Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sau khi căn dặn Lâm Bình Bình một phen, Miêu Nghị lấy ra một danh thiếp đưa cho nàng:
- Cầm danh thiếp tới thương hội mời La Bình tới đây một chuyến.
- Dạ!
Lâm Bình Bình cầm danh thiếp nhanh chóng rời đi.
La Bình làm việc trong thương hội ở chân núi, trong chốc lát đã theo Lâm Bình Bình tới, gặp mặt Miêu Nghị hàn huyên.
Sau khi biết ý định của Miêu Nghị, La Bình có hơi dở khóc dở cười, còn tưởng là Miêu Nghị có mối mua bán lớn chiếu cố mình, không ngờ rằng chỉ chút chuyện nhỏ này cũng gọi mình tới cửa phục vụ.
- Bất quá ta chỉ muốn thử xem có tác dụng hay không.
Câu đầu tiên của Miêu Nghị đã khiến cho La Bình không thể nổi nóng.
Cũng đã tới đây vậy làm thôi, chỉ là một chút chuyện nhỏ, cũng rất dễ làm.
Miêu Nghị căn dặn rõ ràng hạn mức để cho Lâm Bình Bình lấy ra là được, lưu lại bằng chứng, Lâm Bình Bình cũng phải đóng pháp ấn trên bằng chứng, tránh sau này có người giả mạo nàng tới lấy đồ.
Mà nếu như Miêu Nghị không muốn để cho Lâm Bình Bình đến thương hội lấy đồ nữa, chỉ cần nói một tiếng ở bất cứ phân hội nào, tin tức sẽ truyền về đây, sẽ kịp thời ngưng lại chuyện giao đồ cho nàng.
Mặc dù đồ mà Miêu Nghị cho nàng không nhiều lắm, nhưng hắn cũng không muốn cho nàng lấy ra một lần thù lao của cả năm. Vạn nhất nàng lấy thù lao mà không làm việc thì sao, cứ cho mỗi tháng lấy một lần là được, tối thiểu cũng có hạn chế.
Sau khi xong chuyện này, Lâm Bình Bình lại theo La Bình tới thương hội một chuyến. Lúc trở về, Lâm Bình Bình mang theo hai con linh thứu đưa tin
Trên cổ linh thứu có một vòng lông vũ màu sắc sặc sỡ khác với những nơi khác trên thân thể, tục xưng linh vũ, cũng là địa phương thần kỳ nhất của linh thứu. Chỉ cần nhổ một cọng linh vũ trên cổ nó mang đi, bất kể chủ nhân ở đâu, nó cũng có thể cảm ứng được đại khái phương hướng tìm đến, cho nên mới trở thành công cụ đưa tin tốt nhất.
Giá tiền linh thứu cũng được quyết định căn cứ theo số linh vũ trên cổ nhiều hay ít. Nếu linh vũ đã bị nhổ hết sạch coi như đã mất đi giá trị, không mua bán được nữa.
Miêu Nghị và Lâm Bình Bình mỗi người nhổ một sợi linh vũ trên cổ hai con linh thứu. Lâm Bình Bình giữ lại một con ở chỗ này, để tiện đưa tin cho Miêu Nghị. Mà Miêu Nghị cũng mang đi một con, cũng tiện liên lạc với Lâm Bình Bình ở đô thành.
Sau khi làm xong hết thảy chuyện này, bọn Miêu Nghị rời khỏi Ngọc Đô phong, chuẩn bị trở về.
Lâm Bình Bình cảm kích không dứt, dứt khoát tiễn chân Miêu Nghị ra khỏi đô thành. Nàng kiễng chân nhìn theo thật lâu, cho đến khi bọn Miêu Nghị hoàn toàn biến mất trong tầm nhìn mới lau khóe mắt đỏ ngầu, xoay người cỡi long câu chạy như bay quay về.
Nàng nôn nóng trở về nhà mới của mình, trong một tiểu viện nho nhỏ dưới chân Ngọc Đô phong, có mấy gian phòng nhỏ.
Trong đó có phòng ngủ, thư phòng, phòng khách và phòng bếp các loại, bên ngoài tiểu viện còn có một lương đình nhỏ, một hòn giả sơn. Còn có một hồ nước nhỏ nuôi một ít cá cảnh, một cây đại thụ có bóng mát, một vườn hoa nhỏ thơm hương, trên giả sơn có thác nước nhỏ chảy qua, vô cùng xinh đẹp.
Địa phương tuy nhỏ nhưng không thiếu thứ gì, rất tinh xảo, rất thanh tịnh. Còn có người đặc biệt phụ trách quét dọn gọi là đến, một người sinh sống không thành vấn đề. Vốn đây là chỗ dành cho một người ở, không ở được quá nhiều người.
Mặc dù hoàn cảnh không được tốt bằng biệt viện trên núi mà bọn Miêu Nghị thuê trước đó, còn có một đám người làm phục vụ, nhưng tốt hơn nhiều các khách sạn bên ngoài Ngọc Đô phong, sơn động mà nàng ở trước kia càng không thể nào sánh kịp. Quan trọng nhất là nơi này an toàn hơn, đám người tam giáo cửu lưu đầu đường xó chợ không dám tìm tới Ngọc Đô phong gây chuyện.
Lâm Bình Bình đi dạo một vòng khắp viện, cuối cùng dừng chân ở lương đình, ngồi ngắm phong cảnh tuyệt đẹp xung quanh đình viện.
Đây là chỗ ở lâu dài của nàng, Đại nhân muốn nàng có thể yên tâm làm việc nên không tiếc thuê dài hạn nơi này. Sau này đây sẽ là nhà nàng, không cần bôn ba vất vả mưu sinh như trước nữa, con nàng cũng không còn xem thường nàng như trước nữa.
Nàng vuốt ve mặt bàn bằng ngọc thạch, đột nhiên nước mắt rơi lã chã, bụm miệng lại khóc nấc lên.
Nàng cảm thấy cuộc sống của mình hết sức khó khăn, xuất thân từ danh môn thế gia, trước kia có thể nói là đã quen cuộc sống giàu sang nhung lụa, ăn ngon mặc đẹp. Nhưng trong mấy chục năm qua, cuộc sống của nàng trở nên cực khổ gian gian vô kể.
Mấy chục năm qua nàng sống trong sơn động chật hẹp tối tăm, không có nguồn nước, ngay cả phương tiện tối thiểu cũng phải chạy tìm thật xa, cuộc sống không bằng cả dân chúng bình thường. Còn phải lo lắng sợ hãi mỗi ngày, trong số tán tu cũng có không ít kẻ vô lại thình lình xông vào quấy rầy, cửa sơn động cũng không thể ngăn được bất cứ ai, chỉ có thể liều mạng hoặc lo lắng đề phòng cả ngày.
Nhớ tới cuộc sống phải bươn chải mà kiếm sống, nhục nhã đủ điều dần dần làm cho da mặt nàng chai sạn, rốt cục cũng quên mất xuất thân của mình, bỏ qua danh dự tối thiểu, mặt dày tới mức chủ động nới rộng cổ áo để hở ngực thu hút khách nhân.
Vừa nghĩ tới xuất thân của mình, lại nghĩ đến những chuyện không biết xấu hổ mà nàng đã từng làm, khoan nói thẹn với tiền nhân, ngay cả lúc con gái xuất giá nàng cũng không thể cho được chút của hồi môn nào. Ánh mắt người thân nhìn nàng lúc ấy, cả đời nàng không quên được.
Mà từ nay không còn phải sống cuộc sống cực khổ như vậy nữa, Lâm Bình Bình vui mừng vô kể, rốt cục nằm phục trên mặt bàn ngọc thạch lớn tiếng khóc lên, lúc này nàng khóc là vì vui sướng.
Bị tiếng khóc nàng kinh động, linh thứu nhốt ở trong lồng dưới mái hiên rúc lên tiếng, khiến cho nàng tỉnh táo lại.
Sau khi lau nước mắt mới nhớ tới Đại nhân cho mình hoàn cảnh tốt như vậy không phải là để cho mình khóc lóc, mà là để cho tiện mình làm việc. Nếu nàng không hoàn thành tốt nhiệm vụ Đại nhân giao phó, như vậy nàng cũng sẽ mất đi hết thảy rất nhanh.
Lâm Bình Bình hít sâu một hơi, thật vất vả mới tranh thủ được như ngày nay, nàng không thể để mất đi, quyết không thể để cho Đại nhân thất vọng. Chỉ cần nàng làm tốt, Đại nhân sẽ giải quyết triệt để thân phận tán tu cho nàng.
Nghĩ đến Nguyện Lực Châu Miêu Nghị cho nàng trước khi đi, nàng cẩn thận móc ra, tản ra vầng sáng nhu hòa trong lòng bàn tay, vô cùng xinh đẹp. Đã bao nhiêu năm rồi nàng chưa từng dùng Nguyện Lực Châu, suýt chút nữa đã quên mất mùi vị của nó. Nàng cho là tới chết mình cũng không có cơ hội dùng đến nữa, mà viên này hiện tại đã thuộc về nàng, chỉ cần nàng làm tốt, sau này hàng năm sẽ có.
Sau khi cẩn thận cất viên Nguyện Lực Châu trở vào, lại móc ra một trăm kim tinh, tự nhiên cũng là trước khi đi Miêu Nghị để lại cho nàng.
Miêu Nghị biết rõ làm việc mà trong tay không có tiền là không được, nên để lại cho nàng chút tiền. Sau này sau này mỗi tháng đến thương hội nhận lấy, hắn đã tính toán trước hết thảy cho nàng, dặn nàng nếu sau này gặp phải phiền phức cứ việc đi Tiên Quốc thương hội tìm La Bình giúp một tay, hắn đã dặn trước La Bình.
Nàng cất vào năm mươi kim tinh, lấy khăn tay lụa ra gói năm mươi kim tinh còn lại, đứng dậy rời đi tiểu viện.
Khi nàng vượt qua một cây cầu đá, rẽ vào một con hẻm nhỏ, đi tới tửu điếm mà con rể con gái mình đang buôn bán, con rể đang quét dọn trong điếm thấy nàng tới, không khỏi nhướng mày.
Con rể lắc đầu thở dài:
- Ta nói không sai chứ, đã nói lần đó dẫn khách tới không phải là không công. Hồng Hồng, ta bảo nàng chuẩn bị tiền trước không sai chút nào phải không?
Nữ nhi cắn cắn đôi môi, bước nhanh đi ra phía sau quầy lấy một cái túi nhỏ trở ra, ném lên trên bàn, cũng không nhìn Lâm Bình Bình, quay đầu nói:
- Đem đi đi.
Lâm Bình Bình không cầm số tiền này, mà tỏ vẻ nghiêm nghị đứng thẳng nói:
- Hai người các con tới đây, ta có chuyện muốn nói.
Hai vợ chồng nhìn nhau, hôm nay phát hiện nàng nói chuyện với giọng khác hẳn ngày thường. Về danh phận đại nghĩa vẫn còn đó, rốt cục hai người cũng cau mày đi tới, con rể thử hỏi một câu:
- Ngài chê ít sao?
Lâm Bình Bình trịnh trọng báo cho hai người:
- Ta biết các con kinh doanh tửu điếm này không dễ dàng, làm ăn không thể nào khá lên được, chẳng qua là miễn cưỡng kiếm sống nuôi thân, nhưng hẳn là các con cũng đã biết vấn đề nằm ở chỗ nào. Chuyện lần trước các con cũng nhìn thấy, thức ăn các con làm ra thật sự không ra gì, khách nhân hết sức không hài lòng. Ta đề nghị các con hãy tạm thời dừng việc làm ăn lại, trước hết hãy đi học nghề cho giỏi, sau đó trở về mở cửa kinh doanh buôn bán trở lại cũng không muộn.
Nữ nhi lập tức đáp lại:
- Bà nói thì thật dễ dàng, nếu đóng cửa điếm, chúng ta biết lấy gì ăn uống? Hàng ngày chúng ta còn phải tốn thời gian cung cấp nguyện lực, không giống như bà ngày ngày rảnh rỗi lang thang khắp nơi, làm sao có thời giờ đi học nghề. Bà không có chuyện gì xin ít đến điếm chúng ta đòi tiền một chút, chúng ta không dám đóng cửa, không thể nào đóng được!
Lâm Bình Bình móc khăn tay ra, đặt lên bàn mở ra, lộ ra năm mươi kim tinh hết sức bắt mắt, hai vợ chồng nhìn chằm chằm ngây ngẩn cả người.
- Số tiền này hẳn có thể chống đỡ cho các con đóng cửa điếm một thời gian, các con hãy tự lo lấy!
Lâm Bình Bình không nói thêm gì, nói xong xoay người đi, không cần cúi gằm đầu đi ra cửa như những lần trước đây, mà là ngẩng đầu ưỡn ngực.
Qua bao nhiêu năm như vậy, kể từ sau khi nữ nhi lập gia đình, rốt cục lần đầu tiên nàng lấy danh dự của mẫu thân dạy dỗ cho con mình. Nàng đi trên đường lòng thầm thoải mái, mắt chứa chan đầy lệ.
Đôi phu thê còn lại trong điếm nhìn số tiền trên bàn ngơ ngác nhìn nhau. Năm mươi kim tinh tương đương với năm mươi vạn bạch tinh, đối với người bình thường là một khoản tiền lớn, đủ cho bọn họ sống khá lâu mà không cần phải làm gì.
-----------
Hơn hai mươi kỵ sĩ về đến cảnh nội Trấn Ất điện, Miêu Nghị bèn chia tay với bọn Điền Thanh Phong đường ai nấy đi. Bọn Điền Thanh Phong phải trở về Lam Ngọc môn phục mệnh, đồng thời Miêu Nghị cũng chuyển lời nhắn để bọn họ mang về cho Đồng Nhân Mỹ.
Hai bên vừa chia tay, Miêu Nghị lại dẫn La Song Phi bôn ba liên tục mấy ngày, chạy suốt không ngừng, rốt cục trở lại Đông Lai động.
Tu sĩ giữ cửa thấy hắn từ xa tự nhiên sẽ không ngăn trở, lúc Miêu Nghị dẫn La Song Phi xông vào, còn ôm quyền hành lễ hô Đại nhân.
Miêu Nghị chẳng qua chỉ khẽ gật đầu, đi tới cửa hông trạch viện phía sau đại điện nhảy xuống long câu dẫn La Song Phi đi vào.
Tuyết nhi nghe được động tĩnh đi ra vừa thấy vui mừng la lên:
- Đại nhân về rồi, Đại nhân về rồi!
Rất nhanh Thiên nhi cũng chạy ra, hai người quấn quít bên cạnh Miêu Nghị tíu tít một hồi, vui mừng vô kể.
La Song Phi theo sau Miêu Nghị quan sát kỹ hai nữ tử, chợt lên tiếng hỏi:
- Hai người này là thị nữ thiếp thân của ngươi ư?
Miêu Nghị Đi vào phòng khách trong nhà ngồi xuống, gật đầu giới thiệu:
- Đây là Thiên nhi, đây là Tuyết nhi, vị này là La Song Phi, sau này sẽ là người trong động chúng ta.
Thiên nhi Tuyết nhi chào hỏi ra mắt, ai ngờ La Song Phi hừ lạnh nói:
- Thị nữ thiếp thân xấu như vậy sao, thật là xấu hổ với mọi người, làm nhục thân phận của ngươi. Đại nhân, ta khuyên ngươi nên đổi người khác, để ta tìm hai tên khác xinh đẹp hơn cho ngươi.
Có chuyện gì vậy… Thiên nhi cùng Tuyết nhi trong nháy mắt sợ ngây người, cũng không biết lời La Song Phi có bao nhiêu tác dụng đối với Miêu Nghị. Nhưng y có thể nói ra lời này trước mặt Miêu động chủ, hẳn là quan hệ không phải là tầm thường. Tóm lại hai người giống như gặp phải ngũ lôi đánh trúng đầu, niềm vui vì chủ nhân trở về trong nháy mắt hoàn toàn biến mất, tỏ ra vô cùng kinh hoảng, căng thẳng nhìn chằm chằm Miêu Nghị.
Miêu Nghị đã sớm quen với chuyện La Song Phi thường hay nói hươu nói vượn, bất quá không ngờ rằng tên này lại nói tới thị nữ mình, không khỏi sửng sốt.
Sau khi định thần lại mới giật mình kinh hãi, nhớ tới tính tình sắc lang của tên này, sa sầm sắc mặt:
- Ta cảnh cáo ngươi, tới Đông Lai động tốt nhất thu liễm tính cướp phỉ của ngươi lại, tôn kính hai nàng một chút. Nếu có chỗ nào dám bất kính với họ, đừng trách ta không khách sáo!
- Ha ha! Chớ khẩn trương, ta chỉ thuận miệng nói vậy mà thôi.
La Song Phi nháy nhó với hai nha đầu, miệng huýt sáo:
- Giỡn thôi mà…
Ánh mắt của y toát ra vẻ dâm đãng tà ác, khiến cho hai nàng cảm thấy căng thẳng trong lòng.
- Bảo bọn Diêm Tu tới đại điện gặp ta.
Tạm thời không nói chuyện này nữa, Miêu Nghị phất tay, trước hết xử lý công vụ trong thời gian hắn rời đi quá lâu.
Tuyết nhi lập tức lĩnh mệnh bước nhanh rời đi, Thiên nhi đi theo sau lưng Miêu Nghị tới đại điện, La Song Phi hết nhìn Đông tới nhìn Tây ở phía sau thỉnh thoảng huýt sáo.
Không bao lâu ngoại trừ người có chuyện, bọn Diêm Tu đã tụ tập đông đủ trong đại điện.
La Song Phi bên cạnh vừa thấy tình hình Đông Lai đại điện lập tức vui vẻ, vuốt vuốt chòm lông trên nốt ruồi đen, cảm thấy thú vị. Một động lại có nhiều người như vậy, động chủ đứng phía dưới hồi báo, mã thừa ngược lại ngồi ở vị trí động chủ hỏi han ra lệnh, không hợp với lẽ thường, thật sự rất thú vị.
- Không cần nói chuyện thường ngày, ta tin tưởng lão có thể xử lý tốt.
Miêu Nghị giơ tay lên bảo Diêm Tu dừng lại, hỏi:
- Không có chuyện gì khác chứ?
- Hết thảy bình thường.
Diêm Tu trả lời.
- Thuộc hạ có lời muốn nói.
Lại Vũ Hàm đột nhiên bước ra khỏi hàng ôm quyền.
Miêu Nghị gật đầu một cái, Lại Vũ Hàm lập tức kể lại một lượt chuyện lần trước đi Trấn Hải sơn bị Công Tôn Vũ ức hiếp, Diêm Tu lộ vẻ rất lúng túng.
Thân thể Miêu Nghị ngồi ở trên cao hơi nghiêng về phía trước, cau mày hỏi:
- Công Tôn Vũ biết ta không có ở Đông Lai động sao?
- Cũng không biết.
Lại Vũ Hàm suy nghĩ một chút lại đáp:
- Không thể xác định.
Miêu Nghị lại hỏi:
- Chẳng lẽ Trường Thanh động cũng có tu sĩ cấp Thanh Liên?
- Hẳn là không có.
Chỉ là một động phủ nho nhỏ, có mấy nơi có thể nuôi nổi tu sĩ Thanh Liên.