Phi Thiên

Chương 385. Bản thân gánh vác

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nhưng Miêu Nghị không có biện pháp đến gần, ngay cả một đầu ngón tay cũng không thể chạm được Thích Tú Hồng phía trên, hai bên gần trong gang tấc lại như xa tận chân trời.

Trơ mắt nhìn Thích Tú Hồng chết đi trước mặt mình, từ từ chết đi trong khoảng cách gần như thế ở trước mặt mình, mình lại không có cách nào cứu giúp. Cảm giác bất lực đó khiến cho toàn thân hắn tê dại, khó có thể hô hấp, ngay cả linh hồn cũng hít thở không thông.

Hắn trợn to hai mắt nhìn chằm chằm vào sắc mặt xanh mét của Thích Tú Hồng bên trên, trong mắt hắn hiện lên tia máu càng ngày càng nhiều.

Hắn chưa bao giờ khát vọng vội vàng nâng cao thực lực của mình giống như hôm nay vậy, hô hấp dồn dập, thở hổn hển như trâu.

Hắn cảm thấy mình không cam lòng bất lực như vậy, ra sức tranh đấu với sợi xích trói buộc mình.

Hắn hận mình, hận mình tại sao khoảnh khắc cuối cùng lại ngây người ra đó… Tu hành nhiều năm giết không biết bao nhiêu người, bình sinh nói nhiều lời như vậy không tránh khỏi có lời nói dối, tại sao không thể nói một tiếng thật lòng thích nàng, đừng để cho nàng chảy nước mắt mang theo bất đắc dĩ cùng bi thương rời đi như vậy?!

Trong khoảnh khắc hai giọt nước mắt của Thích Tú Hồng rơi vào mặt hắn, cảm giác của hắn trở nên hết sức rõ ràng. Vĩnh viễn không quên được, trong nháy mắt khắc cốt minh tâm, hắn không cách nào tưởng tượng trong khoảnh khắc ấy Thích Tú Hồng đau lòng tới mức nào, cũng là do hắn gây ra cho nàng.

Trong khoảnh khắc hắn nhớ lại rõ ràng giây phút gõ cửa phòng nàng trên thuyền, một nữ tử xinh đẹp mặc trường quần màu vàng ở sau cánh cửa cẩn thận nhìn hắn, chính là tình cảnh hai người gặp mặt lần đầu tiên.

Hắn không biết chuyện tình ái là gì, từ trước tới nay chưa từng thưởng thức và thể nghiệm qua, u mê không biết, nhưng giờ khắc này hắn hiểu, nhưng cái giá để hiểu được là hết sức đau buồn, tan gan nát ruột.

- A….

Cuối cùng thất bại, Miêu Nghị cúi đầu phát ra tiếng gào thét trầm thấp như điên như cuồng, bất lực lắc đầu. Tiếng gào thét như phát ra từ linh hồn, như tới từ địa ngục, giống như một con ác ma bị trấn áp lâu đời dưới địa ngục muốn đột phá phong cấm, lao ra địa ngục, đập phá hồ lô này, xông ra hủy thiên diệt địa!

Hạt châu dưới cổ Miêu Nghị chợt lóe ánh sáng yếu ớt, bóng dáng phong hoa tuyệt đại khoác áo choàng xanh của lão Bạch đột nhiên hiện thân. Giống như một đóa hoa tuyết lê vừa hiện, ung dung đáp trên một sợi dây xích.

Tà áo bào trắng và áo choàng xanh, cùng với hai lọn tóc mai bạc trắng rũ xuống không gió mà lay trong nơi yêu khí tung hoành này.

Ánh mắt ngạo nghễ của y nhìn chăm chú vào Miêu Nghị đang gào thét, khẽ khép mắt thở dài nói:

- Nếu như ngươi thật sự có năng lực đi tới bước kia, hy vọng đến ngày đó ngươi sẽ không hận ta! Đây là con đường chính ngươi chọn, đau khổ, vui vẻ dọc trên đường đi phải do bản thân ngươi gánh vác. Đường tu hành dài đăng đẵng, bất cứ ai cũng không cách nào thành toàn cho ngươi cả đời!

Bóng dáng ung dung của lão Bạch để lại một tiếng thở dài phức tạp, sau đó lặng lẽ biến mất không thấy.

Tiếng gào thét kinh khủng mà trầm thấp của Miêu Nghị vẫn còn kéo dài, làm người ta nghe rợn cả tóc gáy, da đầu tê dại. Triệu Phi và Tư Không Vô Úy ngơ ngác nhìn nhau, đây là lần đầu tiên bọn họ nghe được con người có thể phát ra thanh âm đáng sợ như vậy.

Triệu Phi và Tư Không Vô Úy không khỏi lo âu, lo âu Miêu Nghị sẽ tẩu hỏa nhập ma, thế nhưng bọn họ đã quá lo xa.

Hai tay Miêu Nghị đột nhiên nắm quyền, khớp xương kêu răng rắc.

Theo hai quả đấm nắm chặt từ từ buông ra, mười ngón tay thư giãn, vẻ mặt hắn cũng dần dần khôi phục bình tĩnh, hết sức bình tĩnh, dường như chưa hề xảy ra chuyện gì, ánh mắt lạnh nhạt, vẻ mặt hờ hững.

Yên lặng quan sát một hồi, Tư Không Vô Úy không nhịn được lên tiếng thử dò xét:

- Miêu lão đệ, ngươi không sao chứ? Kẻ tu hành sinh sinh tử tử là hết sức bình thường, lão đệ, ngươi hãy bớt bi ai, cùng lắm thì sau khi chúng ta rời khỏi đây báo thù cho Thích Tú Hồng là được.

- Ta không có sao!

Miêu Nghị vô cùng bình tĩnh nói:

- Đi lên con đường này, người giết ta, ta giết người, chuyện này không trách được bất cứ kẻ nào. Muốn trách chỉ có thể trách Miêu Nghị ta kém cỏi, ngay cả nữ nhân của mình cũng không bảo vệ được!

Triệu Phi và Tư Không Vô Úy nhìn nhau không biết nói gì.

Hai người còn lo lắng hắn không thể khống chế tâm trạng của mình, từ đó cũng không thể kiên trì đến khi phá vỡ hồ lô thoát thân, bây giờ xem ra thật đúng là quá lo xa. Chẳng qua là hắn khôi phục như vậy có hơi nhanh, mới vừa rồi biến thái tới mức nào, có thật vậy không?!

-----------

Trên mặt biển, mấy bóng người từ phía trước nhanh chóng tiến tới gần bọn Cổ Tam Chính đang bỏ chạy, người cầm đầu cỡi một con vật cỡi trắng như tuyết vừa tựa như kỳ lân vừa tựa như sư tử, nhanh chóng dong ruổi trên biển.

Bọn Cổ Tam Chính bị đuổi theo chạy thục mạng giật mình kinh hãi, phía sau có truy binh, trước mặt lại có cường địch, biết nên làm thế nào cho phải.

- Là Ngọc Lân Sư do Thiên Ngoại Thiên nuôi!

Đàm Lạc cao giọng nói:

- Hẳn là người Thiên Ngoại Thiên đến, thường là người tham dự không sử dụng linh thú như thế. Chúng ta không ngại mang Vạn Yêu Thiên ra cầu cứu thử một chút xem sao, mấy nhà bọn họ luôn luôn bất hòa, đây có lẽ là cơ hội thoát khỏi đuổi giết.

Cổ Tam Chính đang cỡi sóng hắng giọng nói:

- Người tới trước mặt phải chăng là cao nhân Thiên Ngoại Thiên? Tu sĩ Tiên Quốc Thìn lộ bái Tiên Thánh bị Vạn Yêu Thiên đuổi giết, khẩn thỉnh cao nhân ra tay viện thủ tương trợ!

Lúc này trước mặt truyền tới thanh âm trong trẻo cao vút:

- Là ai càn rỡ, lại dám đuổi giết tu sĩ Tiên Quốc ta?

Vừa nói ra lời này, ba người Cổ Tam Chính hết sức vui mừng, biết mình đã liều đúng lần này. Ba người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy truy binh phía sau đã giảm tốc độ, hiển nhiên cũng có chút kiêng kỵ người tới.

Người cỡi Ngọc Lân Sư đã gia tốc thoát khỏi đội ngũ, chạy tới trước. Ngọc Lân Sư cất vó dừng trên mặt biển, bốn chân dừng trên sóng biếc, một mảnh sóng biếc lập tức ngưng kết thành hàn băng thật dày, giúp Ngọc Lân Sư đặt chân.

Ba người Cổ Tam Chính nhanh chóng dừng lại, thấy người tới đều không khỏi sửng sốt, thật sự là nam tử cỡi ở trên lưng Ngọc Lân Sư kia quá đẹp, làm cho người ta không nhịn được phải ngắm nhìn.

Người tới tự nhiên không ai xa lạ, chính là Nguyệt Dao.

Nàng vận một thân nam trang lừa gạt người bình thường còn tạm được, nhưng dưới ánh mắt sắc bén của tu sĩ, chỉ cần liếc nhìn qua là có thể nhìn ra nàng là nữ giả nam trang.

Ngay cả Diệp Tâm cũng không khỏi nhìn đến ngây người, nữ giả nam trang toát ra một phen phong hoa khác biệt quả thật là khiến cho người ta tâm thần sảng khoái.

Trong năm người tùy tùng Nguyệt Dao sau đó chạy tới, thị nữ Nguyệt Dao thấy ba người ngắm nhìn nàng trắng trợn không kiêng nể như vậy, lúc này quát lớn:

- Càn rỡ, các ngươi thấy Lục gia còn không mau hành lễ?

Ba người vội vàng phục hồi tinh thần lại, nhất tề khom người chắp tay hành lễ nói:

- Đệ tử Kiếm Ly cung Cổ Tam Chính, đệ tử Ngọc Nữ tông Diệp Tâm, đệ tử Ngự Thú môn Đàm Lạc Tiên Quốc Thìn lộ, tham kiến pháp giá Lục gia Thiên Ngoại Thiên!

Mặc dù không biết tại sao người nữ giả nam trang này là Lục gia, bất quá nếu người ta đã nói như vậy, vậy hãy gọi theo đi.

Từ sắc đẹp đối phương mà phán đoán, ba người mơ hồ nghi ngờ người này chính là Nguyệt Dao Tiên Tử một trong Thiên Ngoại Song Tiên trong truyền thuyết. Dường như Nguyệt Dao Tiên Tử chính là đệ tử thứ sáu của Tiên Thánh Mục Phàm Quân, có lẽ đây là nguyên nhân gọi Lục gia.

Cổ Tam Chính? Nguyệt Dao nghe ba người tự giới thiệu, ánh mắt nhanh chóng rơi vào trên người Cổ Tam Chính, phát ra thanh âm của nam nhân, hỏi:

- Ngươi chính là Cổ Tam Chính ư?

Cổ Tam Chính sửng sốt, vì sao nàng biết tên của ta?

Diệp Tâm cùng Đàm Lạc cũng có vẻ kỳ quái nhìn Cổ Tam Chính một cái.

- Bẩm Lục gia, chính phải!

Cổ Tam Chính cung kính trả lời.

Nguyệt Dao lại hỏi:

- Ngươi chính là tên Ngưu Hữu Đức kia ư?

Tại sao nàng lại nghe được cái tên này? Cổ Tam Chính chắp tay lần nữa nói:

- Bẩm Lục gia, không phải là Ngưu Hữu Đức, là Cổ Tam Chính.

- Lục gia!

Thị nữ bên cạnh quay đầu nhìn về phía bọn Bạch Tử Lương từ từ tiến tới gần, nhắc nhở chủ nhân.

Nguyệt Dao chợt hiểu ra, lúc này chắc chắn Cổ Tam Chính sẽ không thừa nhận mình chính là Ngưu Hữu Đức, cũng không hỏi nữa, phất tay một cái để cho ba người ra phía sau, ánh mắt nhìn về phía người đối diện.

Bạch Tử Lương đã thả ra Phiên Vân Phúc Vũ Thú đi tới, dừng ở cách đó không xa, chắp tay cười nói:

- Nguyệt Dao, đã lâu không gặp!

Vừa nhìn thấy Nguyệt Dao, Lam Tố Tố liếc nhìn Bạch Tử Lương vẻ mặt tươi cười, môi khẽ mấp máy, ánh mắt nhìn về phía Nguyệt Dao dường như toát ra địch ý.

Rất hiển nhiên, Nguyệt Dao và Bạch Tử Lương không phải gặp mặt lần đầu tiên.

Nghe gọi, ba người Cổ Tam Chính trao đổi ánh mắt, quả nhiên là vị Nguyệt Dao Tiên Tử kia, không trách có dung mạo nghiêng nước nghiêng thành như thiên tiên vậy.

- Ta tưởng là ai lớn lối như vậy, Bạch Tử Lương, vì sao đuổi giết tu sĩ Tiên Quốc ta?

Nguyệt Dao không khách sáo chút nào khiển trách.

Bạch Tử Lương tựa hồ có vẻ xấu hổ cười nói:

- Vậy nàng muốn ta phải làm sao, nơi này là Tinh Tú Hải Kham Loạn hội.

Y giơ tay lên chỉ Cổ Tam Chính:

- Tên này chính là Ngưu Hữu Đức đầu sỏ gây ra huyết án Tinh Tú Hải Đồng La trại năm xưa, ta không đuổi giết y thì đuổi giết ai?

Nguyệt Dao lạnh nhạt nói:

- Ngươi có chứng cớ gì chứng minh y là tên Ngưu Hữu Đức kia?

Bạch Tử Lương cười nói:

- Cái này đơn giản, bắt y đưa tới Tây Tú Tinh cung giao do Phục Thanh Đại nhân, tự nhiên sự thật sẽ phơi bày.

Cổ Tam Chính cau mày, tại sao mình càng nghe càng cảm thấy có cái gì không đúng, cái gì gọi là huyết án Tinh Tú Hải Đồng La trại năm xưa, không phải là chuyện trước đây không lâu sao, vì sao còn dính dấp đến Tây Tú Tinh cung?

- Chớ mang Phục Thanh ra dọa ta, không có chứng cớ muốn mang người của Tiên Quốc ta đi là không thể nào, xin các ngươi cứ tự nhiên đi, nếu không đừng trách ta trở mặt!

Nguyệt Dao hừ lạnh nói.

Lam Tố Tố đột nhiên lên tiếng nói:

- Hắc Lang Quân, y có phải là Ngưu Hữu Đức hay không?

Hắc Lang Quân lập tức từ phía sau đứng ra, chỉ Cổ Tam Chính nói:

- Thuộc hạ có thể làm chứng, y chính miệng thừa nhận với thuộc hạ, lúc ấy người nghe được không chỉ một mình thuộc hạ!

Thì ra vị này chính là Hắc Lang Quân thả ra tin tức! Nguyệt Dao lạnh lùng nhìn sang, nhàn nhạt kêu một tiếng:

- Lan Nhược!

Thị nữ Lan Nhược lập tức chỉ Hắc Lang Quân nói:

- Tỳ tử có thể làm chứng, tên Hắc Lang Quân này mới là Ngưu Hữu Đức.

Nguyệt Dao nói tiếp:

- Bạch Tử Lương, lời chứng của thị nữ ta hẳn đáng tin hơn tên vô danh tiểu tốt này phải không?!

- Thiếu chủ!

Hắc Lang Quân nhất thời nóng nảy, nhìn về phía Bạch Tử Lương cầu cứu.

Bạch Tử Lương còn chưa kịp nói chuyện, Nguyệt Dao đã búng ra một chỉ, hóa thành một đạo lưu quang màu đen. Hắc Lang Quân chỉ kịp kêu thảm một tiếng, thân thể đã bị chẻ làm hai đoạn.

Chẳng ai nghĩ tới Nguyệt Dao lại đột ngột đánh lén, khoảng cách gần như thế, tốc độ nhanh như vậy, cơ hồ không ai kịp có phản ứng, Hắc Lang Quân đã hiện ra nguyên hình, hóa thành hai khúc thân rắn trôi lơ lửng ở trên biển, máu tươi nhuộm lẫn sóng xanh.

Lúc đạo lưu quang màu đen kia bắn ra chẳng qua rất nhỏ, lúc giết chết Hắc Lang Quân mới đột ngột hóa lớn, làm người ta khó lòng phòng bị. Một đòn đắc thủ, trong nháy mắt quay về trôi lơ lửng ở sau lưng Nguyệt Dao, từ từ chuyển động.

Ánh mắt của bọn Bạch Tử Lương trong nháy mắt tập trung vào món bảo vật này, phát hiện lại là một chiếc vòng hình trăng khuyết dài ước một trượng sắc bén có màu đen, có cảm giác như trong suốt, giống như màu đen ngọc thạch hoặc màu đen hổ phách.

Một chiếc nguyệt luân màu đen sắc bén treo sau lưng Nguyệt Dao, cùng với Ngọc Lân Sư chân đạp băng nổi trên mặt biển, cùng với một thân trang phục trắng như tuyết của nàng cho người ta có cảm giác như thị giác bị công kích mạnh mẽ. Cộng thêm mặt ngọc Nguyệt Dao nghiêng nước nghiêng thành, phối hợp như vậy toát ra vài phần mộng ảo.

Không ít người âm thầm hít sâu một hơi khí lạnh, tinh hắc luyện chế pháp bảo xuất hiện cảm giác trong suốt có ý nghĩa như thế nào? Ý nghĩa món bảo vật này dùng tinh hắc tinh thuần cao độ, không có tạp chất luyện chế mà thành! Bất kể là mức độ dẻo dai bền bỉ hay tính câu thông pháp lực cũng không kém gì pháp bảo do tinh kim luyện chế.

Dài một trượng… hình thể lớn như vậy phải sử dụng bao nhiêu tinh hắc không tạp chất?

Không phải là khó tìm tinh hắc độ tinh thuần cao, mà là khó có thể tinh luyện tinh hắc tinh thuần tới mức như vậy. Nhất là số lượng lớn như vậy, đây không phải có tài lực là có thể làm được, phải hao phí bao nhiêu nhân lực và thời gian thật dài mới có thể làm ra được.

Ngay cả Cổ Tam Chính cũng âm thầm khiếp sợ, y sử dụng Tích Lịch phi kiếm chính là tinh ngân độ tinh thuần cao luyện chế mà thành, tự nhiên biết Kiếm Ly cung vì lấy được bao nhiêu tài liệu này hao tốn thời gian bao lâu, đó là tốn mấy ngàn năm mới dần dần tích lũy ra được để tinh luyện tinh ngân.

Phía sau lưng y đeo một trăm lẻ một thanh Tích Lịch phi kiếm gộp lại so sánh với vòng loan nguyệt của người ta cao gần một trượng, quả thật như đom đóm so với vầng trăng, chênh lệch về lượng không biết bao nhiêu mà kể, hơn nữa người ta còn là tinh hắc khó tinh luyện hơn!

Ánh mắt Bạch Tử Lương lại rơi vào bàn tay thon thả trắng như ngọc của Nguyệt Dao, con ngươi chợt co rụt lại. Chỉ thấy ngón trỏ, ngón giữa và ngón áp út hai tay Nguyệt Dao có đeo một cái móng tay giả cong cong màu đen, như vầng trăng khuyết, có cảm giác hơi trong suốt. Duy chỉ có ngón giữa tay trái thiếu một cái, vì sao lại thiếu một cái?!

Bạch Tử Lương nhìn về phía nguyệt luân sắc bén sau lưng Nguyệt Dao, trong lòng kinh sợ. Trong tay Nguyệt Dao không chỉ có một món pháp bảo như vậy, mà là sáu món!