Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thế nhưng bất kể là Hắc La Sát hay là chồn tím của La Song Phi, đối phó người khác có lẽ hữu dụng, nhưng những thứ thủ đoạn bàng môn tà đạo kia chống lại Miêu Nghị không có phản ứng, chỉ có thể là liều mạng. Liều mạng thì cho dù là thương pháp của y rất cao minh lại không bằng Miêu Nghị, kết quả ngược lại bị Miêu Nghị đánh cho thảm bại.
Cho nên đừng nói Nguyên Phương không hiểu, La Song Phi hào hứng dẫn một đám tán tu làm giặc cướp kết quả bị chiêu hàng cũng rất buồn bực.
Tóm lại ở Đông Lai động, tu vi Nguyên Phương có thể áp chế Miêu Nghị, mà thủ đoạn La Song Phi lại có thể áp chế Nguyên Phương, nhưng thực lực Miêu Nghị lại có thể ngăn chận La Song Phi, cũng không biết là tuần hoàn ác tính hay là tuần hoàn lành tính...
-----------
Ban đêm, Đông Lai động, Yêu Nhược Tiên bên trong sơn động phụ cận đang vẽ vẽ viết viết gì đó lên vách đá, thỉnh thoảng tay vuốt chòm râu trầm tư. Trong lúc lão đang suy tư nghĩ ngợi thình lình hai tai khẽ động, nghiêng đầu nhìn ra phía ngoài động.
- Vì sao một Đông Lai động nho nhỏ lại xảy ra nhiều chuyện như vậy?
Yêu Nhược Tiên cau mày, uốn người vung tay áo, thu bọn ‘tiểu tử’ đang ăn bạch tinh trên giường đá vào, lắc người một cái lướt ra ngoài động.
Như một vì sao xẹt giữa trời đêm, Yêu Nhược Tiên rơi thẳng vào trạch viện phủ đệ động chủ, cất tiếng kêu:
- Hai nha đầu mau ra đây.
Nghe được thanh âm của Yêu Nhược Tiên, Thiên nhi và Tuyết nhi đang ngồi tĩnh tọa tu luyện bên trong sương phòng bên trái bên phải nhanh chóng thu công mở cửa phòng đi ra.
- Sư phó, có chuyện gì không?
Thiên nhi tò mò hỏi.
Yêu Nhược Tiên lắc đầu một cái nói:
- E rằng lần này Đông Lai động rách nát này sẽ có phiền phức, hai người các ngươi đi theo ta đi.
Hai nàng nhìn nhau, hỏi:
- Phiền phức gì vậy?
Yêu Nhược Tiên chỉ chỉ bốn phía:
- Có thật nhiều nhân mã đang bao vây Đông Lai động, tám chín phần mười là muốn tấn công nơi này, hai người các ngươi theo ta đi tránh một chút.
Hai nàng thất kinh, vểnh tai lắng nghe lại không nghe được gì cả. Bất quá cũng biết tu vi mình và Yêu Nhược Tiên chênh lệch quá lớn, huống chi huống chi loại chuyện như vậy thà tin là có còn hơn tin là không.
Hai người khiếp sợ nhìn nhau gật đầu một cái, nhất tề cao giọng cảnh báo:
- Địch tấn công, địch tấn công!
Yêu Nhược Tiên không ngăn cản, cũng biết hai người cảnh báo là chuyện bình thường, không cảnh báo chính là không để ý tới tính mạng bao nhiêu người Đông Lai động.
Hai nàng thi pháp hô to mấy tiếng, dĩ nhiên là tu sĩ Đông Lai động quen thuộc thanh âm của hai nàng, lập tức có phản ứng. Chỉ chốc lát sau, thanh âm của nhân mã tụ họp, long câu giậm vó chợt vang lên rầm rập.
Diêm Tu một mình cỡi ngựa nhanh chóng tới, bây giờ cũng không kịp nhớ lễ phép gì, lập tức điều khiển long câu bay lên trời, rơi vào trong trạch viện động chủ. Thấy Yêu Nhược Tiên đầu tiên là sửng sốt, lão vẫn không biết thân phận lão nhân thần bí này, chỉ biết là Miêu Nghị rất kiêng kỵ.
Ngay sau đó lại hỏi hai nàng:
- Đại cô cô tiểu cô cô, xảy ra chuyện gì?
Hai nàng lập tức chuyển thuật lời của Yêu Nhược Tiên một lần, Diêm Tu nghe xongcả kinh, nhưng cũng không có nghe được động tĩnh gì, quay đầu hỏi Yêu Nhược Tiên:
- Tiên sinh nói thế là thật ư?
Yêu Nhược Tiên trừng mắt nhìn đối phương, nhưng cũng biết quan hệ trọng đại, không quanh co nhiều lời với lão, chỉ nhắc nhở:
- Có ít nhất hơn hai trăm kỵ sĩ đang chạy về phía này, bao phủ cả bốn phương tám hướng. Hãy thừa lúc bọn họ mở lưới ra quá lớn, vẫn chưa hoàn toàn hợp vây, hướng Tây Nam có lỗ hổng tương đối lớn, bây giờ các ngươi lập tức phá vòng vây từ hướng Tây Nam, có lẽ còn có hy vọng.
Loại chuyện như vậy thà tin là có còn hơn tin là không, nên chuẩn bị trước còn hơn không chuẩn bị, Diêm Tu lập tức nói với ba người:
- Vậy các ngươi mau theo ta phá vòng vây!
Yêu Nhược Tiên giơ tay ngăn lại:
- Các ngươi đi đi thôi, an toàn hai nha đầu giao cho ta.
Diêm Tu không biết lai lịch Yêu Nhược Tiên, hơi có vẻ chần chờ, hai nàng gấp giọng nói:
- Diêm sư phó, chúng ta đi theo lão tiền bối không có việc gì, các ngươi không nên chậm trễ thời gian nữa.
Thấy hai người có nắm chắc như vậy, Diêm Tu cũng biết lão nhân thần bí dơ dáy này chắc chắn bất phàm, nếu không sẽ không làm cho Miêu Nghị kiêng kỵ như vậy.
- Được rồi, các ngươi bảo trọng, Đại cô cô tiểu cô cô, chớ quên đưa tin cầu viện.
Diêm Tu gật đầu một cái, tình huống khẩn cấp cũng không do dự nữa, lập tức cỡi long câu nhảy ra bên ngoài viện.
Lúc này ngay cả Lại Vũ Hàm phía ngoài cũng biến sắc mặt, mơ hồ nghe được động tĩnh.
- Có thật nhiều người tới tập kích, theo ta phá vây từ hướng Tây Nam!
Diêm Tu gấp giọng kêu to với nhân mã đang tập kết bên ngoài, đại phủ trong tay vung lên, dẫn dắt mọi người lao đi về hướng Tây Nam.
Tốc độ long câu quá nhanh, trước đó còn chỉ có Yêu Nhược Tiên có thể nghe được động tĩnh, sau đó là Lại Vũ Hàm, bây giờ cơ hồ tất cả mọi người cũng có thể nghe được.
Trong bóng đêm, một con linh thứu vỗ cánh bay đi, Thiên nhi Tuyết nhi cầm lồng có một con linh thứu khác lên Quan Tinh đài quan sát. Thấy Diêm Tu dẫn dắt nhân mã nhanh chóng rời đi, hai người nhanh chóng lướt ra bên ngoài viện.
Yêu Nhược Tiên vuốt chòm râu rối nùi dơ dáy đang lóng tai lắng nghe quay đầu nhìn lại, lập tức phất tay áo đuổi theo, chặn hai nàng lại ở bên ngoài hỏi:
- Hai người các ngươi đi đâu?
- Bọn họ đi quá mau, còn chưa kịp an trí những tỷ muội kia, phải cho các nàng trốn.
Thiên nhi gấp giọng nói.
Hai nàng không quên được tình cảnh những thị nữ bị chết treo trên xà ngang đại điện vô cùng thê thảm năm xưa, không muốn cảnh cũ tái diễn một lần nữa.
- Nha đầu ngốc, không còn kịp nữa.
Cũng không quản hai người có đồng ý hay không, tay áo Yêu Nhược Tiên quét qua, hai đạo hồng quang bao lấy hai nàng bay lên không mà đi.
Nhân mã vây công Đông Lai động trừ Hùng Khiếu ra tự nhiên không ai xa lạ.
Hùng Khiếu, Kiếm Ly cung Đồ Tam Lượng, Ngọc Nữ tông Lam Diệp, Ngự Thú môn Ma Hổ, bốn tên tu sĩ Thanh Liên nhất phẩm, mỗi tên dẫn dắt một lộ nhân mã từ bốn phía hợp vây lại.
Nhân mã của Đông Lai động có thể nghe được động tĩnh bên ngoài, tự nhiên người hợp vây cũng có thể nghe được động tĩnh của nhân mã Đông Lai động.
Mà nhân mã của Đông Lai động đi hướng Tây Nam chính là khoảng trống nằm giữa Đồ Tam Lượng và Lam Diệp. Hai người vừa nghe động tĩnh lập tức đoán được là nhân mã của Đông Lai động muốn chạy trốn, chẳng qua là không biết vì sao nhân mã của Đông Lai động có thể biết trước được tin tức. Cần phải biết bọn họ cũng là sau khi đến nơi này mới biết Hùng Khiếu muốn tấn công Đông Lai động, trước đó hẳn không bị tiết lộ tin tức mới đúng.
Hai người tuy ở hai phương hướng khác nhau lại cơ hồ đồng thời hạ lệnh, mỗi người mang theo một nửa nhân mã băng ngang chặn lại.
Dưới ánh trăng, mắt thấy hai đạo nhân mã phía trước ước chừng năm mươi người từ hai bên đang dần dần khép vòng vây lại, Diêm Tu cầm đôi búa nơi tay râu tóc dựng ngược gầm lên:
- Giết!
Sau lưng mọi người đều đao thương nơi tay, ai nấy vẻ mặt ngưng trọng, biết đã đến lúc liều mạng, theo sát sau lưng Diêm Tu cấp tốc xung kích.
Đồ Tam Lượng dẫn lộ nhân mã bên phải chạy tới trước một chút, quát to một tiếng:
- Đệ tử Kiếm Ly cung, kiếm trận!
Y nhanh chóng rung hai tay lên, sáu thanh trường kiếm cắm sau lưng bắn nhanh lên không, sáu đạo hàn quang chợt bắn nhanh ra nhắm vào Diêm Tu đi đầu.
Sợi xích quấn trên cánh tay Diêm Tu đột nhiên hiện lên bảo quang màu trắng, sau đó là tiếng loảng xoảng vang lên, một lưỡi búa đã rời tay, sợi xích điều khiển lưỡi búa xoay tròn trên tay lão tới mức gió thổi không lọt.
Một tràng tiếng leng keng vang lên, đã chặn được thế công sáu thanh phi kiếm của Đồ Tam Lượng
Mặc dù như thế vẫn chấn cho hai cánh tay Diêm Tu có hơi tê dại, dù sao tu vi Đồ Tam Lượng cũng cao hơn lão. Thật may Miêu Nghị đưa cho Diêm Tu hai lưỡi búa này là pháp bảo nhất phẩm, nếu không chắc chắn không ngăn được.
Tuy rằng chặn được Đồ Tam Lượng nhưng không cách nào đồng thời ngăn trở nhiều đệ tử Kiếm Ly cung như vậy, đệ tử Kiếm Ly cung của hai lộ nhân mã hai bên trái phải đã nhất tề phóng xuất phi kiếm bắn tới.
Trên trăm thanh phi kiếm như mưa sa phủ đầu che mặt đánh tới, Diêm Tu có thể ngăn ở phía trước lại không ngăn được hai bên, nhân mã của Đông Lai động có thể nói là luống cuống tay chân liều mạng huy động vũ khí nhanh chóng ngăn cản bên trái bên phải.
Trong phút chốc, tiếng long câu hí, tiếng người kêu thảm thiết vang lên, Đông Lai động đã có mấy người ngã xuống đất.
Hai bên trong nháy mắt đánh giáp lá cà với nhau, vô cùng đẫm máu, Lam Diệp một thân ngân sa đánh mạnh trường tiên tới, quấn lấy sợi xích của Diêm Tu, giữ lão lại.
Lại Vũ Hàm bên cạnh xông ra, một thương đẩy trường tiên Lam Diệp ra, trả tự do cho Diêm Tu. Nhân mã của Đông Lai động chỉ cần còn sống lập tức lấy Lại Vũ Hàm làm đầu, tụ họp chung một chỗ không để ý hết thảy phá vòng vây xông về phía trước.
Nơi xa trên một cây đại thụ, Yêu Nhược Tiên dẫn hai nàng đứng trong tàng cây ẩn nấp, nhắm mắt lóng tai lắng nghe khẽ lắc đầu nói:
- Bị ngăn cản, sợ là dữ nhiều lành ít.
-----------
Đông Lai động, Hùng Khiếu và nhân mã của Ma Hổ đã dong ruổi tung hoành tìm tòi khắp nơi ở Đông Lai động, mấy chục tên thị nữ sợ hãi bất an run rẩy nơm nớp bị bắt tới gom vào một chỗ.
Mặc dù đã nghe được tiếng đánh nhau bên kia, Hùng Khiếu vẫn quát tháo với đám thị nữ:
- Miêu Nghị ở đâu, kẻ nào dám giấu không nói, giết!
Sau khi những nữ tử yếu ớt này bị hăm dọa, có người biết chuyện lập tức lắp ba lắp bắp đáp lại:
- Nghe chủ nhân nói, là đi Trấn Hải sơn!
Trấn Hải sơn?... Hùng Khiếu ngửa đầu gào to một tiếng, thiếu chút nữa khạc ra một búng máu tươi. Y tạo ra thanh thế lớn như vậy tới đây chính là muốn giải quyết tên kia, nhưng tên kia lại không có ở đây!
Liên tục ép hỏi mấy lần vẫn không có câu trả lời khác, Hùng Khiếu tức giận phất tay chỉ về phía chúng thị nữ, quát một chữ:
- Giết!
Giữa tiếng kêu khóc xin tha của đám thị nữ, mấy chục thanh phi kiếm bắn tới lách cách, chém giết hết thảy thị nữ đang gào thảm ngã lăn trong vũng máu. Mùi máu tanh trong nháy mắt tràn ngập, hai tên thị nữ sau lưng Hùng Khiếu bị dọa sợ đến sắc mặt trắng bệch.
Ma Hổ, cẩn thận lục soát cho ta, dưới một tảng đá cũng không được bỏ qua, ta không muốn nhìn thấy Đông Lai động còn có một người nào sống, huyết tẩy cho ta!
Hùng Khiếu ra lệnh một tiếng, ngay sau đó phất tay nói:
- Những người khác theo ta truy địch!
Y vẫn không tin có thể trùng hợp như vậy, mình ồ ạt tấn công vừa đúng lúc Miêu Nghị đã đi Trấn Hải sơn, tức thì đích thân dẫn người khẩn cấp chạy một mạch tới nơi đang đánh nhau, còn ôm một chút hy vọng.
Ma Hổ vỗ một cái vào túi linh thú bên hông, mười con chuột mũi dài đỏ hồng rơi xuống đất. Y lại kêu lên mấy tiếng chít chít, đám chuột phập phồng cánh mũi ngửi ngửi khắp nơi, chỉ cần còn có người ẩn núp, rất khó tránh được mũi của chúng.
Cả đám chuột tiếp tục tìm tòi khắp nơi ở Đông Lai động.
Lúc này Đồ Tam Lượng cùng Lam Diệp vây công có thể nói vừa sợ vừa giận, rốt cuộc hai người hiểu rõ tại sao chỉ là một Đông Lai động nho nhỏ lúc trước lại dám tấn công Thiếu Thái sơn, đánh cho Hùng Khiếu phải vắt giò lên cổ mà chạy, thật sự là hung mãnh.
Sức chiến đấu của nhân mã Đông Lai động có thể nói cực kỳ hung hãn, không để ý hết thảy tập hợp thành một lưỡi dao sắc bén xung phong khí thế hết sức hung mãnh, phối hợp tương đối tốt. Dường như không phải là lần đầu tiên sử dụng trận hình đao nhọn xung phong này, cộng thêm hết thảy là cao thủ Bạch Liên ngũ phẩm trở lên, nếu không phải phi kiếm Kiếm Ly cung uy lực chém giết cực lớn, cho dù là Đồ Tam Lượng cùng Lam Diệp cũng không dám dùng sức mạnh ngăn cản một đợt long câu xung phong tập thể mạnh mẽ của đối phương.
Lại Vũ Hàm vung trường thương xung phong ở phía trước, nhân mã sau lưng bảo vệ hai bên cho lão yên tâm chém giết, Diêm Tu múa tít đôi đại phủ ngăn cản phi kiếm giúp lão. Mọi người đều biết ở đây chỉ có tu vi của lão cao nhất, muốn phá vòng vây phải nhờ vào lão, nên giúp lão giải quyết không cần lo lắng sau lưng.
Mà Lại Vũ Hàm lại bắt chước theo Miêu Nghị, bất kể những chuyện khác chỉ lo vọt tới trước, hoàn toàn bất kể sống chết của những người sau lưng, Ai có thể đuổi kịp cứ theo lão xông ra, theo không kịp vậy phải trông vào ý trời, tuyệt không dây dưa.
Thực lực Đồ Tam Lượng và Lam Diệp còn chưa cao đến mức có thể một đòn giết chết Lại Vũ Hàm, vừa giao thủ đã bị đám long câu của đối phương xung phong cho tan tác, Lại Vũ Hàm giống như là mũi đao.
Hai bên hơn năm mươi người suýt chút nữa không thể ngăn trở bọn họ, bị giết hơn hai mươi người, thật đúng là suýt chút nữa bị bọn họ phá vòng vây thoát ra ngoài. Thật may là nhân mã của hai lộ còn lại cũng nhanh chóng chạy tới, tiếp tục quấn chân bọn Lại Vũ Hàm.
Cộng thêm uy lực phi kiếm công kích của Kiếm Ly cung thật sự rất lớn, làm người ta khó lòng phòng bị, long câu không phải là bị chém chết tại chỗ chính là bị chém đứt chân ngã xuống. Mười mấy người Đông Lai động lục tục rơi xuống long câu, phơi thây tại chỗ, rốt cục chỉ còn lại có bốn người, cũng không cách nào tạo thành thế xung phong được nữa. Cuối cùng bọn họ bị vây quanh tầng tầng, tựa lưng vào nhau ngoan cố kháng cự, toàn thân đầy máu, không một ai không bị trọng thương, thảm thiết hết sức.
Mặc dù như thế, nhưng cũng không ai đầu hàng. Đệ tử Lam Ngọc môn biết rơi vào trong tay ba đại môn phái không thể may mắn sống sót, trước sau gì cũng chết, không bằng liều mạng.
Diêm Tu đã đầu hàng đủ rồi, kể từ khi lão đứng thẳng người lên, không muốn phải khom lưng xuống nữa.
Tình cảnh này làm đám người vây công cực kỳ chấn động, hiểu rõ ràng hơn vì sao lúc trước những người này có thể đánh cho Hùng Khiếu phải bỏ chạy, ngay cả thị nữ thiếp thân cũng vứt bỏ.
Mọi người dừng tấn công lại, vây quanh bốn người này, cho bọn họ cơ hội đầu hàng.