Phi Thiên

Chương 265. Niềm vui của Lâm Bình Bình

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tiếu Tiếu đứng ở mũi thuyền vung tay áo lên, phóng vút lên cao, trường quần kéo theo dưới chân nàng gây ra sóng lớn, trong nháy mắt xuyên phá khí cầu bảo vệ thuyền hoa, thấp thoáng một cái đi mất.

Đột nhiên nước từ bốn phương tám hướng vọt tới ép mạnh làm cả con thuyền hoa vỡ tan tành, đợi đến khi mọi người trên thuyền nổi lên mặt nước đạp sóng ngắm nhìn bốn phía, không biết Tiếu Tiếu đã bay đi phương hướng nào rồi.

Miêu Nghị quay đầu nhìn về phía Hoắc Lăng Tiêu hỏi:

- Đại ca, Tiếu Tiếu là ai?

Hoắc Lăng Tiêu lại đưa mắt nhìn về phía Ngọc Đô phong, không biết đang suy tư điều gì, chẳng qua là thuận miệng nhàn nhạt đáp lại:

- Biết quá nhiều đối với đệ không có lợi.

Miêu Nghị lại hỏi:

- Vậy bây giờ chúng ta làm sao đây? Đắc tội với người của Đô Đốc phủ, chúng ta làm thế nào thoát thân?

- Đã không còn chuyện gì nữa rồi, coi như các ngươi may mắn, đã có người hóa giải giúp các ngươi. Ta còn có việc, đi trước một bước.

Hoắc Lăng Tiêu uốn người đạp sóng đi, thoạt nhìn tu vi không cao lắm, thật ra y vẫn giấu giếm không muốn để bại lộ thân phận trước mặt Miêu Nghị.

Không sao? Hóa giải? Miêu Nghị ngạc nhiên, nhưng chợt hiểu ra, hẳn là nhờ vị cô nương Tiếu Tiếu kia xuất thủ.

-----------

Dưới ánh trăng, Ngọc Đô phong, bên ngoài Đô Đốc phủ, trên sườn núi, Lan Hầu đứng chắp tay đang ngắm Ngọc Hồ.

Một đạo hào quang tím bay tới, Tiếu Tiếu thình lình hiện thân, lắc mình đứng bên cạnh y. Hai người đứng sóng vai thế nhưng một người nhìn ra phía trước, người kia nhìn về phía sau, không hề đối mặt.

Nam nhân đầu đội Tử Kim quan, mặc áo bào tím thêu chỉ vàng, đường đường chính chính, anh khí bức người.

Nữ nhân quần thường phiêu diêu, thỉnh thoảng gió thổi để lộ ra đôi chân thon thả như ngọc, vóc người tuyệt mỹ, xinh đẹp quyến rũ.

Dưới ánh trăng, một nam một nữ đứng sóng vai quay mặt ngược hướng nhau, mắt nhìn thẳng, một nhìn chân núi, một nhìn vào tấm biển đề chữ Đô Đốc phủ, một ánh mắt thâm thúy, một ánh mắt bình tĩnh.

Hồi lâu sau, Lan Hầu mặt không đổi sắc nói:

- Hôm nay nàng làm quá đáng rồi.

- Vậy sao, so với chuyện mà ngươi đã làm với ta có thể coi là quá đáng sao?

Tiếu Tiếu không thèm để ý đáp lại.

- Nơi này là đô thành thuộc quyền cai quản trực tiếp của Quân Sứ, nàng không nên mang tính mạng bao nhiêu tín đồ trên Ngọc Hồ làm trò đùa, chọc giận Quân Sứ cũng không có lợi cho nàng.

- Là người của Đô Đốc phủ ngươi lấn hiếp người quá đáng, chỉ là mấy tên tiểu lâu la cũng dám coi thường thuyền ta đang ngồi.

- Bọn họ không biết nàng là ai, cũng không làm sai, chuyện liên quan đến an nguy vô số tín đồ, uy nghiêm chấp pháp của Đô Đốc phủ ở đô thành không thể xâm phạm, bất kỳ kẻ nào dám thách thức nhất định phải nghiêm trị!

- Mới vừa rồi giết ta hai người của Đô Đốc phủ ngươi, ngươi chuẩn bị làm gì ta bây giờ?

Sắc mặt Lan Hầu sa sầm, yết hầu giật giật, rốt cục lui lại một bước, tránh không nhắc tới chuyện Tiếu Tiếu giết người trên thuyền:

- Kẻ giết người trên Phương Thốn đảo chính là thủ hạ của nàng sao?

- Không thể nói lung tung, ngươi có chứng cớ gì?

- Trước hết giao người ra đây, nếu sau khi tra hỏi không liên quan tới bọn họ, tự nhiên sẽ thả bọn họ.

- Nếu ngươi có chứng cớ, ta sẽ giao người cho ngươi, không có chứng cớ, ngươi đụng đến người của Nguyệt hành cung của ta thử xem, đến trước mặt Quân Sứ ta cũng không sợ ngươi.

- Rõ ràng là nàng gây sự vô lý!

- Gây sự vô lý?! Vậy ta sẽ gây sự vô lý cho ngươi xem, người trên Phương Thốn đảo là ta ra lệnh cho người giết, kẻ đầu sỏ gây tội đang đứng bên cạnh ngươi. Con người ngươi vẫn luôn lòng dạ độc ác, chuẩn bị làm gì ta? Là giết ta, hay là bắt ta đi gặp Quân Sứ?

- Tiếu Tiếu, nàng đừng ép ta.

- Câm miệng! Tiếu Tiếu là tên ngươi có thể gọi sao, ngươi có tư cách gì gọi ta như vậy?

Tiếu Tiếu thình lình quay đầu lạnh lẽo nhìn vào gò má Lan Hầu quát.

Lan Hầu im lặng một hồi, mặt không đổi sắc. Ánh mắt y phức tạp, nhìn chằm chằm phía trước không nhúc nhích, hai tay chắp sau lưng từ từ đưa ra vịn lấy ngọc đái, đổi đề tài nói:

- Người kia bất kể là tu vi hay là địa vị, hoặc là tài mạo đều không xứng với nàng. Cũng chưa chắc là thật lòng đối tốt với nàng, hai người các ngươi chênh lệch quá lớn, có lẽ là y coi trọng thứ nàng có thể cho y. Hai người các ngươi không thích hợp ở chung.

- Lan Đại Đô Đốc, phải chăng là Đô Đốc phủ vươn tay quá dài, ngay cả chuyện riêng của ta cũng muốn quản?

Tiếu Tiếu ngẩng đầu nhìn trời, nở một nụ cười nói:

- Ta yêu và sống chung với nam nhân nào thì mặc xác ta, ngươi có tư cách gì quản ta?

Lan Hầu mím chặt đôi môi đáp:

- Ta chẳng qua là thiện ý nhắc nhở, không có ý tứ gì khác.

- Cần ngươi nhắc nhở sao, còn có nam nhân nào ác hơn ngươi đối với ta! Ngươi là hạng người vô tình vô nghĩa cũng xứng nhắc nhở ta sao?

Nàng quay đầu lại nhìn vào má y, cười lạnh nói:

- Hãy bớt sàm ngôn đi, người của Đô Đốc phủ ngươi là ta giết, ngươi muốn thế nào?

Hai tay Lan Hầu vịn ngọc đái dần dần siết chặt thành quyền, hít sâu một hơi nói:

- Không nên ép ta! Nàng phải tự biết mình không phải là đối thủ của ta, nếu có lần sau nữa, nhất định không tha thứ. Để hai món pháp bảo kia lại, nàng đi đi!

Thấy nam nhân này từ đầu tới cuối không nhìn mình một lần nào, Tiếu Tiếu cắn chặt đôi môi, phất phơ bay lên, tư thái đẹp đẽ như tiên nữ giáng trần.

Trường quần màu vàng sáng phất phơ, nhẹ nhàng lướt qua trước mũi Lan Hầu. Lan Hầu không tránh né, mắt vẫn nhìn thẳng, đứng yên không nhúc nhích, ngửi được một mùi thơm quen thuộc từ trường quần kia.

Tiếu Tiếu bay phất phơ vung tay áo lên, hai món pháp bảo bắn ra, cắm vào mặt đất sau lưng Lan Hầu, Lan Hầu vẫn đứng đó không nhúc nhích.

Tiếu Tiếu quay đầu lại liếc nhìn, đôi môi cắn chặt, hào quang tím chợt lóe, trong nháy mắt biến mất giữa bầu trời đêm.

Lúc này hai người trước đó bị đả thương mới từ bên trong Đô Đốc phủ vọt ra, hỏi:

- Đô Đốc, làm sao bây giờ?

- Thông báo cho bên dưới thu tay lại, chuyện này đến đây chấm dứt, không nên làm lớn chuyện nữa!

Lan Hầu vẫn quay lưng lại nhàn nhạt nói.

- Không phải nói thà giết lầm cũng không bỏ sót sao?

Một người giật mình nói:

- Chẳng lẽ cứ bỏ qua như vậy? Chuyện này đã kinh động Quân Sứ, nếu Quân Sứ hỏi tới làm sao bây giờ? Nếu ngài không muốn xử lý nàng, có thể để cho Quân Sứ xử lý…

Lan Hầu thình lình quay đầu lại, mắt lóe lên vẻ tàn khốc, lạnh lùng cắt lời:

- Ta nói chuyện này đến đây chấm dứt, ngươi không muốn nghe, hay là không nghe thấy?

- Dạ! Thuộc hạ hiểu rồi.

Người kia nhất thời toát mồ hôi lạnh.

Tên còn lại vội vàng thi lễ nói:

- Chúng ta không có ý gì khác, chẳng qua là nghĩ giùm cho Đại Đô Đốc mà thôi. Đêm giao thừa gây ra động tĩnh lớn như vậy ở Ngọc Hồ, sợ Đại Đô Đốc khó lòng ăn nói trước mặt Quân Sứ.

- Không cần các ngươi quan tâm, ta sẽ tự đi giải thích với Quân Sứ.

Lan Hầu phất tay áo quay người đi, sải bước đi về phía Đô Đốc phủ.

Có thể đẩy trách nhiệm lại không đẩy, đây không phải là tự tìm phiền phức cho mình sao? Hai người ngơ ngác nhìn nhau lắc đầu một cái, mỗi người rút ra một món pháp bảo cắm trên mặt đất thu hồi...

Náo loạn trên Ngọc Hồ đã dần dần trở lại bình thường, Miêu Nghị còn đang nhớ lại trận chiến khi nãy.

Nếu như nói trước thấy Yêu Nhược Tiên và Viên Thống Lĩnh giao thủ ở Tinh Tú Hải là một cảnh giới, như vậy hôm nay hắn lại thấy được một cảnh giới giao phong khác. Hắn phát hiện cảnh giới này cách xa hắn còn đang phải dùng long câu đánh giết dưới mặt đất không biết bao nhiêu mà kể, thật sự là quá xa vời, trước mắt chỉ có thể nhìn lên.

- Này, vị cô nương Tiếu Tiếu kia có xinh đẹp hay không, có tuyệt không?

La Song Phi ở bên cạnh hắn nháy nhó hỏi:

- Nữ nhân như vậy là số một rồi phải không?

Miêu Nghị quay đầu lại nhìn về phía y, nói thật cảm thấy có chút ghen tỵ. Hắn không dám loạn động, tên này lại lớn gan tới mức sờ loạn trên gò ngực trắng như tuyết của người ta, khiến cho Miêu Nghị hận không được chặt đôi tay chó của y xuống.

Bất quá không thể không thừa nhận lời La Song Phi, Miêu Nghị gật đầu một cái.

La Song Phi lại hỏi:

- Vậy ngươi có thích nàng hay không?

Miêu Nghị gật đầu nói:

- Người không phải là cỏ cây sao thể vô tình, nữ nhân như vậy bất cứ nam nhân nào thấy cũng sẽ thích, ta cũng là nam nhân bình thường, tự nhiên không thể ngoại lệ.

Vừa nghe Miêu Nghị nói ra lời thật lòng, La Song Phi lập tức trở mặt, khinh bỉ nói:

- Chỉ bằng vào một tên tiểu mã thừa như ngươi, cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, cũng không chịu suy nghĩ xem người ta có thể coi trọng ngươi không. Đó là người xa không thể với đối với ngươi, nên thực tế một chút đi tiểu mã thừa!

- Đúng là người ta không thể nào coi trọng ta.

Miêu Nghị rất tự biết mình gật đầu một cái, ngẩng đầu nhìn về vầng trăng sáng trên bầu trời đêm kia, trong đầu thoáng qua thân ảnh phong hoa tuyệt đại của lão Bạch. Hắn vẫn hết sức ngưỡng mộ lòng dạ và khí độ của lão Bạch, ngẩng đầu ngắm trăng sáng, theo bản năng từ từ ngâm nga:

- Rượu ngon giai nhân chỉ chờ lúc rỗi, chỉ sợ lòng ai kia không biết tiến thủ, chậm chạp mãi không tiến lên. Nếu có hồng nhan không già, cũng chỉ đợi đến ngày ai kia làm mưa làm gió, sao có chuyện xa không thể với?

La Song Phi thấy bất kể là thần thái hay là trong lời nói hắn ẩn chứa lòng dạ khí độ đều trong nháy mắt tăng lên mấy cấp, thật không nghĩ tới Miêu Nghị lại có thể nói ra lời có chiều sâu, có dã tâm bao la như vậy. Miêu Nghị đắm chìm trong trạng thái này toát ra một khí chất khác hẳn, tựa hồ nháy mắt khí thế trở nên mênh mông cuồn cuộn, khiến cho La Song Phi kinh ngạc nhìn hắn.

Bất quá rất nhanh La Song Phi lại hừ hừ nói:

- Dã tâm khá lớn, loại nữ nhân này cũng có thể đặt làm mục tiêu phấn đấu. Thật không có tiền đồ, tiểu mã thừa chỉ là tiểu mã thừa, ếch ngồi đáy giếng, vừa nhìn cũng biết ngươi chưa từng thấy qua nữ nhân nào hơn nàng ấy.

Y gọi tiểu mã thừa quen miệng khiến cho Miêu Nghị hơi nổi giận:

- Ít nhất tiểu mã thừa ta đây có thể giúp ngươi giải quyết thân phận tán tu, nếu ngươi không vui lòng, vậy có thể rời đi, không tiễn!

Dứt lời hắn quay người đạp sóng phi độ đi.

- Này, ta chỉ đùa với ngươi một chút mà thôi. Đừng nóng giận, như vậy không vui chút nào!

La Song Phi đuổi sát theo sau hắn cười hì hì nói:

- Không phải là tìm người sao, không tìm nữa sao?

- Bọn họ không tìm được chúng ta, nhất định sẽ trở về biệt viện.

Chiếc thuyền kia bị Tiếu Tiếu thi pháp chạy dưới đáy hồ thật là xa, sau khi thuyền vỡ, hai người đã thất lạc với bọn Điền Thanh Phong.

Hai người trở lại biệt viện Ngọc Đô phong đợi không bao lâu, quả nhiên bọn Điền Thanh Phong cũng trở lại sau đó. Nhớ tới chuyện đêm nay, ai nấy lòng vẫn còn sợ hãi, nhất là Lâm Bình Bình đi theo mọi người.

Điền Thanh Phong vừa thấy mặt đã nói:

- Đại nhân, hay là chúng ta chạy nhanh đi.

Nên thoát khỏi nơi này, thật sự là không tiện ở lại đô thành lâu hơn nữa.

Bất quá Miêu Nghị không đồng ý rời đi bây giờ, bởi vì Hoắc Lăng Tiêu nói đã không sao, hắn chuẩn bị chờ xem, thử xem có thật như vậy hay không.

Nếu như có chuyện, bây giờ rời đi ngược lại sẽ khiến cho người ta nghi ngờ, ở chỗ này cho dù là bị bắt cũng còn có thể đánh chết quyết không thừa nhận, khác hẳn chuyện chạy trốn bị bắt trở lại.

Mọi người lại ở Ngọc Đô phong hai ngày, không có bất kỳ phiền phức nào tìm tới cửa, rất hiển nhiên chuyện này thật sự đã qua, nếu không bằng vào khả năng của Đô Đốc phủ ở đô thành không tới nỗi không tra được bọn họ ở tại nơi này.

Tất cả mọi người yên lòng, Miêu Nghị gọi một mình Lâm Bình Bình tới gặp mình.

Đương nhiên tên họ La cũng chạy tới tham gia náo nhiệt, đuổi cũng không đi, ra vẻ ta xuất thân là giặc cướp không sợ ai cả.

- Lâm Bình Bình, ngươi có muốn ra sức cho ta không?

Bên trong phòng khách, Miêu Nghị vừa nói ra lời này, Lâm Bình Bình nhất thời mừng rỡ vô cùng, thậm chí kích động tới mức hơi run rẩy.

Nàng biết lời này có ý nghĩa thế nào, biết rốt cục mình cũng gặp được cơ hội mà không biết bao nhiêu tán tu đô thành cực khổ mong đợi, lúc này quỳ xuống tỏ rõ thành ý, gật đầu liên tục nói:

- Lâm Bình Bình nguyện liều mạng vì Đại nhân, kính xin Đại nhân cho Lâm Bình Bình một cơ hội!

- Đứng lên đi!

Miêu Nghị đưa tay bảo nàng đứng lên, đi tới trước mặt nàng nói:

- Nếu cần người ta có thể đi tìm những môn phái kia, không cần thiết dùng tán tu mới Bạch Liên nhị phẩm như ngươi. Ngươi hãy tạm thời ở lại đô thành, ba năm sau, nếu như biểu hiện của ngươi làm ta hài lòng, ta sẽ cho ngươi một thân phận chính thức.

Lâm Bình Bình kích động ôm quyền nói:

- Xin Đại nhân chỉ điểm, nhất định Lâm Bình Bình sẽ không làm cho Đại nhân thất vọng.

Bảo nàng làm việc cho mình, tự nhiên Miêu Nghị sẽ không để cho nàng tiếp tục sống trong sơn động hoàn cảnh khắc nghiệt như trước nữa, đương nhiên cũng sẽ không để cho nàng tiếp tục ở biệt viện ở Ngọc Đô phong nữa, như vậy chi tiêu không khỏi quá lớn. Hắn thuê cho nàng một tiểu viện cấp thấp nhất dưới chân núi, mặc dù hoàn cảnh không tốt như phía trên nhưng cũng đủ cho nàng sử dụng, hơn nữa ở tại Ngọc Đô phong trên địa bàn thương hội Tiên Quốc cũng có thể bảo đảm an toàn ở mức độ nhất định.

Hàng năm Miêu Nghị sẽ cho nàng một viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm, bao gồm tinh tệ các loại, hắn sẽ dặn dò thương hội, bảo mỗi tháng Lâm Bình Bình tới thương hội nhận, đây là một khoản giúp cho nàng có thể sống thoải mái ở đô thành này.

Bỏ ra tài nguyên tự nhiên cũng sẽ không cho không, Miêu Nghị lệnh cho Lâm Bình Bình tiếp tục ở lại đô thành thu thập các loại tin tức, mỗi tháng báo cho hắn một lần. Nếu biểu hiện tốt, cam kết ba năm sau giúp nàng chính thức thoát khỏi thân phận tán tu.

Đối với Miêu Nghị, con số bỏ ra có thể không nhiều lắm, nhưng đối với Lâm Bình Bình mà nói, đây đã là biến hóa long trời lở đất, nàng mừng rỡ đáp ứng.