Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hai vị sư đệ hết sức ngạc nhiên, trong Lam Ngọc môn này hoặc là đệ tử bản môn, hoặc chính là gia quyến bản môn, cũng coi là danh môn chính phái, cũng không phải là chốn hoa tường liễu ngõ, lấy đâu ra mỹ nhân thị tẩm cho người ta? Chẳng lẽ bây giờ phải cho người cỡi long câu rời núi, chạy tới thanh lâu trong thành tìm hai kỹ nữ về sao?!
Vậy chắc chắn không được, mang nữ tử thanh lâu về sẽ làm điếm nhục môn phong, truyền ra ngoài sẽ có phiền phức lớn. Hơn nữa dưới tay người ta có mười vạn tín đồ, có lẽ muốn mỹ nữ chỉ cần một câu nói, chưa chắc gì để ý tới nữ tử thanh lâu, cần gì ra sức làm chuyện vô bổ như vậy?!
Thấy hai người vẫn không hiểu ý của mình, Đồng Nhân Mỹ lại nhắc nhở:
- Đi tìm hai nữ đệ tử trẻ tuổi dung mạo xinh đẹp đến đây đi.
- Chuyện này…
Đường Việt trong nháy mắt toát mồ hôi lạnh, đây không phải làm khó người sao:
- Sư huynh, để cho nữ đệ tử bản môn đi tiếp khách, chuyện này có thích hợp chăng?! Chỉ sợ những nữ đệ tử kia cũng không bằng lòng làm chuyện đó, vạn nhất truyền tới tai chưởng môn…
- Làm chuyện gì?
Đồng Nhân Mỹ thình lình quay đầu lại nói:
- Ta có bảo các nàng đi làm chuyện gì đó không dám gặp người sao?!
Không phải là lão có ý đó sao… Hai người thầm nhủ trong lòng, bất quá ngoài mặt vẫn lúng túng nói:
- Không có.
Đồng Nhân Mỹ tỏ ra tha thiết chân thành nói:
- Là lệnh cho các nàng thay mặt Lam Ngọc môn tận tình địa chủ chiêu đãi khách nhân, không phải là lệnh cho các nàng đi làm cái gì khác. Bất quá phải nói với các nàng rõ ràng, vị này chính là một người có thể chiêu mộ một lượt hai mươi tên đệ tử Lam Ngọc môn vào Đông Lai động, hôm nay tổn thất ba người, suy đoán rất có khả năng sẽ chiêu mộ thêm vài người nữa. Nếu ai phục vụ khiến cho khách nhân cao hứng, nói không chừng khách nhân sẽ cho các nàng gia nhập Đông Lai động. Đến lúc đó chỉ cần khách nhân lên tiếng, dĩ nhiên là chúng ta sẽ không ngăn cản.
Hai vị sư đệ toát mồ hôi, nghĩ thầm vòng một vòng cuối cùng cũng là để cho nữ đệ tử bản môn đi làm chuyện đó.
Đường Việt phụ trách làm việc này có vẻ khó xử nói:
- Sư huynh, sợ là tu vi những nữ đệ tử trẻ tuổi gia nhập Đông Lai động không đủ, nếu tu vi đủ, vậy cũng đã lớn tuổi rồi, e rằng không mấy thích hợp.
- Vậy phải chờ xem bản lãnh các nàng, đổi lại là bình thường cũng không tới phiên các nàng ra mặt, cơ hội khó được như thế, tuổi còn trẻ đã có thể đi Đông Lai động chia sẻ nguyện lực hương hỏa thiên hạ, có thể giúp cho tu vi nhanh chóng tăng cao. Đây là chuyện tốt bao nhiêu người nằm mơ cũng không thấy, các nàng có thể gặp chính là may mắn, có thể tranh thủ được hay không phải trông vào các nàng.
- Dạ…
- Nhớ, tìm hai người có thể tin được, vạn nhất đi Đông Lai động cũng tiện làm tai mắt cho chúng ta. Hiện tại ở Đông Lai động toàn là người của Hồng Trường Hải, tình huống thế nào cũng phải nghe theo lão ta, chúng ta hoàn toàn không biết gì hết. Còn nữa, bảo các nàng chú ý phục vụ Miêu Nghị ở đây cẩn thận một chút!
- Dạ!
Đường Việt chỉ có thể nhắm mắt đáp ứng, nghĩ thầm chuyện dơ dáy như vậy lão không nói thẳng ra ngoài miệng, lại bắt ta đi làm. Tốt xấu gì ta cũng là đường đường trưởng lão, làm sao tiện bề mở miệng với các nữ đệ tử đây, rõ ràng là ép gái nhà lành phải vào nhà thổ!
Vì vậy, cuối cùng hai tên nữ đệ tử Lam Ngọc môn bất kể là thân hình hay là sắc đẹp cũng thuộc thượng thừa đi tới biệt viện, muốn thay đổi hai tên đồng tử phục vụ khách quý kia.
Nhưng vừa tới cửa viện, bọn họ lại bị Nguyên Phương và Lại Vũ Hàm đang canh chừng ngăn lại.
Mặc dù hai lão là đệ tử Lam Ngọc môn, nhưng hôm nay lại là người của Đông Lai động, bảo vệ Miêu Nghị an toàn là chức trách hai người bọn họ, há có thể dễ dàng để cho người ta đi vào quấy rầy Miêu Nghị.
Hai tên nữ đệ tử hành lễ với hai vị trưởng bối sơn môn, có vẻ xấu hổ nói rõ ý tới.
Nguyên Phương và Lại Vũ Hàm biết rất rõ ràng quy củ của Lam Ngọc môn, khách tới trong môn luôn luôn cắt cử đồng tử khôn khéo mẫn cán phục vụ, vì sao lần này đổi thành nữ đệ tử?
Hai người mang theo nghi ngờ nghiệm chứng thân phận các nàng, một người dẫn các nàng vào thay hai tên đồng tử.
Hai tên đồng tử đang nấu nước, chuẩn bị cho khách nhân tắm rửa, dù sao không phải là địa phương nào cũng có suối nước nóng.
Lúc tắm Miêu Nghị không biết bình thường Lam Ngọc môn chiêu đãi khách thế nào, thấy hai tên nữ tử đi vào phục vụ tắm rửa cũng không cảm thấy có gì kỳ quái, hắn được Thiên nhi và Tuyết nhi phục vụ cho đã quen.
Hắn hết sức tự nhiên dang rộng hai tay, để cho hai tên nữ đệ tử giúp mình cởi y phục.
Bất quá hắn cũng phát hiện có vẻ khác thường, hai tên nữ đệ tử này dường như là tay mới, lúc cởi y phục cho mình có vẻ luống cuống tay chân, thậm chí còn hơi run rẩy.
Sau khi Miêu Nghị xuống nước, hai tên nữ đệ tử nơm nớp lo âu cuối cùng cũng nhắm mắt cởi y phục mình ra, người có thể đáp ứng Đường Việt làm chuyện này, tất nhiên là vì tiền trình đã bất chấp hết thảy.
Sau khi cởi y phục để lộ thân hình kiều diễm, làn da trắng như tuyết, cả hai run run xuống nước một tả một hữu ở bên cạnh Miêu Nghị, run rẩy giơ tay tắm rửa cho hắn. Hiển nhiên là không quen tiếp xúc da thịt với nam nhân như vậy, cho nên không thể nào so sánh với bọn Thiên nhi và Tuyết nhi vốn đã được dạy dỗ tới nơi tới chốn.
Miêu Nghị quan sát hai nữ đệ tử Lam Ngọc môn xấu hổ mặt mũi đỏ bừng một hồi, sau đó lắc lắc đầu, hai nàng không biết phục vụ thế nào, phái tới làm gì?
Cuối cùng vẫn là Miêu Nghị đích thân động thủ, tùy tiện tắm qua loa xong ra khỏi hồ tắm mặc y phục vào rời đi, cũng không làm gì hai nàng. Thậm chí ngay cả một câu nói cũng không nói, bỏ lại hai nàng hoang mang ngơ ngác nấp mình dưới hồ.
Xem ra là không làm cho khách quý hài lòng…
Hai tên nữ đệ tử cắn răng, nếu đã cởi y phục ra rồi, vậy coi như… Hai người chuẩn bị tối nay phải làm hết sức mình, vì tiền đồ, cũng chỉ có thể có lỗi với vài vị sư huynh nào đó…
Ngay đêm đó, Đồng Nhân Mỹ tổ chức tiệc đón gió tẩy trần cho Miêu Nghị, dường như lão cũng không chú ý tới hai tên đồng tử phục vụ đã biến thành hai tên nữ đệ tử, tỏ thái độ hoàn toàn không liên quan tới chuyện này.
Tiệc rượu kết thúc, sau khi Đồng Nhân Mỹ rời đi không lâu, rốt cục Hồng Trường Hải mò tới, thấp giọng hỏi hai tên đệ tử ngoài cửa:
- Bọn Đồng Nhân Mỹ đi hết chưa?
Nguyên Phương và Lại Vũ Hàm gật đầu một cái, nhìn quanh quất ra hiệu cho sư phó tiến vào.
Xông vào phòng khách, đột nhiên thấy hai tên nữ đệ tử phục vụ ở chỗ này, Hồng Trường Hải cũng sững sờ, trầm giọng khiển trách hai người:
- Hai người các ngươi tới nơi này làm gì?
Nữ đệ tử nơm nớp lo sợ nói:
- Chúng ta tới phục vụ Đại nhân.
Phục vụ ư? Hồng Trường Hải nghe vậy lộ vẻ hoài nghi.
Lão cũng không suy nghĩ quá nhiều, chỉ tưởng là Miêu Nghị đã quen có nữ nhân phục vụ, bèn lệnh cho hai nàng lui xuống sau đó cùng Miêu Nghị vào phòng khách.
- Hồng trưởng lão, có cái gì không ổn sao?
Miêu Nghị quay đầu lại nhìn hai nữ đệ tử đi xa hỏi.
- Ha ha! Không có gì…
Hồng Trường Hải khoát tay áo một cái, nếu là khách nhân thích nữ nhân phục vụ, lão cũng không làm mất hứng của khách.
Có thể nói là Miêu Nghị cũng không biết mình gánh lấy nỗi oan, hắn không hề chỉ danh mỹ nữ tới phục vụ.
Hắn cũng không phải loại người vừa thấy mỹ nhân đã sinh lòng hiếu sắc, nếu hắn có tính xấu này đừng nói Thiên nhi và Tuyết nhi đã không còn trong sạch, mà hắn còn có thể chiếm được bất cứ mỹ nữ nào ở Đông Lai thành. Bất quá chỉ cần một câu nói, tự nhiên có người nghĩ biện pháp dâng lên.
Hai người ngồi xuống, Hồng Trường Hải ha ha cười nói:
- Đại nhân, nói chuyện với Đồng trưởng lão xong chưa?
Miêu Nghị biết lão đang lo lắng chuyện gì, mỉm cười nói:
- Hồng trưởng lão yên tâm, lệnh ái đồ ra sức ở dưới quyền ta, ta đâu thể làm cho thủ hạ bất mãn trong lòng.
Hồng Trường Hải nhất thời trong lòng đại định, tỏ vẻ thoải mái nói:
- Hôm nay giữa đại điện, Đại nhân từng nói với chưởng môn có chuyện riêng muốn bàn với lão phu, lần này lão phu tới đây chính là rửa tai lắng nghe.
Lão cũng từng ngấm ngầm hỏi thăm Nguyên Phương và Lại Vũ Hàm, Miêu Nghị tới đây là muốn làm gì, nhưng hai người cũng không biết, chỉ biết Miêu Nghị đột nhiên quyết định muốn tới nơi này, trước đó cũng không có dấu hiệu gì báo trước, cho nên không thể nào đoán được.
- Thật ra thì cũng không có chuyện gì lớn, chỉ muốn hỏi Đại nhân còn nhớ chuyện lần trước Vạn Trượng Hồng Trần mở ra chăng?
- Chuyện lớn như vậy tự nhiên sẽ không quên, đó đã là chuyện mấy chục năm trước.
- Ta nghe Nguyên Phương nói, lúc ấy Lam Ngọc môn cũng không có phái người tham dự chuyện này.
Hồng Trường Hải nhất thời cười khổ nói:
- Loại chuyện như vậy không phải tùy tiện môn phái nào cũng có thể tham dự, các môn các phái ai ai cũng muốn lấy được tiên thảo Tinh Hoa, Lam Ngọc môn ta bị những đại môn phái kia chèn ép ở bên ngoài, tham dự chuyện này toàn là đại phái nằm trong địa bàn của mười hai Quân Sứ. Đúng rồi, vì sao Đại nhân lại hỏi chuyện này?
Miêu Nghị hỏi:
- Cảnh nội Nam Tuyên phủ có một thành tên là Trường Phong thành, năm đó lúc Vạn Trượng Hồng Trần mở ra từng có các phái vào ở phụ cận, Hồng trưởng lão có thể hỏi thăm giúp ta xem lúc ấy có những môn phái nào đã tới Trường Phong thành hay không?
Hồng Trường Hải không biết hắn muốn làm gì, trầm ngâm nói:
- Muốn nghe ngóng những môn phái nào đã tham gia cũng không khó lắm, chỉ cần tìm bất cứ một môn phái nào từng tham gia năm xưa hỏi thăm sẽ biết.
Miêu Nghị nhất thời phấn chấn tinh thần:
- Hồng trưởng lão có quen biết môn phái nào có thể hỏi thăm chăng?
Hồng Trường Hải cười nói:
- Mặc dù Lam Ngọc môn không phải là đại môn phái gì, nhưng lão phu ở giới tu hành nhiều năm, vẫn có một vài người quen trong một ít môn phái, chuyện này sẽ không quá khó khăn.
- Vậy Miêu mỗ có thể giao chuyện này cho Hồng trưởng lão xử lý hay không?
- Đại nhân nói quá lời, chỉ là chuyện nhỏ không đáng kể gì, cần gì phải nói phó thác như vậy, lão phu làm hết sức là được.
Hồng Trường Hải hào phóng khoát tay áo một cái, bất quá ít nhiều gì cũng có nghi ngờ hỏi:
- Đại nhân tới đây chỉ là vì hỏi thăm những môn phái này sao?
Dĩ nhiên không chỉ là vì hỏi thăm những môn phái này, Miêu Nghị có vẻ do dự, cuối cùng vẫn nói:
- Chủ yếu là tìm hai người.
Hồng Trường Hải hỏi:
- Đại nhân tìm người nào?
- Một nam một nữ, vào năm Vạn Trượng Hồng Trần mở ra, hai người từ Trường Phong thành gia nhập hai môn phái, thế nhưng không được biết rốt cục là hai môn phái nào, chỉ có chút đầu mối có thể cung cấp, không biết Hồng trưởng lão có thể thăm dò được chăng?
- Nếu có đầu mối cung cấp vậy có thể thu hẹp phạm vi tìm kiếm. Đại nhân không ngại cứ cho biết, có lẽ lão phu có thể bằng vào đó mà suy đoán được là môn phái nào.
Đương nhiên là phải cho biết chuyện này, Miêu Nghị gật đầu một cái, suy tư trầm ngâm nói:
- Một môn phái trong đó hôm nay nhớ lại vẫn còn cảm thấy có điều quái lạ, hoàn toàn bất đồng những môn phái khác. Lúc ấy môn phái này ẩn thân ở bên trong một cái nhà dân cư, đẩy cửa mà vào phát hiện trong đó có động thiên khác, bên trong hào quang rực rỡ, khí lành vờn quanh, tiên nhạc du dương, dị hương xông vào mũi. Hai bên tả hữu có mấy tên kim giáp thần nhân uy phong lẫm lẫm đứng thẳng, cảnh tượng thật sự là làm người ta phải tặc lưỡi thở than, nhìn thoáng qua như phúc địa thiên ngoại.
- Bên trong phòng hào quang bảo khí, một tên tu sĩ hoàng bào đeo kiếm ngồi xếp bằng trên bảo tọa hoa sen bảo quang lấp lóe, tu sĩ hoàng bào này từ mi thiện mục, dáng vẻ hòa ái. Không biết Hồng trưởng lão có nghe nói qua môn phái nào phô trương nghi thức trang trọng như vậy hay không, môn phái nào có tu sĩ hoàng bào từ mi thiện mục có thể hưởng thụ nghi thức như vậy?
Hồng Trường Hải nghe trợn mắt há mồm, hào quang lấp lánh, khí lành vờn quanh, tiên nhạc du dương, kim giáp thần nhân uy phong lẫm lẫm, bảo tọa liên hoa??? Ngươi đang đùa giỡn ta sao?
Sửng sốt một hồi lâu, lão có hơi dở khóc dở cười nói:
- Đại nhân, thứ cho lão phu nói thẳng, nghe ngươi nói rõ ràng là truyền thuyết thần thoại thế tục, quá mức ly kỳ, quả thật là không thể tưởng tượng nổi. Giới tu hành không có môn phái nào phô trương như ngươi đã kể, đầu mối mà Đại nhân nghe được có lầm lẫn gì chăng?
Miêu Nghị lắc đầu nói:
- Không thể nào sai được, là ta tận mắt nhìn thấy!
Ặc... Tận mắt nhìn thấy? Hồng Trường Hải nhất thời tay vuốt râu suy tư, nghĩ ngợi hồi lâu cuối cùng vẫn lắc đầu nói:
- Chưa từng nghe nói qua môn phái khoa trương như vậy. Huống chi lúc Vạn Trượng Hồng Trần mở ra các phái chiêu thu đệ tử có ước định, vì công bình, không thể dùng nghi thức phô trương gì để cố ý dẫn dụ, càng không nói tới khoa trương như vậy. Phải chăng là Đại nhân đã nhìn lầm, phải biết rằng cho dù là Lục Thánh cũng sẽ không có hành động phô trương quá mức như vậy. Thứ cho lão phu nói thẳng, tình hình Đại nhân nói chỉ tồn tại trong truyền thuyết thần thoại ở thế tục!
Miêu Nghị kiên định nói:
- Tuyệt sẽ không nhìn lầm. Hồng trưởng lão không ngại suy nghĩ lại một chút, xem có bỏ sót gì chăng.
- Chuyện này…
Hồng Trường Hải có vẻ dở khóc dở cười, bất quá vẫn làm theo lời Miêu Nghị, vắt hết óc nhớ lại một lần, rốt cục vẫn lắc đầu nói:
- Lão phu thật sự chưa từng nghe qua có môn phái nào phô trương quá mức tưởng tượng như vậy, huống chi Đại nhân nói tu sĩ hoàng bào kia ngồi trên bảo tọa liên hoa bảo quang lóe lên, vậy lại càng không đúng. Tu sĩ Tiên Quốc ta không có môn phái nào ngồi trên bảo tọa liên hoa, ngược lại tu sĩ Vô Lượng quốc hoặc Phật Quốc mới có khả năng này, nhưng Tiên Quốc cũng không thể nào cho phép hai nước kia phái môn phái đến cảnh nội mình thu đồ đệ trong lúc Vạn Trượng Hồng Trần mở ra.