Phi Thiên

Chương 341. Chia của

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Miêu Nghị nhắc nhở một lần nữa, vẻ mặt nhàn nhạt nói:

- Chuyện như vậy dễ như trở bàn tay, nếu chư vị cũng không bằng lòng làm, vậy làm sao Miêu mỗ có thể tin tưởng các ngươi là thật tâm gia nhập Hồng Cân minh ta, làm thế nào tin tưởng sau khi bọn ngươi gia nhập Hồng Cân minh sẽ nghe theo ta điều khiển?

Lời này đã hết sức rõ ràng, ta muốn các ngươi phải nộp đầu danh trạng!

Bọn Lỗ Tư Bình âm thầm trao đổi một phen, cũng cảm thấy dựa theo Miêu Nghị nói đột nhiên xuất thủ đúng là không có gì khó. Cho dù là chính diện giao phong bên mình cũng sẽ không chịu thiệt, hà huống là đột nhiên xuất thủ đánh lén.

Sau khi thống nhất ý kiến, mọi người chắp tay nói:

- Bọn ta tuân theo Minh chủ điều khiển.

Miêu Nghị nhìn về phía đám người Nghiêm Bách Xuyên phía dưới đã đi trở về trận doanh mình:

- Việc này không nên chậm trễ, không nên để cho bọn họ chạy.

Bọn Lỗ Tư Bình lập tức xuống núi, lúc trở lại trong môn mỗi người, bọn Nghiêm Bách Xuyên đã nói rõ tình huống với đồng môn, dẫn đồng môn quay đầu đi.

Chú ý động tĩnh phía dưới, Miêu Nghị dặn dò tả hữu:

- Dựa theo kế hoạch thúc giục tuyết lở trước đó chuẩn bị công kích, nếu bọn Lỗ Tư Bình không xuất thủ, chúng ta sẽ tiêu diệt cả bọn họ!

Thích Tú Hồng sau lưng nghe vậy có vẻ không rét mà run.

- Dạ!

Bọn Triệu Phi lần đầu trịnh trọng chắp tay lãnh mệnh. Trải qua kiểm nghiệm, những gì Miêu Nghị làm chân chính là nghĩ cho mọi người, bây giờ mọi người mới coi như chân chính quy phục.

Sau khi đã yên lòng quy thuận, tốc độ bọn Triệu Phi an bài mọi chuyện cũng nhanh hơn không ít.

Sườn núi, bọn Nghiêm Bách Xuyên mới vừa dẫn nhân mã đi không xa, nghe được động tĩnh sau lưng quay đầu nhìn lại, thấy bọn Lỗ Tư Bình cũng dẫn nhân mã không nhanh không chậm trở về, Nghiêm Bách Xuyên không khỏi kêu lên:

- Lỗ lão đệ, không phải là các ngươi đã đáp ứng điều kiện Hồng Cân minh sao? Vì sao trở về?

- Điều kiện Hồng Cân minh quá nhiều, thật sự khó có thể chịu đựng, hay là tìm cách khác…

Lỗ Tư Bình trả lời.

Nghiêm Bách Xuyên phất tay bảo mọi người dừng lại, kể cả mười mấy tên đại biểu các phái xoay người xuyên qua nhân mã phe mình nghênh đón:

- Tiểu tặc rõ ràng đang cố ý gây khó khăn cho chúng ta. Lão đệ, mới vừa rồi bọn ta thương lượng với nhau, vì sao chúng ta không kết minh tự vệ, cần gì phải nghe người khác điều khiển?

Lỗ Tư Bình khẽ khoát tay, nhân mã sau lưng y cũng ngừng lại, Lỗ Tư Bình lộ vẻ hứng thú hỏi:

- Xin hỏi sau khi kết minh sẽ nghe hiệu lệnh ai?

Nghiêm Bách Xuyên nhất thời nghiêm túc nói:

- Có thể từ từ thương lượng. Nếu như chư vị không có ý kiến, Nghiêm mỗ bằng lòng ra sức vì mọi người.

Ra sức là giả, muốn làm Minh chủ mới là thật, Lỗ Tư Bình gật đầu nói:

- Thương lượng sợ là không có kết quả gì, Nghiêm huynh làm Minh chủ ta cũng không có ý kiến, chỉ là muốn hỏi một câu: Ví như gặp cường địch tập kích, Nghiêm huynh có chịu để cho đệ tử Tam Tổ môn xông lên phía trước chăng?

Lời này vừa nói ra, trong hàng đệ tử Tam Tổ môn sau lưng Nghiêm Bách Xuyên đã có người kêu lên:

- Minh chủ xuất thân từ Tam Tổ môn thì để cho đệ tử Tam Tổ môn xông lên phía trước, đây là đạo lý gì!? Dĩ nhiên là mọi người nghe theo Minh chủ điều khiển.

Nghiêm Bách Xuyên quay đầu lại trừng mắt, ý bảo đệ tử trong môn câm miệng, quay đầu lại cười nói:

- Lão đệ, vấn đề này có thể yên tâm, sẽ không để cho quý phái thua thiệt, Nghiêm mỗ tất sẽ không độc đoán chuyên quyền, đến lúc đó có thể thương lượng với mọi người.

- Gặp phải cường địch tập kích còn thương lượng? Chỉ sợ còn chưa thương lượng ra kết quả, lúc ấy đã hết sức muộn màng, chỉ sợ còn chưa thương lượng ra kết quả bên mình cũng đã rối loạn nội bộ. Làm sao đặt chân ở Tinh Tú Hải?

Lỗ Tư Bình cười lạnh hai tiếng. Nghiêm Bách Xuyên có vẻ không vui nói:

- Nếu Lỗ lão đệ có biện pháp tốt hơn, không ngại nói ra cho mọi người nghe một chút.

- Có biện pháp, chính là giết lão!

Lỗ Tư Bình đột nhiên hét lớn một tiếng, giơ thương liền đâm.

Y vừa động thủ, giống như phát ra tín hiệu tấn công, hơn sáu trăm nhân mã sau lưng lập tức ỷ vào địa lợi, trên cao xung phong đánh xuống, hai bên trong nháy mắt rối loạn.

Phản ứng Nghiêm Bách Xuyên cũng mau, nhanh chóng xuất thủ, ngăn được một thương Lỗ Tư Bình đâm tới, chuyển qua phản kích. Giữa lúc hai bên đánh nhau, lão gầm lên:

- Lỗ Tư Bình, ta hảo tâm chiêu mộ, ngày xưa không thù, ngày nay không oán với ngươi, vì sao đánh lén?

- Phụng mệnh Minh chủ giết giặc!

Lỗ Tư Bình quả quyết nói ra chân tướng, Du Bách Hưng cùng là Thanh Liên cửu phẩm đã xuất thủ, hai người liên thủ mà chiến.

Nghiêm Bách Xuyên bị đánh cho luống cuống tay chân rống giận liên tiếp:

- Cẩu tặc, dám hại ta!

Bên kia Phí Đắc An cùng Cổ Tử Phong cộng thêm hai tên đồng môn Thanh Liên bát phẩm trợ giúp, bất quá trong vài lần hô hấp đã giết chết một tên tu sĩ Thanh Liên cửu phẩm.

Hai người đắc thủ xong nhìn nhau gật đầu, Phí Đắc An dẫn một tên đồng môn chạy về phía Lỗ Tư Bình và Du Bách Hưng, Cổ Tử Phong dẫn dắt một tên đồng môn xông về phía Đổng Toàn và Hồ Viễn liên thủ chiến một tên cao thủ Thanh Liên cửu phẩm khác.

Làm sao Nghiêm Bách Xuyên chống đỡ được ba tên cao thủ Thanh Liên cửu phẩm thêm một tên cao thủ bát phẩm liên thủ vây công, muốn thoát thân chạy trốn cũng không thể được. Bảo giáp trên người nở rộ bảo quang màu xanh chịu đựng mấy lần công kích liên tiếp giúp lão, long câu phát ra một tiếng rên rỉ quỵ xuống.

Nghiêm Bách Xuyên vừa muốn tung mình nhảy lên, bị Lỗ Tư Bình đâm một thương vào đùi kéo lại.

- Cẩu tặc...

Nghiêm Bách Xuyên rống giận thê lương một tiếng sau đó ngưng bặt, bị vây công thanh quang bảo giáp trên người bị đánh cho ảm đạm không ánh sáng, đầu bị chém xuống.

Bên này vừa đắc thủ, mấy người lập tức nhìn về phía Cổ Tử Phong, chỉ thấy bên kia đã đắc thủ trước bọn họ một bước, đã đánh vào trong đám người hỗn chiến. Mấy người bọn họ cũng chém trái chém phải tham chiến, lực sát thương vô cùng.

Bên Nghiêm Bách Xuyên không còn cao thủ hàng đầu chế trụ cao thủ hàng đầu phe đối phương, bọn Lỗ Tư Bình giống như hổ lạc đàn dê không ai có thể ngăn được. Sáu cao thủ tên Thanh Liên cửu phẩm thẳng tay công kích hậu quả có thể tưởng tượng được, đánh cho đối phương kêu thảm thiết liên tiếp.

Bọn Miêu Nghị đứng trên đỉnh núi tuyết lạnh lùng nhìn chém giết tàn khốc phía dưới, chiến cuộc nghiêng về một phía cũng không kiên trì bao lâu.

Mấy người lẻ tẻ chạy ra cũng bị bọn Lỗ Tư Bình tự thân xuất mã đuổi theo, đánh cho chết cả người lẫn long câu. Sau khi dưới màn đêm vang lên mấy tiếng kêu thảm thiết cuối cùng, bọn Lỗ Tư Bình ầm ầm chạy trở về, ra lệnh lập tức thu dọn chiến trường.

Thu thập chiến lợi phẩm xong, bọn Lỗ Tư Bình dẫn dắt nhân mã ầm ầm vọt lên, dừng ở bên ngoài cách bọn Miêu Nghị mấy chục thước.

Bọn Lỗ Tư Bình nhảy xuống ngựa, xách theo một chiếc bao bố, lấy ra bên trong một đống nhẫn trữ vật dâng lên:

- Không một ai lọt lưới, may mắn không làm nhục mạng!

- Tốt!

Miêu Nghị nhận đồ ném cho Thích Tú Hồng cầm, quay đầu nhìn bọn Triệu Phi nói:

- Các phái đã đưa ra thành ý, muốn cùng bọn ta đồng sinh cộng tử chín năm, chư vị còn có lời gì để nói?

Bọn Lỗ Tư Bình ngẩng đầu nhìn lại, mới hiểu Miêu Nghị bảo bọn họ dâng đầu danh trạng cũng là cho những người khác một câu trả lời.

Bọn Triệu Phi chắp tay nói:

- Nguyện nghe Minh chủ hiệu lệnh!

Miêu Nghị lập tức lệnh cho Lỗ Tư Bình bảo các phái còn lại đưa ra danh sách thành viên, các phái cũng lập tức kiểm lại nhân mã. Trận chiến này tử trận hơn năm mươi người, từng phần ngọc điệp trình nộp lên, gần bảy trăm người chỉ còn lại có chừng sáu trăm hai mươi người.

Hiện trường yên lặng chỉ có tiếng gió gào thét, sau khi Miêu Nghị thống nhất danh sách sáu trăm người vừa nộp với danh sách bốn trăm người cũ lại, ngẩng đầu lên nói:

- Rắn không đầu không được, đám người ô hợp sẽ khó khăn đặt chân ở Tinh Tú Hải, Đổng Toàn!

-Có!

Đổng Toàn tiến lên.

- Lệnh cho ngươi là thống lĩnh bộ chữ Giáp Hồng Cân minh!

Miêu Nghị phát ra mệnh lệnh đầu tiên bổ nhiệm thống lĩnh Hồng Cân minh.

- Đổng Toàn nghe lệnh!

- Người nào nghe tên vào bộ chữ Giáp, nghe theo thống lĩnh Đổng Toàn điều khiển!

Lúc này Miêu Nghị mau miệng gọi liên tục tên của một trăm năm mươi người. Các phái và Hồng Cân minh đều có nhân mã được gọi, người được điểm tên lục tục bước ra đứng sau lưng Đổng Toàn.

Đổng Toàn mừng thầm trong lòng, như vậy nhiều hơn nhân mã bản môn rất nhiều.

- Vương Việt Thiên!

- Có!

- Lệnh cho ngươi là thống lĩnh bộ chữ Ất!

Liên tiếp bổ nhiệm nhân mã, Đổng Toàn là thống lĩnh bộ chữ Giáp, Vương Việt Thiên là thống lĩnh bộ chữ Ất, Hồ Viễn là thống lĩnh bộ chữ Bính, Cổ Tử Phong là thống lĩnh bộ chữ Đinh. Phí Đắc An là thống lĩnh bộ chữ Mậu, Du Bách Hưng là thống lĩnh bộ chữ Kỷ, sáu vị cao thủ Thanh Liên cửu phẩm mỗi người thống lĩnh một bộ có một trăm năm mươi nhân mã.

Còn lại hơn một trăm ba mươi người tu vi khá cao, trở thành vệ đội chấp pháp Hồng Cân minh, do Miêu Nghị đích thân dẫn dắt, ba vị cao thủ Thanh Liên cửu phẩm Triệu Phi, Tư Không Vô Úy, Lỗ Tư Bình cùng quản. Ba người là chấp pháp trưởng lão Hồng Cân minh, cũng là nhân mã theo sát Miêu Nghị.

Thích Tú Hồng không được giao bất kỳ nhiệm vụ gì, không cần nói gì, tu vi nàng ở Tinh Tú Hải thật sự quá thấp, Miêu Nghị bằng lòng chứa chấp đã là chuyện may mắn, tiếp tục đi theo bên người Miêu Nghị làm việc vặt là được.

Miêu Nghị lại lệnh cho các thống lĩnh chia nhân mã dưới quyền mỗi người làm mười đội. Chuyện bổ nhiệm nhân tuyển lĩnh đội để cho các thống lĩnh tự chuyên, Miêu Nghị không có nhúng tay, mà là cùng bọn Triệu Phi cùng nhau kiểm lại chiến lợi phẩm hai trận sau khi lên bờ.

Tinh Tú Hải Kham Loạn hội quan trọng là vòng vàng trên cổ tay mọi người, cũng là trọng điểm tranh đoạt của Kham Loạn hội, trải qua kiểm lại có gần bảy trăm chiếc. Trải qua hai trận chém giết nhân mã không có nhiều như vậy, hiển nhiên là cũng thu lại vòng vàng nhân mã phe mình chết trận sau hai trận, đây cũng là không có biện pháp, cũng không thể vứt bỏ không lấy.

Miêu Nghị không lấy nhiều, vì tỏ vẻ công bình, cũng như bọn tu sĩ Thanh Liên cửu phẩm Triệu Phi, mỗi người lấy mười chiếc, Minh chủ đã như vậy rồi, dĩ nhiên là bọn Triệu Phi không có ý kiến. Còn thừa lại chừng năm trăm chiếc muốn phát cho hơn ngàn nhân mã mỗi người một chiếc cũng không thể được, người của vệ đội chấp pháp được phát mỗi người một chiếc, số còn lại cũng chỉ có thể giao cho sáu vị thống lĩnh luận công ban thưởng.

Pháp bảo nhiều hơn, pháp bảo nhị phẩm có chừng hơn một trăm bảy mươi món, pháp bảo nhất phẩm vượt qua cả nhân số địch nhân bị giết, đạt tới hơn tám trăm món. Không cần phải nói, Miêu Nghị cùng chín vị cao thủ Thanh Liên chia nhau mấy thứ tốt nhất trong số pháp bảo nhị phẩm, cũng không tiện ham nhiều, còn lại giao cho vệ đội chấp pháp giám sát luận công ban thưởng phát xuống.

Tư Không Vô Úy có thể nói là mừng rỡ không khép miệng lại được, bình thời kiếm một món pháp bảo nhị phẩm cũng không dễ dàng, tu sĩ tới Tinh Tú Hải Kham Loạn hội cũng là táng gia bại sản đem hết khả năng tìm chút bảo bối để bảo vệ tính mạng, dĩ nhiên là nhiều thứ tốt.

- Ta nói này Minh chủ, chúng ta binh cường mã tráng, dứt khoát đừng ẩn núp, đặc biệt đi đánh cướp ở Tinh Tú Hải đi. Chờ đến khi Tinh Tú Hải Kham Loạn hội kết thúc mang theo một đống bảo bối trở về ném cho thương hội Tiên Quốc, muốn cái gì không có?

Tư Không Vô Úy cười vui nói.

Lời này vừa ra khỏi miệng, chọc cho đám người đang chia của cùng nhau nhìn lại.

- Ý kiến hay!

Thình lình Miêu Nghị vỗ đùi hưởng ứng, Tư Không Vô Úy nhất thời hai mắt sáng ngời, bọn Triệu Phi bị dọa sợ đến trợn to mắt nhìn Miêu Nghị, nghĩ thầm ngươi sẽ không thật sự làm như vậy chứ… Mọi người đều tự hiểu, mục đích cuối cùng không phải là tới đây để phát tài, cũng không phải đứng vào danh sách trăm người cuối cùng, mà là bảo vệ tính mạng quan trọng nhất.

Ai ngờ Miêu Nghị chỉ vào mũi Tư Không Vô Úy, lớn tiếng nói:

- Tư Không Vô Úy, chúng ta ủng hộ làm như ngươi nói. Ngươi cứ yên tâm to gan đi cướp, một mình ngươi đi, ngươi cướp được những gì chúng ta không lấy một món, để cho một mình ngươi độc hưởng. Nếu ngươi chết, có cơ hội chúng ta nhất định báo thù cho ngươi.

Ặc... Tư Không Vô Úy có vẻ sững sờ, cười khan hắc hắc hai tiếng, không nói nữa, cũng không si tâm vọng tưởng nữa, trở nên ngoan ngoãn.

Bọn Triệu Phi cười ha hả, thiếu chút nữa giật mình, thì ra là Miêu Nghị đùa bỡn tên này, không còn căng thẳng như trước.

Tư Không Vô Úy bị mấy người cười thẹn quá hóa giận, chỉ mũi Lỗ Tư Bình mắng:

- Cười cái gì mà cười, mới vừa rồi nếu các ngươi có dị tâm gì, Minh chủ đã lệnh bọn ta thúc giục tuyết lở đổ xuống, nói không chừng đầu các ngươi đã bị ta chặt xuống, còn đến phiên các ngươi cười ta sao?

Sắc mặt bọn Lỗ Tư Bình cứng đờ, nhất thời không cười được.

Thúc giục tuyết lở? Mấy người ngắm nhìn bốn phía một vòng, sau khi suy nghĩ ra rùng mình một trận. Mới biết nếu vừa rồi không chịu động thủ với bọn Nghiêm Bách Xuyên, Hồng Cân minh đã chuẩn bị sẵn sàng biện pháp thu thập cả bọn họ, biện pháp này thật là độc ác.

Ánh mắt mấy người rơi vào Miêu Nghị đều có vẻ cổ quái, Miêu Nghị vội đằng hắng một tiếng:

- Hôm nay đã là người một nhà, không nói hai nhà nữa, nơi đây không thích hợp ở lâu, mọi người mau mau xử lý mọi chuyện cho xong!

Mọi người tiếp tục vùi đầu thu thập Nguyện Lực Châu trong các nhẫn trữ vật.

Kết quả kiểm Nguyện Lực Châu khiến cho Miêu Nghị cau mày: hết thảy chỉ gom được một vạn viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm. Chia đều cho hơn một ngàn nhân mã, mỗi người được chia chưa tới mười viên Nguyện Lực Châu hạ phẩm.

- Giết chết nhiều người như vậy, trong đó có nhiều phủ chủ và sơn chủ, vì sao thu được ít Nguyện Lực Châu như vậy?

Miêu Nghị lộ vẻ nghi ngờ nhìn về phía mọi người hỏi. Muốn không nghi ngờ thời điểm thu dọn chiến trường có người lén bỏ túi riêng cũng khó, ánh mắt của hắn là muốn mọi người cho một câu trả lời thỏa đáng.