Phi Thiên

Chương 239. Lợi ích thực tế

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Miêu Nghị cũng là nam nhân bình thường, Tần Vi Vi có nhan sắc xinh đẹp, thỉnh thoảng hắn đưa mắt liếc trộm, chưa chắc đã không tơ tưởng trong lòng.

Nhưng theo hắn nhận biết, nếu một người đã tới mức xem thường mình, sẽ không thể nào thật sự thích mình.

Huống chi chuyện ngày hôm nay hoàn toàn là quay ngoắt một trăm tám mươi độ, có vẻ không thể tưởng tượng được, nếu như điều này cũng có thể cho là người ta thích mình, như vậy rõ ràng là tự tác đa tình.

Cho nên ý niệm này cũng chỉ là thoáng qua trong đầu Miêu Nghị một cái, sau đó lập tức gạt sang bên. Hắn đã quen như vậy, không quen mơ tưởng viễn vông.

- Chuẩn bị một bàn rượu và thức ăn, ta cùng Miêu Nghị uống một chén.

Tần Vi Vi không biết hắn đang suy nghĩ gì, quay đầu lại căn dặn hai tên thị nữ sau lưng.

- Không cần, động chủ căn dặn một chuyện bảo thuộc hạ đi làm…

Miêu Nghị vội vàng tìm lý do từ chối, trước mắt không hiểu nổi tình huống, sợ ở lại sẽ rơi vào bẫy rập gì, hôm nay nữ nhân này không thể suy đoán làm cho hắn cảm thấy có vẻ sợ.

Diêm Tu có thể căn dặn hắn làm gì, tự nhiên Tần Vi Vi biết là hắn từ chối, nhưng nàng cũng không làm được chuyện mặt dày mày dạn, cho nên cuối cùng vẫn không thể giữ Miêu Nghị lại uống một chén, để cho hắn rời đi.

Vừa ra đại điện Trấn Hải sơn, Miêu Nghị vung tay lên:

- Đi!

Nguyên Phương và Lại Vũ Hàm chờ ở bên ngoài nhanh chóng theo hắn phóng người lên long câu, ba kỵ sĩ chạy đi nhanh như điện chớp.

Bây giờ Miêu Nghị hơi do dự không biết có nên đi xa hay không, có nên về Đông Lai động hay không. Nữ nhân kia không hiểu nổi, nói không chừng sẽ đâm sau lưng mình…

Tần Vi Vi đứng ở trước cửa sổ lầu các, gió nhẹ ngoài cửa sổ nhẹ nhàng thổi phất quần thường tuyết trắng dán sát người, làm nổi bật đường cong xinh đẹp của thân thể.

Ở chỗ này, tầm nhìn bị nóc đại điện che khuất, không thấy được quảng trường ngoài điện, bất quá có thể thấy vị trí sơn môn.

Thấy Miêu Nghị dẫn người nhanh chóng lao ra sơn môn, Tần Vi Vi nhìn theo bóng hắn thật lâu, sắc mặt trở nên hết sức dịu dàng, lộ ra vẻ khao khát ái tình đầu tiên.

Hồng Miên Lục Liễu bên cạnh thỉnh thoảng trao đổi ánh mắt với nhau, thông qua hôm nay rốt cục hai người đã xác định được ý trung nhân của Tần Vi Vi, nếu không phải, Tần Vi Vi tuyệt sẽ không làm như vậy

Chẳng qua là có một điểm không nghĩ ra, không ngờ Tần Vi Vi lại nghĩ ra chiêu kết bằng hữu này để dũng cảm tiến tới một bước, trước đó nàng cũng không hề nói trước với hai người.

Hai nàng trao đổi ánh mắt với nhau cười thầm, phát hiện trong tay nắm quyền theo đuổi nam nhân thật là thuận tiện, hai người cho rằng Tần Vi Vi nên làm như vậy từ sớm, có quyền không nên lãng phí mới phải.

Bất quá hai người hiểu rất rõ Tần Vi Vi, biết với tính cách nàng có thể làm được bước này đã là chuyện động trời, đi được bước này đã phải lấy hết tất cả can đảm mới có thể làm được.

Suy đoán cũng chỉ có ngụy trang làm bằng hữu có điều che giấu mới có thể lấy hết can đảm nói ra, nếu không với tính kiêu ngạo của nàng thật sự khó lòng mở miệng cầu xin bất cứ chuyện gì.

Hai người sẽ làm gì vậy không thể nhìn ra, dưới tình huống Miêu Nghị vẫn chưa có điều bày tỏ, hai người ngàn vạn lần không thể vạch trần. Nếu không lòng tự ái Tần Vi Vi không phải là đùa giỡn, chắc chắn phải lùi lại.

Chuyện khiến cho Hồng Miên Lục Liễu thắc mắc là, Miêu Nghị có thể có điều bày tỏ đối với Tần Vi Vi hay không. Người ngoài cuộc sáng suốt hơn, hai nàng vẫn có thể nhìn ra Miêu Nghị vẫn duy trì khoảng cách với Tần Vi Vi, hoặc nói là còn duy trì cảnh giác, không biết tên này tương lai có trở thành nam chủ nhân mà hai nàng phải phục vụ hay không…

-----------

Ba người Miêu Nghị chạy một mạch không ngừng vó ra khỏi cảnh nội Nam Tuyên phủ, với cước lực cường hãn của long câu, chạy ước chừng hai ngày rốt cục chui vào một tòa thâm sơn hoang vắng không có người ở.

Vượt núi băng đèo, nhảy qua sông chui qua cốc, chỉ thấy dãy núi phía trước có một mảnh kiến trúc bố trí quy tắc chập chùng chiếm cứ.

Vật cỡi ba người dừng lại thở hồng hộc, Nguyên Phương phất tay chỉ:

- Mời Đại nhân xem, đó chính là Lam Ngọc môn ta.

Sau khi Miêu Nghị nhìn qua bèn quay đầu nhìn tả hữu cười nói:

- Mạo muội quấy rầy quý môn, sẽ không đường đột chứ?

Lại Vũ Hàm đáp:

- Đại nhân chớ lo, chúng ta đã báo trước cho sư tôn.

Miêu Nghị gật đầu một cái:

- Đã lâu không gặp Hồng trưởng lão, cũng cảm thấy mong đợi.

- Đại nhân, hai sư huynh đệ ta có một chuyện muốn kính xin Đại nhân tương trợ!

Nguyên Phương đột nhiên cùng Lại Vũ Hàm song song nhảy xuống long câu, đối mặt Miêu Nghị chắp tay cầu xin.

Hai người tỏ ra khác lạ như vậy khiến cho Miêu Nghị ngây người:

- Chuyện gì vậy?

Hai người nhìn nhau, rốt cục Nguyên Phương ôm quyền nói:

- Đại nhân, năm xưa phủ chủ đánh một trận với Chương Đức Thành, Lam Ngọc môn ta không thể xuất thủ tương trợ. Trong đó thật ra thì có phần là do sư tôn tự tiện chủ trương, rốt cục làm hư chuyện Lam Ngọc môn, chọc cho chưởng môn tức giận, đồng môn cũng có nhiều câu oán hận đối với sư tôn. Hôm nay sư tôn ở trong môn vô cùng chật vật, sư huynh đệ ta trở lại, tự nhiên phải chia sẻ gánh nặng với sư tôn…

- Thì ra là như vậy, ta vẫn không hiểu lúc trước Lam Ngọc môn đã xảy ra chuyện gì.

Miêu Nghị chợt hiểu ra, kỳ quái nói:

- Ta có thể giúp được gì?

- Đại nhân, bởi vì bọn sư huynh đệ ta ra sức dưới quyền Đại nhân, đây cũng là chuyện mà sư tôn chúng ta làm tốt nhất cho Lam Ngọc môn cho tới hôm nay, những quyền lợi khác cơ hồ bị tước đoạt hầu như không còn. Mặc dù như thế, sư tôn ở Lam Ngọc môn cũng hết sức ủng hộ Đại nhân, bằng không lúc trước sư tôn đã không để cho hai mươi tên đệ tử tinh anh ra sức dưới quyền một động phủ nho nhỏ như Đông Lai động.

Nói tới chỗ này, Nguyên Phương có vẻ do dự, tựa hồ không biết có nên nói tiếp hay không.

Miêu Nghị gật đầu nói:

- Hai người các ngươi từng theo ta vào sinh ra tử, có lời gì cứ nói đừng ngại, cần gì ấp a ấp úng!

- Dạ!

Nguyên Phương ôm quyền nói:

- Đại nhân tới Lam Ngọc môn lần này, sợ là có người sẽ nhân cơ hội tước đoạt chút quyền lợi cuối cùng của sư tôn. Một khi sư tôn hoàn toàn mất đi quyền lực ở Lam Ngọc môn, sau này bọn sư huynh đệ ta cũng khó tránh khỏi dính líu. Sau này nếu còn muốn đạt được công pháp tu luyện tiếp theo, nhất định sẽ có người cản trở, chỉ có thể phản bội sư phó cầu xin người khác, danh tiếng đại nghịch bất đạo như vậy, bọn ta không gánh vác nổi!

Miêu Nghị sửng sốt, nghi ngờ hỏi lại:

- Phải chăng là muốn ta không để ý tới những người khác, chỉ liên lạc với sư phó của các ngươi thôi?

- Đại nhân minh giám, chính là ý này!

Nguyên Phương gật đầu.

Thật ra thì đây không phải ý của riêng lão, mà là sau khi biết được Miêu Nghị muốn tới Lam Ngọc môn, lão lập tức đưa tin cho Hồng Trường Hải, vì vậy mới nhận được mệnh lệnh của Hồng Trường Hải.

Hồng Trường Hải đúng là gấp gáp, Miêu Nghị ngươi không có chuyện gì chạy tới Lam Ngọc môn làm gì? Ta đã nói là Miêu Nghị ngươi chỉ muốn liên lạc với một mình ta, lúc này ngươi tới sẽ hoàn toàn lộ tẩy. Lúc ấy sẽ bị hoàn toàn chèn ép qua một bên, không còn làm gì được nữa, tự nhiên cũng không được tiếp tục hưởng tài nguyên tu hành trong môn, chỉ có thể dưỡng già chờ chết.

Tới tuổi như Hồng Trường Hải rồi, nếu không có tài nguyên tu hành giữ vững tiến độ tu vi nhất định, vậy tuổi thọ cũng sẽ kết thúc rất nhanh.

Thử hỏi dưới tình huống như vậy có thể nào không gấp gáp, tự nhiên muốn đồ đệ mình bằng bất cứ giá nào cũng phải giải quyết bên Miêu Nghị.

- Chuyện này…

Miêu Nghị có vẻ hơi khó xử, suy nghĩ một lúc không thể không nói thẳng ra:

- Ta hiểu tâm ý hai người các ngươi, nhưng nếu sư phó của các ngươi đã thất thế ở Lam Ngọc môn, không cách nào vận dụng tài nguyên Lam Ngọc môn, sau này làm sao có thể hợp tác với nhau được nữa?

Đây là vấn đề rất thực tế, hắn không xem bọn Lại Vũ Hàm như người ngoài, cho nên nhất định phải hỏi cho rõ ràng chuyện này.

Quan hệ giữa ta và sư phó Hồng Trường Hải các ngươi còn chưa tốt đến mức phải buông tha ích lợi của ta, các ngươi cho rằng lần này ta chạy tới Lam Ngọc môn là du sơn ngoạn thủy sao? Ta muốn Lam Ngọc môn các ngươi giúp ta làm việc, nếu không ta cần gì từ xa chạy tới?

Nguyên Phương đáp:

- Thuộc hạ hiểu! Bất quá Đại nhân quá lo lắng, đổi lại là người bình thường bảo Lam Ngọc môn bỏ ra giá cao như vậy rước lấy chúng giận, chỉ sợ cũng có thể bị xử tử. Sư tôn còn có thể bảo vệ một chút quyền lợi trên tay tự nhiên có chỗ dựa, thái thượng trưởng lão duy nhất của Lam Ngọc môn ta chính là sư tổ ta! Chỉ cần Đại nhân phối hợp trong chuyện này, sư tôn vẫn có thể nghĩ biện pháp không làm cho Đại nhân thất vọng, nếu không làm được, Đại nhân hãy tính toán khác cũng không muộn!

Lam Ngọc môn không được coi là đại môn phái, nhiều lắm có thể coi là môn phái trung hạ lưu, Miêu Nghị đã từng nghe nói qua vị thái thượng trưởng lão Lam Ngọc môn này, là trấn sơn trưởng lão Lam Ngọc môn lớp trên còn sống, nghe nói có tu vi Hồng Liên tam phẩm, còn cao hơn chưởng môn Lam Ngọc môn hai cấp, không nghĩ tới là sư phó Hồng Trường Hải.

- Như vậy sao?!

Miêu Nghị khẽ vuốt cằm, nghĩ thầm như vậy cũng không phải là không thể.

Thấy hắn do dự, không biết tâm ý hắn như thế nào, sư huynh đệ hai người nhìn nhau, đột nhiên cùng nhau giũ vạt trường bào, đối mặt Miêu Nghị ngồi trên long câu quỳ một chân xuống đất ôm quyền nói:

- Kính xin Đại nhân thành toàn! Nếu có thể giúp sư tôn vượt qua cửa ải này, hai sư huynh đệ ta nguyện vào dầu sôi lửa bỏng chẳng dám từ nan vì Đại nhân!

- Thôi được, nể tình các ngươi tôn sư trọng đạo như vậy, ta cũng không thể nào từ chối.

Miêu Nghị giơ tay lên đỡ hờ nói:

- Tất cả đứng lên đi!

- Tạ Đại nhân thành toàn!

Hai người nhất thời thở phào nhẹ nhõm đứng lên, cuối cùng có thể ăn nói với sư tôn rồi.

Ba người tiếp tục điều khiển long câu đi về phía trước, rất nhanh trong hoang sơn dã lĩnh đột nhiên cho người ta cảm giác liễu ám hoa minh trống trải sáng sủa, một con đường bằng đá bằng phẳng có vẻ cổ xưa xuất hiện trước mặt, hai bên cổ mộc che trời.

Trước cổng sơn môn cổ kính đã có một đám người đứng nghênh đón, cổng sơn môn là một khối lam ngọc khổng lồ điêu khắc mà thành, trên có ba chữ to Lam Ngọc môn.

Tới chỗ này không tiện tiến thêm nữa, bằng không chính là không coi Lam Ngọc môn người ta ra gì. Miêu Nghị khẽ giơ tay, ba người đều giảm chậm lại tốc độ vật cỡi, tiếng vó long câu gõ trên mặt đường đá nghe lộp cộp giòn tan.

Hai bên bắt đầu xuất hiện cây hoa hòe, cánh hoa từng mảnh phiêu linh như tuyết.

Nói thật, bàn về vẻ đẹp sơn thanh thủy tú, Miêu Nghị xem qua sơ lược phát hiện toàn bộ khu vực mà Lam Ngọc môn chiếm cứ chưa chắc đã đẹp hơn Đông Lai động của hắn. Chẳng qua là nơi này đã trải qua nhân công xử lý, khiến cho hoàn cảnh trở nên hết sức tao nhã.

Bất quá chuyện này cũng có thể hiểu được, chung linh địa tú danh sơn đại xuyên trong thiên hạ cơ hồ bị các lộ cung điện động phủ chiếm hết, môn phái nhỏ giống như Lam Ngọc môn cũng mất đi quyền chọn lựa.

Miêu Nghị đưa mắt lướt nhìn qua đám người đang đứng dưới cổng sơn môn chờ nghênh đón, quả nhiên thấy được Hồng Trường Hải Hồng trưởng lão ở trong đó, bất quá cũng chỉ là dẫn hai tên đệ tử đứng phía sau cùng đám người. Lão này nghe nói có địa vị chỉ kém chưởng môn Lam Ngọc môn, hiện tại lại đứng cuối hàng như vậy có thể thấy được quả thật đã thất thế.

Ngược lại người cầm đầu đứng trước ba lão già, sắc mặt đỏ thắm hạc phát đồng nhan, khí thế vượt qua những người khác.

Mượn cơ hội tốc độ chậm lại, Miêu Nghị âm thầm truyền âm hỏi thăm:

- Người cầm đầu là ai?

- Người bên trái tên là Chiêm Lập Tùng, người bên phải tên Đường Việt, người cầm đầu tên là Đồng Nhân Mỹ, đều là trưởng lão bản môn, hôm nay chính là Đồng trưởng lão tiếp nhận đại quyền của sư tôn trong môn.

Nguyên Phương nhanh chóng truyền âm trả lời.

Đồng Nhân Mỹ? Miêu Nghị theo bản năng quay đầu lại liếc nhìn Lại Vũ Hàm, phát hiện các Đại lão gia Lam Ngọc môn này lại lấy tên nữ nhân.

Lúc còn cách cổng sơn môn chừng năm sáu trượng, vì tỏ vẻ tôn kính đối với Lam Ngọc môn, Miêu Nghị phất tay dừng lại, ba người nhảy xuống long câu.

Hắn cũng hiểu, nhiều trưởng lão như vậy chạy đến đích thân nghênh đón không phải là vì tu vi của hắn, mà là bởi vì thân phận hắn.

Làm một phép so sánh, ở giới tu hành, Lam Ngọc môn cũng giống như thôn phu sơn dã nơi thế tục, mà Miêu Nghị có thể coi như quan phủ quan viên thế tục, dù chức vị thấp nhưng thân phận cũng cao hơn. Quan viên tới, dĩ nhiên là hương dân sơn dã phải ra đường nghênh đón.

Miêu Nghị cũng không tiện làm quá mức, đầu tiên là trên danh nghĩa hắn đã bị cách chức làm mã thừa, tiếp theo là lần này tới muốn cầu cạnh người ta.

Mà mặc dù Lam Ngọc môn phái nhiều trưởng lão như vậy ra nghênh tiếp, nhưng cũng không tiện hạ mình quá mức, thấy Miêu Nghị thức thời, mọi người tươi cười đi ra khỏi cổng sơn môn tiến lên đón.

Lúc này Hồng Trường Hải ở phía sau đã nhìn về phía hai vị ái đồ mình, Nguyên Phương và Lại Vũ Hàm cùng nháy mắt âm thầm gật đầu, tỏ vẻ đã làm xong chuyện.

Hồng Trường Hải nhất thời thở phào nhẹ nhõm, nhìn hai tên đệ tử với ánh mắt khen ngợi, dường như đang khen bọn họ đã không làm cho mình thất vọng.

- Phải chăng là Đông Lai động Miêu động chủ?

Đồng Nhân Mỹ Đồng trưởng lão đã chắp tay hỏi thăm trước.

Miêu Nghị chắp tay tự giễu nói:

- Động chủ Đông Lai động không tới, cũng chỉ có một mã thừa, làm cho chư vị thất vọng.

Đồng Nhân Mỹ lập tức cười ha hả, mọi người nghe vậy cũng cười theo, phát hiện vị này thật đúng là thú vị. Tự nhiên mọi người thừa biết Miêu Nghị mới là gia chủ chân chính của Đông Lai động, lời này của hắn chỉ là nói đùa, không thể cho là thật.