Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Bên ngoài đảo Không Diễm sơn, bầu trời mây đen giăng đầy, sấm chớp nổi lên, mặt biển gió lốc mưa sa, sóng lớn cuồn cuộn. Cách hòn đảo này không xa, một con long câu và một con bạch tuộc dáng vóc khổng lồ đang quấn lấy nhau vật lộn.
Hai mắt long câu lóe ra hồng quang yêu dị điên cuồng cắn xé một cái xúc tua, hất đầu một cái, hàm răng sắc bén đã xé đứt xúc tua của bạch tuộc. Nó quay đầu lại cắn một xúc tua khác, sau đó lại hất mạnh đầu, xé đứt được một xúc tua nữa. Đồng thời bốn vó của nó liều mạng đạp vào thân thể bạch tuộc, điên cuồng vật lộn với đối phương dưới biển.
Cước lực của long câu có thể tưởng tượng được, huống chi là con long câu mắt bốc hồng quang yêu dị này. Bạch tuộc khổng lồ này không phải là lần đầu tiên săn giết long câu, nhưng không nghĩ tới sẽ gặp phải long câu khó dây dưa và hung mãnh như vậy. Bạch tuộc bị đá đạp tới mức thân thể nứt toác ra, vô cùng đau đớn, vội vàng thu hồi xúc tua quấn quanh long câu, lặn sâu xuống biển.
Long câu kia vô cùng hung hãn, lắc đầu vẫy đuôi chui theo bạch tuộc kia xuống biển. Cặp mắt yêu dị ở trong nước biển phát ra hồng quang lộ ra vẻ ghê rợn, đuổi theo con bạch tuộc muốn săn giết nó không thả.
Thân thể nó uốn éo với nhịp điệu kỳ quái trườn về phía trước dưới biển, tình cảnh này giống như rắn bơi, nhanh chóng đuổi theo con bạch tuộc đang bỏ chạy thục mạng phía trước. Nó bắt kịp rất nhanh, cắn vào một xúc tua của bạch tuộc, hai bên lại tiếp tục quấn lấy nhau ác đấu điên cuồng dưới biển, long câu kéo ngược thân hình khổng lồ của bạch tuộc kia dần dần về phía đất liền.
Bạch tuộc ôm lấy núi san hô dưới đáy biển không chịu buông tay, long câu lại chủ động buông nó ra, chân đạp đáy biển lấy đà lùi lại, sau đó chạy tới húc thật mạnh vào đầu bạch tuộc, lập tức cả núi san hô lẫn bạch tuộc đang bám trên đó bị nó húc cho sụp đổ.
Không bao lâu, bên bờ sóng lớn vỗ trắng xóa, long câu vẹt nước chui lên, miệng ngậm thi thể bạch tuộc kia kéo lên bờ.
Nhìn chiến lợi phẩm của mình, long câu đột nhiên cất vó đứng lên, ngửa mặt lên trời vốn đang sấm chớp mưa sa cất tiếng hí dài, dường như đang tuyên bố gì đó.
Hai vó rơi xuống đất, nó quay đầu lại cúi đầu, bắt đầu cắn xé thịt bạch tuộc nuốt xuống lấp đầy bụng giữa cuồng phong bạo vũ.
Con long câu này dĩ nhiên là Hắc Thán, mấy năm qua một mình bên ngoài chịu không biết bao nhiêu đau khổ, cơ hồ khắp nơi trên thân thể cường tráng toàn là vết sẹo cũ có mới có. Vết sẹo mới nhất sinh ra trong trận chiến vừa rồi, bị bạch tuộc kia bổ vào ngực khiến cho sứt thịt, máu chảy đầm đìa.
Để cho một con long câu một mình chạy khắp Tinh Tú Hải mênh mông, đối với nó chẳng khác nào là Tinh Tú Hải Kham Loạn hội dành cho nó. Kẻ săn mồi dưới biển rất nhiều, trước đó Miêu Nghị vì chạy trối chết mà chạy Đông chạy Tây, có thể nói là hại Hắc Thán rất khổ.
Lúc Miêu Nghị rời khỏi hòn đảo Thích Tú Hồng chết đi, Hắc Thán gặp phải một con cá mập khổng lồ. Giống như chủ nhân của nó, nó chiến đấu kịch liệt với cá mập kia suýt chút nữa mất đi tính mạng, cuối cùng thân bị trọng thương chạy tới một hòn đảo lẩn trốn, ước chừng một năm mới khôi phục lại.
Sau đó nó lại vượt qua biển cả mênh mông chạy thẳng tới Không Diễm sơn, dọc trên con đường này có thể nói là vừa chạy vừa chiến đấu không ngừng. Dưới nước chém giết với hải tộc, trên bờ liều mạng với hung thú, thỉnh thoảng lại phải lẩn trốn, chạy một chút dừng một chút, đi một chút nghỉ một chút, thật sự là trải qua muôn ngàn gian khổ.
Thế nhưng trải qua hung hiểm mang tới biến hóa cũng rất to lớn, lúc này hồng quang yêu dị trong mắt nó đã biến mất, nhưng toàn thân trên dưới vẫn để lộ ra khí tức hung hãn nồng đậm, thân thể đầy sẹo kia dường như là vinh dự vô thượng.
Sau khi ăn no một bữa, Hắc Thán từ trạng thái cuồng hóa khôi phục như cũ tựa hồ cũng cảm nhận được ảnh hưởng vết thương mang tới, một mình chạy chậm bên trong rừng cây cách đó mấy dặm. Nó xông vào một sơn động, đuổi một con gấu chó đi, nằm bên trong động lẳng lặng khôi phục.
Hôm sau mưa gió đã ngừng, ánh nắng tươi sáng, nhưng Hắc Thán không vội vã rời khỏi sơn động.
Dường như lực khôi phục thân thể của nó hết sức kinh người, nằm trong sơn động mấy ngày, đợi đến khi vết thương trước ngực từ từ khép lại, có thêm một vết sẹo mới, nó mới tung vó chạy ra khỏi sơn động, nhanh chóng dong ruổi một mạch rời khỏi rừng, xông vào thảo nguyên mênh mông vô ngần.
Nó cảm ứng được tựa hồ mình cách Miêu Nghị không xa, tốc độ bốn vó bôn ba càng lúc càng nhanh.
Thế nhưng lại gặp phải bầy long câu trên thảo nguyên. Hắc Thán khẩn cấp dừng lại, một mình giằng co với cả bầy long câu đông như kiến.
Đối với vị khách không mời mà đến tự tiện xông vào lãnh địa của mình, hiển nhiên long câu đầu đàn không hoan nghênh chút nào, dẫn dắt hơn vạn con long câu điên cuồng lao tới.
Cho dù là Hắc Thán mạnh hơn nữa cũng không dám va chạm với nhiều long câu như vậy, nó nhanh chóng chuyển phương hướng, cấp tốc chạy vòng, sau lưng là cả bầy long câu truy đuổi.
Hiển nhiên bầy long câu này so cước lực với Hắc Thán còn thua kém, nó chạy một mạch dẫn dắt bầy long câu ra sức đuổi theo.
Đến khi bầy long câu thấy không thể đuổi kịp bèn bỏ cuộc thôi không đuổi nữa, mang theo thành công kiêu ngạo xua đuổi kẻ xâm lăng quay đầu trở về.
Ai ngờ Hắc Thán quay đầu nhìn lại, vì sao không đuổi theo, lập tức quay đầu đuổi ngược trở lại.
Bầy long câu bị chọc giận quay trở lại đuổi tiếp, Hắc Thán nhanh chóng chạy vòng tránh khỏi giao phong chính diện, chạy trốn lần nữa, lại dẫn một bầy long câu nhanh chóng đuổi theo.
Lần này đuổi có hơi xa, đuổi một mạch tới biên cảnh thảo nguyên, bầy long câu mới ngừng lại.
Ai ngờ Hắc Thán cũng ngừng lại, cất vó gào thét, lại lắc lắc mông về phía bầy long câu thị uy.
Long câu thủ lĩnh tức giận lập tức hí một tiếng dài, tiếp tục dẫn dắt bầy long câu truy kích, Hắc Thán nhanh chân bỏ chạy.
Cứ trêu chọc một mạch như vậy, dần dần Hắc Thán dẫn bầy long câu chạy vào sơn mạch trùng điệp, sau khi ra khỏi sơn mạch lại xông vào sa mạc, không để cho đám long câu này rời đi. Chỉ cần đám long câu này có ý muốn trở về, nó sẽ quay đầu lại khiêu khích.
Vì vậy hơn vạn con long câu điên cuồng dong ruổi một mạch trong sa mạc, cuối cùng xông vào khu vực có nhiệt độ cao hoang vu không một bóng người.
Đi về phía trước nhiệt độ càng ngày càng cao, rốt cục hơn vạn con long câu dừng bước không tiến thêm, tựa hồ có chút sợ hãi, bất kể Hắc Thán trêu đùa như thế nào đi nữa cũng không dám đi lên trước nữa.
Hắc Thán tựa hồ có hơi thất vọng, nó một mạch trải qua gian hiểm, biết thế đơn lực bạc nguy hiểm, thật vất vả gặp được nhiều đồng loại như vậy, tức thì nghĩ hết biện pháp dẫn dụ đồng loại, mục đích là muốn mượn uy lực bầy long câu những khi gặp nguy hiểm.
Ai ngờ đến nơi này đối phương lại không chịu đi nữa, Hắc Thán cũng hết cách, một mình cũng không đánh thắng nhiều long câu như vậy, không có biện pháp thúc giục bọn chúng đồng hành. Cuối cùng chỉ có thể ngửa mặt lên trời hí dài một tiếng, quả quyết bỏ đám long câu này, xoay người một mình tung vó chạy như điên.
---------------
Cả bầy long câu khịt mũi châu đầu ghé tai, tựa hồ đang xì xào bàn tán, nhìn theo thân ảnh Hắc Thán rời đi, rất lâu vẫn chưa tản đi, có vẻ như không nghĩ ra vì sao Hắc Thán dám đi địa phương nguy hiểm như vậy, đã bị lòng dũng cảm của Hắc Thán chấn nhiếp.
Đi về phía trước nhiệt độ càng ngày càng cao kinh khủng, Hắc Thán chạy thật xa đổ mồ hôi như mưa cuối cùng cũng ngừng lại, bốn vó bồi hồi quanh quẩn, không dám tiếp tục tiến về phía trước nữa.
Cuối cùng nó cũng ngửa mặt lên trời hí dài một tiếng, tung bốn vó điên cuồng vọt tới trước. Bị nguy hiểm cực độ chèn ép, cặp mắt nó lại toát ra hồng quang yêu dị.
Bốn vó chạy như bay tốc độ càng lúc càng nhanh, nhanh như ma mị, một mình dong ruổi như gió lốc, tiếng vó của nó nghe trong trẻo vang dội, dáng dấp hiện tại như một con sói đơn độc.
Nhưng vào lúc có thể thấy Không Diễm sơn cao vút từ xa, Hắc Thán cũng phải ngừng lại, cuối cùng không thể không khuất phục dưới hoàn cảnh khắc nghiệt. Phía trước là địa phương mà năng lực của nó không cách nào chạm đến, nó đã tận lực, thật sự không cách nào tiến tới gần hơn nữa.
Bốn vó Hắc Thán gấp gáp giậm giậm bất an, thỉnh thoảng ngửa mặt lên trời hí dài, nó có thể cảm ứng được Miêu Nghị đang ở chỗ đó, nhưng nó không tới được, chỉ có thể hy vọng Miêu Nghị có thể nghe được thanh âm của mình, thế nhưng chờ thật lâu vẫn không có trả lời.
Bị dồn ép như vậy, nó khó có thể chịu đựng áp lực nhiệt độ chỉ đành phải dứt khoát quay đầu đi. Thật sự là không có biện pháp ở đây quá lâu, chạy đến nơi đây đã là cực hạn chịu đựng của nó.
Nó chạy nhanh một mạch xông ra khỏi khu vực nhiệt độ cao, lướt qua sa mạc, bay qua dãy núi, xông vào thảo nguyên, rốt cục đuổi kịp bầy long câu trước đó.
Đối mặt bầy long câu nhìn mình, Hắc Thán nhảy nhót qua lại, nhìn chằm chằm long câu thủ lĩnh kia hí dài không ngừng, phát ra ý khiêu chiến với nó.
Thủ lĩnh vì duy trì danh dự của mình, ngang nhiên xuất kích, Hắc Thán lập tức phát động xung phong.
Trong khoảnh khắc hai bên va chạm vào nhau, Hắc Thán đột nhiên lắc mình tránh sang bên, thân thể cường tráng đột ngột húc vào bên sườn đối phương, khiến cho long câu thủ lĩnh ngã lăn ra đất.
Không biết tên này học được động tác mới ở đâu, lại học được động tác giả né chính diện húc mặt bên.
Long câu thủ lĩnh còn chưa kịp đứng lên, Hắc Thán đã vọt tới húc vào sườn nó, làm cho nó ngã lăn ra một lần nữa.
Hắc Thán liên tiếp húc long câu thủ lĩnh cường tráng ngã năm lần như vậy, đánh bại đối phương với ưu thế tuyệt đối không cho phép nghi ngờ.
Rốt cục long câu thủ lĩnh không bò dậy nữa mà cúi đầu, khẽ khịt mũi tỏ ý nhận thua.
Hắc Thán đi tới trước mặt nó, trên cao nhìn xuống long câu thủ lĩnh thần phục dưới chân mình, thủ lĩnh này đã trở thành quá khứ.
Hắc Thán cất vó ngẩng đầu hí dài, tuyên bố bắt đầu từ giờ phút này, nó đã trở thành thủ lĩnh mới của hơn vạn con long câu này.
Tựa hồ hơn vạn long câu đã đón nhận kết quả này, chậm rãi chạy tới khịt mũi vây xung quanh nó, lục tục cúi đầu xuống, chấp nhận vị thủ lĩnh mới này.
Toàn thân Hắc Thán đầy vết sẹo, là long câu duy nhất trong bầy ngẩng đầu mà đứng.
Gió thổi tới trên thảo nguyên, bờm Hắc Thán bay lất phất, nó quay đầu nhìn về phương hướng có thể cảm ứng được Miêu Nghị, phương hướng Không Diễm sơn, hai tròng mắt lấp lánh hữu thần. Nó quyết tâm mượn lực lượng bầy đàn, ở chỗ này chờ đợi...
-----------
Hai năm sau, Miêu Nghị ngồi xếp bằng trên bảo tọa Hỏa Cực cung, Mi Tâm từ từ nở rộ một đóa hoa sen xanh nở một cánh.
Miêu Nghị vẫn không nhúc nhích, cho đến khi hoàn toàn luyện hóa viên Nguyện Lực Châu trong miệng mới chậm rãi mở mắt ra, hai cánh tay vung lên chấn ra một cỗ pháp lực mênh mông. Gió mạnh kích động bên trong Hỏa Cực cung, một ít vật bài trí bị hất ngã xuống đất, tiếng loảng xoảng vang lên.
Hắn đột ngột đứng lên, dang hai cánh tay, bên trong vòng tay trữ vật bay ra từng luồng sương mù đen bám vào thân thể hắn, khoác chiến giáp lên người. Lại chộp Nghịch Lân thương vào tay, đột nhiên tung mình lên bay ra xa mấy chục thước, rơi xuống bên ngoài đại điện.
Tiếng long ngâm ong ong vang lên, Nghịch Lân thương nơi tay Miêu Nghị tung bay, tốc độ xuất thương cực nhanh. Tựa hồ theo tu vi nâng cao, tốc độ xuất thương của hắn lại nhanh hơn không ít.
Toàn thân hắn toát ra bảo quang màu xanh, đồng thời điều khiển tất cả pháp bảo nhị phẩm, thương ra như rồng, người, pháp, thương hợp nhất, lợi hại vô cùng.
Từng cỗ pháp lực vô hình thoát khỏi thương bắn ra, ầm ầm bắn nhanh bốn phương tám hướng. Cũng không biết tài liệu xây nên vách tường trong suốt óng ánh không phải băng không phải ngọc kia là vật gì, bị công kích như vậy bất quá chỉ sứt mẻ một ít mảnh vỡ nho nhỏ mà thôi.
Sau khi múa may thỏa sức một trận, Miêu Nghị đột ngột thu thương cầm một tay sau lưng, tay kia lấy Huyền Âm Bảo Kính ra thi pháp điều khiển, khí âm sát điên cuồng bắn ra như thác đổ nhắm vào tượng hỏa kỳ lân đứng cạnh bậc thềm.
Thi triển như vậy kéo dài chừng nửa khắc, Miêu Nghị mới cảm nhận được pháp lực không đủ, bèn thu Huyền Âm Bảo Kính. Hiện tại mạnh hơn không biết bao nhiêu lần so với trước đây hắn chỉ phun khí âm sát được một hai lần.
- Đây chính là thực lực tu sĩ Thanh Liên!
Miêu Nghị lộ vẻ hưng phấn.
Hắn có thể cảm nhận được mình đồng thời điều khiển cả bộ pháp bảo nhị phẩm hết sức tự nhiên thoải mái, không còn có cảm giác nặng nề như trước, dễ dàng như lúc hắn thao túng bộ chiến giáp tinh ngân kia. Lực sát thương hùng hậu lúc công kích xuất thủ càng không phải là cảnh giới Bạch Liên có thể so sánh, có cảm giác khác nhau như trời với vực.
Thu pháp bảo toàn thân lại, Miêu Nghị phi thân rơi vào mâm tròn, ngửa mặt lên trời nhìn lửa cháy bừng bừng phía trên, giơ Huyền Âm Bảo Kính lên, khí âm sát cuồng bạo nhanh chóng bắn ra.
Ai ngờ khí âm sát vừa chạm vào ngọn lửa trên không lập tức rơi vào trạng thái tiêu hao kịch liệt. Sắc mặt Miêu Nghị đại biến, nhanh chóng thu hồi khí âm sát vào trong Huyền Âm Bảo Kính điều tra, phát hiện đã hao tổn không ít. Chẳng những ngọn lửa kia có thể khắc chế, mà còn có thể thiêu hủy khí âm sát.
Thật ra thì trong lòng Miêu Nghị đã sớm nghi ngờ Huyền Âm Bảo Kính chưa chắc đã có thể giúp mình thoát khỏi Hỏa Cực cung này. Lúc trước vừa nhảy vào miệng núi lửa hắn từng sử dụng qua Huyền Âm Bảo Kính một lần, phát hiện nhiệt độ biển lửa có tác dụng khắc chế đối với khí âm sát, chẳng qua là có cảm giác không chịu đối mặt thực tế, muốn giữ cho mình một tia hy vọng thoát thân.
Hôm nay hy vọng tan biến, chỉ có thể đối mặt với thực tế.
Thu hồi Huyền Âm Bảo Kính, Miêu Nghị nhìn chằm chằm phía trên. Cũng không biết thông đạo lửa cháy này cao bao nhiêu, không biết dựa vào tu vi cảnh giới Thanh Liên của mình hiện tại, sử dụng năng lực điều khiển nhiệt độ có thể giúp mình đi ra ngoài hay không.
Hắn lật tay lấy một thanh trường thương nhị phẩm ra, nhảy lên cao mấy chục thước, lăng không vung tay ném mạnh lên trời, chuẩn bị thử dò xét chiều dài thông đạo.
---------------