Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thật ra thì Miêu Nghị cũng không biết đã cho Yêu Nhược Tiên uống linh tửu thuộc loại nào, cao cấp hay cấp thấp, suy đoán thứ nào cũng có. Hắn nói hơn năm ngàn vò cũng là phóng đại lên, chỉ khoảng ba ngàn vò mà thôi, bất quá suy đoán khi Yêu Nhược Tiên uống rượu như uống nước cũng không hề nhớ xem mình đã uống bao nhiêu, thuận miệng thêm hai ngàn vò suy đoán đối phương cũng không rõ ràng lắm.
Hơn năm ngàn vò... Yêu Nhược Tiên hoang mang ngơ ngác, lão thật sự không nhớ chuyện này, nhưng ước đoán thử, lão đã uống thường xuyên trong bao nhiêu năm qua, mặc dù không biết rõ con số cụ thể, nhưng mấy ngàn vò là rất có khả năng.
Hơn năm ngàn vò, mỗi vò trị giá hơn một trăm năm mươi vạn kim tinh …
Yêu Nhược Tiên tính toán sơ sơ, cả kinh run lên một cái, chẳng lẽ trong những năm qua mình đã uống hết hơn bảy mươi ngàn vạn kim tinh sao, là thật hay giả?
Xem đi xem lại giá rượu trong danh sách, lão không tin Miêu Nghị nói giá mỗi bình lên tới một trăm năm mươi vạn. Cho dù là như thế, tổng giá tiền linh tửu Miêu Nghị bán được cũng đã vô cùng kinh khủng.
Căn cứ theo đó mà tính, suýt chút nữa lão toát mồ hôi lạnh toàn thân, phát hiện ra lúc trước mình quá mức xa xỉ, nghĩ lại cũng cảm thấy đau lòng không dứt.
Đau lòng mình uống cạn nhiều tiền như vậy chỉ là một mặt, chuyện làm lão đau lòng nhất là rượu đắt tiền như vậy lại bị lão uống như nước lã. Nếu uống hết vào bụng cũng không nói, lão thuộc loại người ngửa cổ uống ừng ực cả vò, có không biết bao nhiêu rượu chảy tràn ra hai bên mép.
Tội lỗi! Mình đã hoang phí không biết bao nhiêu tiền, có thể mua được biết bao nhiêu tài liệu luyện bảo…
Có thể nói là càng nghĩ càng lo âu, Yêu Nhược Tiên theo bản năng ôm lấy ngực mình, cơ mặt giật giật nói:
- Phải chăng là tiểu tử ngươi đang đùa giỡn với ta?
Miêu Nghị trợn to hai mắt, lộ vẻ khó tin nói:
- Tiền bối, trên tay lão cầm danh sách giao dịch giữa ta và thương hội, vật này cũng có thể giả mạo được sao, lão hãy xem lại cho cẩn thận…
- Đừng nói nữa…
Yêu Nhược Tiên nhét ngọc điệp vào tay hắn:
- Ta không xem đâu!
Lão xoay người đối mặt vách đá hô hấp dồn dập không ngừng, xem ra nếu Miêu Nghị còn nói thêm gì nữa, lão sẽ đau lòng đến chết. Từng trải của lão trắc trở vô cùng, đã từng nghèo khổ vất vả, chịu cuộc sống nghèo như vậy mấy trăm năm cho tới bây giờ. Từ trước tới nay lão chưa từng xa xỉ, phá của lần nào như lần này, trong lòng như đang nhỏ máu, suýt chút nữa muốn treo cổ mình lên chết quách cho xong.
Lão đau lòng thật sao, chủ nhân thật sự của số linh tửu này mới thật đau lòng. Nếu không làm đối phương khắc sâu sai lầm hơn, Miêu Nghị sẽ không cam lòng, chẳng khác nào đã đổ số rượu kia xuống sông, tức thì tiếp tục xát muối vào vết thương:
- Tiền bối, ta với lão hãy tính thử xem mỗi lần lão uống rượu như vậy trị giá bao nhiêu. Ta…
- Câm miệng cho ta!
Yêu Nhược Tiên thình lình xoay người, chỉ mũi hắn giậm chân chửi mắng:
- Tại sao ngươi không chịu nói sớm cho ta biết, vì sao không nói số rượu này đáng giá như vậy?!
- Ta cho là lão có thể biết được giá trị của chúng.
- Biết cái rắm, ta cũng không phải là tửu quỷ.
- Được rồi, nếu ta nói sớm cho lão, ta còn giữ được số rượu này sao?
Ặc... Yêu Nhược Tiên sửng sốt, suy đoán quả thật nếu là như vậy, lão sẽ nghĩ đủ mọi cách lấy thật nhiều linh tửu. Bất quá ngay sau đó lão bừng tỉnh ngộ, đây là đối phương đang nghi ngờ nhân phẩm của mình, lập tức đùng đùng nổi giận:
- Thối lắm, vốn đây không phải là vật của ngươi mà là do ngươi giết người đoạt được, số rượu này ai thấy đều có phần, ta đã uống không như vậy, ngươi có thể làm gì ta?
- Tiền bối, ngài đã nói như thế, vậy ta không còn gì có thể nói.
- Chớ có làm bộ làm tịch, tiểu tử ngươi không phải là người tốt lành gì. Đừng cho là ta không biết ý đồ của ngươi. Ngươi nói chuyện này không phải là muốn dùng rượu trừ đi tiền công lượng bạc của ta sao, chớ có nằm mơ!
Tay Miêu Nghị chắp sau lưng khẽ vẫy vẫy.
Thiên nhi ngoài động lập tức đi vào, đứng ở bên người Miêu Nghị nhìn chằm chằm Yêu Nhược Tiên:
- Sư phó…
Cơ mặt Yêu Nhược Tiên giật giật, vung tay lên nói:
- Hai người các ngươi thông đồng với nhau tới đây diễn trò, ta không mắc bẫy đâu.
Thiên nhi tỏ ra uất ức nói:
- Sư phó, nếu Đại nhân xảy ra điều gì ngoài ý muốn ở Tinh Tú Hải, con và Tuyết nhi cũng không sống nổi nữa, cừu nhân của Đại nhân sẽ không tha cho chúng con.
Lời này làm cho Yêu Nhược Tiên trong nháy mắt sững sờ, hơn nửa đời lão từng bôn ba vất vả, sự quan tâm của Thiên nhi và Tuyết nhi đối với lão khiến cho lão vô cùng an ủi, thậm chí có cảm giác như người thân trong nhà, rất là thích hai nha đầu này. Nếu không phải như vậy cũng sẽ không chủ động truyền thụ hai nha đầu công pháp tu hành, lại sẽ không để cho hai nha đầu tranh thủ vô số ích lợi giúp cho Miêu Nghị. Tóm lại lão đã có tình cảm sâu đậm với hai nàng, sâu trong lòng đã dần dần coi hai nàng như con gái ruột.
Hiển nhiên là Miêu Nghị nhìn đúng điểm này mà lợi dụng.
Mặc dù Yêu Nhược Tiên không phải là người trong quan phương nhưng cũng biết nỗi tàn khốc trong đó, thân là thị nữ thiếp thân Miêu Nghị, một khi Miêu Nghị có chuyện, người kế tiếp xui xẻo nhất định là Thiên nhi và Tuyết nhi.
Vừa nghĩ tới hai nha đầu có thể sẽ gặp phải đủ chuyện lăng nhục thê thảm, Yêu Nhược Tiên có vẻ không rét mà run, cắn răng nói:
- Không sao, ta dẫn hai người các ngươi đi, tiểu tử này chết đối với hai người các ngươi chưa chắc không phải là chuyện tốt, đừng làm người ở cho hắn cả đời.
- Sư phó, Đại nhân cũng là nam nhân của con và Tuyết nhi, nếu Đại nhân xảy ra chuyện, chúng con sao thể gác bỏ mối thù mà không báo, chạy trốn cả đời?
- Tên nha đầu này muốn làm ta tức chết phải không…
Yêu Nhược Tiên chỉ mũi Thiên nhi, giận đến nỗi run lên lẩy bẩy, chợt chỉ Miêu Nghị há miệng mắng to:
- Tiểu tử ngươi còn có phải là nam nhân hay không, lại lợi dụng nữ nhân, hèn hạ vô sỉ!
Miêu Nghị cười cười, xoay người ôm Thiên nhi vào lòng, nhẹ nhàng hôn một cái lên vầng trán trắng mịn của nàng.
Hiển nhiên là Thiên nhi không quen chuyện thân mật trước mặt người ngoài như vậy, cho nên vừa thích thú vừa xấu hổ. Yêu Nhược Tiên nhìn thấy mắt trợn trắng, có cảm giác như con gái lớn rồi không giữ được nữa.
Miêu Nghị chỉ khẽ hôn lên trán nàng, sau đó vỗ vỗ lưng nàng:
- Nàng trở về trước đi.
Thiên nhi có vẻ muốn nói lại thôi nhìn về phía Yêu Nhược Tiên, tựa hồ có chút không yên lòng.
- Ta muốn nói riêng với Yêu tiền bối một chút!
Miêu Nghị giải thích, ra hiệu cho nàng nghe lời.
Thiên nhi gật đầu một cái, xoay người đi.
Đợi Thiên nhi đi xa, Miêu Nghị quay đầu lại nói:
- Ta biết tiền bối rất tốt với hai người bọn họ.
- Đừng nói chuyện này vô dụng, ta đối với các nàng có tốt hay không là chuyện của ta, không liên qua gì tới chuyện ngươi trả tiền công luyện bảo hay không. Ngươi đường đường là một nam nhân, đừng đẩy hai nữ tử ra làm bia đỡ đạn như vậy!
- Bây giờ các nàng đã là nữ nhân của ta.
- Vậy thì đã sao? Ngươi yên tâm đi, nếu ngươi chết, chắc chắn ta sẽ tìm giúp các nàng bạn lữ song tu tốt hơn ngươi, để an ủi linh hồn ngươi.
Miêu Nghị không thèm để ý, khoát tay nói:
- Ta không phải có ý này, ta quan tâm tới an toàn của hai nàng còn hơn lão. Hai người bọn họ là cô nhi, từ nhỏ bị đưa vào Từ Nguyện phủ, sau lại bị chọn lựa ra đặc biệt dạy dỗ, cuối cùng mới đưa đến bên cạnh ta... Ý của ta là các nàng không có chỗ dựa nào, cho nên muốn để cho hai người bọn họ bái lão làm nghĩa phụ.
Ặc... Trong nháy mắt Yêu Nhược Tiên kích động, bất quá rất nhanh lại thốt nhiên giận dữ, liên tục cười lạnh nói:
- Vì muốn ta luyện chế pháp bảo giúp ngươi, tiểu tử ngươi chuyện gì cũng dám làm, quả thật là không bằng súc sinh, nói cho cùng ngươi cũng chỉ muốn lợi dụng hai người bọn họ, uổng cho bọn chúng một lòng một dạ với ngươi.
- Cho dù là tiền bối luyện chế pháp bảo giúp ta, ta cũng không dám bảo đảm ta có thể còn sống trở về.
Ánh mắt Miêu Nghị kiên định nhìn lão, dáng vẻ không hề lay chuyển nói:
- Để cho hai người bọn họ nhận tiền bối làm nghĩa phụ là muốn nói với tiền bối, nếu như ta không thể còn sống trở về, xin tiền bối mang các nàng đi, lấy thân phận một phụ thân bảo vệ tốt cho các nàng. Trong những năm qua ta đã giết không ít người, bản thân cũng không biết mình kết bao nhiêu cừu gia, các nàng tiếp tục ở lại chỗ này chỉ có một con đường chết.
Yêu Nhược Tiên ngẩn ra, đây là muốn giao hai nha đầu cho mình, lão đã hiểu vì sao tiểu tử này lại bảo Thiên nhi rời đi trước. Vẻ giận dữ trên mặt lão tan đi, hừ lạnh một tiếng nói:
- Không cần ngươi nói, tự ta sẽ chăm sóc tốt cho chúng.
- Còn một người nữa.
Miêu Nghị nói:
- Diêm Tu… nếu ta không thể trở về, nếu lão ta bằng lòng ở lại với thân phận quan phương, vậy thì mặc lão. Nếu lão ấy bằng lòng đi với Thiên nhi và Tuyết nhi, ta sẽ an bài người giải trừ tiên tịch cho lão ấy, phiền lão mang lão ấy đi theo, ở bên cạnh lão giúp làm việc vặt cũng tốt.
- Ta không nghe những chuyện nhảm nhí này…
Yêu Nhược Tiên ra vẻ không kiên nhẫn khoát tay:
- Ta sẽ không mắc bẫy của ngươi, lão phu không thể nào luyện chế pháp bảo miễn phí giúp ngươi.
Lão tiện tay gọi ra một con tiểu Đường Lang, lúc này tiểu Đường Lang đã phát triển từ lớn bằng ngón tay khi trước trở thành lớn bằng con cua, các chân của nó sắc bén ghê rợn. Có lẽ là do ăn nhiều kim tinh, lớp vỏ của nó bắt đầu ửng màu vàng, phần đuôi nổi lên một vòng vàng sáng chói.
- Vì nuôi những ‘tiểu tử’ này, yêu đan trên người lão phu đã bị bọn chúng ăn hết sạch rồi, mới lớn được như vậy. Thứ mà chúng thải ra sau khi ăn tinh tệ là tài liệu luyện bảo tuyệt cao, tương lai sẽ có tác dụng rất lớn. Nhưng cơ thể bọn chúng quá nhỏ, tốc độ ăn tinh tệ thải ra quá chậm, tiếp tục như vậy không biết ta phải chờ tới năm nào tháng nào, cần thật nhiều yêu đan giúp chúng mau mau lớn lên mới được. Lần này ngươi đi Tinh Tú Hải nhất định phải kiếm thật nhiều yêu đan trở về, coi như là trả tiền công ta luyện bảo giúp ngươi...
Nghe xong lời này, Miêu Nghị cười, đây là lão đã đáp ứng giúp hắn luyện bảo...
-----------
Sau khi xuống núi trở về, Tuyết nhi đưa lên ngọc điệp Nam Tuyên phủ truyền tới.
Miêu Nghị xem qua xong, bảo Tuyết nhi cho đòi Diêm Tu tới, đưa ngọc điệp cho Diêm Tu xem.
Diêm Tu xem qua gật đầu nói:
- Đây là chuẩn bị cho Tinh Tú Hải Kham Loạn hội.
Sắp tới Tinh Tú Hải Kham Loạn hội, mỗi phủ phải phái ra hai người tham gia, tương đương với một điện phải phái ra hai mươi người, một cung là hai trăm người, một lộ Quân Sứ chính là hai ngàn người, mười hai lộ tổng cộng là hơn hai vạn người, cộng thêm thế lực môn phái to nhỏ cũng phải phái người tham gia, toàn bộ Tiên Quốc sẽ phái ra chừng ba vạn người.
Tình huống của năm nước còn lại cũng là như vậy, đến lúc đó Tinh Tú Hải sẽ trở nên cục diện mười lăm vạn yêu ma quỷ quái mạnh ai nấy triển lộ thần thông hỗn chiến, có thể tưởng tượng được sẽ chém giết thảm thiết tới mức nào.
Tạm không nói những chuyện này, chỉ nói chở ba vạn tu sĩ Tiên Quốc này tới Tinh Tú Hải sẽ cần rất nhiều hải thuyền viễn hành. Dù sao tu sĩ tham gia cũng là cảnh giới Hồng Liên trở xuống, không cách nào ngự không phi hành, cho nên sẽ phải chế tạo thật nhiều hải thuyền viễn hành.
Đóng một số lượng thuyền nhiều như vậy không phải là có thể làm được ở một chỗ chỉ trong vòng vài năm, vì bảo đảm hoàn thành đúng kỳ hạn, nhất định phải tách ra đến các nơi duyên hải chế tạo.
Bởi vì cảnh nội Trấn Hải sơn có cảng khẩu thiên nhiên cực tốt, nên cũng được chỉ định là một trong các địa điểm đóng thuyền, được phân nhiệm vụ kiến tạo mười chiếc hải thuyền viễn hành cỡ lớn. Phía trên lệnh cho Trấn Hải sơn nhất định phải làm xong trước khi Tinh Tú Hải Kham Loạn hội cử hành nửa năm, bởi vì hải thuyền vượt biển cũng phải mất mấy tháng.
Không hoàn thành nhiệm vụ tất sẽ bị nghiêm trị, đến lúc đó phía trên sẽ phái người tới kiểm tra.
Bản vẽ chế tạo hải thuyền và tiền bạc sẽ được phía trên phái người đưa tới rất nhanh, Nam Tuyên phủ yêu cầu Trấn Hải sơn lập tức tổ chức nhân thủ bắt đầu chuẩn bị, không được sai lầm.
- Mỗi chiếc hải thuyền phải chứa nhân mã một cung phái ra, cũng chính là phải chứa hai trăm người và hai trăm thớt long câu. Thân thuyền này khổng lồ có thể tưởng tượng được, yêu cầu đối kháng sóng gió lại tương đối cao, muốn làm xong mười chiếc thuyền lớn kịp thời gian, dựa hết vào Đông Lai động sợ là không tìm ra nhiều thợ giỏi như vậy.
Miêu Nghị ngẩng đầu nhìn Diêm Tu:
- Ý của ta là điều tập từ mỗi thành một trăm tên thợ giỏi tiếp viện Đông Lai động, lão thấy thế nào?
Diêm Tu gật đầu nói:
- Có thể được, có một ngàn tên thợ giỏi xuất lực, hẳn là đủ rồi. Nếu vẫn còn chưa đủ, bên Đông Lai động giải quyết bổ sung hẳn không thành vấn đề.
- Chuyện này không thể xảy ra vấn đề, nếu không phía trên truy cứu sẽ rất phiền phức, giao cho lão giám sát, lão phải lui tới Đông Lai động nhiều một chút. Còn ở Trấn Hải sơn…
Miêu Nghị quay đầu lại nhìn về phía hai nàng:
- Có chuyện gì lão cứ dẫn các nàng đi theo học hỏi, lúc lão không có ở Trấn Hải sơn hãy giao một ít chuyện cho bọn họ xử lý, cũng đã tới lúc các nàng nên tiếp xúc với một số sự việc.
Hắn không nói ra ý đồ chân thật, sợ một khi mình không cách nào từ Tinh Tú Hải sống trở về, hai nàng đã được nuông chiều từ nhỏ thành quen, năng lực sinh tồn ở giới tu hành thật sự cực kỳ đáng ngại.
Thiên nhi, Tuyết nhi hơi có vẻ lúng túng, tự biết không giúp được Miêu Nghị nhiều, không thể chia sẻ gánh nặng với hắn.
Diêm Tu nhin hai người, gật đầu đáp ứng.
Miêu Nghị lệnh Diêm Tu chạy tới Đông Lai động gặp mặt nói chuyện với Đông Lai động chủ, đồng thời hắn cũng truyền tin tức cho các lộ động chủ, yêu cầu các lộ động chủ phối hợp, lúc này Nam Tuyên phủ cũng đã có tin tức hồi đáp.