Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sau khi dùng linh thứu truyền ra tin tức tới các lộ, Thiên nhi, Tuyết nhi trở lại, thấy Miêu Nghị vẫy ngọc điệp trong tay nói với hai nàng:
- Bắt đầu từ hôm nay, các nàng hãy xem qua tin tức lui tới Trấn Hải sơn, sau đó hãy đưa cho ta, đến lúc đó ta sẽ hỏi ý kiến các nàng xử lý.
- Dạ!
Hai nàng hơi có vẻ sợ hãi đáp ứng.
Ngày kế, Nam Tuyên phủ liền phái người đưa tới bản vẽ đóng thuyền và trên trăm vạn kim tinh. Miêu Nghị sợ sai lầm bèn phục chế một bản vẽ khác, giữ lại một nửa tiền, sau đó mới đưa số còn lại tới Đông Lai động giao cho Diêm Tu.
Xử lý xong chuyện này, Miêu Nghị nhìn Thiên nhi, Tuyết nhi nói:
- Các nàng đi theo ta.
Hai người theo hắn vào tĩnh thất, có vẻ ngượng ngùng, còn tưởng rằng Miêu Nghị lại muốn cùng hai người bọn họ làm chuyện kia. Ai ngờ Miêu Nghị xoay người hỏi:
- Các nàng cảm thấy Yêu tiền bối như thế nào?
Hai người lập tức phát hiện là tự mình nghĩ nhiều, gò má đỏ bừng, sau khi nhìn nhau bèn đáp:
- Thật ra sư phó miệng cứng lòng mềm, tính tình rất tốt.
- Ta đây đã sớm nhìn ra.
Miêu Nghị gật đầu một cái, lại hỏi:
- Nếu ta bảo hai nàng nhận lão làm nghĩa phụ, các nàng có bằng lòng chăng?
Hai người ngạc nhiên, không biết tại sao hắn muốn cho các nàng nhận Yêu Nhược Tiên làm nghĩa phụ, bất quá vẫn gật đầu nói:
- Chúng ta xin nghe theo Đại nhân an bài.
- Không phải là nghe ta an bài.
Miêu Nghị khoát tay nói:
- Loại chuyện như vậy không thể miễn cưỡng, hết thảy trông vào bản tâm các nàng. Bằng lòng là bằng lòng, không bằng lòng là không bằng lòng, ta muốn nghe lời thật lòng.
Hai người có vẻ không hiểu rõ thái độ của hắn, sau khi nhìn nhau bèn đáp một câu khôn khéo:
- Chúng ta không phản đối, nghe theo Đại nhân an bài.
Nói như vậy cũng như chưa hề đưa ra ý kiến của cá nhân các nàng, Miêu Nghị cười khổ:
- Được rồi, vậy ta làm chủ chuyện này giúp các nàng.
Sau khi nói rõ ràng, Miêu Nghị bảo hai nàng chuẩn bị lễ vật trước, tay không không tiện.
Mấy ngày sau. hai người chuẩn bị xong lễ vật, Miêu Nghị đích thân dẫn hai nàng vào trong núi.
Vừa đến sơn động ẩn cư thấy Yêu Nhược Tiên, Miêu Nghị lập tức cười to nói:
- Yêu tiền bối, ta tới báo tin vui cho lão.
Yêu Nhược Tiên đang vừa vuốt râu vừa nghịch mấy viên yêu đan cũng không ngẩng đầu lên, xì một tiếng khinh thường:
- Ngươi tới đây là muốn kiếm chác gì đó phải không?
Miêu Nghị đi tới bên cạnh lão vui vẻ nói:
- Ta đã dẫn hai nàng tới, đã hỏi qua bọn họ, các nàng đã bằng lòng nhận lão làm nghĩa phụ, Lão yên tâm, ta không có ép các nàng, là do các nàng tự nguyện, chuyện còn lại phải xem lão có bằng lòng không. Đương nhiên ta cũng sẽ không ép lão, nếu lão không muốn, ta sẽ lập tức dẫn các nàng trở về, coi như chuyện này chưa hề xảy ra.
- Chuyện này…
Yêu Nhược Tiên bình thường hở chút là đòi đánh Miêu Nghị, hiện tại tay chân luống cuống, nhìn về phía hai vị cô nương xinh đẹp, nhìn lại thân mình dơ dáy bẩn thỉu, không biết nên nói cái gì cho phải, khẩn trương lúng túng vô cùng.
Miêu Nghị lộ vẻ cổ quái nhìn lão, nghĩ thầm không tới nỗi như vậy chứ, binh thời không phải lão rất phách lối sao?!
Bất quá nhìn ra lão này đã bằng lòng, tức thì Miêu Nghị khẽ gật đầu ra hiệu với hai nàng.
Thiên nhi cùng Tuyết nhi lập tức đi lên trước, nhất tề quỳ sụp xuống, hai tay dâng lễ vật lên, lớn tiếng kêu lên:
- Nữ nhi ra mắt phụ thân.
Thật ra lễ vật của các nàng cũng không trân quý gì lắm, chỉ là một chiếc trường sam màu đen đúng với sở thích của Yêu Nhược Tiên và một đôi giày, là tự tay các nàng may.
Đây là Miêu Nghị nói, lão gia có tiền hơn chúng ta, chúng ta không lo nổi lễ vật quá trân quý, chỉ cần tấm lòng là đủ.
Yêu Nhược Tiên kích động đến nỗi mặt đỏ bừng, tay chân càng thêm luống cuống, nhìn về phía Miêu Nghị cầu cứu, tựa hồ đang hỏi ta nên làm như thế nào, giờ khắc này như đã trở thành một kẻ ngốc không biết gì cả.
Miêu Nghị chỉ hai nàng đang quỳ dưới đất:
- Lão có bằng lòng không hãy nói một tiếng!
- Bằng lòng bằng lòng.
Rốt cục Yêu Nhược Tiên cũng thốt ra một câu, gật đầu lia lịa như gà mổ thóc.
Miêu Nghị phì cười một tiếng:
- Chẳng lẽ lão để cho hai nàng quỳ mãi như vậy?
Yêu Nhược Tiên kêu lên thất thanh, hoảng sợ vội vàng tiến lên, nắm cánh tay đỡ hai nàng dậy:
- Hài tử ngoan, hai đứa mau mau đứng lên!
Hai nàng cũng có vẻ ngượng ngùng, bưng đồ trong tay nói:
- Phụ thân, đây là y phục và giày mà bọn nữ nhi tự tay may cho người, hãy thử xem có vừa không.
Nói xong song song đặt đồ sang bên cạnh, hai nàng cùng tiến lên trước giúp Yêu Nhược Tiên cởi chiếc trường sam cũ kỹ bẩn thỉu của lão, lại lấy chiếc trường sam màu đen mới may ra mặc vào giúp lão.
Yêu Nhược Tiên kích động cằm run run, mặc cho hai nàng thay y phục, sau đó lão lại được hai nàng dìu tới giường đá ngồi xuống, Hai nàng phục xuống cởi đôi giày cũ của lão ra, mang đôi giày mới vào.
- Phụ thân, người đứng dậy thử xem có vừa hay không.
Hai nàng lại dìu lão đứng dậy, bảo lão quay một vòng xem thử.
Yêu Nhược Tiên dang rộng hai tay quay một vòng, gãi gãi đầu:
- Vừa, vừa lắm…
Miêu Nghị ở một bên lại nói:
- Yêu tiền bối, mặc dù vật này không bao nhiêu tiền, nhưng là các nàng tự tay may từng đường kim mũi chỉ, lễ nhẹ tình ý nặng! Lão xem từng đường may tinh xảo chỉnh tề như vậy, tài nghệ may vá tầm thường của các hiệu may không thể nào làm được. Đây là các nàng tự tay may vừa theo vóc dáng lão, các nàng đi theo ta nhiều năm qua ngay cả ta cũng không được hưởng thụ qua đãi ngộ như vậy. Lão hãy xem kỹ đường may của các nàng, có đẹp hơn pháp bảo mà lão luyện chế không?
Hai nàng không biết nói gì nhìn hắn một cái, đây không phải là mở mắt nói mò sao, dường như y phục của Đại nhân cũng là do chúng ta may kia mà…
Miêu Nghị âm thầm nháy mắt với hai người bọn họ, để cho hai người không lộ ra, hắn tự có tính toán.
- Phải phải phải…
Yêu Nhược Tiên gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, vén áo nhìn tới nhìn lui, lại nhấc chân lên nhìn giày gật đầu.
Nhìn một chút trong đôi mắt nhỏ lại chảy nước mắt, giơ tay lên lau lại không lau sạch, đôi mắt nhấp nháy liên hồi.
Ba người Miêu Nghị nhất thời không biết nói gì, không ngờ rằng lão lại cảm động tới mức khóc thật như vậy.
Ba người bọn hắn không cách nào hiểu được từng trải và kinh nghiệm của Yêu Nhược Tiên, một tên đệ tử bị trục xuất khỏi sư môn nhục nhã trước mặt mọi người, luân lạc chịu khổ ngàn năm, trải qua biết bao vất vả, gặp phải biết bao khinh thường nhục nhã, phải lẩn trốn suốt ngày, chưa từng gặp ai quan tâm tới mình. Hôm nay hành động ấm áp của Thiên nhi và Tuyết nhi đã đánh trúng vào chỗ mềm yếu nhất trong lòng lão, bất ngờ có được hai đứa con xinh đẹp như vậy, cuộc đời này cũng không cô độc nữa, có thể nói là mất khống chế tâm trạng.
Thiên nhi, Tuyết nhi cũng có vẻ luống cuống tay chân, không biết nên làm thế nào cho phải, nhất tề nhìn về phía Miêu Nghị nhờ giúp đỡ. Dù sao bây giờ Yêu Nhược Tiên cũng đã là nghĩa phụ hai người bọn họ, hai người là cô nhi từ nhỏ, nhận được vị nghĩa phụ này, cũng rất là xem trọng.
Ai ngờ Miêu Nghị lại vội ho một tiếng, nhân cơ hội Yêu Nhược Tiên mất khống chế tâm tình đầu óc không tỉnh táo, thừa dịp cháy nhà hôi của nói:
- Yêu tiền bối, nữ nhi tặng lễ vật cho lão, ít nhiều gì lão cũng phải có thứ gì đó trả lễ chứ! Không phải là khi ở Tinh Tú Hải lão đã được hai món pháp hoàn tam phẩm hay sao, chi bằng tặng cho mỗi nàng một món, có thể nói hết sức thích hợp…
- Được được…
Yêu Nhược Tiên nhanh chóng lau nước mắt, lúc này run vòng tay trữ vật trên cổ tay, lấy hai pháp hoàn màu đen cầm trên tay chuẩn bị chia cho hai nàng.
Đôi mắt Miêu Nghị lập tức toát ra tia sáng kỳ dị, đây chính là hai món pháp bảo tam phẩm, bất cứ món nào cũng đáng tiền hơn tất cả những thứ mà trước đó hắn đã bán đi, đồ của Thiên nhi và Tuyết nhi cũng chính là đồ của hắn…
Hắn nhanh chóng nháy mắt ra hiệu cho hai nàng mau mau nhận lấy, đừng cho Yêu Nhược Tiên cơ hội đổi ý.
Hai nàng ít nhiều gì cũng có vẻ do dự, nếu là trước đây không sao, nhưng hiện tại Yêu Nhược Tiên đã là nghĩa phụ của các nàng, thừa dịp phụ thân thần trí không tỉnh lừa gạt như vậy có được không… Các nàng lộ vẻ khó xử nhìn Miêu Nghị, dường như muốn hắn bỏ qua không làm như vậy.
Hành động của các nàng khiến cho Miêu Nghị giận dữ giậm chân, trước đây toàn là Yêu Nhược Tiên chèn ép hắn, hiện tại vất vả lắm mới tìm được cơ hội chơi lão một vố, làm sao có thể dễ dàng từ bỏ…
Hai người không biết Yêu Nhược Tiên sống hơn một ngàn năm cũng không phải ngu ngốc, nếu không cũng không sống tới bây giờ, thần thái cử chỉ ba người đều bị lão âm thầm quan sát. Lão muốn thử xem hai nha đầu có thật sự xem mình là nghĩa phụ hay không.
Hôm nay đã thăm dò được rõ ràng suy nghĩ của hai nàng, phát hiện thật sự mình không nhìn lầm người, không khỏi đột nhiên ngửa đầu cười như điên không ngừng. Lão sống hơn một ngàn năm, rốt cục có người thật lòng lo lắng cho mình, thật lòng coi trọng lão, có thể nói là không uổng cuộc đời này, chân chính là an ủi lòng già của lão.
Ba người Miêu Nghị ngạc nhiên nhìn lão, không biết lão muốn làm gì.
Yêu Nhược Tiên lau nước mắt, chỉ Miêu Nghị nói với hai nàng:
- Hảo nữ nhi, tiểu tử này không phải là người tốt, ở Tinh Tú Hải được xưng là một tên lừa gạt giết người không chớp mắt, đừng nghe hắn khích bác quan hệ cha con chúng ta.
Lão gõ đôi pháp hoàn leng keng trong tay:
- Mặc dù hai món đồ này cũng hơi đáng giá, nhưng không thích hợp với các con. Các con hãy yên tâm, sau này cha sẽ luyện chế một bộ pháp bảo thật tốt cho các con làm lễ vật, nhất định cha sẽ không bạc đãi các con.
Miêu Nghị hít sâu một hơi khí lạnh, lúc này mới bừng tỉnh ngộ, rõ ràng là lão quỷ này đang diễn trò, diễn giống như thật, tuy rằng một đống tuổi trên đầu nhưng muốn khóc là có thể khóc ngay, cả hắn cũng suýt chút nữa mắc bẫy.
Tức thì trơ mắt nhìn Yêu Nhược Tiên thu hai món pháp bảo tam phẩm vào mà không thể nổi giận.
Thiên nhi, Tuyết nhi yếu ớt nhìn về phía Miêu Nghị, dường như sợ Miêu Nghị trách cứ, Yêu Nhược Tiên lạnh lùng bàng quan cười nói:
- Có gì phải sợ hắn, có ta ở đây, hắn không dám làm gì các con.
Ngay sau đó Miêu Nghị bị coi là người ngoài, chỉ có thể ở bên cạnh nhìn ba cha con hỏi thăm ấm lạnh với nhau.
Sau khi ở chừng hai canh giờ, Miêu Nghị mới dẫn hai nàng trở về.
Sau khi rời xa huyệt động Yêu Nhược Tiên ẩn cư, Thiên nhi cùng Tuyết nhi có vẻ lo âu:
- Đại nhân…
Miêu Nghị biết hai người đang lo lắng chuyện gì, khoát tay nói:
- Các nàng không có làm sai, là ta quá nóng lòng, suýt chút nữa mắc bẫy lão, thật là giảo hoạt.
Hai nàng từ nhỏ được nuôi dưỡng nuông chiều, hiện tại còn ngây thơ chất phác, không nhìn ra Miêu Nghị và Yêu Nhược Tiên đấu trí với nhau, thấy Miêu Nghị không tức giận cũng thở phào nhẹ nhõm.
Hai nàng lại không thấy hắn kín đáo nhếch một nụ cười vui vẻ.
Chuyến này không lấy được hai món pháp bảo tam phẩm kia cũng không mất mát gì, lai lịch lão nhân kia thật không đơn giản, Tử Dương tiên sinh đại danh đỉnh đỉnh trong giới luyện bảo!
Hai nàng có lão làm chỗ dựa, hắn cũng coi như có thể yên tâm.
Hai nàng nhận lão làm nghĩa phụ, lão muốn nói giết hắn chỉ là chuyện nực cười, trước hết phải hỏi hai đứa con gái có chịu hay không.
Sau này muốn tìm lão luyện pháp bảo gì, cũng không cần hắn ra mặt...
Tâm trạng Miêu Nghị rất tốt, sau khi trở về tiến vào trạng thái dốc lòng tu luyện.
-----------
Một tháng sau, Thanh Mai Đại cô cô đích thân từ Nam Tuyên phủ chạy tới, muốn xem tiến độ thi công đóng thuyền, có thể thấy được Dương Khánh hết sức coi trọng chuyện này.
Thanh Mai thấy Miêu Nghị một lòng tu luyện, hỏi hắn chuẩn bị chuyện đóng thuyền như thế nào, Miêu Nghị cũng chỉ nói giao cho người phía dưới xử lý. Thanh Mai Đại cô cô nghe vậy sắc mặt trở nên hết sức khó coi, lạnh lùng ra lệnh cho Miêu Nghị:
- Miêu sơn chủ, chuyện này từ trên cao lệnh xuống, quyết không thể xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. Hy vọng ngươi dụng tâm nhiều hơn, đừng phụ kỳ vọng của phủ chủ.
Nàng có hơi sợ Miêu Nghị bất chấp hết thảy, đằng nào cũng phải đi Tinh Tú Hải, có chuyện gì sẽ kéo theo Dương Khánh, thậm chí là điện chủ cùng xuống nước.
Cho nên Dương Khánh cũng có hơi hối hận đã báo trước cho Miêu Nghị chuyện hắn phải đi Tinh Tú Hải, chẳng qua là khi ấy không ngờ tới có chuyện đóng thuyền.
Miêu Nghị nhìn thấu nàng có vẻ khó chịu với mình, chỉ thăm hỏi trong lòng một phen, ngoài mặt vẫn chắp tay nói:
- Đại cô cô dạy dỗ chí phải.
- Ta muốn đi Đông Lai động xem thử.
Thanh Mai đã quyết ý như vậy.
Miêu Nghị không thể làm gì khác hơn là tạm thời gác lại chuyện tu hành, đi với nàng tới Đông Lai động. Hắn không dẫn Thiên nhi và Tuyết nhi theo, để hai nàng ở lại Trấn Hải sơn thay mặt hắn xử lý sự vụ, có thể nói dần dần bắt đầu để cho hai người tập tành xử lý sự vụ.
Sau khi tới Đông Lai động, vị cô cô Thanh Mai mặt lạnh này ngựa không ngừng vó, lại đích thân chạy tới hiện trường tra xét, có trách nhiệm hơn sơn chủ Trấn Hải sơn là Miêu Nghị rất nhiều.
Trên bờ biển đã dọn dẹp làm chỗ đóng thuyền, thật nhiều dân phu đang sửa sang lại bờ biển, chuẩn bị xây dựng căn cứ đóng thuyền.
Bên trong rừng sâu núi thẳm cũng có hàng trăm hàng ngàn dân phu đang đốn cây thích hợp đóng thuyền. Từng gốc cây cực lớn được lăn từ trên núi xuống, quá trình đốn cây vận chuyển là vô cùng gian nan.
Cây cối không phải chặt xuống là có thể trực tiếp đóng thuyền, còn phải trải qua gia công phơi khô trừ sâu mọt mới có thể dùng để đóng thuyền. Quá trình này tương đối dài, cho nên cũng phải chuẩn bị trước.
Trong núi dân phu kéo dây thừng lợi dụng đòn bẩy vận chuyển những khúc gỗ cực lớn, tiếng đếm nhịp một hai vang lên đều đặn chỉnh tề.
Thấy những dân phu mồ hôi chảy ướt lưng liều mạng ở rừng sâu núi thẳm, Miêu Nghị không nhịn được cau mày, quay đầu dặn dò Diêm Tu và Đông Lai động chủ nói:
- Cần phải kịp thời phát tiền công đến tay dân phu, nếu ai bị ta phát hiện dám khấu trừ tiền công, đừng trách ta vô tình!