Phi Thiên

Chương 384. Thật lòng

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ánh mắt Miêu Nghị chợt lóe, hắn còn một thứ có thể công kích tầm xa, tiểu Đường Lang, tiểu Đường Lang có thể rời khỏi hắn đi xa công kích. Tiểu Đường Lang có thể cắn nuốt tinh tệ, không biết có thể gặm được món pháp bảo được luyện chế bằng tinh hắc này không…

Hiện tại chỉ có cách này là có thể được, bất kể thế nào, bây giờ chắc chắn hắn phải thử một lần, nhưng hắn lo lắng nhất là không biết tiểu Đường Lang có thể chịu đựng khí yêu sát trong này hay không.

Hắn xòe rộng bàn tay, một con tiểu Đường Lang được gọi ra từ trong nhẫn trữ vật, rơi vào bàn tay hắn, mở cánh ra lẳng lặng mà đứng giống như con bướm.

Miêu Nghị nhìn chằm chằm thân thể tiểu Đường Lang đang dang cánh mà đứng, yêu khí như sương mù chảy qua thân thể nó. Lẳng lặng quan sát một hồi cũng không phát hiện tiểu Đường Lang có bất cứ dị thường nào, trong lòng phấn chấn vô cùng, ít nhiều gì cũng có ngạc nhiên, không ngờ rằng tên ‘tiểu tử’ này lại không hề sợ hãi khí yêu sát.

Thoáng qua lại nghĩ tới lời lão Bạch đã nói lúc trước, Minh Đường Lang vốn là yêu thú đến từ u minh…

Nói cách khác, tiểu Đường Lang cũng là một loại yêu thú, nếu Bì Quân Tử và Đào Vĩnh Xuân không sợ, nó cũng sẽ không có chuyện gì.

Miêu Nghị lại ngẩng đầu nhìn long câu của Thích Tú Hồng bị treo bên trên, thỉnh thoảng hí lên một tiếng, thoáng động trong lòng, dùng ý niệm thao túng. Chiến giáp trên người long câu kia lập tức hóa thành sương mù đen, thu vào trong nhẫn trữ vật hắn, Miêu Nghị cẩn thận quan sát con long câu này.

Theo đạo lý long câu này không có tu vi, hẳn phải chịu đựng kém hơn Thích Tú Hồng. Nhưng khi nhìn bộ dáng của nó, tựa hồ không có chuyện gì cả, quả nhiên là yêu thú cũng không sợ yêu khí này.

Sau khi cảm thấy chắc chắn, Miêu Nghị lại quan sát bốn phía, đầu mỗi sợi xích sắt như vậy đều được buộc vào vách hồ lô. Đã từng bị những sợi xích sắt này bắt vào đây, hắn có thể khẳng định mỗi một sợi xích sắt ở đây cũng là một món pháp bảo nhị phẩm. Nhiều xích sắt như vậy cũng không biết tốn bao nhiêu yêu đan nhị phẩm luyện chế.

Luyện chế một món pháp bảo như thế, đừng nói yêu đan nhị phẩm, chỉ riêng tinh hắc cũng không biết đã tiêu hao bao nhiêu, không phải là tài lực Miêu Nghị hắn có thể luyện chế được, ngay cả Yêu Nhược Tiên bán sạch đồ trên người cũng không chịu nổi. Mặc dù loại bảo vật này vẫn còn nằm trong phạm vi pháp bảo nhị phẩm, nhưng còn lãng phí tài lực hơn pháp bảo tam phẩm thông thường. Điện chủ bình thường cũng chưa chắc đã luyện chế nổi, chỉ có những nhân vật lớn hoặc đại môn phái dốc hết lực lượng toàn phái mới có thể làm được.

Tiểu Đường Lang bò đến xích sắt trói cổ tay Miêu Nghị, bắt đầu há mồm gặm cắn, khiến cho trên xích sắt bắt đầu vang lên thanh âm ken két chói tai.

Phía dưới Bì Quân Tử và Đào Vĩnh Xuân ngẩng đầu nhìn lên, không biết hắn đang làm gì. Bởi vì ở góc khuất, ngay cả Tư Không Vô Úy cũng không thấy rõ đã xảy ra chuyện gì, chỉ nghe được thanh âm ken két chói tai kia phát ra từ chỗ Miêu Nghị.

Trong cả bọn chỉ có Thích Tú Hồng phía trên và Triệu Phi phía sau có thể thấy rõ ràng, đáng tiếc hai mắt Thích Tú Hồng nhắm nghiền, Triệu Phi trợn to đôi mắt ngạc nhiên nhìn động tác tiểu Đường Lang đang gặm xích sắt trên cổ tay Miêu Nghị.

Dần dần trong mắt Triệu Phi lộ ra vẻ hưng phấn, thấy tiểu Đường Lang đã cắn được một vết nhỏ trên xích sắt.

Trời ơi, rốt cục tiểu Đường Lang này là quái vật gì vậy, khoan nói không sợ khí yêu sát, có thể cắn phá được bảo vật luyện chế từ tinh hắc. Trên người Miêu Nghị cũng không chỉ có một con, nếu như thả ra toàn bộ...

Không cần y nhắc nhở, Miêu Nghị đã thả ra toàn bộ ba mươi lăm con tiểu Đường Lang vây quanh cổ tay của mình gặm cắn xích sắt, thanh âm ken két chói tai khiến cho người ta nghe thấy ê răng.

Lần này tất cả mọi người cũng có thể nhìn thấy là chuyện gì xảy ra, ai nấy tỏ ra kinh ngạc.

Triệu Phi lập tức hiểu ra, trước đó Miêu Nghị cũng không nắm chắc, chẳng qua là thả ra một con để thử trước.

Y nhanh chóng quan sát bốn phía một lượt, sau đó quay đầu nói với Miêu Nghị:

- Mỗi một sơi xích sắt này là một món pháp bảo nhị phẩm, giống như vòi bạch tuộc vậy, cắt đứt một sợi e rằng chưa chắc có thể phá hư kết cấu toàn thân hồ lô. Ngươi để cho tiểu Đường Lang cắn như vậy, đợi đến khi tứ chi ngươi thoát khỏi trói buộc biết đến bao giờ?! Vách hồ lô, tập trung tiểu Đường Lang cắn vào một điểm trên vách hồ lô! Chỉ cần cắn thủng rồi, nhất định món bảo vật này sẽ hỏng mất, nhanh lên một chút, Thích Tú Hồng không kiên trì được quá lâu!

Triệu Phi nhắc nhở rất kịp thời, Miêu Nghị gật đầu một cái, nhanh chóng thao túng ba mươi lăm con tiểu Đường Lang bay tới vách hồ lô, tập trung lại bắt đầu gặm một điểm duy nhất.

Bây giờ không ai cảm thấy thanh âm gặm cắn của tiểu Đường Lang khó nghe, mà như nghe được tiên nhạc du dương, lọt vào tai cực kỳ tuyệt vời, tinh thần mọi người đều rất phấn chấn, lại thấy được hy vọng sinh tồn.

- Hắc hắc, xem ra chúng ta đã có hy vọng chạy thoát!

Tư Không Vô Úy cười quái dị.

Miêu Nghị lại không cười nổi, đôi môi mím chặt nhìn lên trên, chỉ thấy sắc mặt trắng bệch của Thích Tú Hồng đã dần dần phát xanh.

- Tú Hồng, nàng gắng kiên trì một lúc nữa, chúng ta có thể đi ra ngoài rất nhanh.

Miêu Nghị cắn răng cổ vũ cho Thích Tú Hồng.

Nghe vậy, ánh mắt của cả bọn cùng nhau nhìn về phía Thích Tú Hồng đang bị trói ở trên, sau đó nhìn lại tốc độ gặm cắn của tiểu Đường Lang. Mặc dù tiểu Đường Lang có thể cắn được, nhưng dù sao bảo vật này không phải là làm bằng đậu hủ, tốc độ rất chậm, nếu gác ảo tưởng lý trí sang bên, Thích Tú Hồng sẽ không cách nào kiên trì đến khi thoát khốn, mọi người nhất thời đều rơi vào trầm mặc.

Miêu Nghị thình lình nhìn chăm chú về phía tiểu Đường Lang gặm cắn, trong mắt thoáng qua vẻ tức giận, tiểu Đường Lang lập tức gia tăng tốc độ nhanh hơn.

Bên ngoài, đám người Bạch Tử Lương còn đang đuổi giết ba người Cổ Tam Chính trên biển, chẳng qua là không có cước lực của Phiên Vân Phúc Vũ Thú tương trợ, muốn đuổi theo kịp bọn Cổ Tam Chính không có dễ dàng như vậy.

Làm bọn Cổ Tam Chính kỳ quái là, những hải tộc vẫn đi theo theo dõi bọn họ chằm chằm, dường như lúc này đã hoàn toàn biến đi đâu mất.

Bên trong hồ lô, thời gian dần dần trôi đi, không ai lên tiếng, thảy đều thấy được sắc mặt của Thích Tú Hồng càng ngày càng khó nhìn, đã trở nên xanh mét một mảnh lan đến cổ và bàn tay.

Miêu Nghị nhắm chặt hai mắt, cúi thấp đầu, quai hàm nghiến lại thật chặt, toàn thân căng thẳng, hai quả đấm nắm chặt, người ngoài khó có thể hiểu được đau khổ trong lòng hắn.

Nhưng mọi người lại có thể tưởng tượng được, không ai phát ra một chút thanh âm nào quấy rầy hắn, trong hồ lô chỉ có thanh âm tiểu Đường Lang đang gặm cắn.

Thật ra thì đứng ở góc độ ích kỷ mà nói, mọi người lo lắng nhất vẫn là Miêu Nghị, sợ Miêu Nghị không kiên trì nổi hơn là Thích Tú Hồng. Dù sao tu vi Bạch Liên thất phẩm của hắn cũng không cao hơn Bạch Liên ngũ phẩm của Thích Tú Hồng bao nhiêu.

Nhìn tốc độ tiểu Đường Lang gặm cắn, mọi người khó mà không lo lắng, ở đây chỉ có Miêu Nghị có thể thao túng tiểu Đường Lang, nếu Miêu Nghị chết, vậy mọi người coi như xong đời.

Trong lòng mọi người đều đang cầu Miêu đại gia Miêu tổ tông có thể chịu đựng được!

Cũng không biết thời gian trôi qua bao lâu, Miêu Nghị chỉ cảm thấy như đã qua mấy năm.

- Miêu Nghị...

Phía trên đột nhiên truyền tới thanh âm yếu ớt của Thích Tú Hồng.

Mọi người ngẩng đầu nhìn lại, Miêu Nghị cũng ngẩng đầu nhìn lại.

Sắc mặt Thích Tú Hồng tái xanh khó coi mở hai mắt ra, ánh mắt nhu nhược vô thần, thế nhưng vẫn cố nặn ra một nụ cười với Miêu Nghị. Trong chớp nhoáng này suýt chút nữa Miêu Nghị vỡ nát con tim, hai cánh tay dùng sức giẫy mạnh một cái, nhưng xích sắt cột trên người hắn chỉ kêu lên loảng xoảng mà không có tác dụng gì.

Miêu Nghị không thể làm gì được thở hổn hển, cũng nặn ra nụ cười nói:

- Tú Hồng, sắp xong rồi, nàng hãy kiên trì một chút nữa, rất nhanh chúng ta có thể chạy thoát rồi!

Giọng Thích Tú Hồng yếu ớt nói:

- Ta không chịu được nữa rồi!

Tứ chi Miêu Nghị lại giãy giụa một trận, sau đó cố gắng nói giọng bình tĩnh, khích lệ:

- Nàng chịu được, hãy gắng chịu đựng, đừng bỏ cuộc như vậy. Nàng phải tin tưởng ta, tin ta nhất định sẽ dẫn nàng sống rời đi Tinh Tú Hải, ta nhất định sẽ làm được. Hãy tin tưởng ta!

Thích Tú Hồng yếu ớt nói:

- Lúc tới đây ta đã biết, bằng tu vi của ta sẽ không cách nào sống sót trở về, có thể sống tới ngày nay ta đã rất thỏa mãn.

Miêu Nghị lớn tiếng nói:

- Đừng bỏ cuộc! Nàng hãy nhìn ta, hãy nhìn ta đi, tu vi ta không cao hơn nàng bao nhiêu, ta cũng có lòng tin sống sót trở về, nàng cũng không thể bỏ cuộc như vậy! Đừng nói nữa, hãy hết sức chống đỡ!

Thích Tú Hồng lại nói:

- Không giống, ngươi có năng lực, có bản lãnh, tâm trí kiên nghị, không úy kỵ gian hiểm. Ta và ngươi chênh lệch quá nhiều, chẳng qua ta chỉ có may mắn, may mắn gặp được ngươi mới có thể sống đến bây giờ.

Miêu Nghị lớn tiếng nói:

- Không phải như vậy, bị nhốt trong này chẳng qua là xem tu vi ai có thể kiên trì được lâu. Tu vi của nàng và ta không sai biệt lắm, ta có thể kiên trì được, nhất định nàng cũng sẽ kiên trì được!

Tư Không Vô Úy đột nhiên lên tiếng nói:

- Nha đầu, cả bọn chúng ta cùng nhau đi đến bây giờ không dễ dàng gì, không thể bỏ cuộc vào giờ phút này. Cố gắng chịu đựng đi, Miêu lão đệ đã tìm được biện pháp thoát khốn, sẽ rất nhanh thôi… Nàng hãy nhìn xem, thủ đoạn của lão đệ đã sắp phá được món pháp bảo này, nàng hãy kiên trì một chút nữa!

Triệu Phi cũng lên tiếng nói:

- Thích Tú Hồng, hãy cố chịu đựng, không nên cô phụ một phen tâm ý của Miêu lão đệ! Nàng yên tâm, chỉ cần lần này thoát ra ngoài, bất cứ ai trong chúng ta cũng sẽ không bỏ rơi nàng, nhất định dẫn nàng sống sót rời đi Tinh Tú Hải. Sau khi trở về chúng ta có cừu báo cừu, kẻ nào dám đẩy nàng tới Tinh Tú Hải chịu tội, chúng ta sẽ tìm kẻ đó tính sổ! Triệu Phi ta lấy thân phận một nam nhân cam đoan với nàng, nàng phải kiên trì!

- Đúng đúng!

Tư Không Vô Úy gật đầu liên tục nói:

- Nàng còn có thù chưa báo, không thể bỏ cuộc dễ dàng, không thể để cho cừu nhân tiêu dao! Không sợ đối phương có nhiều quyền cao chức trọng, chuyện báo thù cứ tính ta một phần, ta sẽ lột da sống kẻ đó!

- Thích cô nương, hãy cố chịu đựng!

Bì Quân Tử và Đào Vĩnh Xuân cũng giả vờ khích lệ một chút.

Không có biện pháp, mọi người đều mở miệng khích lệ, hai người không mở miệng tựa hồ có vẻ không nói được. Vạn nhất bởi vì không có lòng đồng tình mà chọc giận Miêu Nghị, người ta không cần dùng Huyền Âm Bảo Kính, chỉ cần bầy tiểu Đường Lang kia là thừa sức cắn chết hai người. Hai người còn chưa tới mức da cứng thịt dày rắn chắc hơn cả pháp bảo, tiểu Đường Lang kia ngay cả pháp bảo tinh hắc cũng có thể cắn được, cắn chết hai người bọn họ không đáng kể gì.

Thích Tú Hồng yếu ớt cười một tiếng, tựa hồ đã vô lực cảm tạ hảo ý mọi người, chỉ nhìn chằm chằm Miêu Nghị phía dưới nói:

- Miêu Nghị, ngươi có xem thường ta hay không?

- Không có!

Miêu Nghị lắc đầu liên tục:

- Ta không hề xem thường nàng!

Thích Tú Hồng lại nói:

- Ta sợ ngươi sẽ xem thường ta, cho rằng ta là vì có thể sống tiếp ở Tinh Tú Hải mới gởi thân cho ngươi. Ta thật sự không nghĩ như vậy, ta đối với ngươi là thật lòng. Ngươi đối với ta rất tốt, ta rất cảm động, ta mới cam tâm tình nguyện, ta muốn vĩnh viễn chung sống với ngươi. Nhưng vì lần đầu tiên quá tùy tiện, nên ta vẫn sợ ngươi xem thường ta!

Trong chớp nhoáng này, đột nhiên Miêu Nghị hiểu ra hết thảy, rốt cuộc minh bạch tại sao mỗi lần xong chuyện nàng đều cố ý giữ một khoảng cách với mình, chỉ vì sợ mình sẽ xem thường nàng, xem nàng như một nữ nhân tùy tiện.

Tim Miêu Nghị như bị đao cắt, ở đó lắc đầu lia lịa.

- Miêu Nghị, ngươi thật lòng thích ta sao?

Thanh âm của Thích Tú Hồng đột nhiên lớn hơn một chút, trong ánh mắt yếu ớt tràn đầy vẻ mong đợi sau cùng.

Nhưng vừa nói ra lời này, trong nháy mắt Miêu Nghị cảm thấy bối rối, mình có thật lòng thích nàng không???

Hắn không lừa được mình, không có!

Trong lòng hắn hiểu rõ ràng, lúc trước chỉ là hắn muốn gần gũi ân ái với Thích Tú Hồng, hoàn toàn là dục vọng về thể xác, không hề có tình cảm yêu thích thật sự trong lòng. Bất quá xong chuyện hắn vẫn bằng lòng gánh vác trách nhiệm với nàng, hắn không phải là nam nhân không chịu trách nhiệm.

Không cần giải thích gì nữa, phản ứng Miêu Nghị đã nói lên hết thảy.

Trong khoảnh khắc này, dường như Thích Tú Hồng đã hiểu ra sự thật, trong mắt lóe lên vẻ buồn bã vô cùng, hốc mắt dần dần tuôn ra nước mắt nhẹ nhàng theo gò má tuột xuống, cặp mắt từ từ nhắm lại, đầu đột nhiên gục xuống, không còn hơi thở.

Hai giọt lệ trong suốt rơi trúng vào mặt Miêu Nghị phía dưới, khiến cho hắn giật mình kinh hãi nhìn lên, trong mắt tràn đầy hoảng sợ...

Hai giọt nước mắt nhỏ xuống rất nhanh bị khí yêu sát ăn mòn, tiêu hóa thành hư vô.

- Tú Hồng!

Giọng Miêu Nghị kêu lên run rẩy, nhưng Thích Tú Hồng không có phản ứng gì.

Triệu Phi, Tư Không Vô Úy nhanh chóng cách không điều tra thân thể Thích Tú Hồng vô lực treo ở phía trên.

Trong chốc lát, hai người lại im lặng thu hồi pháp lực, Tư Không Vô Úy thở dài thật sâu một tiếng:

- Lão đệ, hãy bớt bi ai!

Một câu trấn an khuyên lơn như vậy đã tuyên bố kết cục của Thích Tú Hồng.

Xích sắt trói tay Miêu Nghị chợt kêu lên loảng xoảng mấy tiếng, mười ngón tay nắm chặt lại mở ra, trong nháy mắt tia máu tràn ngập cặp mắt Miêu Nghị nhìn chằm chằm phía trên, toàn thân đang dùng sức giãy giụa, nhưng cũng không thể thoát khỏi trói buộc.

Hắn muốn cứu nàng, hắn biết nếu công pháp tu luyện của mình có thể hóa giải khí yêu sát, vậy cũng có thể hóa giải giúp Thích Tú Hồng giống như hóa giải khí âm sát.

Hắn biết lúc này còn một tia hy vọng cuối cùng, nếu như có thể kịp thời hóa giải khí yêu sát trong cơ thể Thích Tú Hồng, sau đó lấy tiên thảo Tinh Hoa cứu, hoàn toàn còn có thể cứu nàng sống lại, dù sao cũng chỉ vừa mới tắt thở.