Phi Thiên

Chương 281. Góc độ nam nhân

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

- Nàng không cảm thấy lời giải thích này có vẻ gượng gạo so với lời nói hành động của Vi Vi sao?

Dương Khánh híp mắt lại, nói:

- Nữ nhân ở bên ngoài không thuận tiện, nhất định nó sẽ dẫn theo một trong hai tên thị nữ Hồng Miên, Lục Liễu. Lúc nãy nghe nói Hồng Miên đã đi Trường Thanh động, vậy chắc chắn Lục Liễu sẽ theo nó tới đây. Ta đã kiếm cớ giữ Vi Vi lại rồi, giữa nữ nhân với nhau dễ nói chuyện hơn, hai người các nàng thừa lúc này chia ra đi tìm Vi Vi cùng Lục Liễu thăm dò thử xem sao, xem thử rốt cuộc nha đầu Vi Vi và tên Miêu Nghị kia đã xảy ra chuyện gì. Lần trước nó bổ nhiệm Diêm Tu làm động chủ Đông Lai động ta đã cảm thấy có điều kỳ quái, chẳng lẽ lúc nào cũng lấy ân cứu mạng ra để qua loa tắc trách với ta sao!?

Thanh Mai cùng Thanh Cúc nhìn nhau, trong lòng thở dài Tần Vi Vi có một phụ thân có thủ đoạn như vậy không biết là chuyện tốt hay chuyện xấu. Nàng không phải là đối thủ, y có thể thao túng nàng dễ dàng trong lòng bàn tay lặng yên không một tiếng động.

- Dạ!

Hai người lĩnh mệnh rời đi.

Rất nhanh, sau khi xuống núi Thanh Mai tìm tới Tần Vi Vi, nói là hai người đã lâu không gặp, muốn nói chút chuyện nữ nhân với nhau.

Tần Vi Vi vốn là do Thanh Mai và Thanh Cúc một tay nuôi lớn, tình cảm cá nhân hết sức thân mật, không hề từ chối điều gì với nhau, cũng không hề đề phòng.

Mà không ngoài suy đoán của Dương Khánh, quả nhiên hai người kia nói chuyện riêng của nữ nhân, Lục Liễu không thể làm gì khác hơn là lui ra ngoài. Kết quả lại đụng phải Thanh Cúc, Thanh Cúc kéo tay nàng sang bên, hỏi han chuyện cuộc sống của Tần Vi Vi ở Trấn Hải sơn thế nào.

Lục Liễu biết tình cảm giữa hai vị cô cô và Tần Vi Vi, quan tâm cuộc sống Tần Vi Vi là chuyện hết sức bình thường, đề tài câu chuyện dần dần mở rộng ra…

Thanh Mai và Thanh Cúc ở bên người Dương Khánh nhiều năm như vậy, đi theo Dương Khánh cũng học được không ít. Hai nàng đã ra tay, Tần Vi Vi và Lục Liễu không phải đối thủ của hai nàng, rất dễ dàng tiết lộ ra vài điều bí ẩn…

Hai nàng gặp lại Dương Khánh. Thanh Mai nói trải qua dò xét, phát hiện Tần Vi Vi cảm thấy Miêu Nghị rất tốt, hoàn toàn bất đồng so với trước kia. Thanh Mai hỏi không phải là trước kia con thấy hắn vô cùng gai mắt, đối chọi với hắn khắp nơi sao, vì sao hôm nay lại xảy ra thay đổi lớn như vậy… Tần Vi Vi hàm hồ đáp qua loa chiếu lệ, lý do là vì Miêu Nghị có ân cứu mạng đối với nàng. Chuyện khiến cho Tần Vi Vi cảm thấy tiếc nuối chính là, dường như Miêu Nghị vẫn còn thành kiến với nàng không sao xóa được. Tần Vi Vi nói là rồi đây Trấn Hải sơn sẽ cố gắng hóa giải hiểu lầm giữa hai người trước kia.

Thanh Cúc dọ thám từ trong miệng Lục Liễu biết được, Tần Vi Vi và Miêu Nghị đã thành trở bằng hữu, hơn nữa còn là Tần Vi Vi chủ động hạ mình tìm Miêu Nghị làm bằng hữu. Bất quá dường như Miêu Nghị vẫn duy trì một khoảng cách đối với cái gọi là bằng hữu.

Hai người dò được tin tức kết hợp lại với nhau, làm Dương Khánh lấy được kết quả một sợ hết hồn hết vía, cặp mắt trợn tròn rồi một hồi, chậm rãi thở ra một hơi thật dài:

- Bằng hữu… hay cho một bằng hữu, hy vọng không phải là ta suy nghĩ quá nhiều. Hai nàng cũng là nữ nhân, hãy đứng ở góc độ nữ nhân xem có nhìn ra đầu mối gì từ biểu hiện của Vi Vi hay không?

Hai người nhìn nhau, có vẻ muốn nói lại thôi, tựa hồ khó có thể mở miệng.

Dương Khánh quả quyết nói:

- Cứ nói đừng ngại. Ta chỉ muốn nghe được phán đoán chân thật nhất của các nàng, ta sợ ta đứng ở góc độ nam nhân phán đoán hành động của nữ nhân về phương diện này sẽ có sai lầm.

Đã nói đến nước này, Thanh Mai trầm ngâm nói:

- Nếu như tiện thiếp đoán không sai, sợ là tiểu thư đã động tình với Miêu Nghị.

Thanh Cúc gật đầu một cái, hiển nhiên cũng đồng ý với ý kiến này.

Dương Khánh cũng hít một hơi khí lạnh, kết quả khiến cho y lo lắng nhất vẫn xuất hiện, chậm rãi lắc đầu nói:

- Tại sao có thể như vậy, không phải là từ trước đến giờ hai người bọn chúng không hợp nhau sao?

Thanh Cúc cười khổ nói:

- Dường như Miêu Nghị vẫn chưa tiếp nhận được thái độ biến chuyển đột ngột của tiểu thư, chưa nhận ra được tâm ý của nàng, cho tới trước mắt dường như vẫn chỉ là tiểu thư tình nguyện một bên.

Thanh Mai lạnh nhạt nói:

- Nữ theo đuổi nam cách tầng lụa mỏng, huống chi bằng vào sắc đẹp cùng địa vị tiểu thư, là chuyện tốt bao nhiêu nam nhân cầu xin cũng không được. Tiểu thư chủ động khuynh tâm cho hắn là phúc khí của hắn, chỉ cần phủ chủ kết hợp, chuyện này không thành vấn đề, bất cứ lúc nào cũng có thể thành toàn tiểu thư.

- Như vậy cũng phải.

Thanh Cúc gật đầu nói:

- Tiểu tử kia dám nói một chữ không, ta là người thứ nhất không tha cho hắn.

- Không!

Dương Khánh giơ tay lên ngăn lại:

- Ta tuyệt sẽ không để cho hai người bọn họ trở thành bạn lữ song tu.

Hai nàng sửng sốt, nghĩ thầm trước đó không phải là ngươi vẫn thúc giục tiểu thư mau mau tìm một nam nhân sao, hiện tại tiểu thư đã có ý trung nhân, vì sao ngươi lại kiên quyết phản đối?

Dương Khánh hơi cụp mắt xuống nói:

- Lần trước đi Trấn Ất điện, ta báo lên bốn tên tham gia Tinh Tú Hải Kham Loạn hội, điện chủ gạch đi một cái tên, sau đó lại đích thân thêm vào một cái khác, các nàng có biết điện chủ tự tay thêm tên ai hay không?

Hai nàng ngơ ngác nhìn nhau, đề tài nói đến Miêu Nghị ngươi đột nhiên hỏi chuyện này, e rằng ngoài Miêu Nghị ra không còn ai khác.

Chẳng qua là điều này sao có thể, vì sao điện chủ lại tự tay thêm tên Miêu Nghị vào đó?!

Mặc dù như thế, Thanh Mai vẫn thử hỏi:

- Chẳng lẽ là Miêu Nghị?

Dương Khánh vuốt cằm nói:

- Đúng là hắn.

Hai người đã có chuẩn bị tâm tư, nhưng sau khi nghe thấy Dương Khánh xác nhận không khỏi giật mình kinh hãi.

Thanh Cúc gấp giọng nói:

- Cho dù là tiến độ Miêu Nghị tu hành mau hơn nữa, hẳn là còn chưa đột phá đến cảnh giới Thanh Liên, vì sao điện chủ lại bổ nhiệm một tu sĩ cảnh giới Bạch Liên đi tham gia Tinh Tú Hải Kham Loạn hội, đây không phải là muốn cho hắn đi chịu chết sao?

Dương Khánh lắc đầu nói:

- Lúc ấy ta cũng rất giật mình, tức thì nhanh chóng cầu kiến điện chủ, muốn giải mối nghi ngờ, thế nhưng điện chủ không chịu gặp ta, chỉ bảo ta làm theo.

Hiện trường trầm mặc một trận, Thanh Mai và Thanh Cúc ngơ ngác nhìn nhau. Đứng ở góc độ nữ nhân mà xét, Tần Vi Vi thật vất vả mới động tâm một lần, nếu để cho nàng biết tin tức này, chỉ sợ sẽ rất đau lòng.

Bất quá Thanh Mai vẫn rất lý trí nhẹ nhàng nói:

- Nếu là như vậy, phủ chủ nói không sai, đúng là không thể thành toàn tiểu thư, dù là làm cho tiểu thư khổ sở nhất thời cũng còn hơn để cho nàng khổ sở cả đời.

Dương Khánh khoát tay nói:

- Thanh Mai, nàng sai lầm rồi, cũng không phải là vì tiểu tử kia sẽ đi Tinh Tú Hải ta mới phản đối, cho dù là tiểu tử kia còn sống từ Tinh Tú Hải trở về, ta cũng sẽ không tán thành chuyện này.

Thanh Cúc nghi ngờ nói:

- Như vậy là vì sao?

Thật ra thì Thanh Cúc vẫn rất có hảo cảm đối với Miêu Nghị, cũng không phải là bởi vì từng xem qua Miêu Nghị tắm, mà là nàng thích tính tình của hắn. Mới vừa rồi nàng còn suy nghĩ có lẽ nên chờ xem, nói không chừng Miêu Nghị có thể còn sống từ Tinh Tú Hải trở về, dù sao Miêu Nghị đã sống từ Tinh Tú Hải trở về một lần. Ai ngờ Dương Khánh lại kiên quyết phản đối tiểu thư cùng Miêu Nghị chung sống tới mức như vậy.

Dương Khánh than thở:

- Ta thà để cho Vi Vi cùng Công Tôn Vũ chung sống, cũng không hy vọng nó và Miêu Nghị chung sống.

Thanh Cúc cũng lên tiếng nói giúp cho Miêu Nghị:

- Phủ chủ, thứ cho tỳ tử nói lời không nên nói, mặc dù Công Tôn Vũ đã từng là tùy tùng tâm phúc của ngài, nhưng bàn về năng lực và bản lãnh, tỳ tử cảm thấy thật không có cách nào sánh được với Miêu Nghị. Năng lực Công Tôn Vũ chỉ thích hợp làm tùy tùng, năng lực Miêu Nghị mới thật sự thích hợp trấn giữ một phương, huống chi bàn về tướng mạo Miêu Nghị cũng không kém gì Công Tôn Vũ.

Trong lòng nàng còn có một câu không nói ra, đó chính là khí chất Miêu Nghị hơn cả Công Tôn Vũ, đầy nam tính anh khí bừng bừng, Công Tôn Vũ lại có dáng vẻ công tử bột.

- Chính là bởi vì năng lực Miêu Nghị hơn xa Công Tôn Vũ, thậm chí hơn cả Vi Vi, cho nên ta mới không muốn hai người bọn chúng chung sống.

Dương Khánh trầm giọng nói:

- Năng lực Miêu Nghị tuy giỏi thật, nhưng hắn lại rất hay gây chuyện, không biết cái gì gọi là an phận thủ thường. Thậm chí có rất nhiều khi vì nóng lòng cầu thành nên đưa thân mạo hiểm, không hiểu cái gì gọi là tuần tự mà tiến. Nếu để Vi Vi đi theo hắn thật sự là quá nguy hiểm, ta không muốn nhìn thấy hắn mang cả an nguy của Vi Vi ra mạo hiểm hết lần này tới lần khác.

- Ta không hề có thành kiến gì với tiểu tử Miêu Nghị cả, thân là nam nhân nhìn nam nhân, ngược lại ta hết sức thưởng thức tiểu tử kia, nhưng đứng trên phương diện đại sự chung thân của Vi Vi, không phải là ta muốn chọn thủ hạ có năng lực, mà muốn chọn con rể thích hợp. Năng lực của Công Tôn Vũ tầm thường không sao cả, chỉ dựa vào điểm có thể nghe lời của Vi Vi là đủ rồi.

- Nếu như Vi Vi đi theo Miêu Nghị, sợ là sẽ bị Miêu Nghị lỗ mãng lấn lướt phải chịu phục tùng. Tỷ dụ như lần này, ta cũng không biết rõ tại sao hắn lại chọc tới điện chủ, quả thật là không giải thích được. Thử hỏi thứ người như thế ta làm sao có thể giao chung thân nữ nhi mình cho hắn?

Thì ra là như vậy! Hai nàng ngơ ngác nhìn nhau, trong lòng thầm buông tiếng than dài. Đứng trên góc độ nam nhân, có lẽ phủ chủ phán đoán hết sức tỉnh táo hợp lý, nhưng đứng ở góc độ nữ nhân các nàng, tình cảm mới là quan trọng nhất.

Chẳng qua là ở vấn đề này, hai người không thể nào nói thêm gì với Dương Khánh, Dương Khánh có quyền làm chủ vì chung thân đại sự nữ nhi mình, tức thì không lên tiếng...

-----------

Ngồi trên đỉnh núi ăn cơm có lẽ giống như thưởng thức phong cảnh, cha con gặp nhau đương nhiên là cảm giác gia đình quan trọng hơn, cho nên Dương Khánh xuống núi ăn cơm.

Bên trong phủ đệ của phủ chủ, một bàn mỹ vị giai hào đã được chuẩn bị xong, Tần Vi Vi một bộ quần trắng đang chắp tay ngắm nghía các loại trang sức trên giá do các thành tiến cống cho Dương Khánh.

- Vi Vi!

Dương Khánh Cất bước đi vào trong nhà cười gọi một tiếng.

- Cha!

Tần Vi Vi quay người đi ra.

Trong nhà không có những người khác, đám người Thanh Mai cũng chủ động chừa cho hai cha con không gian riêng tư, Tần Vi Vi luôn luôn mặt lạnh, hiện tại cũng giãn ra lộ vẻ con gái trước cha mình.

Dương Khánh cũng không nhiều lời, ngồi xuống chủ động gắp thức ăn bỏ vào chén cho Tần Vi Vi.

Hai người ăn được nửa chừng, Dương Khánh chủ động chuyển đề tài câu chuyện sang Miêu Nghị. Mới nói được vài câu, thình lình y đặt đũa xuống bàn thật mạnh, hừ lạnh một tiếng:

- Tên kia càng ngày càng khó bảo, biết rõ Công Tôn Vũ đã làm tùy tùng ta còn dám nhắm vào, quả thật là không coi ta ra gì, chẳng lẽ thật sự cho rằng ta không dám động tới hắn sao?! Trở về ta sẽ giải trừ tiên tịch của hắn, để xem hắn còn phách lối tới mức nào!

Tần Vi Vi giật mình kinh hãi, cuống quít giải thích:

- Thật ra thì chuyện lần này cũng là do Công Tôn Vũ có lỗi trước, huống chi con đã phái Hồng Miên đi điều giải, không cần làm lớn chuyện làm gì.

Dương Khánh trầm giọng nói:

- Nếu con đã nói chuyện giúp hắn, vậy ta sẽ tha hắn một lần, bất quá ta lo lắng tiểu tử kia ở dưới tay con sớm muộn sẽ gây ra phiền phức cho con. Không bằng ta điều hắn đến Nam Tuyên phủ ở bên cạnh ta, cũng tránh cho hắn gây ra chuyện nữa.

Ưu thế duy nhất của Tần Vi Vi hôm nay chính là ỷ vào thân phận thượng cấp có thể lui tới với Miêu Nghị, nếu để hắn bị điều tới bên cạnh Dương Khánh, vậy nàng sẽ bó tay hết cách, bèn lên tiếng ngăn cản:

- Cha, thật sự không cần, con có thể quản hắn thật tốt. Kể từ sau khi bị giáng xuống làm mã thừa hắn đã có được bài học, có thể nói là răm rắp nghe theo lời của nữ nhi.

Dương Khánh liếc xéo hỏi:

- Thật ư?

Tần Vi Vi gật đầu liên tục vâng dạ.

Ánh mắt Dương Khánh phức tạp, thở dài một tiếng, lắc đầu không nói, không có tiết lộ với Tần Vi Vi chuyện Miêu Nghị đã nằm trong danh sách tham gia Tinh Tú Hải Kham Loạn hội.

Lúc này, Thanh Cúc bước chân vội vã từ bên ngoài xông vào:

- Phủ chủ, Hồng Miên truyền tin tức từ Trấn Hải sơn, Hùng Khiếu đem binh tấn công Đông Lai động rồi!

Tần Vi Vi nghe vậy cả kinh đứng lên, nhìn Dương Khánh nhận ngọc điệp tra xét, thấy Dương Khánh xem qua ánh mắt quỷ quyệt không nói, không khỏi hỏi:

- Đông Lai động thế nào?

- Hùng Khiếu lại dám chọn vào lúc này động thủ, xem ra... Là Trấn Ất điện tiết lộ tin tức rồi.

Dương Khánh trầm ngâm tiện tay chuyển giao ngọc điệp cho Tần Vi Vi.

Ngoại trừ nguyên nhân danh sách tham gia Tinh Tú Hải Kham Loạn hội bị tiết lộ, Dương Khánh không nghĩ ra tại sao Hùng Khiếu phải đột nhiên động thủ với Đông Lai động vào lúc này.

Dương Khánh đã dùng phương thức trừng phạt Miêu Nghị giáng xuống làm mã thừa để gián tiếp cảnh cáo Hùng Khiếu, mà những năm qua Hùng Khiếu cũng hạ thấp ngoan ngoãn không dám làm loạn, lúc này đột nhiên xuất thủ, không phù hợp với ích lợi của Hùng Khiếu. Bằng vào thực lực của y hiện tại vẫn chưa tới lúc có thể phản kháng Dương Khánh, cũng không chịu nổi Dương Khánh trừng phạt. Trừ phi là có chuyện gì đó thúc ép y, trước mắt cũng chỉ có danh sách Tinh Tú Hải Kham Loạn hội kia.

Không sai, Dương Khánh đã có ý động tới Hùng Khiếu, nhưng không phải là bây giờ, Hùng Khiếu theo y đã nhiều năm, nếu không có một lý do thích hợp, y sẽ không khinh suất động tới Hùng Khiếu.

Dương Khánh cho tên Hùng Khiếu vào danh sách chủ yếu là muốn thử dò xét ý tứ của Hoắc Lăng Tiêu, xem thử lực ủng hộ của Hoắc Lăng Tiêu với Hùng Khiếu lớn tới mức nào, sau đó mới lựa chọn lấy phương thức gì động Hùng Khiếu. Dương Khánh không ngu tới mức ra mặt đối nghịch với Hoắc Lăng Tiêu, mà cũng không có tư cách đó.