Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Vèo, trường thương bắn ra mang theo kình phong vẹt biển lửa ra, bắn thẳng lên trên.
Thế nhưng lúc này xuất hiện cảnh tượng khiến cho Miêu Nghị sợ ngây người.
Trường thương còn chưa rơi xuống đất, đã thấy biển lửa cuồn cuộn nhanh chóng ngưng tụ thành hàng trăm hàng ngàn con rồng lửa trông rất sống động, diện mục dữ tợn, khí thế hung mãnh. Có vài con cấp tốc uốn mình bắn tới, há cái miệng lửa dữ tợn cắn về phía trường thương bắn tới.
Ầm! Trường thương tan tác thành vô số hoa lửa trong nháy mắt, phất phơ rơi xuống.
Một món bảo thương nhị phẩm lại không chịu đựng được một đòn của rồng lửa, Miêu Nghị hoàn toàn trợn tròn mắt. Đây là thứ quỷ gì, tại sao có thể như vậy, chẳng lẽ đây là trận pháp trong truyền thuyết???
Chỉ lực đạo một đòn của một con rồng lửa e rằng cũng có thể so với cao thủ Hồng Liên, phía trên có hàng trăm hàng ngàn con rồng lửa đang bay, ai có thể ra ngoài được???
Trong khiếp sợ Miêu Nghị không nghĩ ra lúc trước mình rơi xuống như thế nào, vì sao lại tránh thoát đám rồng lửa này công kích mà thuận lợi rơi xuống dưới.
Rồng lửa lượn một vòng, ngay sau đó lại tự nhiên tan tác thành biển lửa như trước, che kín lối ra.
Miêu Nghị lại lấy ra liên tiếp mấy món bảo vật nhị phẩm, lục tục ném lên trên thăm dò.
Không có may mắn, bảo vật vừa chạm vào biển lửa cuồn cuộn bên trên, biển lửa đang cháy bừng bừng trong nháy mắt ngưng kết thành hàng trăm hàng ngàn con rồng lửa uốn lượn, chỉ cần một đòn đã cắn cho các bảo vật nhị phẩm ném lên tan tác.
Lúc này Miêu Nghị mới coi như lãnh giáo lợi hại của tu sĩ Kim Liên, thật sự không phải là tầm thường, người ta không cần xuất thủ, chỉ cần tùy tiện bày một tòa đại trận đã đủ để vây khốn người khác. Cho dù là tu vi Miêu Nghị hắn đạt tới cảnh giới Thanh Liên, vẫn không có cả tư cách xách giày cho người ta.
Miêu Nghị có thể nói là dở khóc dở cười, thật lòng không nghĩ ra tại sao mình hồ đồ xông vào hang ổ của cao thủ như thế. Đây là chuyện không thể nào, nơi này không phải là địa phương người bình thường có thể tự tiện xông vào, suy đoán ngay cả cao thủ Hồng Liên cũng không có cách nào xông vào.
Bất quá mấy món đồ ném ra thử dò xét ngược lại đã giúp cho hắn thấy rõ thông đạo phía trên như thế nào. Vừa ném ra, biển lửa bên trên dài mấy trăm thước lập tức biến hóa thành hàng trăm hàng ngàn con rồng lửa, nhưng bên trên đám rồng lửa này vẫn còn biển lửa ngăn chặn, cũng không biết khoảng cách tới miệng núi lửa là bao nhiêu.
Xong rồi! Miêu Nghị vô cùng thất vọng, không tìm được cách ra ngoài, chẳng lẽ phải chờ tới khi Yêu Vương Liệt Hoàn trở về thu thập mình???
Hắn lo lắng chậm rãi đi xuống khỏi mâm tròn, đi tới quảng trường, không biết dưới chân đạp trúng thứ gì sàn sạt. Hắn cúi đầu nhìn xuống, thì ra là đám mảnh vỡ trong suốt của tường cung mà trước đó hắn thử thương đã đánh rơi xuống.
Miêu Nghị xòe rộng bàn tay hút vào trong tay, sau đó ném thật mạnh đi để phát tiết cơn buồn bực trong lòng. Hắn quay đầu lại đang muốn tiếp tục đi về phía trước, đột nhiên ngẩn ra, nhanh chóng quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy mảnh vụn kia vừa ném ra chạm vào biển lửa bên ngoài, ngọn lửa bừng bừng lập tức tách ra thành một thông đạo nhỏ rộng chừng nửa thước. Mảnh vụn bay sâu vào trong, cuối cùng đập trúng vách đá phía sau biển lửa.
Nhìn biển lửa khép trở lại như trước, Miêu Nghị ngây ngẩn cả người, từ từ quay vòng nhìn hướng bốn phía, nhìn về phía biển lửa bao xung quanh cháy bừng bừng nhưng không thể tới gần Hỏa Cực cung. Thình lình hắn xòe rộng bàn tay, lại hút thêm một mảnh vụn khác vào tay quan sát tỉ mỉ, thỉnh thoảng lại nhìn Hỏa Cực cung trôi nổi lơ lửng giữa biển lửa.
Không biết hắn nghĩ tới điều gì, lại chợt vung tay ném mảnh vụn ra ngoài, biển lửa bừng bừng lại tách ra thành một thông đạo nhỏ, mảnh vụn lại chạm vào vách đá.
Miêu Nghị nhanh chóng lấy ra một chiếc đầu khôi nhị phẩm, sau đó ném tiếp ra ngoài.
Đầu khôi cũng đập trúng vách đá phía sau biển lửa, nhưng không xuất hiện tình huống biển lửa vẹt ra thông đạo, bất quá cũng không xuất hiện tình huống hình thành rồng lửa tiến công, rất hiển nhiên Liệt Hoàn bày ra hỏa trận chẳng qua chỉ để phong tỏa lối vào mà thôi.
Miêu Nghị lại phất tay thu thêm một ít mảnh vỡ, nhanh chóng vọt ra mâm tròn, vung cánh tay vứt mấy chục mảnh vỡ lên trên. Lập tức biển lửa ngăn chặn lối ra tách ra một thông đạo, nhường cho những mãnh vỡ kia xuyên qua.
Rồng lửa không xuất hiện, đám mảnh vỡ ném lên trên rơi trở xuống rào rào, Miêu Nghị phất tay thi pháp thu gom lại, lại ném lên trên một lần nữa.
Không phải là may mắn, biển lửa lại tách ra nhường đường cho mảnh vỡ, ném tiếp mấy lần cũng là như vậy, rồng lửa cũng không xuất hiện nữa.
Miêu Nghị lại ném ra một món bảo vật nhị phẩm, kết quả rồng lửa lập tức xuất hiện, cắn cho món bảo vật kia vỡ tan tác thành vô số hoa lửa rơi xuống.
Ngay sau đó lại ném mảnh vỡ ra, rồng lửa vẫn không xuất hiện.
Mảnh vỡ ném lên trên rơi xuống, lần này Miêu Nghị lắc mình bỏ đi, mặc cho mảnh vỡ rơi loảng xoảng trên mâm tròn.
Tiếng rơi của mảnh vỡ còn chưa dứt đã thấy Miêu Nghị đang múa may một thanh bảo đao nhị phẩm, điên cuồng chặt vào lan can xung quanh quảng trường. Chẳng qua là loại vật liệu giống như thủy tinh này thật đúng là vô cùng cứng rắn, bằng tu vi cảnh giới Thanh Liên của hắn trước mắt cũng khó khăn vất vả hết sức.
Sau khi hao phí công phu một hồi, rốt cục Miêu Nghị cũng đốn ngã được một cây cột lan can điêu khắc, ôm trong tay chạy trở về mâm tròn, thình lình nhảy vọt lên. Thân hình hắn còn trên không trung, hai cánh tay đột nhiên phát lực ném cây cột kia thẳng lên trên, cẩn thận chứng thực suy đoán trong lòng cho ổn thỏa. Chuyện liên quan đến tính mạng mình, muốn không cẩn thận cũng không được.
Không ra ngoài dự liệu của hắn, ném cây cột vào biển lửa phía trên, quả nhiên rồng lửa không xuất hiện, ngược lại nhường ra một thông đạo còn rộng hơn lúc trước. Quả nhiên là thể tích tinh thể này càng lớn, bức ra thông đạo lại càng rộng.
Cây cột rơi xuống, Miêu Nghị giơ đơn chưởng tiếp lấy, chống xuống đất đứng, tay vịn cây cột cười ha hả như điên:
- Ta hiểu rồi, thì ra là như vậy, thì ra là như vậy!
Rốt cục hắn đã tìm ra được phương pháp đi ra ngoài, thì ra bí quyết thoát thân cuối cùng lại nằm trong tòa Hỏa Cực cung này.
- Lão yêu quái Liệt Hoàn này thật là cực kỳ âm hiểm, ai có thể nghĩ tới cung điện gần ngay trước mắt lại là mấu chốt rời khỏi hỏa trận như vậy, thật đúng là người trong cuộc mơ hồ! Nếu không phải Miêu mỗ may mắn, trong lúc vô tình phát hiện đầu mối, thiếu chút nữa phải chịu khốn trong này chờ chết!
Miêu Nghị ngắm nhìn bốn phía cười như điên không ngừng, hưng phấn vô cùng.
Thật ra thì hắn suy nghĩ quá nhiều, Liệt Hoàn không âm hiểm như hắn nghĩ, Liệt Hoàn cũng không cần thiết âm hiểm như vậy.
Thử nghĩ người có năng lực xông qua hỏa trận tiến vào Hỏa Cực cung, tự nhiên cũng có năng lực rời đi, rõ ràng là không cần thiết phải tìm kiếm bí quyết thoát thân gì cả. Mà người không có năng lực xông vào, chỉ cần tự tiện xông vào tự nhiên đã chết trong hỏa trận, Liệt Hoàn đâu cần thiết bày bố gì thêm nữa.
---------------
Chẳng qua sợ là Liệt Hoàn nằm mơ cũng không nghĩ tới, lại có một tu sĩ cảnh giới Bạch Liên có thể xông vào Hỏa Cực cung của y, bị vây khốn không ra được, nảy ra chủ ý phá hoại Hỏa Cực cung của y, còn mắng oan y là người âm hiểm.
Miêu Nghị thuần túy là lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, đứng ở tầm vóc của mình mà đánh giá người khác. Liệt Hoàn không cần tính kế với một tu sĩ nhỏ bé không thèm nhìn tới như Miêu Nghị.
Xoảng… cây cột ngã xuống giữa mâm tròn.
Miêu Nghị lắc mình đến quảng trường lấy nồi ra nấu cơm, chuẩn bị ăn một bữa no nê, ngủ một giấc thật tốt khôi phục trạng thái thân thể, sau đó phủi mông rời đi.
Tìm được phương pháp rời đi, tâm trạng Miêu Nghị thoải mái, sau khi ăn uống no đủ bèn ngâm mình trong bồn tắm, ngủ ngon lành ở nơi đầy mộng ảo này. Có thể nói hiện tại hắn đã cao gối không lo, có Liệt Hoàn bày ra đại trận hộ pháp cho hắn, không sợ người quấy rầy.
Sau khi thức dậy hắn ăn mặc chỉnh tề, định rời đi. Thế nhưng nhìn nhìn Hỏa Cực cung, hắn lại do dự, hiện tại thật sự muốn rời đi sao?
Tính toán thời gian, hắn đi tới Tinh Tú Hải đã hơn bảy năm, còn có hơn hai năm nữa Tinh Tú Hải Kham Loạn hội mới có thể kết thúc, suy đoán Kham Loạn hội chưa kết thúc Liệt Hoàn cũng sẽ chưa trở lại, vì sao không ở nơi này tránh né chờ lúc Kham Loạn hội sắp kết thúc rồi đi!? Hiện tại một khi đi ra ngoài sẽ không tìm được địa phương có tiến độ tu luyện thần tốc như vậy nữa, ở chỗ này tu luyện một năm bằng tu luyện mấy năm bên ngoài, huống chi hiện tại bên ngoài vô cùng hung hiểm.
Cho dù là tính thế nào cũng thấy nên ở lại là hơn, tức thì Miêu Nghị lắc mình trở về bảo tọa trong đại điện tiếp tục tu luyện...
-----------
Tám tháng sau, Miêu Nghị khoanh chân nhắm mắt tu luyện đột nhiên cảm giác tốc độ hấp thu linh tố hệ Hỏa giảm mạnh, nguồn cung cấp chủ lực là mười hai ngọn lửa điêu khắc trên vách sau lưng đã đứt đoạn.
Miêu Nghị tạm ngừng tu luyện, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy mười hai ngọn lửa trên vách tường đã tắt, bóng lửa chập chờn ẩn trong đó đã biến mất, không còn nhìn thấy gì nữa, không trách hấp thu linh tố hệ Hỏa chậm lại.
Hiện tại là lúc hắn cần trốn ở chỗ này tu luyện nâng cao tu vi, không tìm được chỗ nào khác an toàn, tu luyện với tốc độ nhanh như vậy, vì sao linh tố hệ Hỏa lại biến mất???
Miêu Nghị lập tức nhảy đến bức tường sau lưng bảo tọa, lục lọi thật lâu cũng không tìm ra nguyên nhân gì, tức thì lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một thanh Lang Nha bổng nhị phẩm, hai tay vung lên đập vào vách thật mạnh.
Miêu Nghị vẫn không biết rõ loại tinh thạch này là vật gì, không nói pháp lực khó có thể xâm nhập vào điều tra, hơn nữa còn rất cứng rắn, vung Lang Nha bổng nhị phẩm đập mấy chục lượt, rốt cục mới đánh thủng được một lỗ trên bức điêu khắc một ngọn lửa. Hắn nhìn vào tra xét, phát hiện bên trong là không gian tròn trịa hình cầu, trừ chỗ mới đánh thủng ra, bên trong cũng không có bất kỳ chỗ hổng nào có thể giúp hắn rời đi.
- Kỳ quái thật, vì sao bóng lửa chập chờn trong này biến mất, chẳng lẽ đã bị mình hấp thu hết rồi sao???
Miêu Nghị lẩm bẩm tự nói mấy câu, ánh mắt nhìn về phía những bức điêu khắc ngọn lửa khác, cảm thấy không cam lòng, thật sự là đã sớm cảm giác được thứ nằm bên trong vách vô cùng quan trọng với việc tu luyện của hắn.
Không cam lòng dĩ nhiên là sẽ không bỏ qua, hắn vung Lang Nha bổng đập một trận nữa trên vách, cho đến khi đập thủng hết mười hai bức điêu khắc ngọn lửa trên đó mới dừng tay.
Thế nhưng điều tra từng lỗ thủng cũng không phát hiện được manh mối gì. Trong lúc hắn còn đang cau mày suy tư, đột nhiên cả tòa cung điện chấn động một cái.
Miêu Nghị giật nảy mình, nhanh chóng vọt ra bên ngoài cung điện nhìn chung quanh, không có phát hiện chuyện gì khác thường.
Hắn còn đang cảm thấy kỳ quái, đột nhiên phát hiện cung điện lơ lửng lại hơi lay động một cái. Sắc mặt Miêu Nghị đại biến, hắn cảm thấy dường như cung điện này sắp sửa rơi xuống…
Bất quá rất nhanh ổn định lại, Miêu Nghị lẳng lặng đợi một lúc lâu, cũng không thấy cung điện có bất kỳ động tĩnh gì nữa.
Nhưng hắn cũng không dám do dự nữa, thu Lang Nha bổng trên tay lại, lại lấy một thanh đại đao nhị phẩm ra, phi thân nhảy lên lưng tượng hỏa kỳ lân bên bậc thềm, múa đại đao chém vào cổ bức tượng điên cuồng.
Ầm, phần đầu tượng Hỏa kỳ lân rơi xuống đất.
Miêu Nghị cũng nhảy xuống theo, lấy đao thương kiếm ra tiến lên đẽo gọt một hồi trên đầu tượng, vô cùng bận rộn.
Hắn đang chuẩn bị chạy trối chết, hắn hoàn toàn có lý do nghi ngờ tòa cung điện này sắp sửa xảy ra chuyện. Đầu tiên là mười hai ngọn lửa kia tắt, kế đó là động tĩnh khác thường của cả cung điện.
Dĩ nhiên chẳng qua hắn chỉ nghi ngờ, nhưng đã có điềm báo trước đó, không thể không chuẩn bị sớm, hắn cũng không muốn tiêu đời cùng với Hỏa Cực cung. Vẫn nên rời khỏi nơi này trước rồi hãy nói, chớ để đến lúc đó chỉ vì chiếm chút tiện nghi muốn đi cũng không kịp.
Bận rộn như vậy chừng hai ngày, cái đầu tượng hỏa kỳ lân trong suốt óng ánh kia đã bị hắn móc rỗng, tuy rằng nhìn có vẻ thô sơ nhưng đã hình thành một cái lồng, đủ để bao phủ thân hình Miêu Nghị trong đó.
Miêu Nghị thử đi thử lại mấy lần, sau đó thu cất, lại nhanh chóng lấy một sợi xích sắt to ra cải tạo lại.
Cải tạo xong thu vào nhẫn trữ vật, hắn nhảy lên lưng tượng hỏa kỳ lân, giậm chân một cái bay vút lên trên nóc cung điện.
Đứng ở chỗ cao nhất của cung điện, Miêu Nghị ngẩng đầu nhìn biển lửa cuồn cuộn bên trên, lại nhìn Hỏa Cực cung dưới chân, lộ ra vẻ quyến luyến không thôi.
Chỗ này thật sự là rất thích hợp cho hắn tu luyện, tám tháng qua hắn lại luyện hóa chừng sáu trăm viên Nguyện Lực Châu. Trước mắt tốc độ luyện hóa Nguyện Lực Châu mỗi ngày đã đạt đến ba viên, chỉ cần luyện hóa thêm khoảng gần hai ngàn viên nữa, suy đoán tu luyện ở chỗ này tới lúc Kham Loạn hội kết thúc hắn sẽ có thể đột phá đến Thanh Liên nhị phẩm, bởi vì tốc độ tu luyện ở chỗ này vẫn đang tăng lên.
Nếu như ra khỏi nơi này tu luyện, tốc độ luyện hóa Nguyện Lực Châu mỗi ngày tạm thời cũng sẽ ngừng lại ở ba viên một ngày, còn phải tu luyện chừng hai năm nữa mới có thể đột phá đến Thanh Liên nhị phẩm, khi đó Tinh Tú Hải Kham Loạn hội đã sớm kết thúc.
Cho nên Miêu Nghị rất không nỡ bỏ nơi này mà đi, thấy Hỏa Cực cung lơ lửng tựa hồ đã ổn định, lại từ nóc nhảy xuống, vào trong cung điện.
Bất quá thấy Hỏa Cực cung bị mình làm ngổn ngang bừa bãi, Miêu Nghị lại rùng mình một trận, dường như vách tường bị mình đập phá kia dù muốn khôi phục như cũ cũng không có biện pháp. Nếu như bị Yêu Vương Liệt Hoàn thấyn sẽ dùng thủ đoạn tàn nhẫn nhất giết chết hắn, không thừa dịp hiện tại rời đi trốn xa một chút thoát khỏi hiềm nghi. Nếu thật sự muốn cầm cự đến lúc Kham Loạn hội kết thúc rồi đi, sợ là Yêu Vương chỉ cần ra lệnh một tiếng, hắn có muốn chạy cũng không thể chạy xa được.
---------------