Phi Thiên

Chương 379. Năm món trọng bảo

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Mới vừa chạy được mấy bước, kết quả nói chạy cũng là hắn, nói dừng cũng là hắn, Miêu Nghị lên tiếng nói:

- Chậm đã!

Tư Không Vô Úy tay cầm chùy trợn mắt nói:

- Còn chờ gì nữa, rõ ràng người ta không muốn bỏ qua cho ngươi, chờ chịu chết sao?!

Miêu Nghị không để ý tới y, hỏi Đào Vĩnh Xuân:

- Lão mới vừa nói có mấy người tới, chỉ có ba, không có những người khác sao?

Đào Vĩnh Xuân gật đầu nói:

- Chỉ có ba người, không có những người khác.

- Chỉ có ba...

Miêu Nghị như có điều suy nghĩ, đột nhiên nhanh chóng tung mình lên trên đỉnh núi, mở pháp nhãn ra nhìn. Quả nhiên thấy ba người Cổ Tam Chính đã đến gần bờ biển, thật nhiều người Hồng Cân minh hiện tại không thấy một ai, hắn lại nhanh chóng từ đỉnh núi chạy xuống.

- Ngươi còn rề rà làm gì vậy?

Tư Không Vô Úy giậm chân nói:

- Chạy mau!

- Chạy đi đâu, hay là ngươi đoạn hậu nhé?!

Miêu Nghị hỏi ngược lại.

Ặc... Tư Không Vô Úy nhìn sang Triệu Phi cau mày không lên tiếng, lại nhìn Thích Tú Hồng, Bì Quân Tử cùng Đào Vĩnh Xuân, có vẻ không biết nói gì, biết tại sao Miêu Nghị không đi.

Hiện tại bọn họ không có vật cỡi, chạy trốn ở trên bờ không thực tế, cho dù có vật cỡi cũng khó chạy thắng Bích Giáp Truy Phong Thú của người ta. Chạy trên biển cũng là một biện pháp không tồi, nhưng làm như vậy nhất định phải bỏ lại một số người. Hai yêu quái kia hắn cảm thấy không có vấn đề, chẳng qua là nếu phải bỏ lại Thích Tú Hồng bất kể, chưa chắc Miêu Nghị sẽ chịu.

Mà tình huống thực tế là không có vật cỡi chạy trên bờ không thoát, chạy ở trên biển Tư Không Vô Úy và Triệu Phi chỉ có thể kéo theo một mình Miêu Nghị, kéo nhiều người chạy không nhanh, chắc là sẽ bị đuổi kịp, đây chính là phiền phức.

- Chẳng lẽ liều mạng với bọn họ?

Tư Không Vô Úy thở dài nói.

- Các ngươi chuẩn bị sẵn sàng, lát nữa chúng ta sẽ làm như vầy như vầy...

Miêu Nghị nhỏ giọng dặn dò mọi người một hồi.

-----------

Sau khi lên bờ ba người Cổ Tam Chính nhanh chóng thả ra Bích Giáp Truy Phong Thú, Đàm Lạc trầm giọng nói:

- Hẳn là ở chỗ này.

Y lại lật tay lấy ra ống địch màu cổ đồng, để ngang bên mép thổi ra thanh âm chói tai sắc bén, chỉ thấy trong núi rừng nhanh chóng bay ra một bầy chim, bay quanh quẩn ở một vùng trên không phía trước.

Bọn Miêu Nghị núp trong bóng tối ngẩng đầu nhìn lên bầy chim định vị bọn họ trên không, tất cả mặt liền biến sắc, Tư Không Vô Úy thấp giọng mắng:

- Đây là tà pháp gì vậy, vì sao ngay cả chim chóc cũng giúp bọn họ?

Đàm Lạc thu sáo lại, chỉ về phía chỗ đàn chim đang bay quanh quẩn:

- Hẳn là ở chỗ đó.

- Đi!

Cổ Tam Chính vung tay lên, ba con Bích Giáp Truy Phong Thú mới vừa xông lên đồi liền khẩn cấp ngừng lại. Chỉ thấy trên sườn núi đối diện xuất hiện một người ngồi trên vật cỡi đứng đó, cả người lẫn long câu khoác giáp, một tay cầm trường thương, một tay cầm Huyền Âm Bảo Kính, không phải là Miêu Nghị còn có thể là ai.

Lúc này khoảng cách của hai bên bất quá bốn trăm thước, bên trong phạm vi công kích của Huyền Âm Bảo Kính, ba người cả kinh. Tấm thuẫn răng cưa của Đàm Lạc phòng thủ ở bên cạnh trong nháy mắt đã động, chuẩn bị ngăn đỡ công kích của Huyền Âm Bảo Kính cho ba người bất cứ lúc nào.

- Miêu mỗ cung kính bồi tiếp đã lâu!

Miêu Nghị mặt mỉm cười nói.

Tiếng leng keng vang lên, Tích Lịch phi kiếm ra khỏi vỏ. trường tiên Diệp Tâm cũng sẵn sàng trong tay, sẽ phát khởi công kích bất cứ lúc nào.

Miêu Nghị vung thương nói:

- Khoan hãy động thủ, cho ta nói hết lời động thủ cũng không muộn!

Diệp Tâm cười lạnh nói:

- Còn có gì để nói, lá gan cũng không nhỏ. Dám một mình đối trận với chúng ta, hôm nay chính là ngày chết của ngươi.

Miêu Nghị cười ha hả nói:

- Ta khuyên tốt nhất chư vị không nên khinh cử vọng động, nếu không ai chết còn chưa biết, hy vọng ba vị không nên cô phụ lòng tốt của ta!

Ba người nhanh chóng ngắm nhìn bốn phía, đối phương thừa biết một mình không phải là đối thủ của ba người bọn họ, còn dám ra mặt một mình, chuyện này có điều kỳ quái, hơn nữa còn là dưới tình huống hai người trợ giúp không có ở đây.

Cổ Tam Chính lạnh nhạt hỏi:

- Hai người trợ giúp của ngươi đâu, vì sao không gọi ra giúp ngươi một tay?

Thực ra là đang thử dò xét hư thật, bởi vì biết Miêu Nghị không đơn giản như vậy.

- Miêu mỗ một mình một long câu cung kính chờ đợi ba vị, chỉ là muốn tỏ rõ thành ý của mình, hy vọng chúng ta tạm thời gác lại ân oán giữa nhau.

Miêu Nghị lộ vẻ chân thành nói:

- Tinh Tú Hải Kham Loạn hội mới qua ba năm, tiền đồ hung hiểm, vì sao chúng ta không liên thủ với nhau cùng nhau chống lại gian hiểm? Bằng thực lực của chúng ta, nếu liên thủ với nhau sẽ rất có triển vọng!

Đàm Lạc khinh thường hừ lạnh:

- Chết đến trước mắt còn giở trò miệng lưỡi!

Miêu Nghị nhắc nhở:

- Ta lặp lại lần nữa, nếu thật sự động thủ, ai chết còn chưa biết được.

Ánh mắt Cổ Tam Chính đảo nhìn bốn phía hỏi:

- Chỉ bằng vào hai tên trợ thủ của ngươi đang mai phục thôi sao?

Vẫn đang thử dò xét hư thật, y không tin Miêu Nghị thông minh như vậy lại cố ý chịu chết.

- Kỳ quái, ta tỏ rõ thành ý đàm phán cùng các ngươi, các ngươi đòi gặp trợ thủ ta làm gì?

Miêu Nghị buồn cười nói.

Diệp Tâm cũng biết dụng ý Cổ Tam Chính, tức thì sử dụng phép khích tướng nói:

- Ta thấy nhất định là hai người trợ giúp kia thấy tu vi hắn quá thấp, mang theo là một gánh nặng, cho nên bỏ hắn lại chạy trước rồi…

Đàm Lạc gật đầu nói:

- Không sai, rất có thể tên này đang gạt chúng ta, không bằng làm thịt hắn trước rồi hãy nói.

- Các ngươi cũng không cần khích ta, Miêu mỗ không đánh mà không nắm chắc, các ngươi muốn gặp trợ thủ của ta phải không???

Miêu Nghị đột nhiên lớn tiếng quát:

- Các huynh đệ, ra cho bọn họ xem thử!

Chỉ thấy phía sau Miêu Nghị trên sườn núi nhảy ra bốn người, dĩ nhiên là Triệu Phi, Tư Không Vô Úy, Bì Quân Tử cùng Đào Vĩnh Xuân.

Thích Tú Hồng không có đi ra, mấu chốt vì đối phương đã biết rõ ràng tu vi của nàng, có ra cũng không hù dọa được ai.

Tại sao lại có thêm hai người??? Ba người Cổ Tam Chính thấy vậy khẽ giật mình, lúc trước trên hòn đảo bị đốt, chỉ có ba người Miêu Nghị, bọn họ cũng không nhìn thấy Bì Quân Tử cùng Đào Vĩnh Xuân nấp bên cạnh, cho dù là nhìn thấy cũng không biết lai lịch của hai người.

Linh Ảo Xích trong tay Triệu Phi, Trấn Sơn Chùy trên tay Tư Không Vô Úy, bọn họ đều đã biết. Nhưng Bì Quân Tử vác trên vai một pháp luân hình trăng khuyết màu đen, còn có Đào Vĩnh Xuân cầm trên tay một tòa bảo tháp màu đen, bọn họ lại chưa từng thấy qua. Rõ ràng hai thứ này không phải là vũ khí bình thường, vừa nhìn liền biết cũng là pháp bảo có thể biến hóa.

- Trên tay Triệu Phi là Linh Ảo Xích, trên tay Tư Không Vô Úy là Trấn Sơn Chùy, các ngươi hẳn đã biết. Để ta giới thiệu cho ba vị hai người kia, vai vác Thiên Địa Pháp Luân tên là Bì Quân Tử, tay cầm Trấn Yêu Tháp tên là Đào Vĩnh Xuân, là hai vị bằng hữu Yêu tộc ta mới quen biết.

Nói Thiên Địa Pháp Luân của Bì huynh có uy lực khai thiên tích địa có lẽ có hơi khoa trương, nhưng vẫn phải có uy lực khai sơn liệt địa. Trấn Yêu Tháp Đào huynh vừa ra, tu sĩ bị thu vào trong đó khó thoát khỏi cái chết.

Vừa nói ra lời này, cộng thêm trước mắt nhìn thấy, bọn Cổ Tam Chính âm thầm kinh hãi, vì sao bên cạnh tên này tập trung nhiều trọng bảo như vậy?!

Triệu Phi và Tư Không Vô Úy Trên sườn núi tỏ vẻ bình thản, Tư Không Vô Úy nhịn cười đau cả bụng.

Bì Quân Tử cùng Đào Vĩnh Xuân lại là sợ hãi trong lòng, hai chân có vẻ như nhũn ra, trong lòng âm thầm khấn cầu, ngàn vạn lần chớ nên đánh nhau.

Trên tay hai người không phải là pháp bảo gì cả, bất quá là tạm thời dùng đá mài giũa mà thành, sau đó dùng sơn màu sơn lên, giả tới mức không thể nào giả hơn được nữa, cho nên bọn họ mới vô cùng chột dạ.

Nhưng Miêu Nghị nói đàm phán phải có vốn liếng để đàm phán, nếu không làm như vậy, bọn họ có thể có biện pháp gì.

Lúc đầu Triệu Phi còn lên tiếng cản trở, nói với Miêu Nghị nếu ngươi muốn làm như vậy cũng được, nhưng không được tới quá gần, vạn nhất có chuyện cũng tiện ứng đối.

Nhưng Miêu Nghị nói, nhất định phải lấy vốn liếng ra không hề sợ hãi để chấn nhiếp đối phương, nếu có nhiều pháp bảo như vậy còn trốn ở xa xa, chẳng phải sẽ làm cho người ta nghi ngờ.

Cả bọn cũng đã thương lượng xong đường lui, một khi đánh nhau, ở bên trong khoảng cách công kích hữu hiệu của Huyền Âm Bảo Kính, Miêu Nghị lập tức công kích, giúp Linh Ảo của Xích Triệu Phi và Trấn Sơn Chùy của Tư Không Vô Úy có cơ hội tấn công. Bì Quân Tử chạy sang hướng khác, còn ba người Miêu Nghị sẽ rút lui ra biển, suy đoán bọn Cổ Tam Chính vẫn sẽ đuổi theo bọn Miêu Nghị.

- Về phần Huyền Âm Bảo Kính trên tay ta tưởng cũng không cần giới thiệu, Linh Ảo Xích, Trấn Sơn Chùy, Thiên Địa Pháp Luân, Trấn Yêu Tháp, Huyền Âm Bảo Kính, năm món trọng bảo liên thủ, xin hỏi có thực lực đánh với ba vị một trận chăng?

Miêu Nghị mỉm cười hỏi.

Ba người Cổ Tam Chính ngơ ngác nhìn nhau, chỉ riêng Linh Ảo Xích và Trấn Sơn Chùy đã có thể đưa đến tác dụng áp chế đối với bọn họ, hiện tại lại thêm Thiên Địa Pháp Luân cùng Trấn Yêu Tháp uy lực không rõ, còn có Huyền Âm Bảo Kính, bên mình thật sự là phải thua không thể nghi ngờ, không trách tên này không sợ hãi như vậy.

Miêu Nghị lại than thở:

- Vẫn là câu nói kia, Miêu mỗ đơn thương độc mã tới gặp các vị chỉ là vì tỏ rõ thành ý, không muốn dùng võ lực đe dọa, cho nên mới để cho bọn họ tạm thời ẩn núp.

Diệp Tâm mạnh miệng nói:

- Võ lực đe dọa!? Chúng ta đánh một mạch tới đây há có thể để cho ngươi hù dọa, ngươi cứ việc ra tay động thủ thử xem!

Lời này nghe cứng rắn, thật ra thì đã có chút kiêng kỵ, nếu không phải kiêng kỵ bọn họ đã động thủ, mà không phải là bảo Miêu Nghị động thủ thử xem.

Miêu Nghị cảm thấy mừng thầm, biết ba vị này không dám khinh cử vọng động rồi.

- Được rồi, các ngươi cũng thật là có bản lãnh, quả thật là âm hồn không tiêu tan, có thể đuổi một mạch tới đây không thả, coi như ta sợ các ngươi rồi… Bây giờ ta nhận thua, coi như các ngươi lợi hại được chăng?

Miêu Nghị dở khóc dở cười than thở:

- Không dối gạt các vị, mới vừa rồi ý các vị huynh đệ là, nếu các ngươi vẫn muốn làm khó dễ chúng ta, vậy sẽ giết chết các ngươi, sau đó sẽ đoạt bảo vật trên người các ngươi, nhưng ta cho là làm như vậy được không bằng mất.

- Phải, ta biết rằng các ngươi muốn giết ta, nhưng ta cho là vẫn nên tranh thủ một phen. Bởi vì cho dù là chúng ta giết ba người các ngươi đoạt bảo vật, nhưng cũng chỉ là thêm ba món bảo vật đặt trong nhẫn trữ vật mà thôi, tám món trọng bảo là năm người sử dụng uy lực lớn hay là tám người sử dụng uy lực lớn?

- Nếu chúng ta kết minh lại với nhau, tám món trọng bảo liên thủ với nhau, không nói đi ngang ở Tinh Tú Hải, cũng khó có người có thể ngăn được chúng ta. Tất nhiên trong trăm người đứng đầu Kham Loạn hội sẽ có một chỗ cho chúng ta, chẳng lẽ ba vị thật sự không cân nhắc kết minh với chúng ta sao?

Đàm Lạc liên tục cười lạnh nói:

- Ngươi giết cháu trai Ngô trưởng lão chúng ta, lại giết nhiều đệ tử ba đại phái ta như vậy, còn muốn kết minh ư?

- Cháu trai Ngô trưởng lão các ngươi ỷ vào chỗ dựa sau lưng, chỉ là một tiểu tốt một động cũng dám càn rỡ với bản sơn chủ. Tiểu nhân như vậy nếu ta không trừ diệt, trong quan phương ắt cũng sẽ có người ra tay trừ diệt. Tên Ngô trưởng lão kia đầu óc có tật xấu, chỉ vì ân oán cá nhân lại mang ra áp đảo trên ích lợi môn phái, các ngươi còn giúp lão mượn công báo thù riêng sao?!

- Đệ tử ba đại phái các ngươi cũng không phải hạng tốt lành gì, ta khuất thân kết giao với bọn họ, bọn họ còn cho là ta sợ bọn họ, ỷ mình là đệ tử ba đại phái phách lối vô cùng. Lúc ở trên thuyền lại dám lấn tới cửa, không chút kiêng kỵ uy hiếp ta, nói sau khi đến Tinh Tú Hải sẽ giết chết ta. Quả nhiên mới vừa xuống thuyền liền lập tức động thủ với ta, chẳng lẽ ta không giết bọn họ mà chờ bọn họ giết ta hay sao, ba người các ngươi nói cho ta biết, đây là đạo lý gì vậy?

Miêu Nghị cũng cười lạnh không ngừng.

Ba người ít nhiều gì cũng có trầm mặc, có một số việc mặc dù không thấy, nhưng dựa vào hiểu biết về đồng môn mình cũng biết lời Miêu Nghị nói tám chín phần mười là thật.

Diệp Tâm hờ hững nói:

- Chẳng lẽ đệ tử ba đại phái ta chết vô ích hay sao?

- Đúng vậy! Các ngươi giỏi lắm sao, đệ tử ba đại phái hay ho lắm sao, đi tới chỗ nào mở miệng ngậm miệng cũng không quên vỗ ngực xưng tên mình là đệ tử ba đại phái. Trong mắt không có người, cao ngạo vô cùng, làm như là đại phái đệ nhất thiên hạ, ngay cả Lục Thánh cũng phải cúi đầu xưng thần, làm như ai cũng phải nể mặt các ngươi không bằng.

- Nhưng trên thực tế thì sao, ba đại phái các ngươi ở Tinh Tú Hải nhằm nhò gì, ở trong mắt quan phương càng không đáng là gì cả. Chỉ cần một câu nói là có thể làm cho ba đại phái các ngươi không còn đất đứng chân, có gì hay mà phách lối? Ta từng gặp qua rất nhiều người tự đại, nhưng chưa từng gặp qua ai tự đại như các ngươi vậy!

Miêu Nghị há miệng mắng to, thật sự là không nể mặt chút nào, bởi vì hắn biết bây giờ không thể tỏ ra yếu thế, nhất định phải làm cho đối phương thoạt nhìn cảm thấy mình nắm chắc mười phần.

Ba người không tới nỗi bị nói không đất dung thân, nhưng cũng đích xác là không có lời nào chống đỡ. Mặc dù người ta nói khó nghe, nhưng tựa hồ cũng không có nói sai, nói sai điểm nào chứ!? Vốn là bọn họ cảm thấy kiêu ngạo vì mình là đệ tử ba đại phái, nhưng bây giờ bị một chậu nước lạnh đổ xuống đầu, suy nghĩ lại một chút dường như đúng là mình quá mức tự đại.

Giọng Cổ Tam Chính kiên định nói:

- Nói một ngàn một vạn lời cũng không tránh được một điểm, ân oán giữa chúng ta không giải được, không thể nào liên thủ!