Phi Thiên

Chương 238. Ngửa bài

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Miêu Nghị nhanh chóng ôm quyền nói:

- Thuộc hạ không có bất kỳ thành kiến gì với sơn chủ, chỉ có kính sợ!

- Miêu Nghị, ta cảm thấy chúng ta nên nói chuyện thẳng thắn chân thành một lần.

- Thuộc hạ rửa tai lắng nghe.

Tần Vi Vi hít sâu một hơi:

- Nếu trước kia có hiểu lầm gì, qua nhiều năm như vậy, cũng nên để cho qua đi. Ngươi đã cứu mạng bản tọa, bản tọa vẫn ghi nhớ ở trong lòng...

Miêu Nghị vội vàng đáp:

- Đó là chuyện thuộc hạ phải làm.

Mở miệng thuộc hạ, ngậm miệng thuộc hạ, Tần Vi Vi nghe không thoải mái, cắn răng lui thêm bước nữa nói:

- Ta nguyện thành tâm hóa giải hiểu lầm giữa chúng ta, hôm nay ngươi có thể không coi ta là sơn chủ, ta cũng không xem ngươi như thuộc hạ, hãy coi nhau như bằng hữu hàn huyên tâm sự mà thôi. Dĩ nhiên chỉ cần ngươi bằng lòng, sau này chúng ta có thể vĩnh viễn làm bằng hữu với nhau, hảo bằng hữu chia sẻ với nhau hết thảy mọi chuyện.

Hồng Miên Lục Liễu vô cùng kinh ngạc, xem ra mười mấy năm không gặp đã ép cho sơn chủ phải ngửa bài, trước hết bắt đầu làm bằng hữu ư, chủ ý này rất khá…

Đó là người biết chuyện mới có thể nghĩ như vậy, đổi lại bất kỳ người nào khác, trước đó mới vừa nhắc tới chuyện thành viên Trấn Hải sơn biến mất khó hiểu ở Đông Lai động, sau lại nói làm bằng hữu, lại thêm bất hòa trong dĩ vãng giữa hai người, chắc chắn sẽ nghi ngờ không biết có bẫy rập gì không.

Rất hiển nhiên Tần Vi Vi không có kinh nghiệm trong phương diện này, đầu óc của nàng cũng không thể sánh bằng phụ thân Dương Khánh.

Quả nhiên, Miêu Nghị lập tức nghi ngờ nữ nhân này chỉ nói lời đầu môi chót lưỡi giả vờ muốn làm bằng hữu. Biến hóa này cũng không tránh khỏi quá lớn, hai người có thể bất thình lình biến thành hảo bằng hữu chia sẻ mọi chuyện với nhau, muốn đùa giỡn hay sao, là nàng ngây thơ hay là ta ngu ngốc?!

Lúc này hắn vẫn giữ bổn phận đáp:

- Có thể làm bằng hữu với sơn chủ, dĩ nhiên là thuộc hạ cầu còn không được, chỉ sợ không dám với cao…

Lúc này đôi mắt Tần Vi Vi chợt sáng lên:

- Nếu là bằng hữu vậy không có chuyện với cao hay không, hai ta bình đẳng tương giao, bắt đầu từ hôm nay chúng ta sẽ là bằng hữu.

Ha ha! Miêu Nghị cũng chỉ có thể cười xòa, cũng không tiện thẳng thắn đáp ứng, còn chưa biết nữ nhân này muốn giở trò gì.

- Nếu là bằng hữu, ngươi hãy yên tâm, chuyện của ngươi ta sẽ ghi nhớ trong lòng. Chờ ta nói qua với Diêm Tu rồi sẽ giúp ngươi khôi phục thân phận động chủ Đông Lai động, bên phủ chủ ngươi cũng không cần lo lắng, ta sẽ tự xử lý.

Có thể nói Tần đại sơn chủ lập tức cho thấy trách nhiệm lo lắng cho bằng hữu.

Ặc... Miêu Nghị sửng sốt, không hề có ý muốn ôm đùi nữ nhân thăng tiến hưởng lợi, ngược lại suýt chút nữa bị loạn côn của nữ nhân này đánh cho ngất xỉu, có vẻ không hiểu ý. Hắn còn nghi ngờ chẳng lẽ là mười mấy năm không gặp, nữ nhân này đã được lão tử của nàng là Dương Khánh chân truyền, cho nên khoát tay từ chối nói:

- Sơn chủ, Diêm Tu làm động chủ rất tốt, thuộc hạ nguyện ra sức cho lão.

Hắn nói như vậy ngược lại là lời thật lòng, trước mắt mà nói, làm động chủ sẽ bị chuyện của Đông Lai động trói buộc, không có biện pháp tự do chạy tới chạy lui. Huống chi Đông Lai động trước mắt đã bị hắn khống chế trong tay, có cần hư danh động chủ hay không không có vấn đề, cho làm sơn chủ cũng có thể cân nhắc.

- Cũng không phải là nói đùa, ta đã nói được sẽ làm được.

Tần Vi Vi bảo đảm lần nữa.

- Thuộc hạ cũng không phải là khách sáo.

Miêu Nghị lại khéo léo từ chối lần nữa.

Tần Vi Vi còn tưởng là mình nói quá thẳng thắn, người ta xấu hổ không tiện tiếp nhận. Hiện tại bên trong quy tắc, ai mà không muốn leo cao thăng tiến?!

Nàng nhắc lại đôi ba phen, kết quả thấy Miêu Nghị là thật sự từ chối, có vẻ không nghĩ ra vì sao như vậy, nhưng cũng không miễn cưỡng nữa.

Nàng trầm ngâm giây lát, rốt cục gật đầu nói:

- Nếu ngươi không muốn làm động chủ, ở Đông Lai động làm mã thừa cũng không thích hợp. Không bằng ta điều ngươi từ Đông Lai động đến Trấn Hải sơn, trông coi thành thị dưới quyền cai quản trực thuộc của Trấn Hải sơn.

Hồng Miên Lục Liễu nhất thời mỉm cười, phát hiện sơn chủ lượn đường cong này tuyệt đẹp, nếu thật sự điều được Miêu Nghị tới đây, vậy sau này hai người có thể sớm tối bên nhau rồi.

Bọn họ không biết vừa nói ra lời này, Miêu Nghị vô cùng kinh hãi, phát hiện thủ đoạn của nữ nhân này quả nhiên đã khác xa ngày trước, vòng một vòng lại là muốn tước đoạt binh quyền của mình. Một khi điều khỏi Đông Lai động, vậy nhân mã Đông Lai động không còn trong tay mình nắm giữ, đây là vốn liếng để tương lai mình tranh thủ chức sơn chủ, rõ ràng là muốn làm cho mình mất hết binh quyền.

- Không không không, sơn chủ, cứ để cho thuộc hạ ở Đông Lai động làm mã thừa là được.

Miêu Nghị có thể nói là lập tức chắp tay cầu xin.

Ở dưới mái hiên nhà người khác không thể không cúi đầu, ai bảo người ta nắm quyền trong tay.

Tần Vi Vi lại hơi có vẻ chần chờ nói:

- Làm mã thừa là quá khuất tất cho ngươi, ngươi bất tất phải nhọc lòng, ở bên cạnh ta sẽ không để cho ngươi thu hoạch ít hơn làm động chủ Đông Lai động.

- Không khuất tất, không khuất tất chút nào!

Miêu Nghị vội vàng khoát tay.

Làm mã thừa có cái gì không tốt? Làm mã thừa không có quyền đích xác là không tốt, làm mã thừa có quyền vậy thì lại khác, suy đoán toàn bộ giới tu hành cũng chỉ có Miêu Nghị nếm qua mùi vị ngọt ngào của chức mã thừa. Mã thừa cầm thực quyền một phương trong tay giống như hắn là không có người thứ hai, mùi vị trong đó tự nhiên chỉ có hắn rõ ràng nhất.

Mặc dù hắn chỉ là mã thừa, nhưng chuyện chăn long câu ở Đông Lai động không cần hắn phải nhúng tay vào. Nếu ai dám thật sự làm như vậy, hắn có thể lập tức làm cho nhân mã của cả Đông Lai động tan tác. Đã ký Như Luật Lệnh dám bội ước, toàn bộ đệ tử Lam Ngọc môn cũng phải cút về, không ai có thể mơ tưởng hưởng quyền lợi công lao mà hắn gây dựng ở Đông Lai động.

Đừng nói động chủ Đông Lai động Diêm Tu trước mắt không có ý tưởng gì, cho dù có ý tưởng cướp ban đoạt quyền gì cũng bằng vô dụng, đệ tử Lam Ngọc môn sẽ không nghe lời lão, bởi vì người có thể quyết định bọn họ có thể tiếp tục ở bên trong quy tắc hay không là Miêu Nghị.

Cho nên sau khi hắn làm mã thừa Đông Lai động, không hề chăn long câu một ngày nào cả, tự nhiên có người giúp hắn. Một ít chuyện linh tinh cần có thân phận động chủ đứng ra làm bia đỡ đạn cũng đã có Diêm Tu lo, Miêu Nghị có thể an tâm tu luyện, chỉ cần nắm giữ đại thể.

Lợi ích lớn hơn là bây giờ hắn muốn đi đâu thì đi đó, hắn chỉ cần mở miệng, Diêm Tu muốn không đồng ý cũng không được. Phía trên hỏi tới, Diêm Tu còn phải nhắm mắt nói là ta đã cho hắn đi ra ngoài làm việc vân vân.

Tần Vi Vi có thể nói là lộ vẻ nghi ngờ nhìn hắn.

Thấy nàng không đáp ứng, Miêu Nghị có hơi nóng nảy, chỉ có thể mặt dày cười nói:

- Sơn chủ, không phải nàng nói chúng ta là... là bằng hữu sao… vậy…

Lời còn chưa dứt nhưng ý nói rất rõ ràng, nếu nàng nói muốn làm bằng hữu với ta, vậy hãy giúp một tay cho bằng hữu đi.

Thấy hắn chính miệng thừa nhận làm bằng hữu với mình, trong mắt Tần Vi Vi thoáng qua tia sáng kỳ dị, quần dài tuyết trắng từ trường án phía sau đứng lên lượn vòng ra, đi tới Miêu Nghị trước mặt giơ ngọc chưởng lên.

Miêu Nghị ngạc nhiên đứng lên theo, không biết là có ý gì.

- Bằng hữu!

Tần Vi Vi nhắc nhở một tiếng.

Miêu Nghị chợt hiểu, đây là nàng muốn vỗ tay thề ước với mình, xác nhận quan hệ bằng hữu.

Muốn cầu cạnh người, chút chuyện nhỏ này làm sao có thể không theo, Miêu Nghị có lúc hết sức thức thời, bất quá khi nhấc bàn tay lên vẫn do do dự dự, suy nghĩ làm như vậy có phải là tự đào hố nhảy xuống dưới hay không…

Tần Vi Vi lại không do dự như hắn, thấy bàn tay hắn nâng lên, ngọc chưởng trắng nõn chủ động đánh ra, bốp một tiếng, coi như đã vỗ tay thề ước với Miêu Nghị, chuyện này đã định như vậy.

Trong chớp nhoáng này, Tần Vi Vi ở trước mặt người ngoài luôn luôn tỏ vẻ lạnh lùng đột nhiên lộ ra hàm răng xinh đẹp, dịu dàng cười một tiếng.

Nụ cười này sáng chói xinh đẹp đủ để làm cho lòng người rung động, làm Miêu Nghị trong nháy mắt sửng sốt, phát hiện nữ nhân này cười lên thật xinh đẹp, bình thường gương mặt dựng lên như vậy thật là đáng tiếc.

Bất quá hắn cũng có thể hiểu được, đến địa vị như Tần Vi Vi không thể quá mức dịu hiền, bằng không sẽ tổn thương danh dự, nhất là nữ nhân, rất dễ dàng bị người coi thường, phải giữ vẻ nghiêm khắc trường kỳ mới có thể làm cho thủ hạ cảm thấy sợ.

Thấy hắn ngây ngốc nhìn mình chằm chằm, Tần Vi Vi nghe tim mình run lên, cố gắng che giấu cảm giác xấu hổ trong lòng, quay đầu lại nói với thị nữ thiếp thân mình:

- Bắt đầu từ hôm nay Miêu Nghị là bằng hữu của ta, sau này hắn tới Trấn Hải sơn không cần thông báo, có thể trực tiếp tới tìm ta.

- Dạ!

Hai nàng song song tiến lên, khom người hành lễ:

- Hồng Miên, Lục Liễu, ra mắt Miêu gia!

Xưng hô trong nháy mắt liền thay đổi, hơn nữa còn cao hơn một bậc.

Bất quá bỗng dưng được đưa lên cao như vậy, Miêu Nghị toát mồ hôi lạnh toàn thân, vội vàng chắp tay nói:

- Đại cô cô tiểu cô cô không nên như vậy.

Trong lòng cũng đang lẩm bẩm, nữ nhân này rốt cục đang giở trò quỷ gì…

Hai nàng che miệng cười nói:

- Miêu gia đã là bằng hữu sơn chủ, sau này lúc không có người ngoài, gọi chúng ta Hồng Miên Lục Liễu là được.

- Không dám!

Miêu Nghị chắp tay xấu hổ.

Ai ngờ Tần Vi Vi lại nhìn hắn nghiêm trang nói:

- Ngươi là vị bằng hữu đầu tiên của ta!

- Ặc... Thuộc hạ vì được yêu mà sợ hãi!

- Sau này lúc không có người ngoài chúng ta cũng không cần xưng hô cấp bậc trên dưới, như vậy quá xa lạ. ta gọi ngươi Miêu Nghị, ngươi cũng gọi tên ta, gọi ta... Vi Vi cũng được…

Vừa nói ra lời này, Tần Vi Vi cũng không nhịn được gò má ửng hồng, thật may là mặt không đổi sắc đã quen, rất giỏi che giấu.

Đây là chuyện gì vậy, gọi Vi Vi ư? Trời ơi, nàng tha cho ta đi! Miêu Nghị cơ mặt giật giật:

- Thuộc hạ...

Hiện tại hắn đã kiến thức cái gì gọi là độc, nhuyễn đao tuy mềm giết người còn ác độc hơn ngạnh đao cứng rắn. Trước kia còn cảm thấy nữ nhân này đầu óc tầm thường, nếu không nhờ may mắn có người cha tốt, e rằng… Bất quá hôm nay coi như là tâm phục khẩu phục.

- Ta muốn nói lúc không có người ngoài, chúng ta là bằng hữu. có thể gọi tên nhau.

Tần Vi Vi cải chính.

Dáng vẻ Miêu Nghị như vừa nuốt chửng một con ruồi, không biết nói gì đáp lại. Bất quá chuyện này không quan trọng, quan trọng chính là chuyện của mình, quan trọng chính là mình muốn cầu cạnh người, tức thì nhắm mắt nói:

- Tần... Tần Vi Vi, vậy chuyện của ta...

Vừa gọi tên nữ nhân này, Miêu Nghị lập tức cảm thấy không được tự nhiên, dường như mình có ý đồ gì với nàng vậy.

Đừng nói chính hắn, ngay cả Hồng Miên Lục Liễu cũng lộ vẻ cổ quái, dường như đang cố gắng nhịn cười.

Tần Vi Vi cũng nghe không được tự nhiên, cảm giác tên mình như là hòn đá cứng bay ra từ miệng Miêu Nghị. Nhưng tâm trạng nàng cũng vô cùng rạo rực, đá cứng rơi huống hồ cũng gây ra muôn ngàn gợn sóng, tự nhiên rạo rực.

- Nếu ngươi không bằng lòng thì thôi, nếu đổi ý có thể tới tìm ta bất cứ lúc nào, ta hết sức giúp ngươi giải quyết.

Tần đại sơn chủ đối với bằng hữu đầy nghĩa khí, ánh mắt nhìn về phía bằng hữu lấp lóe tinh quang.

Miêu Nghị như trút được gánh nặng, nhưng trong lòng thì bắt đầu suy nghĩ hỗn loạn, muốn suy đoán thử xem hôm nay đối phương diễn trò này là có ý gì.

Trong đầu thoáng qua các loại ý niệm trong nháy mắt, suy nghĩ đủ loại khả năng, thậm chí nghĩ tới không phải là nữ nhân này thích lão tử chứ?

Bất quá rất nhanh ý niệm này bị hắn loại bỏ.

Hắn vốn xuất thân là một cô nhi, chỉ là một tên đồ tể đầu đường xó chợ toàn thân dính đầy mỡ heo.

Từ nhỏ đến lớn, từ trước tới nay không có nữ nhân nào thích hắn, có mấy thiếu nữ lại thích tên đồ tể toàn thân dính đầy mỡ heo dơ dáy bẩn thỉu?! Có mấy gia đình chiêu con rể xuất thân cô nhi không có chỗ dựa, còn thêm hai đứa em phải nuôi?!

Từ nhỏ đến lớn không có nữ nhân nào thích hắn, chỉ có hắn thầm thích người khác.

Thầm thích nữ nhi lão Lý điếm đậu hủ, cầu hôn với người ta ngay cả bà mai cũng bị đánh đuổi ra ngoài.

Lúc bày hàng bán thịt ngoài đường, thấy cô nương xinh đẹp, hắn cũng nhìn chằm chằm khao khát, thế nhưng cô nương nhà người ta không muốn tới gần hàng thịt dơ dáy hôi hám, toàn là đi vòng tránh xa hắn.

Lúc ở cổ thành nhìn lên Hồng Trần Tiên Tử từ trên trời giáng xuống, dung nhan tuyệt xuất trần thoát tục thế kia có thể nói làm hắn trong nháy mắt tim đập thình thịch, trong nháy mắt khắc cốt ghi tâm. Thế nhưng ánh mắt người ta cũng chỉ thờ ơ quét qua người hắn một chút, coi hắn như con kiến, không thèm để ý tới hắn chút nào, làm sao có chuyện thích hắn, trong suy nghĩ của hắn nàng chính là tiên nữ hết sức cao xa mà mình không thể nào với tới.

Mặc dù lão Bạch đã từng vân đạm phong khinh nói cho hắn biết, ‘Rượu ngon giai nhân lúc nào cũng chờ sẵn, chỉ sợ lòng ai không biết tiến thủ, giậm chân tại chỗ không tiến lên. Nếu có hồng nhan không già, vậy sẽ đợi tới ngày ai kia làm mưa làm gió, sao lại có chuyện xa không thể với?’

Lúc ấy lời nói này đối với hắn có thể nói là chấn điếc tai, tiếng đại hồng chung bất quá cũng chỉ như vậy.

Nhưng cũng không sửa đổi được một sự thật, đúng là không có nữ nhân nào thích hắn, cảnh giới lão Bạch nói đó là đứng trên đỉnh phong, dùng thực lực chinh phục hết thảy.

Nếu nói có, có lẽ Thiên nhi và Tuyết nhi có thể coi như hợp, nhưng ai cũng biết rằng chuyện này lại khác.

Cho nên đối với Miêu Nghị sớm đã thành thói quen, thiếu ái tình đã quen, làm sao có nữ nhân thích mình.

Về phần Tần Vi Vi, hắn cho là lại càng không thể nào, Tần Vi Vi cao cao tại thượng, Tần Vi Vi chán ghét hắn, hắn vẫn nhớ, hắn cho đó là cảm giác chán ghét xem thường, bởi vì thân phận bối cảnh người ta.