Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Vân Phi Dương chần chờ nói:
- Làm như vậy đối với những đại môn phái kia cũng không công bình, bọn họ mang theo trọng bảo tới chính là vì bảo vệ tính mạng, hiện tại bảo bọn họ bỏ trọng bảo xuống dùng thực lực chiến đấu, có lẽ bọn họ sẽ không bằng lòng…
Nguyệt Dao đáp:
- Nếu như bọn họ không đồng ý, chúng ta có thể cho bọn họ cơ hội khác. Bọn họ thích dùng pháp bảo vậy sáu người chúng ta sẽ phụng bồi bất cứ lúc nào, nếu như bọn họ nắm chắc thắng được sáu người chúng ta, vậy thì mặc cho bọn họ, chúng ta không miễn cưỡng. Huống chi đệ tử những đại môn phái kia cũng không phải hạng kém cỏi bất tài, tự nhiên có chỗ độc đáo riêng, không có pháp bảo chưa chắc đã sợ.
- Nói như vậy có vẻ hơi có đạo lý, chẳng qua là...
Vân Phi Dương trầm ngâm một phen, giương mắt hỏi:
- Tại sao ta phải đáp ứng muội chuyện này, muội bảo sao ta làm vậy, chẳng phải là vô cùng mất mặt, bản thiếu há có thể bị một nữ nhân nắm mũi dẫn đi!
- Mặt mũi có quan trọng lắm không?
Nguyệt Dao hỏi ngược lại:
- Trên đảo này chỉ có một không gian nhỏ như vậy, chỉ có một trăm vị trí, nếu thật sự phải chém giết lẫn nhau để tranh, ngươi có thật sự hạ thủ với tu sĩ Ma Quốc của ngươi không?
Vân Phi Dương không biết nói gì, thật đúng là khó lòng hạ thủ, cũng không phải là không hạ thủ được, mà vì thân phận bối cảnh.
Ma tu lấy Đại Ma Thiên là thủ lãnh, tu sĩ Ma Quốc lấy Vân gia là trên, nếu là lúc bình thường muốn giết thì giết không sao cả. Nhưng trường hợp này y vì tranh thứ hạng nên giết người mình cho đủ số, có hay ho gì, cho dù là thắng cũng không chút vẻ vang.
Ma tu khác ở Tinh Tú Hải Kham Loạn hội có thể chém giết lẫn nhau một mất một còn, duy chỉ có Vân Phi Dương đại biểu Đại Ma Thiên lại không thể làm như vậy. Bởi vì những người này cũng là thần tử thần phục dưới chân Đại Ma Thiên, bọn họ không tiện hạ sát thủ với Vân Phi Dương, Vân Phi Dương cũng không tiện hạ thủ với bọn họ.
Trên thực tế ở Tinh Tú Hải những năm qua, ngoại trừ gặp một ít tu sĩ không biết trời cao đất rộng ra, y chưa từng hạ sát thủ với một tu sĩ Ma Quốc nào. Thấy đối phương gặp phiền phức, còn phải xuất thủ cứu mạng một lần.
Mà những đại biểu năm nhà khác cũng là như vậy, tỷ dụ như Nguyệt Dao thấy bọn Cổ Tam Chính gặp nạn, cho dù là đối mặt Bạch Tử Lương cũng sẽ xuất thủ cứu một lần, hưởng thụ địa vị cao cao tại thượng cũng phải gánh vác một ít trách nhiệm.
Nguyệt Dao lại hỏi:
- Hòn đảo này nhỏ như vậy, chuyện gì cũng diễn ra ngay trước mắt, nếu ngươi nhìn thấy tu sĩ Ma Quốc bị người khác tàn sát, ngươi có thể mắt lạnh bàng quan không xuất thủ cứu giúp được sao?! Nhưng chỉ có một trăm vị trí đầu, ngươi có thể cứu được bao nhiêu người, ngươi có thể cứu được hết sao?
Vân Phi Dương hoang mang ngơ ngác, không cứu là không thể, nhưng làm sao cứu?! Tu sĩ sáu nước hỗn chiến, phe này giết phe kia, phe kia giết phe nọ, thậm chí là người cùng phe giết nhau, làm sao cứu?!
Nguyệt Dao than thở:
- Nếu sáu người chúng ta không tới đây, có thể bất kể bọn họ sống chết, thế nhưng đã tới đây rồi cũng không có cách nào làm như không thấy. Mặc dù khó có thể thay đổi được gì, nhưng làm như vậy ít nhất có thể yên lòng, sau khi tin này truyền đi, coi như sáu người chúng ta cũng có câu trả lời thỏa đáng cho tu sĩ nước mình.
Vân Phi Dương gật đầu một cái coi như là chấp nhận, bất quá chợt nghĩ đến lời nói trước đây bèn mạnh miệng nói:
- Cũng bởi vì chuyện này ta phải nghe theo nàng sao?
Nguyệt Dao hừ lạnh một tiếng, ngạo nghễ nói:
- Ngươi thật không đáp ứng?
Vân Phi Dương hắc hắc cười nói:
- Nếu như đáp ứng nàng gả cho ta, ta không nói hai lời, chắc chắn đáp ứng nàng!
Miêu Nghị ở phía sau y lập tức muốn xuất một thương đâm chết y. Trước đó y muốn mình làm tỷ phu y, hiện tại lại muốn làm muội phu mình, há đâu có lý như vậy!
Đối với loại người muốn cầu thân mình, hiển nhiên Nguyệt Dao đã gặp qua không ít. Thật sự là vì nhan sắc nàng quá đẹp, nam nhân ái mộ nàng nhiều không đếm xuể, nghiễm nhiên nàng có kinh nghiệm ứng đối, cũng không tức giận, tức giận với thứ người như Vân Phi Dương quả thật là tự tìm phiền não.
Nàng nhàn nhạt đáp:
- Muốn cưới ta ư, không thành vấn đề! Nhưng ngươi phải lấy ra tư cách cưới ta!
Thật sự có cơ hội ôm mỹ nữ tuyệt sắc này về nhà ư… Vân Phi Dương đứng bật dậy, đôi mắt rực sáng, vốn y cũng chỉ muốn chiếm phần hơn về miệng lưỡi, cũng không hề có ý vọng tưởng nhan sắc của nàng, bởi vì biết là chuyện này không thể nào. Mục Phàm Quân và Vân Ngạo Thiên là người cùng bối phận, làm sao Mục Phàm Quân có thể gả đệ tử của mình cho cháu nội Vân Ngạo Thiên, đây chẳng phải là tự nhiên hạ thấp một bậc sao?!
Nhưng hiện tại nghe Nguyệt Dao nói như vậy cũng gấp giọng hỏi:
- Nguyệt Dao nàng nói đi, tư cách gì?
Nữ nhân xinh đẹp như vậy nam nhân nào mà không thích.
Nguyệt Dao nhàn nhạt hỏi:
- Ngươi cảm thấy hạng người bình thường có thể xứng với ta sao?
Vân Phi Dương nhất thời trừng mắt một cái:
- Dĩ nhiên không xứng, tên nào cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, không cần chờ đến ta động thủ, cũng có một đống người giết chết kẻ đó!
Nguyệt Dao hết sức bình thản nói:
- Người mà ta sẽ gả cho tự nhiên không thể là người bình thường. Vân Phi Dương, nếu như ngươi có thể đánh bại Vân Ngạo Thiên, giẫm Vân Ngạo Thiên ở dưới chân, trở thành ma đạo chí tôn, ta cũng có thể cân nhắc gả cho ngươi.
- Ta...
Vân Phi Dương dưới tình thế cấp bách thiếu chút nữa lập tức đáp ứng, thình lình ngưng bặt, suýt cắn phải đầu lưỡi của mình, trợn mắt há mồm nhìn chằm chằm Nguyệt Dao.
Nguyệt Dao liếc mắt nhìn y, nói tiếp:
- Ta đã nói ra điều kiện, nếu sau này ngươi còn nói những lời đòi cưới ta này, ta coi như ngươi muốn đánh bại Vân Ngạo Thiên, nơi này có không ít người làm chứng.
Vân Phi Dương vội vàng quay đầu lại nhìn đám tùy tùng sau lưng, trợn mắt cảnh cáo. Nếu lời đánh bại Vân Ngạo Thiên truyền đi, chắc chắn y sẽ bị đánh cho tàn phế.
Vân Phi Dương có thể nói rùng mình một trận, đặt mông ngồi xuống, tức giận nói:
- Nguyệt Dao, nàng dám đùa bỡn ta, ta sẽ không đáp ứng, ra ngoài ta sẽ cho tu sĩ Ma Quốc đại khai sát giới!
Không đáp ứng? Nguyệt Dao hừ lạnh nói:
- Ngươi không đáp ứng cũng không sao, dù sao nhất định những nhà khác sẽ đáp ứng, đến lúc đó năm nhà chúng ta sẽ liên thủ giết cho tu sĩ Ma Quốc ngươi không còn một mống hãy nói, cũng tranh thủ thêm một chút sinh cơ cho tu sĩ năm nước chúng ta. Dĩ nhiên cũng sẽ không giết sạch, ít nhiều gì cũng nể mặt Đại Ma Thiên một chút, thả cho một mình Vân Phi Dương ngươi còn sống trở về là được.
Vân Phi Dương cơ mặt giật giật, trong lòng y hiểu rõ ràng, nhất định những nhà khác sẽ đáp ứng chủ ý của Nguyệt Dao, nếu như mình không đáp ứng, những nhà khác thật sự có khả năng liên thủ đánh bên mình, xem ra mình không muốn đáp ứng cũng phải đáp ứng.
Miêu Nghị nhìn chằm chằm nhan sắc khuynh thành của Nguyệt Dao, nhìn chằm chằm ngôn hành cử chỉ dõng dạc đường hoàng của lão Tam, trong lòng cảm thán.
---------------
Lão Tam thật sự đã trưởng thành, có chủ ý của mình, không còn là nha đầu đã từng bị người ức hiếp chạy về khóc tìm Đại ca nữa, không còn ai có thể dễ dàng ức hiếp nàng được nữa.
Yến Bắc Hồng len lén liếc nhìn Miêu Nghị, thầm nghĩ vị muội muội này của Miêu Nghị không phải là người dễ chọc.
- Chớ có lừa ta nữa, những nhà khác có thể đáp ứng dễ dàng như vậy sao, để ta đi tìm bọn Hắc Vô Nhai hỏi cho rõ ràng rồi hãy nói…
Vân Phi Dương nhanh chóng tìm cho mình bậc thang hạ đài, vung tay lên nói:
- Chúng ta đi!
Ai ngờ mới vừa đi tới cửa, sau lưng lại truyền tới thanh âm của Nguyệt Dao:
- Đứng lại!
Mấy người dừng bước, Vân Phi Dương xoay người cười nói:
- Nguyệt Dao muội tử, chẳng lẽ còn muốn giữ ta lại ăn cơm, có thể bồi tiếp Nguyệt Dao muội tử dùng cơm, ta sẽ rất vui lòng.
Nguyệt Dao đứng lên, hỏi:
- Lúc trước là ai nói Tư Đồ Tiếu và Phong Bắc Trần đánh không thắng Vân Ngạo Thiên, còn nói sư phó ta cũng không phải đối thủ Vân Ngạo Thiên?
Vân Phi Dương một vỗ ngực:
- Ta nói, sao hả, chẳng lẽ ta nói không phải là sự thật? Bọn sư phó ngươi vốn không phải là đối thủ của gia gia ta.
Nguyệt Dao đột nhiên ngạo nghễ nói:
- Theo ta được biết, Vân Ngạo Thiên cũng không phải là đối thủ sư phó ta.
- Nực cười, chuyện được thiên hạ công nhận cũng không phải mình nàng có thể đổi trắng thay đen.
Chuyện liên quan đến danh tiếng gia gia mình, thậm chí là danh tiếng Đại Ma Thiên, tự nhiên Vân Phi Dương phải ra sức tranh cho bằng được.
- Ta không muốn cãi vã với ngươi, ai lợi hại hơn không phải là tranh cãi là được. Ngươi đại biểu Đại Ma Thiên, ta đại biểu Thiên Ngoại Thiên, đánh một trận dĩ nhiên là có thể phân ra ai lợi hại hơn!
Nguyệt Dao lộ vẻ miệt thị Vân Phi Dương:
- Ngươi có dám đánh với ta hay không?
Vân Phi Dương lập tức trợn mắt nói:
- Đánh thì đánh, ta sợ nàng sao!
- Ta cũng không thể bởi vì ngươi nói hươu nói vượn mà đánh với ngươi một trận vô ích, thuận tiện lấy một vạn vòng định vị ra đánh cuộc, có được chăng?
Nguyệt Dao lại hỏi.
Một vạn... Vân Phi Dương ngớ người, nghĩ thầm vì sao nữ nhân này tỏ ra nắm chắc phần thắng như vậy… Ý niệm chợt lóe lên, cảm thấy không thể yếu thế, huống chi mình cũng không có gì phải sợ, lại ưỡn ngực nói:
- Đánh cuộc thì đánh cuộc, ai sợ ai!
- Vì phòng ngừa có người quỵt nợ, phải tìm vài người làm chứng tới.
Nguyệt Dao quay đầu lại nói:
- Lan Nhược, đi mời Hắc Vô Nhai và Phong Như Tu tới đây.
Lan Nhược nhanh chóng lĩnh mệnh rời đi.
Những người khác cũng lục tục rời phòng khách, không thể nào đánh ở chỗ này, nhà gỗ không thể nào chịu nổi.
-----------
Vân Phi Dương và Nguyệt Dao đứng đối diện nhau dưới chân núi, một người vô cùng phách lối, một kẻ thanh nhã như lan.
Chỉ chốc lát sau, một nam tử mặc hắc giáp tinh xảo, vai khoác áo choàng màu đen, đầu đội đầu khôi che mặt, chỉ để lộ ra đôi mắt đã tới.
Nam tử này cỡi một con sói dữ tợn màu đen, thân hình to lớn như trâu, miệng đầy nanh nhọn, có ba con mắt xanh biếc, nhìn có vẻ ghê rợn.
Hai tay nam tử đeo đôi bao tay đầy vảy nhỏ li ti tinh xảo, toàn thân cơ hồ bịt kín gió thổi không lọt, chỉ có đôi mắt lộ ra ngoài. Ánh mắt y rất đẹp, cho người ta cảm giác thanh tịnh, làn da xung quanh mắt trắng khác thường.
Y dẫn mấy tên tùy tùng dong ruổi tới khiến cho người ta có cảm giác trong tà ác lại có thanh nhã, khí chất khó tả, chính là Hắc Vô Nhai con trai Hắc Vân.
Rất nhanh, bên kia lại có một tên đạo sĩ dung mạo thanh nhã thoát tục mặc bào đen cỡi một con tê giác lông vàng, dẫn mấy tên tùy tùng nhanh chóng chạy như bay tới, người tới chính là Phong Như Tu đệ tử Hoa Ngọc.
Hai người trước sau đến, Hắc Vô Nhai ngồi vững trên vật cỡi không tiếng, Phong Như Tu nhìn hai người đối diện mỉm cười nói:
- Nguyệt Dao, nàng cần gì so đo với loại người như Vân Phi Dương, sẽ tổn hại tới danh dự của mình…
Vân Phi Dương lập tức quay đầu rống giận:
- Lỗ mũi trâu, ngươi có ý gì?
- Bớt nói nhảm!
Nguyệt Dao lên tiếng nói:
- Bản tôn không rảnh giằng co với ngươi mãi, mau mau động thủ đi thôi!
Vân Phi Dương cỡi trên Phong Ma Ngưu thấy Nguyệt Dao đứng chắp tay, ngay cả vật cỡi cũng không cần, lời nói cử chỉ vô cùng kiêu ngạo, quả thật là không coi mình ra gì, không khỏi hận nghiến răng nghiến lợi hỏi:
- Nguyệt Dao, vật cỡi của nàng đâu? Nguyệt Dao khinh thường nói:
- Đối phó ngươi còn cần vật cỡi sao?
Vân Phi Dương giận quá hóa cười nói:
- Được, lát nữa nàng đừng trách ta không thương hương tiếc ngọc, thua chớ kiếm cớ không chịu thực hiện đánh cuộc.
Nguyệt Dao lười dây dưa với y dưới mắt mọi người, đột nhiên bắn vút lên không, hai tay chắp sau lưng vung tay áo ra, sáu đạo lưu quang rời tay ra, hóa thành một vòng trăng khuyết hắc ngọc lơ lửng giữa không trung, vành trăng đỡ lấy đôi chân nàng lơ lửng.
Nếu không biết nàng là nữ giả nam trang, tình cảnh siêu phàm thoát tục này thật sự là quân tử như lan.
Chỉ thấy Nguyệt Dao thân trên không trung, năm ngón tay như ngọc bấm pháp quyết, một vòng trăng khuyết đột nhiên chậm rãi mở ra, nháy mắt hóa thành sáu cái vòng bao phủ nàng vào giữa.
Hết thảy người gần xa trên đảo lục tục nhìn về phía này, không biết bao nhiêu người hâm mộ pháp bảo của nàng, sắc mặt Vân Phi Dương cũng hơi biến.
Giữa không trung, sáu nguyệt luân đỡ chân Nguyệt Dao đột nhiên cấp tốc xoay tròn, thình lình đáp xuống, bắn thẳng về phía Vân Phi Dương bên dưới.
Mắt thấy thế công Nguyệt Dao hung mãnh, đột nhiên Vân Phi Dương lộ vẻ hung tợn, lật chưởng lấy ra pháp bảo tỳ hưu trong lòng bàn tay, tiện tay ném ra.
Pháp bảo tỳ hưu há miệng, trong nháy mắt hóa thành một cái túi miệng rộng, ngang trời bay tới, thu cả Nguyệt Dao lẫn sáu nguyệt luân của nàng vào trong.
Miệng túi vừa đóng, Vân Phi Dương bật cười ha hả nói:
- Muốn đấu với ta ư, Nguyệt Dao nàng còn non nớt lắm…
Trong nháy mắt xuất hiện kết quả này làm không ít người sắc mặt đại biến, Hắc Vô Nhai và Phong Như Tu động dung nhìn nhau, không nghĩ tới Vân Phi Dương còn có loại pháp bảo này.
Miêu Nghị lộ vẻ nôn nóng.
Ai ngờ Vân Phi Dương đang cười to không dứt đột nhiên vẻ mặt cứng đờ, xòe rộng bàn tay nhanh chóng chụp vào túi giữa không trung, thế nhưng đã chậm.
Một nguyệt luân xoay tròn đột nhiên phá vỡ miệng túi chui ra, bay vút lên không, cùng lúc đó túi kia chợt sụp đổ ầm ầm hóa thành một đám sương mù đen.
- Ngươi...
Bảo vật bị hủy, Vân Phi Dương giận quát một tiếng, sắc mặt đột nhiên chợt biến, Phong Ma Ngưu nhanh chóng quay đầu chở y nhanh chóng thoát đi, tựa hồ phát giác nguy hiểm to lớn.
Năm nguyệt luân cấp tốc xoay tròn bao bọc Nguyệt Dao lao ra khỏi sương mù đen, nhanh như điện chớp đuổi theo Phong Ma Ngưu đang chở Vân Phi Dương chạy trối chết.
Đây đã là ngự không phi hành mười phần, người xem cuộc chiến có kẻ tỏ ra hâm mộ, phần lớn cảm thấy phẫn hận bất công, đây có thể coi như là pháp bảo nhị phẩm sao???
Mắt thấy Nguyệt Dao cấp tốc đuổi theo sau, Vân Phi Dương xoay tay lại ném ra một cái bình bát, thanh quang chợt lóe, trong nháy mắt hóa lớn như một căn nhà, bắn nhanh về phía Nguyệt Dao.
---------------