Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
- Ta là động chủ Đông Lai động, theo ta giết!
Diêm Tu toàn thân đẫm máu rống to một tiếng rung trời, tựa hồ muốn chứng minh gì đó trước khi chết, nghiến răng nghiến lợi múa đôi đại phủ dẫn đầu xông ra vòng vây.
Ba người bọn Lại Vũ Hàm cũng quay lưng lại, theo sau Diêm Tu xông tới.
Ùng ùng!
Đột nhiên một trận đất rung núi chuyển, đám người Đồ Tam Lượng đang muốn tiến công, ai ngờ cả vùng đất dưới chân nứt ra thành một con hào lớn. Mặt đất rung chuyển khiến cho cả đám suýt chút nữa ngã lăn ra, lảo đảo một hồi mới miễn cưỡng ổn định lại được.
Tình cảnh như vậy đã tạo ra cơ hội cho bọn Diêm Tu, bốn người lập tức liên tiếp bay vọt lên không, nhảy ra bên ngoài vòng vây.
Đồ Tam Lượng ngồi trên long câu tức giận quát:
- Không cho một tên nào chạy thoát!
Lão nhảy lên long câu đuổi theo ngay tức khắc, mấy chục kỵ sĩ vội vàng bay lên không theo sau, phi kiếm của đệ tử Kiếm Ly cung bay ra ào ạt như mưa bấc.
Người trên không trung, diện tích bị công kích trong nháy mắt mở rộng không ít, bốn người Diêm Tu phóng ngựa nhảy lên khẩn cấp uốn người múa may vũ khí ngăn cản.
Giữa tiếng leng keng liên hồi, bốn người có thể liều mạng bảo vệ được cho bản thân, nhưng không cách nào giúp long câu mình tránh khỏi mưa phi kiếm bắn trúng thân thể.
Một tràng tiếng phập phập vang lên, dưới bụng bốn thớt long câu tuôn ra vô số vòi máu.
Long câu rên rỉ, bốn người lập tức nhảy lên, chân đạp trên lưng long câu một cước, phi thân lên, nhảy lên cây đại thụ bỏ chạy thục mạng.
Diêm Tu Mới vừa chui lên một cây đại thụ chợt phát hiện một bàn tay đen thò ra, một cỗ pháp lực hùng mạnh kềm chế khiến cho lão không có cách nào nhúc nhích. Một bóng người toàn thân bao vải đen cắp lấy lão nhanh chóng ẩn vào trong tàng cây đại thụ.
Bọn Lại Vũ Hàm không có long câu làm cước lực, làm sao có thể chạy thoát. Mưa kiếm bay loạn xạ giữa không trung lập tức đánh ngã ba người.
Hai người vừa rơi xuống đất, trong nháy mắt mấy thanh phi kiếm bắn tới đóng chết trên mặt đất.
Một bên đùi bị phi kiếm bắn thủng, bụng cũng bị phi kiếm xuyên thủng ra một lỗ máu, Lại Vũ Hàm nhảy lò cò một chân, tóc tai rối bời, toàn thân đầy máu, điên cuồng múa may trường thương liều mạng ngăn cản mưa kiếm bắn tới.
Vù, một thanh trường tiên chín khúc xé không quất tới, quấn vào trường thương trong tay Lại Vũ Hàm.
Lam Diệp ngồi trên long câu đích thân xuất thủ, tay cầm roi chín khúc giữ chặt lấy mũi thương của Lại Vũ Hàm.
Dưới tình thế cấp bách như vậy, hậu quả có thể tưởng tượng được, mười mấy thanh phi kiếm bắn nhanh tới. Trong tiếng phập phập liên hồi, thân thể Lại Vũ Hàm trúng đòn liên tục, toàn thân tuôn ra máu tươi ướt đẫm. Thương trong tay lão đã bị giật văng ra xa, phi kiếm cắm trên người tua tủa như lông nhím.
Mười mấy thanh phi kiếm lại từ trên người lão lăng không rút ra, bay trở về trong tay của chủ nhân.
Lại Vũ Hàm trợn trừng đôi mắt, lảo đảo mấy bước, cố gắng chống đỡ không để thân thể mình ngã xuống.
Không ai để ý tới lão nữa, Đồ Tam Lượng nhìn bốn phía gầm lên:
- Còn một người nữa đi đâu mất? Không có long câu không thể chạy xa, lục soát cho ta, sơn chủ có lệnh, không cho phép một tên nào chạy thoát!
Long câu lập tức chạy đi tứ tán bắt đầu tìm tòi, một con long câu chạy như bay tới, húc mạnh vào ngực Lại Vũ Hàm.
Lại Vũ Hàm lại phun ra một ngụm máu tươi, tiếng xương gãy vang lên răng rắc, thân thể lão bay ra xa mười mấy thước, va vào một cây đại thụ khiến cho thân cây rung động, lá khô rơi xuống rào rào. Toàn thân lão theo thân cây tuột xuống đất, khoanh chân ngồi dưới gốc cây, hai mắt trợn trừng, đầu ngoẹo sang bên, hoàn toàn không có động tĩnh.
Không ai thương tiếc sống chết của lão, chỉ có mấy chiếc lá cây rơi trên người lão bị máu tươi lão nhuộm đỏ, khóe miệng lão vẫn còn máu tươi tràn ra…
-----------
Không bao lâu sau, Hùng Khiếu dẫn dắt nhân mã ầm ầm chạy tới, gặp Đồ Tam Lượng đang sai người tìm tòi chung quanh, Hùng Khiếu vừa gặp mặt câu đầu tiên chính là hỏi:
- Có nhìn thấy tiểu tặc Miêu Nghị không?
Đồ Tam Lượng ôm quyền nói:
- Cũng không thấy tiểu tặc kia, phần lớn người phá vòng vây đã bị bọn ta giết chết. Chẳng qua là mới vừa rồi đột nhiên xuất hiện đất rung núi chuyển dị thường, giúp cho động chủ Đông Lai động Diêm Tu thoát thân. Bất quá lão đã mất đi vật cỡi, hẳn là không thể chạy xa, bọn ta đang lục soát.
Sắc mặt Hùng Khiếu có vẻ hơi cuồng bạo, xem ra thật đúng như những người đó đã nói, tiểu tặc có khả năng đã đi Trấn Hải sơn.
Y thật sự rất muốn đánh tới Trấn Hải sơn, giết chết cả Miêu Nghị lẫn Tần Vi Vi. Nhưng bên này đã động thủ, chờ bọn y chạy tới Trấn Hải sơn, sợ là đối phương sớm có chuẩn bị. Ngoài ra đám thủ hạ của y cũng không có can đảm tấn công Trấn Hải sơn, dù sao Tần Vi Vi cũng là con gái của phủ chủ Dương Khánh.
Hết sức không cam lòng, Hùng Khiếu ngửa mặt lên trời rống giận.
-----------
Nơi xa giữa dãy núi, một bóng đen ôm lấy Diêm Tu bay tới, vừa đáp xuống đất, bóng đen bèn đẩy Diêm Tu toàn thân đẫm máu ra.
Bóng đen bỏ vải đen che mặt ra, lộ ra dung mạo, chính là Yêu Nhược Tiên.
Thiên nhi và Tuyết nhi trốn trong núi nhanh chân chạy ra đỡ lấy Diêm Tu:
- Diêm sư phó, lão không sao chứ?
Ánh mắt Diêm Tu bi thương quét qua ba người, thấy Yêu Nhược Tiên cũng không có tâm trạng suy nghĩ gì nhiều, chẳng qua chỉ nhìn chằm chằm hai nàng ra sức lắc lắc đầu, lệ rơi đầy mặt nghẹn ngào nói:
- Diêm Tu kém cỏi bất tài, đáng chết hàng ngàn hàng vạn lần, đã phụ ký thác của Đại nhân…
Lão cũng vô cùng xui xẻo, hai lần Miêu Nghị không có ở đây, kết quả hai lần Đông Lai động bị huyết tẩy dưới tay lão, quả thật là tai tinh, bản thân lão nghĩ tới chuyện này cũng không có mặt mũi nào gặp lại Miêu Nghị.
Thiên nhi gấp giọng hỏi:
- Diêm sư phó, những người khác đâu?
Yêu Nhược Tiên nhìn chằm chằm Diêm Tu lắc đầu nói tiếp:
- Nghe động tĩnh, sợ là hết thảy xong rồi.
Tuyết nhi cũng gấp giọng nói:
- Sư phó, người cứu Diêm sư phó, tại sao không nhân tiện cứu những người khác? Bằng tu vi của người có thể cứu được bọn họ kia mà?
Yêu Nhược Tiên trợn mắt nói:
- Nha đầu, đừng nói lời không có lương tâm như vậy, nếu không phải là các ngươi khóc kêu nói lão có ân truyền nghề cho các ngươi, ép ta đi cứu lão, ta đã không thèm quản tới lão. Các ngươi không biết vừa rồi nguy hiểm tới mức nào, suýt chút nữa ta đã bại lộ. Nếu là như vậy, một khi tin tức này truyền ra, Trấn Ất điện và Nguyệt hành cung lập tức sẽ phái cao thủ tới đuổi giết ta, đến lúc đó ta sẽ phải bỏ chạy thục mạng khắp chân trời góc bể. Các ngươi nghĩ cho bọn họ, vì sao không nghĩ cho thân ta một chút?! Ta và bọn họ không quen không biết, vì sao các ngươi không nghĩ cho chỗ khó xử của ta?
Quay đầu lại nhìn Diêm Tu, nhớ tới cảnh tượng bi tráng cuối cùng trước đó nhìn thấy, bọn Diêm Tu cũng làm cho Yêu Nhược Tiên có chút động lòng, không nhịn được than thở:
- Dẫu có chết không hàng, cũng là hảo hán, mất mạng thật sự là đáng tiếc. Bất quá giới tu hành không phải là địa phương dành cho hảo hán, hảo hán thường là đã chết hết từ sớm…
Yêu Nhược Tiên chỉ nói một câu đã tả hết hiện trạng giới tu hành cá lớn nuốt cá bé, lão đã một đống tuổi trên đầu, từng trải đã nhiều.
Bọn Đồ Tam Lượng đang không ngừng mở rộng phạm vi tìm kiếm, ép Yêu Nhược Tiên không thể không mang theo ba người bỏ trốn đi xa hơn.
Lục soát thật lâu vẫn không tìm được Diêm Tu, bọn họ cũng chỉ có thể bỏ cuộc thôi không tìm nữa. Vì một Diêm Tu mà tiếp tục làm như vậy quả thật không đáng, sau khi hội hợp với Hùng Khiếu, nhân mã ầm ầm chạy tới Đông Lai động lần nữa.
Thấy mười mấy nữ nhân ngã trong vũng máu la liệt đầy đất, Trần Phi trong đám nhân mã âm thầm thở dài. Thật sự là động tác Hùng Khiếu lần này quá mức nhanh chóng, không có tiết lộ ý đồ tấn công trước cho bất kỳ ai, cho đến khi tiến tới gần Đông Lai động mới hạ lệnh động thủ, Trần Phi không hề có cơ hội báo tin cho Đông Lai động.
Trong đám nhân mã của Hùng Khiếu cũng có đệ tử Lam Ngọc môn, bọn họ không nhận được sư môn thông báo, chỉ có thể ai vì chủ nấy, nếu không sau này khó có thể đặt chân.
Sau khi kiểm tra lại nhân mã phát hiện bên này cũng tổn thất gần ba mươi người, Lam Diệp lắc đầu nói:
- Sức chiến đấu của Đông Lai động này quả thật hết sức cường hãn, dưới trùng vây như vậy còn có thể giết chết quá nhiều người của ta.
- Sơn chủ, tiểu tặc Miêu Nghị không có ở đây, kế tiếp nên làm thế nào?
Đồ Tam Lượng ở bên cạnh hỏi:
- Bọn ta có lui về hay không?
Ánh mắt Hùng Khiếu lạnh lùng quét qua xung quanh, trầm giọng nói:
- Hôm nay không giết được tiểu tặc, mỗ thề không chịu buông tay.
Sau đó y phất tay chỉ ra bốn phía:
- Các ngươi mai phục bốn phía, ta cũng không tin tiểu tặc Miêu Nghị vĩnh viễn không trở lại, nếu thấy hắn trở lại, lập tức giết cho ta! Người nào giết được Miêu Nghị, thưởng năm trăm viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm, cho phép kẻ đó thân kiêm động chủ ba động!
Y vừa đưa ra trọng thưởng, ánh mắt mọi người lập tức sáng ngời, nhất là bọn Đồ Tam Lượng đám người, thực lực bọn họ mạnh nhất, là người có hy vọng giết chết Miêu Nghị nhất. Thân kiêm động chủ ba động, còn có năm trăm viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm!
Theo Hùng Khiếu ra lệnh một tiếng, mọi người rối rít lĩnh mệnh, phân ra mấy đường mai phục ở xung quanh Đông Lai động, chỉ đợi Miêu Nghị trở về.
Mà Hùng Khiếu tìm cớ dẫn thị nữ thiếp thân của mình Hạ Vũ cùng Thu Hà vội vã rời đi, nhân mã hai sơn cũng không nghi ngờ có bẫy, không ai ngờ rằng Hùng Khiếu có thể bỏ lại nhân mã hai sơn chạy trốn như vậy.
Rời đi cảnh nội Đông Lai động, Hùng Khiếu lập tức dẫn hai tên thị nữ nhanh chóng chạy về phía cảnh nội Vạn Hưng phủ. Lần này y đã vứt bỏ hết toàn bộ nhân mã của mình, chính thức phản bội đầu hàng Trấn Bính điện.
Y cũng không thể nào đợi đến khi Miêu Nghị trở lại, có quỷ mới biết lúc nào Miêu Nghị trở lại. Vạn nhất không đợi được Miêu Nghị trở lại, ngược lại chờ tới khi nhân mã cứu viện Đông Lai động chạy tới, đến lúc đó đối phương dùng thượng lệnh đối phó y, e rằng thủ hạ của y cũng sẽ quay giáo đối phó y.
Mượn mệnh lệnh Dương Khánh làm ra loại chuyện như vậy, một đòn không trúng, y lập tức bỏ chạy. Về phần nhân mã hai sơn, dù sao y cũng không thể nào mang đi, không bằng để lại hậu thủ phát huy tác dụng, tiếp tục ra lệnh cho bọn họ lưu lại đối phó Miêu Nghị. Vạn nhất Miêu Nghị quay trở lại thật, nói không chừng còn có thể bắt được cá lọt lưới, giết chết tiểu tặc kia.
Dưới ánh trăng, một chủ hai tớ chạy vội vã, đã xông vào cảnh nội Vạn Hưng phủ.
Không thể không thừa nhận, Hùng Khiếu không hổ là tâm phúc đã từng được Dương Khánh nể trọng, đúng là có mấy phần bản lãnh, hậu thủ này hết sức cao minh.
-----------
Quả nhiên, sau nửa đêm, Miêu Nghị không biết chuyện đã xảy ra ở Đông Lai động chút nào, dẫn La Song Phi cùng Nguyên Phương trở về.
Chạy thẳng một mạch tới Đông Lai động, thấy trước sơn môn không ai giữ cửa, Miêu Nghị lập tức nhướng mày.
Nghe mùi máu tanh nhàn nhạt, ba người phóng ngựa chạy đến quảng trường, thấy dưới đất có một vũng máu to tướng ai nấy giật mình kinh hãi. Nhìn quanh một vòng, chỉ thấy trong ao sen cách đó không xa nổi lềnh bềnh mấy chục thi thể nữ tử.
Ba người nhanh chóng quét mắt quan sát bốn phía, ngay cả La Song Phi uể oải chán chường cũng phải lên tinh thần, biết đã xảy ra chuyện lớn.
- Diêm Tu ở chỗ nào!
Miêu Nghị gầm lên một tiếng.
- Sơn chủ quả nhiên thần cơ diệu toán.
Tiếng cười to của Đồ Tam Lượng bên trong núi rừng gần đó truyền ra:
- Tiểu tặc Miêu Nghị, bọn ta cung kính chờ đợi đã lâu!
Ba người quay đầu nhìn về hướng thanh âm.
Dưới ánh trăng, núi rừng thấp thoáng vô số bóng người ẩn hiện, tiếng vó long câu xao động, hơn hai trăm nhân mã đột nhiên từ hai bên lục tục nhảy ra, nhanh chóng chặn đường lui của bọn Miêu Nghị.
Đồ Tam Lượng, Lam Diệp, Ma Hổ dẫn đội giữ ở một hướng, nhìn về phía Miêu Nghị giống như thấy được bảo bối.
Muốn không xem Miêu Nghị như bảo bối cũng khó, cám dỗ của năm trăm viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm còn có thân kiêm động chủ ba động vô cùng hấp dẫn, phe bọn họ mạnh như vậy không cần phải lo lắng gì cả. Ba người bọn họ không cầm lòng được trước hấp dẫn như vậy, Mi Tâm đã nở rộ hoa sen xanh, ai nấy chuẩn bị động thủ.
Hơn hai trăm nhân mã dần dần thu hẹp vòng vây, Miêu Nghị thấy ảo ảnh hoa sen xanh trên Mi Tâm ba người đối phương, âm thầm lấy làm kinh hãi. Nhiều nhân mã như vậy đã hết sức khó khăn cho bọn hắn, huống chi còn có ba cao thủ Thanh Liên.
Nhìn lại phục sức của đám người này đã đoán được đại khái là từ đâu tới, Miêu Nghị nhìn bốn phía lại thấy Trần Phi lẫn trong đám đông, trong lòng càng thêm khẳng định, không khỏi nghiến răng nghiến lợi quát:
- Cẩu tặc Hùng Khiếu, cút ra cho ta!
Lam Diệp cười lạnh nói:
- Đối phó tên giặc cỏ như ngươi, cần gì phải sơn chủ tự thân xuất mã!
Nàng quay đầu lại cười duyên dáng nói:
- Hai vị Đại ca, cứ giao tên giặc cỏ này cho tiểu muội là được.
- Không cần nhọc công muội tử động thủ, muội tử ở một bên xem cuộc chiến là được!
Ma Hổ cười ha hả, ai cũng muốn chặt đầu Miêu Nghị để đoạt trọng thưởng.
Tình cảnh này, ngay cả trong lòng La Song Phi cùng Nguyên Phương đều có hơi thấp thỏm, nói không sợ là giả.
Miêu Nghị dang rộng hai tay, từng luồng sương mù bạc xuất hiện trên thân thể, trong nháy mắt cả người lẫn long câu đã khoác xong chiến giáp, Nghịch Lân thương nắm ở trong tay.
Thấy hắn lấy ra một thân bảo bối, ánh mắt bọn Đồ Tam Lượng càng sáng hơn trước, càng không muốn bỏ qua cho Miêu Nghị.
Tự nhiên La Song Phi và Nguyên Phương cũng nhanh chóng cầm vũ khí trên tay.
Miêu Nghị nhanh chóng ngắm nhìn bốn phía một vòng, nhắm chuẩn khe hở giữa ba cao thủ Thanh Liên vung thương gầm lên:
- Theo ta!
Trận chiến này không có bất kỳ phần thắng nào, chỉ có thể là phá vòng vây.
Lúc Hắc Thán cảm nhận được Miêu Nghị chỉ còn nước liều mạng liền trở nên tức giận, ré dài một tiếng, trong nháy mắt bốn vó chạy như bay, xông vào đám địch nhân đang bao vây.
La Song Phi cùng Nguyên Phương cầm thương theo sát phía sau.