Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hồng Cân minh đã thành chỗ dựa cuối cùng của mọi người ở Tinh Tú Hải, ít nhất mình sẽ không bán mình, bởi vì mọi người đều không có đường lui, nhưng nếu người trong những môn phái khác gia nhập vào... Bọn họ rất là lo âu.
Mọi người có thái độ ủng hộ Hồng Cân minh như vậy, Miêu Nghị rất an ủi, nhưng cảm thấy lòng dạ mọi người không khỏi vẫn còn chưa cởi mở. Dựa vào những người trước mắt này có thể kiên trì bao lâu ở Tinh Tú Hải? Dĩ nhiên là lực lượng càng lớn càng tốt, hắn không sợ người nhiều, chỉ sợ người không nhiều, hắn có lòng tin đối với mình không sợ điều khiển không được.
- Các ngươi sợ bọn họ sao?
Miêu Nghị trầm giọng hỏi.
Vương Việt Thiên hỏi ngược lại:
- Minh chủ, ban đầu ngươi không kết minh với người trong môn phái, không phải là lo lắng giống như chúng ta sao?
- Trước khác nay khác, trước khi chúng ta chưa để lộ thực lực, bọn họ không coi chúng ta ra gì. Hiện tại đã khác, là bọn họ tới đầu dựa vào chúng ta!
Miêu Nghị phất tay chỉ về phía dưới, hỏi:
- Ai có thể nói cho ta biết, hơn ngàn người này phân ra bao nhiêu môn phái?
Triệu Phi trầm ngâm nói:
- Phải có tới mấy mươi môn phái.
- Không sai, mấy mươi môn phái, nếu bọn họ có thể đoàn kết lại với nhau, há có thể tới đầu dựa vào chúng ta? Điểm này chứng tỏ giữa các môn phái bọn họ không tín nhiệm lẫn nhau, chúng ta có bốn trăm nhân mã, thử hỏi một vài môn phái đơn độc đoàn kết lại có thực lực của phái nào so được với chúng ta vốn đoàn kết tốt hơn?
Miêu Nghị chỉ phía dưới hỏi:
- Vì sao mọi người không có lòng tin đối với mình như vậy? Dựa vào số người hiện tại của chúng ta muốn kiên trì chín năm ở Tinh Tú Hải sẽ vô cùng chật vật, ta không sợ người nhiều, chỉ sợ người không nhiều. Bọn họ gia nhập chúng ta, nếu người nào dám có dị tâm, giết đi là được, chưa đủ gây sợ hãi!
Mọi người im lặng không nói, dễ giết như vậy sao…
Miêu Nghị chuyên quyền độc đoán nói:
- Chuyện này ta tự có tính toán, sẽ không để cho chuyện chư vị lo lắng phát sinh. Tư Không Vô Úy, đi mời đại biểu các phái lên đây gặp mặt nói chuyện với ta. Nói cho bọn họ biết, người có thành ý đi bộ lên!
Hắn cũng phải đề phòng một chút. Cần phải biết phía dưới trong hơn ngàn nhân mã cao thủ như mây, trừ vật cỡi bọn họ trước, sau khi đi lên cho dù có dị tâm cũng không thể gây ra sóng gió gì được, tối thiểu xảy ra chuyện bọn họ không thể chạy được.
Tư Không Vô Úy nhìn mọi người một cái, thấy không ai phản đối, chắp tay vâng dạ, xoay người xách theo trường phủ cỡi long câu chạy xuống, chỉ chốc lát sau liền dẫn chừng bốn mươi người đi lên.
Mấy chục người đi bộ lên, thấy Miêu Nghị đều chắp tay làm lễ ra mắt, Nghiêm Bách Xuyên trong Tam Tổ môn thấy Triệu Phi còn chắp tay cười nói:
- Triệu lão đệ.
Triệu Phi hơi có vẻ lúng túng, cố gắng nặn ra một nụ cười đáp lại.
Miêu Nghị cầm thương khoác giáp ngồi trên long câu ánh mắt quét qua mọi người, thấy chỉ có đại biểu chừng bốn mươi môn phái, không hợp với danh sách hắn nắm trong tay, xem ra còn có một nhóm người khác đi tìm tiền đồ khác cũng không tới. Điều này tương xứng với gần ngàn nhân mã bên dưới, bằng không hẳn phải có gần hai trăm nhân mã nữa mới đúng.
Miêu Nghị cũng không nói nhảm, hỏi thẳng:
- Vì sao các ngươi muốn gia nhập Hồng Cân minh chúng ta? Nếu không thể cho Miêu mỗ một câu trả lời hài lòng, sợ rằng không thể còn sống trở về!
Thương trong tay hắn nhẹ nhàng vung lên, bốn trăm nhân mã sau lưng trong nháy mắt hành động, vây quanh khoảng bốn mươi người này lại, bất cứ lúc nào cũng có thể giết chết, đây là uy hiếp trắng trợn.
Những người này không có vật cỡi mặt liền biến sắc, nhân mã dưới chân núi thấy vậy cũng giật mình kinh hãi.
Nghiêm Bách Xuyên cố gắng nặn ra một nụ cười:
- Chỉ vì một câu nói của Minh chủ.
Miêu Nghị à một tiếng cười hỏi:
- Không biết câu nào của Miêu mỗ lại có uy lực có thể làm cho chư vị tới đầu?
Nghiêm Bách Xuyên đáp lại:
- Hồng Cân minh, Tinh Tú Hải mười năm, chỉ cầu cùng chung sinh tử chín năm, còn lại một năm cuối cùng trở mặt thành thù với mọi người! Tam Tổ môn ta chính là vì câu này của Minh chủ phát ra từ phế phủ nên tới đầu.
Lão quay đầu lại nhìn chung quanh một chút:
- Hẳn chư vị cũng là vì câu này mà tới.
Đại biểu các phái gật đầu, phảng phất đã thương lượng với nhau từ trước:
- Đúng vậy, tệ phái nguyện sát vai với Hồng Cân minh vượt qua cửa ải khó khăn ở Tinh Tú Hải.
- Sát vai với Hồng Cân minh???
Trong mắt Miêu Nghị thoáng qua vẻ lạnh lùng, lạnh nhạt nói:
- Chư vị nói như vậy dường như sai rồi, không phải sát vai với Hồng Cân minh ta, mà là các ngươi gia nhập Hồng Cân minh ta trở thành một thành viên của Hồng Cân minh. Có câu này hơi khó nghe, Miêu mỗ không ngại nói trước, gia nhập Hồng Cân minh ta chính là người của Hồng Cân minh, chỉ cần Hồng Cân minh vẫn còn ở Tinh Tú Hải một ngày, tốt nhất chư vị hãy tạm thời quên đi thân phận bối cảnh các phái, gác lại ích lợi môn phái, phục tòng toàn thể ích lợi Hồng Cân minh. Ta không cho phép người của các phái tụ tập riêng với nhau, sau khi gia nhập sẽ lập tức chia nhỏ các phái.
Sắc mặt hơn bốn mươi người biến đổi lần nữa, ngơ ngác nhìn nhau, dường như thống nhất ý kiến, nhất tề chắp tay nói:
- Nguyện nghe Minh chủ điều khiển.
- Không vội đáp ứng!
Miêu Nghị khoát tay áo một cái, cười nói:
- Miêu mỗ bổ sung thêm một câu, ta biết các phái cũng có không ít đồng môn không phải là bối cảnh quan phương, bất quá sau khi gia nhập Hồng Cân minh, không được tự tiện hành động, Hồng Cân minh sẽ không vì các phái mà thay đổi lộ tuyến hành động của mình, cho nên chuyện các vị và đồng môn không ngại gác lại. Nếu như có thể đáp ứng những điều kiện này, Hồng Cân minh rộng mở hai cánh tay hoan nghênh, nếu không thể đáp ứng, kính xin tự tiện!
Sắc mặt mấy chục người trầm xuống, đây là muốn hoàn toàn tước đoạt quyền tự chủ các phái sao? Một đám người không có bất kỳ bối cảnh gì lại si tâm vọng tưởng hoàn toàn thống soái các phái ra sức cho mình???
Thế nhưng những người này mất đi vật cỡi, đối mặt bốn trăm nhân mã xung quanh mắt hổ lom lom, cũng không dám lên tiếng thóa mạ.
Một tên tu sĩ Thanh Liên cửu phẩm tên Lỗ Tư Bình chắp tay nói:
- Xin hỏi Minh chủ, nếu là gặp đồng môn tệ phái, chẳng lẽ cũng phải đối đầu? Nếu quả thật là như vậy, tại hạ thật sự không dám tán đồng, cho dù là sau này còn sống rời đi Tinh Tú Hải, chỉ sợ cũng khó mà qua được cửa ải sư môn…
Miêu Nghị cười nói:
- Miêu mỗ đối đãi người còn chưa tới nỗi hà khắc như vậy, nếu gặp quý đồng môn, có thể kéo vào Hồng Cân minh giúp một tay, dĩ nhiên là Hồng Cân minh hoan nghênh. Nếu không thể lôi kéo, Hồng Cân minh cũng sẽ không ép, sẽ để chư vị và đồng môn cùng nhau rời đi.
Như vậy thì còn được, không ít người khẽ gật đầu, sắc mặt hòa hoãn lại.
- Chư vị, điều kiện chỉ có bấy nhiêu, đáp ứng thì lưu lại, không đáp ứng mời tự tiện!
Ánh mắt Miêu Nghị quét qua mọi người từ từ nói, cũng giơ tay lên để cho nhân mã vây khốn thả ra một đường xuống núi.
Có người quả quyết chắp tay nói cáo từ, sau đó quay đầu đi.
Đối với một ít đại biểu môn phái tâm cao khí ngạo, ta gia nhập các ngươi là nể mặt các ngươi tới giúp một tay, không ngờ rằng đưa ra nhiều yêu cầu như vậy, quả thật là chẳng coi chúng ta ra gì.
Vì vậy lần này có hơn mười người rời đi, hiển nhiên Tam Tổ môn Nghiêm Bách Xuyên cũng rất khó chịu, cũng nằm trong số người rời đi, hiện trường chỉ còn lại gần ba mươi tên đại biểu các phái.
Miêu Nghị liếc nhìn mười mấy người xuống núi kia, hừ hừ cười lạnh một tiếng, quay đầu lại nhìn về phía gần ba mươi người còn lại, hỏi thăm nhất nhất.
Trải qua hỏi thăm mới biết, mười sáu tên cao thủ Thanh Liên cửu phẩm trong danh sách hắn nắm giữ trên thuyền, trừ ba người Triệu Phi ra trước mắt vẫn còn sáu người, tên là Lỗ Tư Bình, Du Bách Hưng, Phí Đắc An, Cổ Tử Phong, Đổng Toàn, Hồ Viễn.
Còn có bảy tên cao thủ Thanh Liên cửu phẩm không có ở trước mắt. Trong đó bốn tên dường như lúc còn ở bờ biển đã tự dẫn người rời đi, mà bọn Lỗ Tư Bình mới vừa rồi lúc kết bạn lên núi làm lễ ra mắt lẫn nhau có thể chứng minh, quả thật trong mười mấy người mới vừa trở về còn có ba tên cao thủ Thanh Liên cửu phẩm.
Điểm này cũng tương xứng với danh sách Miêu Nghị nắm giữ.
Còn lại gần ba mươi người báo lên nhân mã các phái, có chừng hơn sáu trăm người, gần bảy trăm nhân mã.
Miêu Nghị cười hỏi:
- Miêu mỗ đưa ra yêu cầu với chư vị, e rằng có chỗ khó khăn, vì sao chư vị còn bằng lòng gia nhập Hồng Cân minh?
Mọi người nhìn nhau, Lỗ Tư Bình cười nói:
- Đất thị phi, tiền đồ chưa biết, có thể đoàn kết lại với nhau mới có thể sống tạm được lâu một chút, sống được lâu mới có hy vọng sống sót rời đi Tinh Tú Hải, nếu không hết thảy đều là vô ích.
Ý y là coi trọng Hồng Cân minh đoàn kết.
Cổ Tử Phong cũng vuốt râu cười nói:
- Minh chủ đưa ra yêu cầu hà khắc chính là cân nhắc vì Hồng Cân minh...
Hồ Viễn bên cạnh cười nói tiếp:
- Minh chủ có thể tận tâm vì Hồng Cân minh như vậy, sau khi bọn ta gia nhập Hồng Cân minh, Minh chủ nghĩ cho Hồng Cân minh chính là nghĩ cho chúng ta, gia nhập có gì không thể?!
Gần ba mươi tên đại biểu các phái nhìn nhau cười một tiếng, xem ra suy nghĩ của bọn họ cũng tương tự.
Miêu Nghị nhất thời ngửa mặt lên trời cười ha hả, cười dứt chỉ mọi người lắc đầu nói:
- Sở dĩ ta đưa ra điều kiện hà khắc, chính là không muốn một con sâu làm rầu nồi canh, muốn ép những người có lòng dạ bất lương chủ động thối lui. Có câu gọi là thà ít mà tinh, đây là đất thị phi, sớm khó giữ được đến tối cũng không phải là nói ngoa. Nếu không thể đồng tâm hiệp lực, rời rạc làm thế nào sống sót!? Hôm nay xem ra ngược lại Miêu mỗ quá lo xa, nhìn chư vị cũng biết, người hiểu biết vẫn còn không ít.
- Minh chủ quá khen.
Bọn Lỗ Tư Bình cười chắp tay, bất kể có phải là thật lòng hay không, ít nhất ở ngoài mặt thoạt nhìn là vui vẻ thần phục.
Bọn Triệu Phi nhìn nhau, phát hiện là mình nghĩ quá nhiều, Minh chủ nhìn như tuổi còn trẻ, nhưng làm việc đâu đó rõ ràng có phân tấc nhất định, ánh mắt nhìn về phía Miêu Nghị lộ vẻ kính nể. Trong lúc tiền đồ còn mịt mờ chưa biết, đúng là cần một người dẫn đầu giỏi giang như thế.
Miêu Nghị chợt thu nụ cười lại, hỏi:
- Chư vị có muốn biết tính toán ngày sau của Miêu mỗ không?
Lỗ Tư Bình chắp tay nói:
- Chuyện liên quan đến tiền đồ bọn ta, tự nhiên muốn biết.
Miêu Nghị ngắm nhìn bốn phía một vòng, ánh mắt rơi vào trên người bọn họ lần nữa, trầm giọng nói:
- Nơi đây chính là chỗ bọn ta lên bờ, trên bản đồ Tây Tinh hải phát cho chúng ta có ghi chú rõ ràng. Địa điểm lên bờ của nhân mã các lộ khác cũng có ghi rõ, nếu ta có mưu đồ có thể xông tới đánh, ngược lại các đạo nhân mã khác cũng như vậy. Người không có ý hại hổ nhưng hổ lại có lòng hại người, không thể không phòng, cho nên không thể ở nơi này lâu.
Mọi người gật đầu khen phải.
Miêu Nghị còn nói thêm:
- Ta muốn dẫn người mau sớm rời xa nơi đây, thừa dịp các đạo nhân mã mới vừa lên bờ còn có không gian cho chúng ta bôn tẩu khắp nơi, tìm một khu vực vắng vẻ ẩn thân, trốn như vậy chừng vài năm. Nếu có thể tránh được mười năm cho đến khi Tinh Tú Hải Kham Loạn hội kết thúc càng tốt, ta nghĩ chư vị cũng không muốn vì hư danh trăm người đứng đầu mà bỏ mạng, tay không mà về không có gì không tốt.
- Nếu không tránh được tới khi Kham Loạn hội kết thúc cũng không quan hệ, đợi đến khi thực lực thế lực khắp nơi chém giết tiêu hao hầu như không còn, Hồng Cân minh ta bảo tồn thực lực sẽ ngang trời xuất thế. Hơn ngàn nhân mã dong ruổi tung hoành, hẳn cũng không phải người bình thường có thể ngăn cản, chư vị nghĩ như thế nào?
- Minh chủ cao minh, kế này quá tuyệt!
Bọn Lỗ Tư Bình khen ngợi, ngay cả bọn Triệu Phi cũng sáng mắt lên, rối rít gật đầu đồng ý.
- Bất quá...
Miêu Nghị hơi có vẻ chần chờ nói tiếp:
- Muốn ẩn núp nhiều năm không lộ tung tích, vậy cần phải chuẩn bị, dĩ nhiên là phải chuẩn bị vật liệu càng đầy đủ càng tốt.
Hắn phất tay chỉ về phía dưới, mọi người đưa mắt nhìn theo:
- Hơn ba trăm người kia và bọn ta không thể đồng tâm, ngày sau gặp gỡ sẽ là địch nhân, vì sao lại không trừ diệt hậu hoạn như vậy?! Ta muốn lấy vật liệu trên người bọn họ để phòng lúc bọn ta ẩn núp tiêu hao sử dụng, thế nhưng huynh đệ sau lưng ta trước đó huyết chiến một trận với ba đại phái, người thân bị trọng thương không phải số ít, muốn lấy nhưng lại hữu tâm vô lực. Không biết chư vị có nguyện đồng tâm với Hồng Cân minh, trừ đi mối họa sau này vì Hồng Cân minh, lấy vật liệu trên người bọn họ về đây chăng?
Miêu Nghị rất khách sáo dò hỏi.
Bọn Lỗ Tư Bình ngơ ngác nhìn nhau, vòng vo nửa ngày là muốn bọn họ phải nạp đầu danh trạng.
Vừa gia nhập đã bắt bọn họ đi liều mạng, mọi người có vẻ do dự.
Lời của Minh chủ kia vòng tới vòng lui thật ra nói rất rõ ràng, hơn ba trăm người kia không muốn gia nhập Hồng Cân minh, không thể đồng tâm với Hồng Cân minh chính là địch nhân, cho nên phải giết. Mà nếu bọn họ không đi giết hơn ba trăm người kia, vậy chứng minh không phải là thật lòng muốn gia nhập Hồng Cân minh. Mà nếu không đồng lòng với Hồng Cân minh tức nhiên là địch nhân, theo tình huống này nếu không đáp ứng chỉ sợ chưa chắc Miêu Nghị sẽ thả bọn họ rời đi.
Bọn Triệu Phi trao đổi ánh mắt với nhau, đều giữ vững trầm mặc, Minh chủ làm gì cũng có tính toán trước, không cần bọn họ nói gì.
Bốn trăm nhân mã Hồng Cân minh đang đứng trong gió tuyết đột nhiên trở nên yên tĩnh vô cùng, bởi vì những lời này của Miêu Nghị mà nháy mắt thuận lòng quy phục. Ai nấy mắt hổ lom lom nhìn chằm chằm bọn Lỗ Tư Bình, chỉ cần Miêu Nghị ra lệnh một tiếng, lập tức sẽ không chút do dự xuất thủ.
- Bây giờ bọn họ không phòng bị các ngươi, các ngươi bất động thanh sắc, lấy đông đánh ít, lấy mạnh đánh yếu, đột nhiên xuất thủ, nhất định sẽ nhất cử tiêu diệt, có thể nói không tồn tại khó khăn gì.