Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Bọn Vân Quảng cũng không thể nào đứng mãi nhìn chằm chằm vào tinh bàn, mỗi người đều mang theo hai người đến thay phiên trông chừng, thế nhưng lúc này dị động trên tinh bàn cũng làm cho đám người túc trực canh chừng phải rối rít gọi bọn Vân Quảng tới.
Đại biểu sáu nước tới trấn giữ lục tục tiến lên nhìn, chỉ thấy rất nhiều điểm sáng màu trắng trên tinh bàn đang chạy tới một phương hướng, thậm chí ngay cả sáu điểm đỏ đang ở vị trí bất đồng cũng là như vậy.
- Ủa, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Vân Quảng kỳ quái kêu lên một tiếng, chậc chậc lấy làm kỳ nói:
- Rốt cục có chuyện gì xảy ra, vì sao thu hút đám tiểu bối sáu phe chúng ta như vậy?
Tả Nam Xuân tiến lên phất tay thi pháp, một điểm trên tinh bàn lập tức phóng đại ra toàn tinh bàn, chỉ không tới hai trăm điểm sáng đang tụ tập:
- Chúng ta ở chỗ này cũng không cách nào phán đoán rốt cục xảy ra chuyện gì, đội nhân mã này chính là hơn ngàn nhân mã ẩn núp mấy năm trước mà chúng ta chú ý...
Hắc Vân kinh ngạc cắt lời y:
- Chỉ còn chưa tới hai trăm người, vì sao chỉ còn một ít như vậy?
Tả Nam Xuân nhìn y một cái, không rảnh để ý, tiếp tục giải thích với Vân Quảng:
- Nhân mã tứ phương hội tụ chính là đang vây công bọn họ, chừng năm trăm người tổn thất chỉ còn chưa tới hai trăm người. Bất quá những người này cũng cực kỳ lợi hại, sợ là dọc theo con đường này giết không dưới hai ngàn nhân mã, không ai có thể ngăn được bọn họ.
Hắc Vân kinh ngạc nói:
- Giết hơn hai ngàn nhân mã? Lợi hại như thế còn có người nuối đuôi nhau chạy tới chịu chết, như vậy là vì sao?
Đường Quân trầm ngâm nói:
- Những lần Tinh Tú Hải Kham Loạn hội trước tựa hồ không có nghe nói qua tình huống này, rốt cục đã xảy ra chuyện gì?
Hồng Trần Tiên Tử đã sớm chú ý tới tình huống im lặng không nói, chỉ có trong mắt thỉnh thoảng lóe lên vẻ rầu rĩ, điểm đỏ đại biểu sư muội nàng cũng đang chạy về phía đó, không biết hai người có thể chạm mặt hay không!
Cơ Mỹ Mi cau mày nói:
- Tây Tinh hải là địa bàn của Phục Thanh Đại nhân, xảy ra chuyện gì sợ rằng chỉ có trong lòng Phục Thanh Đại nhân rõ ràng nhất!
Hoa Ngọc quay đầu nói:
- Dù sao nơi này cũng là lãnh địa Yêu Quốc, không bằng Cơ Mỹ Mi ngươi đi tìm Phục Thanh Đại nhân thăm dò thử xem?
Sắc mặt Cơ Mỹ Mi sa sầm, mạnh miệng nói:
- Chút chuyện nhỏ cần gì quấy rầy Phục Thanh Đại nhân.
Thật ra là lúc ban đầu mới tới Tây Tú Tinh cung, nàng đã ỷ vào thân phận nữ nhi Cơ Hoan đi bái kiến Phục Thanh. Ai ngờ Phục Thanh không thèm nể mặt chút nào, không chịu tiếp kiến, nên hiện tại nàng cũng không muốn tự làm mất mặt mình nữa.
- Theo tình huống này, tiểu bối sáu phe phải chạm mặt sớm rồi…
Thất Giới Đại sư thở dài một tiếng, hai tay chắp thành chữ thập niệm:
- A Di Đà Phật!
Một câu nói nhắc nhở mọi người, ai nấy ngơ ngác nhìn nhau.
-----------
Đúng như Cơ Mỹ Mi nói, Tây Tinh hải là địa bàn của Phục Thanh, xảy ra chuyện lớn như vậy không có khả năng Phục Thanh không biết.
Một tên nam tử bước nhanh vào bên trong thâm cung Tây Tú Tinh cung, cự mãng có sừng đang bò trong cung tránh đường cho y vào, không hề ngăn cản.
Một dãy đại điện nguy nga thâm trầm hoa mỹ mà cổ phác, cao gần mười trượng có thừa, yên tĩnh lộ ra vẻ uy nghiêm bất khả xâm phạm, là tòa kiến trúc hùng vĩ nhất trong cả Tây Tú Tinh cung.
Cửa điện đóng chặt có màu cổ đồng, trên đó điêu khắc không biết bao nhiêu hình vẽ hải tộc. Cửa cao chừng năm trượng, tưởng muốn đẩy cánh cửa khổng lồ như vậy ra sẽ mất rất nhiều sức lực, nam tử kia đứng bên ngoài cửa điện đóng chặt lộ ra vẻ nhỏ bé vô cùng.
- Đại nhân!
Nam tử đứng ở ngoài cửa hướng về phía đại môn đóng chặt cung kính hành lễ.
- Chuyện gì?
Trong điện mơ hồ vang vọng thanh âm già nua tang thương, không giận mà oai.
Nam tử đáp lại:
- Nhận được truyền báo, Ngưu Hữu Đức lúc trước gây ra huyết án Đồng La trại lại xuất hiện.
- Người ở nơi nào?
Thanh âm trong điện hỏi.
- Đang tham gia Tinh Tú Hải Kham Loạn hội, người kia vốn tên là gọi là Cổ Tam Chính...
Nam tử kể lại tình huống xảy ra ở Kham Loạn hội một lần.
- Ngươi cho là y có thể giết Viên Khai Sơn ư?
Thanh âm già nua hỏi.
Nam tử hỏi lại:
- Có cần mang người về đây hỏi hay không?
Thanh âm già nua đáp không ăn nhập gì với câu hỏi:
- Bất kể người nọ có phải hung thủ hay không, không bắt được người ta là do chúng ta không có bản lãnh, hôm nay người ta chủ động đưa tới cửa, còn có mặt mũi lấy nhiều hiếp ít ư?! Người ta tới tham gia Kham Loạn hội, nếu Kham Loạn hội cử hành ở Tây Tinh hải, tối thiểu phải làm sao cho công bình, chớ làm chuyện công báo thù riêng mất mặt xấu hổ như vậy. Truyền pháp chỉ của ta, lệnh cho hải tộc Tây Tinh hải dừng truy tung, không phải chuyện của bọn họ cũng không cần tham dự, để cho những người tham dự đi giải quyết!
- Dạ!
Nam tử kia có vẻ muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn lĩnh mệnh rời đi.
-----------
Pháp chỉ Tây Tú Tinh cung vừa hạ giống như gợn sóng khuếch tán ra toàn bộ Tây Tinh hải, các loại hải tộc lập tức yên phận không tham dự.
Bất quá hiển nhiên gợn sóng khuếch tán còn cần chút thời gian, trong thời gian ngắn vẫn chưa truyền tới nơi xảy ra chuyện.
Lúc này Hồng Cân minh đã trải qua một cuộc huyết chiến, chỉ còn lại có gần trăm người. Cổ Tam Chính điều khiển Tích Lịch phi kiếm trở vào hộp, chính mình cũng không biết dọc theo con đường này đã giết bao nhiêu người.
Hiện tại Cổ Tam Chính cũng không có lòng dạ nào nghĩ tới chuyện này, chỉ về phía hải đảo cách đó không xa:
- Lên đảo!
Gần trăm người chật vật không chịu nổi nhanh chóng vọt lên trên đảo, lúc này có người mới nhớ tới chuyện gì, kêu lên:
- Minh chủ, chúng ta không có vật cỡi.
Mọi người xôn xao, ngắm nhìn bốn phía một lượt, mới phát hiện ba đại phái trừ bọn Cổ Tam Chính ra, những đệ tử khác đã chết sạch trên đường huyết chiến. Mà vật cỡi mọi người nằm trong túi linh thú của đệ tử Ngự Thú môn, đã mất không tìm lại được nữa.
Không có vật cỡi ý nghĩa như thế nào, không nói chiến lực giảm nhiều, ít nhất muốn chạy trốn cũng không chạy được nữa.
- Sau này hãy tính, hiện tại theo ta tìm một chỗ tránh một chút!
Cổ Tam Chính kêu gọi mọi người cùng nhau chui vào trong núi sâu trên đảo.
Sau khi mọi người ẩn vào núi, Cổ Tam Chính mới nói với mọi người:
- Long câu vốn là sinh từ Tinh Tú Hải, Tinh Tú Hải không thiếu long câu, không có thì tìm thêm là được, không phải là việc khó gì.
- Minh chủ, nhưng bây giờ chúng ta đang bị người đuổi giết, không có cước lực của vật cỡi tương trợ, ở trên bờ không thể chạy nhanh được!
Có người nói.
- Chư vị!
Cổ Tam Chính nhìn mọi người chắp tay nói:
- Lần này là ta làm liên lụy tới mọi người, chúng ta cũng không thể tiếp tục chạy trốn như vậy mãi, cả bọn trốn như vậy sẽ không có cách nào tránh khỏi vô số tai mắt yêu tu hải tộc dưới biển. Hiện tại chỉ có một biện pháp, mọi người giải tán tại đây, bằng không còn đi theo chúng ta nữa chỉ có một con đường chết, là Cổ mỗ vô tình liên lụy mọi người!
Y nói lời này đích xác là xuất từ phế phủ, dọc trên con đường này Hồng Cân minh với y đồng sinh cộng tử cùng nhau chống đỡ cường địch. Mặc dù là bị buộc bất đắc dĩ, nhưng mọi người liều mạng ra sao y đã nhìn thấy rõ ràng. Trước khi lên đảo y đã bàn bạc với Đàm Lạc và Diệp Tâm, dù sao đệ tử ba đại phái đã tổn thất hầu như không còn, cũng không cần liên lụy tới những người khác nữa.
Có người bi phẫn nói:
- Hòn đảo này chắc chắn đã bị theo dõi, nếu hiện tại chúng ta giải tán, e rằng bọn ta đi không được bao xa sẽ phải... Nếu như giải tán, e rằng chúng ta còn chết nhanh hơn nữa!
Hiện tại không phải là mọi người bằng lòng đi theo ba người bọn y, mà là không thể không đi theo ba người bọn y, bằng khả năng bọn Cổ Tam Chính còn có thể bảo đảm bọn họ sống lâu thêm một chút.
Lại có người kêu to:
- Lúc còn Miêu Minh chủ, chúng ta ở Tinh Tú Hải ba năm cũng không có chuyện gì, cuộc sống hết sức dễ dàng tự đắc, nhiều lần đánh bại cường địch, còn có đồ chia chác. Nhưng đi theo các ngươi chưa tới một tháng, khoan nói tới không có được chút ích lợi nào, hơn ngàn nhân mã bây giờ còn lại bao nhiêu, đây là lỗi của ai?! Hiện tại ngươi nói giải tán một cách nhẹ nhàng như vậy, vì sao lúc chúng ta đi theo các ngươi liều mạng không nói giải tán?!
- Đúng vậy! Trước khi hòn đảo kia bị đốt cháy, mọi người đều thấy được, bọn Miêu Minh chủ và những yêu quái kia xưng huynh gọi đệ, những yêu quái kia còn vì bọn họ mà ra sức ngăn trở chúng ta. Nếu lúc ấy là Miêu Minh chủ dẫn theo chúng ta lên hòn đảo kia, chắc chắn sẽ không có chuyện gì, nói không chừng còn có thể kết thành liên minh hùng mạnh hơn. Nhưng sau khi ba đại phái các ngươi tới, Hồng Cân minh chúng ta bị tử thương liên tiếp, gần như chết sạch không còn!
Có người tức giận gầm thét.
- Bọn Miêu Minh chủ chạy Đông chạy Tây khắp cả Tinh Tú Hải không có chuyện gì, mà ngươi lại trở thành công địch của yêu tu, còn làm liên lụy tới chúng ta!
Nghe Cổ Tam Chính nói muốn bỏ mặc bọn họ bất kể, ai nấy đều đùng đùng nổi giận, trước sau gì cũng chết, không ai cố kỵ nhiều như vậy.
Sắc mặt Diệp Tâm trở nên lạnh lẽo, nghĩ thầm lúc các ngươi muốn lấy mạng Miêu Nghị và muốn đoạt pháp bảo của người ta tại sao không nói, bây giờ lại chú trọng tới ích lợi như vậy?!
Đàm Lạc đùng đùng giận dữ muốn xuất thủ dạy dỗ bọn họ, Cổ Tam Chính lại đưa tay ngăn cản y, khẽ lắc đầu, để cho những người đó phát tiết bất mãn.
Chờ cho mọi người tuôn ra đủ các lời lẽ khó nghe, Cổ Tam Chính mới phất phất tay với mọi người, ý bảo nghe y nói.
- Ta thừa nhận, ở các phương diện khác ta thật sự không bằng Miêu Nghị, ta sẽ không phủ nhận, nhưng bây giờ nói những lời này không có bất kỳ ý nghĩa gì.
Cổ Tam Chính đây cũng không phải là nói dối, mà là thật sự than thở không bằng, một tu sĩ Bạch Liên thất phẩm có thể sống sót ở Tinh Tú Hải Kham Loạn hội chính là một kỳ tích, còn có thể lôi kéo lập ra được một Hồng Cân minh. Sau khi bị Hồng Cân minh phản bội vẫn có thể tránh thoát bọn họ đuổi giết, nhất là sau khi tu vi Bạch Liên của hắn bại lộ, vẫn còn có người bằng lòng đi theo hắn. Bây giờ còn có thể chạy khắp nơi ở Tinh Tú Hải, muốn không bội phục cũng không được, đổi lại là Cổ Tam Chính chỉ sợ đã chết không biết bao nhiêu lần.
Một hai chuyện có lẽ còn có thể nói là nhờ may mắn, nhưng nhiều chuyện như vậy gộp lại đã đủ nói lên năng lực của Miêu Nghị, y không thể không thừa nhận Miêu Nghị là một người có bản lãnh.
Y lớn tiếng nói:
- Cũng không phải là ta bỏ mặc mọi người bất kể, mà thật sự là vì không muốn liên lụy đến mọi người nữa. Những yêu tu kia là tới vì ta, đợi đến sau khi những yêu tu kia tới, ba người chúng ta sẽ xông ra, hấp dẫn chú ý của những hải tộc kia. Ba người chúng ta sẽ dẫn dụ bọn họ, ta cũng khuyên các ngươi nên vứt bỏ khăn đỏ trên tay, nếu không sẽ mang thêm phiền phức cho mình. Về phần sau đó các ngươi muốn kết đội tiếp tục hay giải tán, vậy tùy ý mọi người, tóm lại không nên lấy danh nghĩa Hồng Cân minh nữa, coi như nó chưa hề tồn tại. Đương nhiên nếu các ngươi bằng lòng tiếp tục đi theo chúng ta mạo hiểm, ba người chúng ta cũng sẽ không có ý kiến!
Thì ra là như vậy, vừa nói ra lời này, mọi người nhất thời không lên tiếng. Khoan nói giải tán hay không, nhưng nếu ba người bằng lòng phân tán sự chú ý của hỏa lực yêu tu, chắc chắn mọi người sẽ không theo chân bọn họ nữa.
Sau khi mọi chuyện bình thường lại, Cổ Tam Chính lập tức sai người tản ra bốn phía giám thị, có tình huống gì lập tức báo lại.
Sau khi bố trí thỏa đáng, ba người ném Nguyện Lực Châu vào trong miệng, nhanh chóng tranh thủ thời gian khôi phục tu vi. Dọc theo con đường này tu vi hao tổn thật sự là quá lớn, ba người cũng có hơi không chịu nổi.
Thế nhưng nghỉ ngơi chưa tới hai canh giờ đã có người tới báo, có chừng năm mươi người lên bờ rồi, nhìn phục sức cũng là yêu tu.
Ba người đứng dậy thả ra Bích Giáp Truy Phong Thú, tung mình mà lên, Cổ Tam Chính chắp tay nói với mọi người nhìn mình chằm chằm:
- Chư vị bảo trọng!
Mọi người nấp ở trong rừng rình xem, chỉ thấy ba người nhanh chóng dong ruổi đi, đón hơn năm mươi người vọt tới, chỉ thấy Tích Lịch phi kiếm ra khỏi vỏ, thanh âm của Cổ Tam Chính quát lớn truyền tới:
- Cổ Tam Chính đang ở đây, cản ta là chết!
Thanh âm giao chiến đùng đùng nổi lên, ba người không dám dây dưa, xông thẳng vào đám đông địch nhân hơn năm mươi người, chạy xuyên qua thẳng tới bờ biển thu vật cỡi lại, lăng ba phi độ chạy như điên trên biển cả mênh mông, quả nhiên hấp dẫn những yêu tu kia truy kích thành công...
-----------
Tự nhiên Miêu Nghị không biết Hồng Cân minh do một tay hắn lập nên đã trở thành quá khứ.
Nói cho cùng Hồng Cân minh thành cũng là hắn, bại cũng là hắn, nếu không phải hắn giở trò quỷ, Hồng Cân minh sao thể rơi vào kết cục thê thảm nhanh như vậy.
Mặc dù hắn biết mình giở trò chơi khăm Cổ Tam Chính như vậy, Hồng Cân minh mười phần có đến tám chín sẽ xong đời, nhưng không ngờ rằng xong nhanh như vậy. Chủ yếu là không nghĩ tới hải tộc Tây Tinh hải cũng tham dự vào, khuếch tán tin tức cực nhanh, khiến cho bầy yêu ùn ùn tụ lại vây giết bọn Cổ Tam Chính và Hồng Cân minh.
Miêu tiền Minh chủ canh giữ ở trên đảo chờ Hắc Thán, vốn tưởng rằng đợi những ngày qua không thấy bọn Cổ Tam Chính, đã thoát khỏi bọn Cổ Tam Chính, thế nhưng không đợi được Hắc Thán, lại đợi được người khác.
Có người vượt biển tới, Đào Thụ Yêu Đào Vĩnh Xuân canh gác trên đỉnh núi lập tức phát hiện, nhanh chóng biến trở về hình người, lắc mình đến phía dưới trước sơn động cao giọng hô:
- Không xong, chạy mau!
Bọn Miêu Nghị nghe tiếng lập tức từ bên trong động chui ra, hỏi:
- Tình huống thế nào?
- Ba tên khốn sử phi kiếm kia tới rồi!
Đào Vĩnh Xuân gấp giọng nói.
- Khốn kiếp, lâu như vậy còn có thể tìm được!
Miêu Nghị phất tay nói:
- Còn ngây người ra đó làm gì nữa, chạy mau!