Phi Thiên

Chương 280. Có điều kỳ quái

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Lam Diệp đau lòng kêu lên:

- Lại để cho hắn chạy thoát rồi!

Đồ Tam Lượng cắn răng nói:

- Năng lực bên trong bảo giáp sẽ có lúc phải hao hết, không kéo dài được quá lâu, huống chi lại chở hai người, sớm muộn gì cũng sẽ phải chậm lại. Chúng ta không thể bỏ cuộc, đuổi tiếp!

Giết Miêu Nghị có thể lấy được vô số ích lợi, làm cho một hai trăm kỵ sĩ điên cuồng truy kích bất chấp hết thảy.

Miêu Nghị điều khiển Hắc Thán cấp tốc chạy như điên cảm thấy vui mừng bất ngờ, không ngờ rằng vào thời khắc mấu chốt Hắc Thán lại có được lực bạo phát hùng mạnh như vậy. Hùng mạnh tới mức khiến cho người ta khó lòng tin được, thật sự là kinh người, hôm nay nếu không nhờ Hắc Thán, sợ rằng mình và La Song Phi có kết cục khó lường.

Chẳng lẽ có liên quan với chuyện Hắc Thán luyện hóa yêu đan? Miêu Nghị tay cầm Nghịch Lân thương vỗ vỗ vào lưng của Hắc Thán, hạ quyết tâm, nếu Hắc Thán luyện hóa yêu đan có ích như vậy, hơn nữa con này lại thích ăn, sau này có cơ hội nhất định lấy nhiều yêu đan một chút cho nó ăn, coi như là tạ ơn nó.

La Song Phi ngồi sau quan sát cẩn thận, thấy đã bỏ rơi địch nhân không còn thấy bóng dáng, đột nhiên lật người trở lại tư thế ngồi quay mặt về phía trước, vui mừng hỏi:

- Không nghĩ tới chiến giáp vật cỡi của ngươi lại có uy lực hùng mạnh như vậy, ngươi tìm đâu ra, hôm nào ta cũng tìm một bộ chơi đùa một chút.

Sắc mặt Miêu Nghị hết sức âm trầm, không có tâm trạng nói nhảm với y, mấy chục cỗ thi thể dưới ao sen, còn có Nguyên Phương chết thảm rành rành trước mắt. Nếu như hắn đoán không sai, chỉ sợ những người khác cũng...

- Cẩu tặc Hùng Khiếu, không phải ngươi chết chính là ta vong!

Miêu Nghị đột nhiên nghiến răng nghiến lợi thề thốt một tiếng.

La Song Phi ngồi phía sau hắn hỏi:

- Bây giờ chúng ta đi đâu?

- Đi tới Trấn Hải sơn ổn định trận cước làm rõ tình huống, sau đó sẽ quay trở về tìm cẩu tặc tính sổ!

Miêu Nghị cắn răng nghiến lợi đột nhiên cúi đầu xuống nhìn, phát hiện hai cánh tay La Song Phi ôm lấy hông của mình, cau mày hỏi:

- Ngươi làm gì vậy?

Hắn cũng không quen ôm ấp như vậy với nam nhân, ai ngờ La Song Phi ở phía sau yếu ớt nói:

- Tốc độ long câu của ngươi quá nhanh, ta có hơi sợ.

Miêu Nghị không biết nói gì, hồng quang yêu dị trong mắt Hắc Thán đã biến mất, trạng thái cuồng bạo đã rút đi, bây giờ đâu còn tốc độ nhanh như trước nữa, rõ ràng đã khôi phục bình thường. Nhiều lắm cũng chỉ nhanh hơn tốc độ của long câu bình thường một chút, còn không tới nỗi làm cho người ta sợ.

- Lấy tay của ngươi ra!

Miêu Nghị vỗ vỗ lưng bàn tay La Song Phi đang ôm bụng mình.

- Mới vừa rồi thiếu chút nữa mất mạng, khiến cho ta bị dọa sợ không ít, bây giờ hai chân còn có vẻ như nhũn ra. Mượn eo ngươi ôm một chút ngươi cũng không mất mát gì, vì sao lại nổi giận như vậy?

La Song Phi tìm một lý do, làm Miêu Nghị không còn lời gì có thể nói, lại nghe y cười hì hì hỏi:

- Đại nhân, mới vừa rồi tình thế cấp bách như vậy, tại sao còn muốn cứu ta?

Giọng cười vui vẻ của La Song Phi làm Miêu Nghị cảm giác trải qua trận đánh này, dường như người sau lưng mình đã sống lại, bèn quay đầu hỏi:

- Nghe lời này của ngươi, tựa hồ ta không nên cứu ngươi mới đúng ư?

- Không có, không có, cứu hay, hay lắm, hoạn nạn thấy chân tình, hoạn nạn thấy chân tình.

La Song Phi dán vào sau lưng hắn cười hắc hắc.

Đang lúc này, bên đường đột nhiên có người kêu:

- Tiểu tử.

Miêu Nghị quay đầu nhìn lại, thấy từ núi rừng bên đường xuất hiện bốn người, chính là Yêu Nhược Tiên, Diêm Tu, Thiên nhi và Tuyết nhi, có vẻ mừng rỡ, Yêu Nhược Tiên không nói, không ngờ ba người kia cũng còn sống.

Hắn cũng không ôm hy vọng Yêu Nhược Tiên có thể xuất thủ, mang đi Thiên nhi Tuyết nhi thì có thể, trước đó còn tưởng rằng Diêm Tu đã dữ nhiều lành ít.

Tốc độ Hắc Thán dong ruổi quá nhanh, đã chạy lướt qua, Yêu Nhược Tiên lại nhanh chóng cuốn ba người đang trong rừng rậm, dọc theo quan đạo đuổi theo.

Đến hôm nay Diêm Tu mới hiểu, từ trước tới nay Đông Lai động vẫn có một cao thủ Hồng Liên ẩn nấp.

Miêu Nghị dừng Hắc Thán, mấy người Yêu Nhược Tiên cũng đáp xuống bên cạnh. Ánh mắt Miêu Nghị rơi vào Diêm Tu toàn thân đẫm máu, hỏi:

- Tại sao các ngươi lại ở chỗ này?

- Diêm Tu kém cỏi bất tài, cô phụ ủy thác của Đại nhân…

Diêm Tu run giọng kể lại một lượt chuyện đã xảy ra.

Trải qua giải thích Miêu Nghị mới hiểu, sau khi Yêu Nhược Tiên cứu bọn Diêm Tu bỏ chạy, núp trong rừng sâu núi thẳm. Một lúc lâu sau lão lại lặng lẽ mò về Đông Lai động điều tra, muốn xem thử những người đó đã đi chưa, kết quả phát hiện những người đó lại mai phục ở xung quanh Đông Lai động, không cần suy nghĩ cũng biết bẫy rập này bày ra là vì Miêu Nghị.

Yêu Nhược Tiên trở về gặp bọn Diêm Tu, cũng không biết lúc nào Miêu Nghị trở lại, bọn họ lập tức quyết định chạy ngược trở lại quan đạo dẫn tới Đông Lai động đón đầu Miêu Nghị, ai ngờ vẫn chậm một bước. Lúc bọn họ ra tới quan đạo chờ đợi, Miêu Nghị đã chạy qua nơi đó từ trước, rốt cục vẫn trúng phải mai phục ở Đông Lai động.

Miêu Nghị còn chưa kịp nữa giải thích mình làm thế nào thoát thân từ Đông Lai động, phía sau đã mơ hồ truyền tới thanh âm long câu đuổi theo ầm ầm mà đến. Không nghĩ tới những người đó còn chưa chịu bỏ qua cho mình, Miêu Nghị trầm giọng nói:

- Các ngươi tiếp tục ẩn núp, ta đi Trấn Hải sơn.

Tình thế không cho phép hắn dừng lại đây lâu, vừa nói dứt câu lại nhanh chóng giục Hắc Thán chạy như bay. Mấy người Yêu Nhược Tiên cũng nhanh chóng ẩn trở về trong núi rừng, chỉ chốc lát sau, đại đội nhân mã Hùng Khiếu chạy ầm ầm như bay lướt qua...

-----------

Hồng Miên từ Trường Thanh động rời đi vừa về tới Trấn Hải sơn, mới biết sơn chủ Tần Vi Vi đã dẫn theo Lục Liễu đi Nam Tuyên phủ, còn chưa kịp tạm nghỉ đã nhận được cấp báo cầu viện đến từ Đông Lai động: Hùng Khiếu tấn công Đông Lai động!

Hồng Miên giật mình kinh hãi, không biết Miêu Nghị có chạy về Đông Lai động gặp phải Hùng Khiếu hay không. Bản thân nàng không điều động được nhân mã Trấn Hải sơn, chỉ có thể khẩn cấp viết ngọc điệp đưa tin, trước tiên dùng linh thứu phát tin tức tới Nam Tuyên phủ...

-----------

Nam Tuyên phủ, trong lương đình trên đỉnh núi, Tần Vi Vi không trải qua thông báo đã trực tiếp lên núi xông vào, nàng là người có tư cách này nhất trong cả hai phủ.

Dương Khánh đang ngồi tĩnh tọa khoanh chân tu luyện ở trên giường, Thanh Mai, Thanh Cúc tiến lên một bước khẽ hành lễ:

- Tiểu thư.

Dương Khánh cũng từ từ thu công mở hai mắt ra, mặt lộ vẻ hòa ái mỉm cười nói:

- Vi Vi tới rồi sao...

- Phủ chủ.

Tần Vi Vi tiến lên làm lễ ra mắt.

Dương Khánh thả hai chân xuống giường, đứng lên hỏi:

- Con không thông báo trước gì hết đã đột ngột tới đây, có chuyện gì không?

Hai cha con ngồi xuống hai bên bàn trà, Thanh Mai, Thanh Cúc dâng trà thơm lên, Tần Vi Vi kể lại đại khái chuyện Công Tôn Vũ chọc tới Miêu Nghị cho Dương Khánh.

Dương Khánh nghe vậy hơi nhíu mày, sau khi suy tư một chút đã hiểu ra mọi chuyện, lắc đầu nói:

- Vi Vi, chẳng lẽ con vẫn chưa nhìn ra được sao, Công Tôn Vũ là bởi vì con mà rối loạn tâm trạng, mới trêu chọc tới Miêu Nghị, đó là vì y quá quan tâm tới con. Mặc dù Công Tôn Vũ không phải là kẻ ưu tú, bất quá có ưu điểm là ngoan ngoãn dễ bảo. Nếu hai con thành sự, nhất định con sẽ làm chủ, huống chi y đối với con một tấm chân tình, chẳng lẽ con không hề cân nhắc chuyện thành thân với y?

- Cha, vì sao lại nói sang chuyện này, con đã nói rồi, chuyện này không cần cha quan tâm.

Tần Vi Vi lộ vẻ mất hứng nói:

- Con và Công Tôn Vũ không thích hợp, chẳng lẽ cha muốn nhìn con ủy khúc cầu toàn?

Dương Khánh cười khổ nói:

- Cái gì gọi là không thích hợp, Vi Vi, nữ nhân phải hiểu, thiên hạ không có nam nhân thập toàn thập mỹ, không có gì gọi là thích hợp hay không, chỉ có nam nhân thích hợp với con hay không. Thân là kẻ tu hành, nhất là nữ nhân, nữ nhân và nam nhân không giống nhau, chỉ có nam nhân thích hợp với con mới giúp cho con giảm bớt mối lo về sau, đây không gọi là ủy khúc cầu toàn. Nam nhân bình thường một chút không có gì là không tốt, nếu con tìm một nam nhân dã tâm bừng bừng, ta phải lo lắng đề phòng cho con, giữa phu thê với nhau bình yên như vậy không tốt hay sao?

- Cha, con không có cảm giác gì với Công Tôn Vũ.

Tần Vi Vi bác bỏ lần nữa.

Thanh Mai và Thanh Cúc bên cạnh nhìn nhau, suy đoán Dương Khánh sắp sửa nổi nóng.

Quả nhiên, Dương Khánh làm cha lại kiêm luôn cả mẹ thật sự có hơi nóng nảy. Y đứng ở góc độ phụ thân mà cân nhắc việc chung thân đại sự cho con gái không gấp gáp gì, mấy chục năm sau biến thành mẫu thân thái độ lại trở nên nóng nảy, bởi vì cảm thấy mình không làm hết trách nhiệm của kẻ làm cha mẹ, tự trách mình làm lỡ chung thân đại sự của con gái.

Chỉ thấy y vỗ vỗ khay trà, trầm giọng nói:

- Vậy con hãy tìm kẻ nào con thấy có cảm giác, con nhìn trúng người nào cứ nói với ta, vì sao lại để cho ta lo lắng mãi như vậy? Vì sao lại để lời đồn đãi bên ngoài lan truyền, bảo con tìm một nam nhân khó đến mức vậy sao, con gái Dương Khánh ta kém ở chỗ nào? Vi Vi, giới tu hành đầy phong ba bão táp, ai ai cũng lo sáng khó lòng giữ được đến tối, ta chỉ muốn trong lúc ta còn năng lực khống chế trong tay một số chuyện, sẽ giúp con tìm được một nam nhân không làm cho con phải thiệt thòi. Vạn nhất ta có chuyện gì ngoài ý muốn, ít nhất ta cũng giải quyết xong được một tâm sự…

Tần Vi Vi quay đầu đi nói:

- Tại sao cha luôn lấy kinh nghiệm của mình cưỡng ép vào tình cảnh của con, chẳng lẽ nam nhân mà cha coi trọng nhất định sẽ tốt sao?

- Con...

Dương Khánh thốt nhiên giận dữ, vỗ bàn đứng lên chỉ Tần Vi Vi, bất quá thấy Tần Vi Vi nhìn thẳng vào mắt mình không tránh né, trong bụng lại trở nên mềm nhũn. Y cảm thấy mình thiếu nữ nhi quá nhiều, không nói ra miệng được lời lẽ nặng nề, bèn đặt mông ngồi xuống, khoát tay nói:

- Ta không tranh cãi vời con.

- Là chính cha muốn cãi.

Tần Vi Vi lẩm bẩm một câu.

Dương Khánh nhất thời nhe răng trợn mắt, kết quả Tần Vi Vi đẩy một miếng ngọc điệp tới trước mặt y, ngăn chận miệng của y.

Dương Khánh nén giận cầm ngọc điệp lên, sau khi xem qua cau mày nói:

- Lại là Đông Lai động, còn là tán tu?

Y ném ngọc điệp xuống bàn, dứt khoát nói:

- Không cho phép! Hai phủ ta không thu tán tu, không cần thiết gây ra phiền phức dù là vạn nhất.

Tần Vi Vi lại đẩy ngọc điệp tới trước mặt của y:

- Con đã đáp ứng Diêm Tu.

- Đừng nói hươu nói vượn nữa, nhân mã Đông Lai động đã rất nhiều rồi, tên Diêm Tu gì đó dám mạo hiểm xin thêm nữa sao?

Dương Khánh liếc xéo:

- Là con đáp ứng Miêu Nghị phải không?

- Bất kể con đáp ứng người nào, chuyện mà một sơn chủ như con đã đáp ứng, cha cũng không thể để cho nói lời rồi lại ăn lời.

- Coi như ta sợ con có được không…

Dương Khánh chỉ miếng ngọc điệp kia nói:

- Tán tu không có lai lịch rõ ràng là không được, không phải là tiểu tử kia có quan hệ tốt với Lam Ngọc môn sao, con cứ bảo hắn chiêu mộ một người từ Lam Ngọc môn tới là được.

Lúc trước Tần Vi Vi cũng đã nói với Miêu Nghị như vậy, thế nhưng hắn cứ nhất quyết chiêu mộ tên La Song Phi kia cho bằng được, hiện tại nàng cũng chỉ có thể kiên trì nói:

- Không phải chỉ là một tán tu sao, cũng không có chuyện gì lớn. Dù có xảy ra chuyện cũng là tên Miêu Nghị kia xui xẻo, cha cứ đồng ý đi thôi…

Dương Khánh vừa định nói gì đó bất chợt dừng lại, liếc Tần Vi Vi một cái, lại cầm miếng ngọc điệp kia lên tra xét.

Y xem một chút, trong mắt thoáng qua vẻ quỷ quyệt.

Y suy tư một lúc, vỗ vỗ ngọc điệp trên tay lạnh nhạt hỏi:

- Con chỉ vì một tên tán tu mà tới gặp ta sao?

Ánh mắt Tần Vi Vi hơi có chột dạ lóe lên một cái, không thể tránh được Dương Khánh quan sát.

- Chuyện này chỉ là nhân tiện, dù sao Công Tôn Vũ đã từng là tùy tùng của cha, là tâm phúc của cha, có mấy lời trong thư không thể nói rõ ràng, cho nên cố ý tới hỏi cha con xử lý như vậy có được hay không.

Tần Vi Vi giải thích.

Bất quá lời giải thích này đối với Dương Khánh là quá mức gượng gạo, Dương Khánh tỏ ra bình thản cười nói:

- Ta đã giao người xuống làm thủ hạ của con, tự con châm chước xử lý là được. Hãy gác chuyện công sang bên, đã lâu rồi cha con ta không ăn cơm với nhau, con đã tới đây rồi cũng đừng vội trở về, ăn bữa cơm đã.

Đương nhiên Tần Vi Vi không từ chối, nàng nhìn ngọc điệp trong tay cha chép miệng nói:

- Vậy cha đã đáp ứng chuyện này rồi sao?

Dương Khánh gật đầu cười, nói:

- Chạy xa như vậy, con đi xuống trước nghỉ ngơi đi.

Thấy cha đã đáp ứng, Tần Vi Vi cao hứng lui xuống.

Dương Khánh cầm ngọc điệp đứng lên, chắp tay sau lưng, đi tới lan can nhìn theo bóng Tần Vi Vi xuống núi. Y vẫn đưa lưng về phía Thanh Mai, Thanh Cúc buông tay ra, quơ quơ ngọc điệp trong tay, lạnh nhạt nói:

- Chuyện này có điều kỳ quái.

Hai nàng tiến lên, Thanh Cúc hỏi:

- Chẳng lẽ tên tán tu này có vấn đề gì sao?

Dương Khánh khẽ lắc đầu nói:

- Tán tu có vấn đề gì hay không ta không biết, nhưng nhất định là nha đầu Vi Vi này có chuyện gì giấu ta.

Thanh Mai hỏi:

- Làm sao biết được?

Dương Khánh xoay người, vỗ ngọc điệp nhẹ nhàng vào lòng bàn tay:

- Ta đang suy nghĩ rốt cục nha đầu này đã xảy ra chuyện gì, nó đã xử lý chuyện của Miêu Nghị và Công Tôn Vũ, sau khi xong chuyện nhiều lắm là đưa tin báo cho một tiếng là được, không có lý nào đặc biệt vì chuyện này mà đi một chuyến thật xa. Chẳng lẽ chỉ vì một tên tán tu mà Miêu Nghị tiến cử mới cố ý tới gặp ta, đường đường sơn chủ lại vì một tán tu mà một động chủ tiến cử, phải chạy đi tìm phủ chủ một chuyến sao?!

Nghe Dương Khánh phân tích như vậy, hai nàng cũng trầm tư nghĩ ngợi một hồi, Thanh Cúc thử hỏi:

- Có phải là tiểu thư muốn báo đáp ân Miêu Nghị cứu mạng hay không?