức động chủ, cách chức làm mã thừa. Diêm Tu là thủ hạ của Miêu Nghị trước đó, suy đoán cũng không đè ép được Miêu Nghị, rất có thể Đông Lai động vẫn là Miêu Nghị làm chủ.
Lưu Cảnh Thiên ở bên cạnh cẩn thận nói.
Trước kia y cũng không coi một động chủ Đông Lai động nho nhỏ ra gì, cũng vì vậy mới bị thua thiệt, mới chú ý nhiều hơn, một động chủ có thể làm cho một phủ chủ chú ý cũng không dễ dàng.
- Cách chức làm mã thừa? Ha ha, ngược lại có chút đáng tiếc, ta vẫn cảm thấy kỳ quái, không hiểu là ai lại dám to gan như vậy, thì ra vẫn là tiểu tử kia tác quái. Bồi thường bốn trăm viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm, ba mươi vạn kim tinh, hắn thật sự quá tham lam!
Ô Mộng Lan cười lạnh một trận không ngừng, thình lình bóp vỡ ngọc điệp trong tay:
- Đừng để ý đến hắn, ta cũng muốn xem thử Đông Lai động nho nhỏ dám làm gì. Ta còn đang hy vọng bên Trấn Ất điện lớn gan gây chuyện, nếu không gây chuyện làm sao ta có thể tìm Hoắc Lăng Tiêu đòi lại thua thiệt, theo dõi chặt chẽ cho ta!
- Dạ dạ dạ!
Lưu Cảnh Thiên gật đầu liên tục.
-----------
Thường Bình phủ.
Tự nhiên Dương Khánh không biết Miêu Nghị đã xuống làm mã thừa chơi đùa ra một phần danh sách bồi thường đã kinh động điện chủ Trấn Bính điện, trên thực tế ngay cả bản thân Miêu Nghị cũng không nghĩ tới.
Lúc này Dương Khánh ngồi trong thủy tạ đang cầm tấu biểu của Tần Vi Vi lắc đầu liên tục.
Nhân sự hai phủ biến động thế nào rốt cục cũng sẽ tới tay y xem qua, mà trong nội dung Tần Vi Vi báo lên có chuyện bổ nhiệm Diêm Tu làm động chủ Đông Lai động.
- E rằng Diêm Tu không thể trấn áp được Miêu Nghị.
Thanh Cúc ở một bên hé miệng cười nói.
Vừa nghĩ tới lúc Miêu động chủ tắm rửa che hạ bộ mặt mũi lúng túng bị cách chức trở về mã thừa, nàng liền cảm thấy buồn cười.
Dương Khánh lắc đầu than thở:
- Cho dù là muốn báo ân cứu mạng Miêu Nghị, ngày sau còn dài, cũng không thể làm như vậy được. Nha đầu Vi Vi vẫn còn quá ngây thơ, thật sự là không chút để ý tới cảm nhận của Hùng Khiếu, chẳng lẽ nó coi Hùng Khiếu là kẻ ngốc hay sao? Nó làm như vậy đã bại lộ ý đồ của ta, bảo Hùng Khiếu làm sao chịu nổi! Nha đầu này thật sự là cứng đầu cứng cổ, không giống ta chút nào, cực kỳ giống mẹ nó…
Nói đến mẫu thân ruột Tần Vi Vi, Thanh Mai cùng Thanh Cúc có biết đôi chút nhất thời nghiêm nghị.
Dương Khánh đứng dậy, ngắm nhìn bốn phía một lượt:
- Ta thích ở trên cao nhìn xa, vẫn quen với hoàn cảnh Nam Tuyên phủ hơn, truyền lệnh xuống, dời trung tâm hai phủ trở về Nam Tuyên phủ!
Lúc này đột nhiên dời trung tâm hai phủ trở về Nam Tuyên, chỉ vì thích lên cao nhìn xa?
Thanh Mai cùng Thanh Cúc mơ hồ đoán được có liên quan với việc bổ nhiệm của Tần Vi Vi, Thanh Mai thử hỏi:
- Có nên phái người giải thích với Hùng Khiếu một chút, báo cho Hùng Khiếu đó là ý của tiểu thư, không liên quan gì tới phủ chủ…
- Giải thích? Vi Vi là con gái của ta, nó bổ nhiệm chính là ý của ta, nàng cảm thấy Hùng Khiếu có thể tin tưởng bên này giải thích sao? Ta có cần thiết giải thích với y không? Chẳng lẽ con gái của ta bổ nhiệm một thủ hạ còn phải trải qua Hùng Khiếu đồng ý sao?
Dương Khánh cười lạnh một tiếng.
Lời này xác nhận suy đoán hai nàng, phủ chủ ngoài mặt công tư rõ ràng, thật ra thì cực kỳ thương yêu tiểu thư. Dù tiểu thư có làm sai chuyện gì, vị phụ thân Đại nhân này cũng chưa từng nặng lời gì đối với tiểu thư, chỉ biết yên lặng giúp đỡ trước sau, hết sức cố gắng không để cho nữ nhi bị thương tổn, lấy một phương thức khác đền bù thiếu sót với nữ nhi.
Mặc dù đã giúp Tần Vi Vi làm rõ ràng quan hệ, nhưng vào lúc này đột nhiên trở về Nam Tuyên, rõ ràng sẽ làm cho Hùng Khiếu cho rằng chuyện của Đông Lai động chính là ý của phủ chủ Dương Khánh. Phủ chủ làm như vậy là muốn gánh vác hết trách nhiệm lên mình, muốn về Nam Tuyên phủ ngoài sáng chấn nhiếp Hùng Khiếu, phòng ngừa Hùng Khiếu có ý đồ bất chính.
- Nếu phủ chủ làm rõ ràng chuyện này, e rằng Hùng Khiếu sẽ sinh lòng oán hận.
Thanh Mai cẩn thận nhắc nhở.