Phi Thiên

Chương 240. Lôi kéo

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Mọi người gặp mặt lần đầu, mở màn đùa vui đã khiến cho tâm trạng của cả hai bên buông lỏng, không khó giao thiệp với nhau.

Dưới tàng cây hòe mát mẻ, không khí rất tốt, phong cảnh xinh đẹp, mọi người có cảm giác như mới gặp đã thân.

Đương nhiên đây chỉ là ứng đối qua loa ngoài mặt, nếu thật sự mới gặp đã thân mới là chuyện lạ.

- Tệ nhân Đồng Nhân Mỹ, là…

Đồng Nhân Mỹ đang muốn tự giới thiệu mình chính là tọa đường trưởng lão Lam Ngọc môn.

Ai ngờ Miêu Nghị nhìn mọi người chắp tay một cái lại bỏ qua không thèm để ý tới lão, lại nhìn Hồng Trường Hải cười ha hả nói:

- Hồng trưởng lão, rốt cục lại gặp mặt, Miêu Nghị đặc biệt tới bái phỏng, vì sao núp ở phía sau như vậy, chẳng lẽ Miêu mỗ có chỗ nào đắc tội?

Hiện trường yên tĩnh, ánh mắt của tất cả người Lam Ngọc môn nhìn về phía Đồng Nhân Mỹ. Đồng Nhân Mỹ đang ôm quyền giống như con vịt bị bóp cổ, câu nói kế tiếp chưa nói ra miệng, phát hiện mình lại bị Miêu Nghị làm như không thấy, sắc mặt sa sầm, cực kỳ lúng túng buông hai tay xuống.

Bất quá sắc mặt lão rất nhanh khôi phục bình thường, còn lộ vẻ vui vẻ nghiêng người nhường đường, để cho Miêu Nghị tiến tới gặp mặt hàn huyên với Hồng Trường Hải ở phía sau.

Chiêm Lập Tùng bên cạnh lặng lẽ truyền âm với Đồng Nhân Mỹ:

- Người này quá mức vô lễ, bất quá là một mã thừa nho nhỏ, hắn tự cho mình là ai chứ, dám không nể mặt sư huynh…

- Không sao, có thể hắn còn chưa biết thân phận của ta.

Đồng Nhân Mỹ tỏ vẻ rộng lượng.

Miêu Nghị chủ động nắm tay Hồng Trường Hải nói cười vui vẻ, đối với người bên cạnh có thể nói là làm như không thấy.

Cuối cùng vẫn là Hồng Trường Hải chủ động giới thiệu bọn Đồng Nhân Mỹ cho Miêu Nghị, Miêu Nghị nghe vậy kinh hãi nói:

- Hồng trưởng lão, tọa đường trưởng lão Lam Ngọc môn không phải là lão sao?

- Năng lực Hồng mỗ có hạn.

Hồng trưởng lão lộ vẻ xấu hổ.

- Đồng trưởng lão Đại nhân không chấp nhất tiểu nhân, thứ cho Miêu mỗ mới vừa rồi không biết, cho nên đắc tội!

Miêu Nghị vội vàng hành lễ xin lỗi.

Thật ra hắn cố ý làm như vậy, không phải chỉ đơn thuần là nể mặt Hồng Trường Hải, mà là nơi này có quá nhiều người tu vi cao hơn hắn. Hắn chỉ muốn cho mọi người hiểu, tu vi các ngươi cao hơn nữa cũng bằng vô dụng, ta cũng không coi các ngươi ra gì.

Có lúc cần phải tỏ ra tự cao tự đại, nếu không một mình đi tới nơi này hạ mình quá mức sẽ khiến cho mọi người cảm thấy bất quá mình chỉ có như vậy, hết thảy sẽ không coi mình ra gì.

Có những trường hợp chính là như vậy.

Khí thế hắn mạnh mẽ như vậy, cho dù là người ta không vui nhưng cũng có thể bỏ qua. Bởi vì đã biết hắn không coi mọi người ra gì, nếu ai dám buông lời mạo phạm sợ rằng hắn sẽ nổi trận lôi đình, lúc ấy làm cho mọi người đều không xuống đài được.

Nếu hắn lui một bước, người ta sẽ cho rằng hắn biết thân biết phận, tự nhiên sẽ lấn tới một bước, e rằng chưa chắc sẽ khách sáo với hắn, nói trắng ra lúc ấy sẽ khi dễ hắn.

Làm như hiện tại, mặc dù đa số người không thích Miêu Nghị nhưng vẫn sẽ tự an ủi ở trong lòng, không so đo với loại người như vậy, nhưng ngoài mặt vẫn phải chắp tay hành lễ với hắn.

- Đại nhân khách sáo!

Đồng trưởng lão xoay người, đưa tay ra mời:

- Nghe nói Đại nhân tới đây, chưởng môn đã xuất quan, mời!

- Đồng trưởng lão mời!

Miêu Nghị khách sáo đáp lại, đi theo bên cạnh.

Người Lam Ngọc môn hai bên tách ra nhường đường, đi theo hai người leo lên thềm đá từng bước một, vểnh tai lắng nghe hai người trước mặt cười nói.

Leo lên bậc thềm thật dài tới một dãy tường ngăn bao quanh, vượt qua tường lại là bậc thềm thật dài, cuối cùng mới nhìn thấy đại điện Lam Ngọc môn sau một mảnh đất trống trải.

Mọi người tới dưới bậc thềm đại điện, phần lớn chủ động đứng lại, còn lại một ít người có tư cách đăng đường nhập thất đi tiếp.

Bước vào bên trong cửa điện, chỉ thấy bên dưới pho tượng tổ sư gia Lam Ngọc môn có một chiếc ghế trống, có lẽ là ghế chưởng môn, bất quá chưởng môn còn chưa tới.

Miêu Nghị cũng có thể hiểu được chuyện này, chưởng môn người ta đại biểu mặt mũi của Lam Ngọc môn, phái trưởng lão phía dưới nghênh đón mình đã coi như là hết sức nể mặt. Nếu đường đường chưởng môn ngồi ở đây chờ đợi một mã thừa như hắn là chuyện không có khả năng, Miêu Nghị còn chưa có tư cách này.

Chỉ sợ sơn chủ Trấn Hải sơn Tần Vi Vi tới cũng là như vậy, suy đoán cũng chỉ có Dương Khánh tới mới có thể khiến cho chưởng môn Lam Ngọc môn đích thân ra đón.

Đệ tử Lam Ngọc môn vào điện đầu tiên vẻ mặt trang nghiêm cúi người hành lễ trước tổ sư gia, Miêu Nghị không cúi người chào, nhưng cũng liên tục chắp tay xá ba cái tỏ vẻ tôn kính.

Kế tiếp chính là chờ, chờ không bao lâu, một đồng tử lộ diện từ cửa hông sau điện, thanh âm trong trẻo:

- Chưởng môn pháp giá đáo!

Mọi người cùng kêu lên:

- Cung nghênh chưởng môn!

Lần này Miêu Nghị không cần hô theo.

Sau đó một nam tử trung niên thân mặc huyền y, đầu đội lễ quan hiện thân, chính là chưởng môn Lam Ngọc môn Phong Hải.

Thoạt nhìn Phong Hải trẻ tuổi hơn các trưởng lão nhiều, bất quá tu vi ngược lại cao hơn các trưởng lão, khí độ cũng bất phàm, đi lên ghế ngồi xuống, hai vị đồng tử đứng hầu hai bên.

Phong Hải Ngồi xuống ánh mắt lấp lánh hữu thần nhìn về phía Miêu Nghị, hắn chắp tay nói:

- Miêu Nghị ra mắt Phong chưởng môn.

Phong Hải cười nói:

- Đại nhân đường dài bôn ba cực khổ, mời ngồi!

Lập tức có đệ tử Lam Ngọc môn dời tới một cái ghế để bên dưới, mời Miêu Nghị ngồi xuống, những người khác ở trong đại điện không có tư cách ngồi, Miêu Nghị có tư cách không phải là bởi vì thực lực của hắn, mà là tôn trọng chỗ dựa của hắn, không thể để cho hắn đứng mà nói chuyện được.

- Không biết Đại nhân quang lâm Lam Ngọc môn ta vì chuyện gì?

Phong Hải hỏi.

- Chuyện này…

Miêu Nghị nhìn mọi người xung quanh, chuyện của mình cũng không tiện nói trước mặt mọi người, bèn đáp:

- Một chút chuyện riêng muốn quấy rầy Hồng trưởng lão, không ngờ kinh động tới pháp giá Phong chưởng môn, vô cùng có lỗi.

Mọi người lập tức hiểu là không tiện nói công khai, ánh mắt Phong Hải dừng ở Hồng Trường Hải một chút, cũng không hỏi nhiều.

Kế tiếp cũng chỉ tùy tiện khách sáo đôi câu, muốn cho Phong Hải một chưởng môn tôn sư bồi tiếp Miêu Nghị chỉ là một mã thừa nho nhỏ thân thiết hơn đó là không thể nào, đúng là Miêu Nghị còn chưa có thực lực đó, người ta đi ra cũng chỉ là biểu đạt ý tôn trọng quan viên như hắn mà thôi.

Sau khi Phong Hải căn dặn Đồng Nhân Mỹ chiêu đãi khách quý cho tử tế, bèn rời đi dưới sự cung tiễn của mọi người.

Hồng Trường Hải trong đại điện cung tiễn cơ mặt giật giật, Miêu Nghị đã nói có chuyện riêng muốn thương lượng với mình, nhưng chưởng môn lại lệnh cho Đồng Nhân Mỹ chiêu đãi…

Đường đường Lam Ngọc môn tự nhiên không thiếu biệt viện chiêu đãi khách nhân, Đồng Nhân Mỹ đích thân bồi tiếp Miêu Nghị vào ở biệt viện.

Đại viện tường cao, cổ thụ sum suê, tiểu kiều nước chảy, giả sơn non bộ, đình đài thủy tạ, phong cảnh thanh u. Tuy nhỏ nhưng hết sức đầy đủ, là một nơi yên tĩnh thanh nhã, dùng để chiêu đãi khách nhân là cực kỳ thích hợp.

Đồng Nhân Mỹ đích thân đưa Miêu Nghị đi thăm một vòng một biệt viện hoàn cảnh ưu nhã, nói:

- Không thể so với đất chung linh địa tú Đông Lai động trấn giữ, chiêu đãi không chu toàn, mong rằng Đại nhân không lấy làm phiền lòng.

Miêu Nghị lắc đầu nói:

- Đồng trưởng lão nói quá lời, tuy rằng hoàn cảnh Đông Lai động tốt thật nhưng trải qua chiến loạn liên miên, không được thanh nhã cổ kính như nơi này.

Hắn nói như vậy không phải là lời khách sáo, Đông Lai động và các lộ động phủ chém giết không ngừng, liên tục bị tàn phá, đúng là không được cổ kính như vậy. Tỷ như cổ mộc trăm năm, Đông Lai động không hề có, chỉ có thể trồng một ít hoa cỏ các loại trang trí, đây chính là chênh lệch về độ thâm sâu, cho dù là có tiền cũng không mua được.

- Nói đến trải qua chiến loạn, Đồng mỗ ở Lam Ngọc môn cũng có nghe thấy sự tích Đại nhân dẫn dắt thuộc hạ dưới quyền nhiều lần khuất nhục cường địch, Đại nhân có thể nói là tuổi trẻ tài cao, ngày sau tiền đồ bất khả hạn lượng.

- May mắn mà thôi, cũng nhờ có đệ tử Lam Ngọc môn liều mình tương trợ, nếu Miêu mỗ thật có ngày tiền đồ bất khả hạn lượng, nhất định không quên công sức của Lam Ngọc môn.

Hai người đứng trong sân tâng bốc lẫn nhau một phen, sau khi vào phòng khách ngồi xuống, rốt cục Đồng Nhân Mỹ nói vào chính đề:

- Mới vừa rồi trong đại điện nghe nói Đại nhân nói có chuyện riêng tới đây, chẳng hay có chỗ nào cần Đồng mỗ ra sức hay không?

Miêu Nghị buồn cười trong lòng, không biết là chỗ dựa của mình hùng mạnh hay quả thật mình vô cùng lợi hại, lại có người không kịp chờ đợi muốn gạt Hồng Trường Hải sang bên, tranh nhau ra sức cho hắn.

Đương nhiên hắn không cho rằng mình ghê gớm, chỉ cho là chỗ dựa của mình hùng mạnh mà thôi.

Cho dù là hùng mạnh đến mấy nhưng hắn cũng chỉ là một mã thừa, sở dĩ như vậy chỉ vì có quan hệ lớn lao với Hồng Trường Hải. Hồng Trường Hải vì tự vệ, có thể nói tâng bốc Miêu Nghị lên tận mây xanh, làm như hắn có giá trị lợi dụng tày trời.

Không có cách nào, nếu như Miêu Nghị mất đi giá trị lợi dụng, cho dù là Hồng Trường Hải lôi kéo được hắn cũng không ai thèm để ý.

Mà từ tin tức những đệ tử Lam Ngọc môn khác hai phủ truyền đến, vị tiền động chủ Đông Lai động này cũng rất là lợi hại.

Trong lúc Dương Khánh nguy cấp, tên này Bắc chiến Chương Đức Thành, một người một long câu đánh vào xông ra giữa vòng vây một hai trăm người, cứu được nữ nhi Dương Khánh. Sau đó Nam chống lại quân Lưu Cảnh Thiên đánh tới, khiến cho đối phương phải gãy giáo quay về, thậm chí giết chết sơn chủ Quy Nghĩa sơn Tô Bưu, chỉ là một động chủ nho nhỏ nhưng lập nên chiến công hiển hách ở cả hai phủ.

Thứ người như thế nếu không có gì bất ngờ xảy ra, sớm muộn gì cũng sẽ thăng tiến, nếu không chính là bất công.

Càng cường hãn hơn nữa chính là, tên này còn dám dẫn dắt nhân mã một động tập kích sơn chủ Thiếu Thái sơn Hùng Khiếu, vô cùng nổi bật trong cả hai phủ.

Về phần nói cái gì chọc giận Dương Khánh, Lam Ngọc môn không tin. Lúc trước còn hợp tác với Dương Khánh, Lam Ngọc môn cũng biết tên này rất được Dương Khánh coi trọng, có thể lấy tu vi Bạch Liên nhất phẩm làm lên động chủ, có thể nói là tâm phúc của Dương Khánh.

Từ khi hắn bị cách chức làm mã thừa, lại để Diêm Tu làm động chủ Đông Lai động, vẫn để cho quyền lợi Đông Lai động nằm trong tay tên này, ngoài mặt là Dương Khánh thiên vị Hùng Khiếu xử lý tên này, bất quá Lam Ngọc môn dám khẳng định trong lòng Dương Khánh, chắc chắn Hùng Khiếu còn không bằng Miêu Nghị.

Cho nên Lam Ngọc môn kết luận tên này được phục chức cũng chỉ là chuyện sớm muộn, đến khi tu vi hắn thăng tiến, trở thành sơn chủ một sơn có lẽ cũng chỉ trong vòng trăm năm.

Mà cơ hồ toàn bộ nhân mã dưới tay hắn là đệ tử Lam Ngọc môn, hơn nữa toàn bộ là đệ tử nhất mạch Hồng Trường Hải, một khi Miêu Nghị trở thành sơn chủ sẽ có nghĩa thế nào? Có nghĩa không có người nào khác có thể dùng được, đến lúc đó vinh thăng sơn chủ phần lớn các lộ động chủ dưới quyền sẽ do đệ tử Hồng Trường Hải đảm nhiệm.

Hôm nay có thể nói là xưa khác nay khác, Dương Khánh đã không còn chịu Lam Ngọc môn kiềm chế, hẳn là đến lúc đó Dương Khánh cũng sẽ không ngăn trở quá mức.

Chuyện này cũng có nghĩa là đến lúc đó đệ tử Hồng Trường Hải sẽ nắm giữ lãnh địa trên trăm vạn tín đồ, có thể cung cấp tiện lợi cho Lam Ngọc môn cực lớn. Tỷ dụ như mở ra buôn bán cho Lam Ngọc môn bên trong lãnh địa, là có thể mang tới một số lợi nhuận không nhỏ cho bản môn.

Đến lúc đó toàn bộ Lam Ngọc môn phải nể mặt Hồng Trường Hải, nếu không Hồng Trường Hải mất hứng là có thể lệnh cho đệ tử cản trở từ bên trong, chắc chắn đến lúc ấy lão sẽ được đệ tử đề cử phục chức trở lại.

Ích lợi khổng lồ như vậy, vị trưởng lão nào của Lam Ngọc môn mà không thèm chảy nước dãi. Đương nhiên Đồng Nhân Mỹ không muốn để cho Hồng Trường Hải được như ý, cái ghế tọa đường trưởng lão đã giành được làm sao có chuyện nhường ra một cách dễ dàng.

Bất quá Miêu Nghị đã đáp ứng Nguyên Phương và Lại Vũ Hàm, tự nhiên là sẽ không dễ dàng để cho hai tên thủ hạ thất vọng, hắn vẫn có chữ tín với người của mình.

Nhưng hắn cũng không phải kém cỏi bất tài, có thể tới được địa vị như hôm nay cũng không phải là toàn dựa vào vận may, dám đơn độc tới đây tự nhiên có tính toán của mình, cho nên cũng sẽ không cương quyết từ chối.

- Chỉ là chuyện nhỏ nào dám làm phiền Đồng trưởng lão! Ha ha, ngựa không ngừng vó chạy hai ngày cảm thấy hơi mệt rồi...

Miêu Nghị cười ha hả bưng trà nhấp một miếng.

Đây là bưng trà tiễn khách, Chiêm Lập Tùng và Đường Việt ngồi bên cạnh bồi tiếp sắc mặt trầm xuống, lạnh lùng nhìn chằm chằm Miêu Nghị.

Đồng Nhân Mỹ cũng liếc Miêu Nghị một cái, bất quá cũng không ép quá mức, thật sự không thích hợp tỏ thái độ bức người, lúc này đứng lên cười nói:

- Đại nhân bôn ba mệt nhọc, mời nghỉ ngơi trước, sau sẽ mờ tiệc tẩy trần cho Đại nhân, chúng ta không quấy rầy nữa.

Miêu Nghị đứng dậy cười nói:

- Không tiễn!

Hai bên chắp tay từ giả, lúc Đồng Nhân Mỹ dẫn hai vị trưởng lão đi ra phòng khách, liếc nhìn đồng tử đứng thẳng ngoài cửa chờ lệnh, khẽ cau mày.

Sau khi ba người rời đi biệt viện, Đồng Nhân Mỹ giậm chân, quay đầu lại hỏi Đường Việt:

- Sư đệ, vì sao lại an bài hai tên đồng tử phục vụ Miêu Nghị?

Đường Việt ngạc nhiên:

- Sư huynh, bình thường có khách tới chơi vẫn là an bài như vậy kia mà?

Chiêm Lập Tùng cũng gật đầu nói:

- Không sai, khách nhân thông thường không thích tiết lộ riêng tư của mình ra ngoài, cho nên an bài hai tên đồng tử không có tu vi gì là có thể làm cho khách nhân yên tâm nhất, khách nhân cũng thích.

- Hắn giống như khách nhân thông thường sao?

Đồng Nhân Mỹ hỏi ngược một câu, khoát tay áo một cái nói:

- Không giống, loại người thuộc tầng lớp quan viên này khác với đám tu sĩ trong môn phái như chúng ta, bên cạnh thường có mỹ thiếp thị tẩm, cho hai đồng tử hầu hạ chưa chắc hợp ý hắn.