Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Một đạo hàn quang giống như sét đánh từ thiên ngoại bắn tới, chính là nguyệt luân trước đó đã phá vỡ pháp bảo tỳ hưu, lúc này đang ngang nhiên bắn về phía bình bát ngăn cản trước mặt.
Một tiếng nổ ầm đinh tai nhức óc vang lên, bình bát lập tức vỡ tan tác hóa thành sương mù đen.
Cơ hồ đồng thời thân hình Nguyệt Dao đã lọt vào sương mù đen, trong nháy mắt lại chui ra.
Sắc mặt Vân Phi Dương kịch biến bất chấp hết thảy, hai tay liên tục vãi ra mười mấy món pháp bảo, điên cuồng bắn về phía Nguyệt Dao đang đuổi theo. Pháp bảo trên người tên này thật nhiều, dường như lấy ra mãi không hết.
Một tràng tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, một chuỗi sương mù đen nổ vang liên tiếp.
Năm nguyệt luân bao phủ thân thể Nguyệt Dao xoay tròn phá hủy pháp bảo Vân Phi Dương bắn tới dễ dàng như bẻ cành khô, phá hủy một mạch mười mấy món pháp bảo Vân Phi Dương ném ra. Tình cảnh này khiến cho hết thảy những ai quan chiến chấn động vô cùng, món pháp bảo này đã hoàn toàn vượt ra khỏi phạm trù của pháp bảo nhị phẩm.
- Dừng!
Vân Phi Dương đột nhiên rống giận.
Sương mù đen nổ tung tràn ngập, nhất thời che giấu chân tướng, mọi người không thấy rõ đã xảy ra chuyện gì.
Đợi đến khi sương mù đen dần dần tản đi, mọi người mới thấy rõ ràng cảnh tượng trước mắt. Chỉ thấy Vân Phi Dương cầm trong tay một lá cờ đen nho nhỏ hình tam giác, đáng tiếc còn chưa kịp ném ra đã bị một nguyệt luân sắc bén kề ngang cổ, sắc mặt đen như trôn chảo.
Nguyệt Dao đang ở trong năm nguyệt luân xoay tròn, một tay chỉ sau lưng Phong Ma Ngưu dừng thế công lại. Mới vừa rồi tất cả mọi người đều thấy được uy lực của nguyệt luân lớn tới mức nào, nếu còn tiếp tục nữa chắc chắn sẽ nghiền nát Phong Ma Ngưu và Vân Phi Dương thành thịt vụn.
Rốt cục Miêu Nghị cũng đã hết lo âu.
- Ngươi thua rồi!
Nguyệt Dao lơ lửng giữa không trung lạnh nhạt nói.
- Ta không phục!
Vân Phi Dương tức giận nói:
- Món pháp bảo này của nàng có khác gì pháp bảo tam phẩm???
- Ngươi có tư cách gì nói lời này? Nếu pháp bảo của ngươi cũng giống như những tu sĩ tham gia, không vượt quy cách thì còn nói được…
Nguyệt Dao khinh bỉ nói:
- Vân Phi Dương, thua là thua, chớ có kiếm cớ, lấy tiền đặt cuộc ra đi.
Vân Phi Dương giận quá cười nói:
- Ta không lấy, nàng có thể làm gì ta, có bản lãnh cứ giết ta!
- Chỉ là đánh cuộc mà thôi, không thể nào giết người, dù sao có nhiều người như vậy làm chứng, để cho mọi người xem thử người của Đại Ma Thiên thua mà không nhận giở trò vô lại thế nào cũng hay. Chỉ một vạn vòng định vị đổi lấy danh tiếng Đại Ma Thiên ngươi cũng đáng!
Nguyệt Dao vung tay lên, nguyệt luân gác ở cổ đối phương chợt lóe, bay trở về bên cạnh nàng.
Nàng xoay người trở về núi của mình, ung dung đáp xuống đất, sáu nguyệt luân nhanh chóng thu nhỏ lại trở về hai tay nàng. Nàng lại đưa mắt nhìn về phía Vân Phi Dương vẫn còn sững người ra tại chỗ, khóe miệng nhếch một nụ cười quỷ quyệt.
Mục đích của nàng không phải là một vạn chiếc vòng định vị đánh cuộc kia, chỉ vì Vân Phi Dương lên tiếng làm nhục sư phó của nàng Mục Phàm Quân, thân làm đệ tử làm sao có thể không ra tay dạy dỗ y một phen.
Vân Phi Dương nhìn bốn phía một cái, sắc mặt hết sức khó coi, hôm nay thật sự là mất hết thể diện, nhưng y vẫn chưa tới mức không thể nhận thua. Thình lình y giũ từ trong vòng tay trữ vật ra một đống vòng định vị, rơi loảng xoảng đầy đất.
Mấu chốt là không lấy ra tiền đặt cuộc này, cho dù là lấy được thứ hạng cao cũng sẽ lộ điểm yếu khiến cho người ta châm chọc, cần gì chuốc lấy tiếng xấu thua cuộc mà bội ước như vậy.
- Đi!
Vân Phi Dương quát một tiếng, quay đầu đi.
Miêu Nghị liếc nhìn Nguyệt Dao đứng trên đỉnh núi chắp tay siêu phàm thoát tục thật sâu, quay đầu lại theo những người khác đi theo Vân Phi Dương.
Nếu Vân Phi Dương không đưa số vòng định vị này, Nguyệt Dao cũng không nổi giận, nếu đưa nàng cũng sẽ không bỏ qua, hơi nghiêng đầu ra hiệu, Lan Nhược lập tức dẫn theo hai người đi tới thu thập.
Phong Như Tu nhìn Vân Phi Dương lủi thủi rời đi bật cười ha hả một tiếng, cùng Hắc Vô Nhai nhìn nhau, cùng nhau điều khiển vật cỡi chạy lên đỉnh núi, song song nhảy xuống, đi theo sau lưng Nguyệt Dao vừa nói vừa cười vào phòng khách bên trong nhà ngồi xuống.
Đông đảo tu sĩ xem cuộc chiến dưới chân núi cũng tiếc nuối không thôi, đảo mắt công phu liên tục phá hủy mười mấy món trọng bảo, lãng phí biết bao nhiêu tinh hắc!
- Nhìn ta như vậy làm gì, cho rằng Vân Phi Dương ta thua mà không nhận sao?! Bất quá là nàng dựa vào pháp bảo đánh bại ta mà thôi, không coi là bản lãnh thật sự!
Vân Phi Dương trở lại đỉnh núi Ma Quốc phát hiện ánh mắt của bọn Miêu Nghị nhìn mình có vẻ gì không đúng, lập tức tỏ ra mình khoan hồng độ lượng.
Bất quá hiển nhiên trong lòng cũng vô cùng oán hận, y xoay người nhìn về phía đỉnh núi cắm đại kỳ Tiên Quốc, vung tay lên nói:
- Không phải là một vạn chiếc vòng định vị thôi sao, coi như là năm xưa gia gia ta chơi lão thái bà Mục Phàm Quân kia, hôm nay ta là cháu nội trả tiền chơi thay ngài!
Lời này vừa nói ra, Miêu Nghị cùng Yến Bắc Hồng có thể nói là lộ vẻ ngạc nhiên vô cùng. Mấy tên thủ hạ Vân Phi Dương lập tức ở xa xa đằng hắng không dứt, ý bảo Vân Phi Dương nói hơi quá.
Yến Bắc Hồng cũng không nhịn được hỏi:
- Dương thiếu, ngươi mới vừa nói Mục Phàm Quân là lão thái bà ư?
Trong lòng Miêu Nghị cũng có câu hỏi này.
Vân Phi Dương vui vẻ nói:
- Lúc còn trẻ tự nhiên không phải là lão thái bà, gia gia ta không có khẩu vị nặng như vậy. Nghe nói lúc Mục Phàm Quân tuổi còn trẻ, sắc đẹp cũng là ít có, chỉ bất quá tính khí quá thối, sau đó bị gia gia ta đá văng.
- Không phải chứ…!
Yến Bắc Hồng nghi ngờ nói:
- Ý của ta là, Tiên Thánh Mục Phàm Quân là nữ nhân sao?
Vân Phi Dương kinh ngạc hỏi lại:
- Chẳng lẽ ngươi cho rằng gia gia ta có hứng thú với nam nhân sao?
Yến Bắc Hồng cùng Miêu Nghị ngơ ngác nhìn nhau một cái, lại hỏi:
- Chúng ta thấy bức tượng trong nhà kia, dường như Mục Phàm Quân là nam nhân…
Vân Phi Dương ngẩn ra, chợt bật cười ha hả nói:
- Chuyện này vô cùng đơn giản, không phải là Nguyệt Dao bắt chước theo cách ăn mặc của sư phó nàng sao?! Xem ra hai người các ngươi thật đúng là kiến thức nông cạn, những người ở năm nước khác ai mà không biết Mục Phàm Quân là nữ nhân. Bất quá cũng có thể hiểu được, thân ở Tiên Quốc, ai dám nói xấu sau lưng Mục Phàm Quân, chỉ sợ không dám nhắc tới quá nhiều, trừ phi là chán sống. Lâu ngày dĩ nhiên là quên lãng, các ngươi thân phận địa vị thấp kém không biết cũng là chuyện thường.
Yến Bắc Hồng cùng Miêu Nghị thật sự không biết nói gì, ở Tiên Quốc nhiều năm như vậy, mãi đến hiện tại mới biết rõ ràng Tiên Thánh Mục Phàm Quân là nữ nhân. Bất quá lời này của Vân Phi Dương cũng hết sức thất đức, còn có mặt mũi nói mình nhận thua, rõ ràng là không chịu nhận thua tìm cách phát tiết.
Chẳng qua là làm hai người càng bất ngờ hơn chính là, lúc còn trẻ Ma Thánh Vân Ngạo Thiên và Tiên Thánh Mục Phàm Quân lại là đôi tình lữ, nội tình trong này hẳn có nhiều khúc chiết!
---------------
- Hai vị, Dương thiếu nói mà không suy nghĩ, mong rằng không nên để trong lòng. Có những lời nghe qua là được, không nên truyền ra ngoài!
Thủ hạ của Vân Phi Dương đột nhiên phát ra cảnh cáo với hai người, trong mắt hiện lên thần sắc uy hiếp.
‘Trả tiền mua dâm’ không phải là lời nói đùa tầm thường, một khi truyền tới tai Mục Phàm Quân chắc chắn sẽ đùng đùng nổi giận. Chỉ sợ ngay cả Ma Thánh Vân Ngạo Thiên cũng phải lôi Vân Phi Dương ra đập cho tàn phế trước đã, có mấy lời không thể nói lung tung.
Dường như Vân Phi Dương cũng ý thức được hậu quả đáng sợ qua lời nhắc nhở của thủ hạ, biết lời mình nói có hơi quá đáng, cũng có hơi sợ, ho khan hai tiếng huýt sáo quay đầu nhìn sang bên cạnh, làm bộ như không có chuyện gì xảy ra...
-----------
Tinh Tú Hải Kham Loạn hội xuất hiện cảnh tượng yên tĩnh bình hòa hiếm có, chư vị đang ở Tây Tú Tinh cung quan sát từ trên tinh bàn, phát hiện nhiều người như vậy tụ chung một chỗ lại không chết một người nào, có thể nói cảm thấy vô cùng kinh ngạc, không biết xảy ra chuyện gì.
Nửa tháng sau, vì tranh hơi cho Vân Phi Dương, một gian nhà xa hoa quý phái đã được dựng lên sừng sững trên đỉnh núi Ma Quốc.
Mà bọn Phật Quốc Không Trí và Yêu Quốc Bạch Tử Lương cũng đã lục tục tới đảo, tu sĩ các nước khác cũng đang lục tục không ngừng kéo đến.
Sáu người đại biểu cho thế lực sáu nước tề tụ lại thương nghị, rốt cục định ra quy tắc trò chơi cuối cùng cho Tinh Tú Hải Kham Loạn hội.
Vì công bình, sáu người không tham chiến, pháp bảo vượt quy cách cũng bị cấm dùng, nhưng chuyện này không có nghĩa là sáu người sẽ đứng ngoài cuộc không tranh đoạt thứ hạng, chỉ bất quá thay đổi hình thức mà thôi.
Sáu người chia ra thống lĩnh tu sĩ các nước, tu sĩ dưới quyền lấy phương thức ra trận khiêu chiến để quyết thắng bại.
Một tu sĩ cảm thấy mình có thể đánh thắng người nào, cứ việc khiêu chiến với người ấy, đương nhiên phải là tu sĩ của năm nước khác.
Nếu đánh thắng, sẽ được hưởng tất cả của cải người chết, vòng định vị sẽ thuộc về thống lĩnh của phe mình.
Dĩ nhiên, nói công bình cũng không làm được công bình tuyệt đối, trong sáu đại biểu mỗi người lại có được năm vị trí miễn chiến, đương nhiên là dành cho tùy tùng của bọn họ.
Cứ như vậy xoay vòng chém giết, cho đến khi còn một trăm người cuối cùng thì thôi.
Quy tắc quyết chiến vừa ra, đại đa số tu sĩ sáu nước đều hân hoan mừng rỡ, có thể nói là vô cùng biết ơn đối với sáu người. Thật sự là đối mặt những trọng bảo kia chỉ có một con đường chết, hôm nay lại cho bọn họ một đường sinh cơ, làm sao có thể không cảm tạ và ủng hộ.
Có người cao hứng dĩ nhiên là có người mất hứng, những kẻ tay cầm trọng bảo mà không được sử dụng kia không thể nghi ngờ đã gia tăng nguy cơ rất lớn.
Còn một thời gian nữa mới tới kỳ hạn ba tháng phải có mặt trên đảo, thật nhiều tu sĩ đang dời non lấp đất giống như dân phu, san bằng khu đất trung tâm đảo, dựng nên chiến trường cho cuộc chiến cuối cùng. Chuyện này là không đáng kể gì đối với các tu sĩ vốn có pháp lực cao cường.
Đồng thời sáu phe cũng nhân cơ hội này đợi chờ tu sĩ các nước còn chưa tới đủ, chỉ chờ hết hạn ba tháng chính là thời khắc quyết chiến cuối cùng.
Dĩ nhiên, cũng không phải là mỗi tu sĩ đều trở lại trận doanh của nước mình, tỷ dụ như Miêu Nghị. Hắn ở dưới tay của Vân Phi Dương hoàn toàn có thể mười phần chắc chín tiến vào trăm người đứng đầu. Bởi vì thủ hạ Vân Phi Dương vừa khéo thiếu một người, cho dù là không thiếu một người, Vân Phi Dương cũng sẽ gạt đi một tên để bảo vệ hắn tới sau cùng.
Đi theo Vân Phi Dương còn có cái lợi, những việc nặng nhọc như san núi chuyển đất sẽ không để cho Miêu Nghị làm.
Bất quá Miêu Nghị vẫn chạy vài lượt tới hiện trường, hắn muốn xem thử có gặp người quen nào không. Kết quả không gặp được một ai cả, kể cả bọn Triệu Phi và Cổ Tam Chính cũng không nhìn thấy.
Miêu Nghị không khỏi bùi ngùi cảm khái, xem ra rốt cục bọn Triệu Phi vẫn không tránh được tai kiếp.
Vào ngày thứ sáu Miêu Nghị trở lại gian phòng Vân Phi Dương dành cho hắn tiếp tục khoanh chân tu luyện, trên mặt biển xuất hiện bảy người đạp sóng một mạch chạy như bay đến, Cổ Tam Chính, Đàm Lạc, Diệp Tâm, Triệu Phi, Tư Không Vô Úy, Bì Quân Tử cùng Đào Vĩnh Xuân, bảy người không thiếu một ai.
Bảy người phi thân đáp xuống đảo, tất cả thở phào nhẹ nhõm, Tư Không Vô Úy cười ha hả nói:
- Còn có hai ngày nữa là tới kỳ hạn, rốt cục cũng tới kịp.
Ban đầu Miêu Nghị xả thân giúp mấy người chạy trốn, sau đó Cổ Tam Chính, Đàm Lạc cùng Diệp Tâm liền quả quyết bỏ đi tính toán tranh đoạt thứ hạng làm vẻ vang sư môn, chỉ cầu có thể sống sót. Ba người không muốn giao phong với bất cứ ai nữa, mà là theo chân Triệu Phi cùng nhau ẩn nấp, đều quyết tâm giữ lại tấm thân hữu dụng, không liều mạng vì thứ hạng con bà nó kia nữa.
Trong lúc này, bản lãnh chân chính của Bì Quân Tử phát huy tác dụng quan trọng. Từ khi bảy người tách rời khỏi Miêu Nghị tới nay, tuân thủ nguyên tắc có thể tránh là tránh, tranh thủ không chạm mặt bất cứ kẻ nào, nên chưa từng giao thủ với ai cả.
Bảy người chạy lên một gò đất tra xét động tĩnh, giữa sáu ngọn núi tung bay cờ sáu nước có một mảnh đất rộng lớn mới vừa được mở ra hết sức bằng phẳng, tu sĩ các nước lui tới trong đó, không thấy chém giết, hết sức yên bình.
Cảnh tượng này làm bảy người trợn mắt há mồm, thậm chí có hơi nghi ngờ có phải đến nhầm địa phương hay không, phản ứng giống như những tu sĩ khác tới đây, chuyện đầu tiên là tìm người hỏi xem tình huống thế nào.
Sau khi hỏi rõ tình huống bảy người ngơ ngác nhìn nhau, Bì Quân Tử và Đào Vĩnh Xuân tỏ vẻ khổ sở vô cùng.
- Hai ta đắc tội Bạch Tử Lương, trở lại dưới quyền y quả thật là chịu chết!
Bì Quân Tử cũng sắp khóc, né tránh nhiều năm như vậy, không nghĩ tới cuối cùng vẫn gặp phải tay Bạch Tử Lương.
Năm người ngơ ngác nhìn nhau, Cổ Tam Chính trầm ngâm nói:
- Không bằng hai người các ngươi theo chúng ta đi qua trận doanh Tiên Quốc, như vậy cũng có thể chiếu cố lẫn nhau. Bất quá nếu làm như vậy, cho dù có may mắn sống rời đi, sau này các ngươi sống ở Tinh Tú Hải cũng sẽ không dễ dàng gì với Bạch Tử Lương.
Đào Vĩnh Xuân gật đầu nói:
- Chỉ cần có thể sống tiếp, vậy tốt hơn bất cứ chuyện gì. Chúng ta cũng biết đắc tội Bạch Tử Lương sau này sợ là khó có thể đặt chân ở Tinh Tú Hải, cho nên mấy năm trước hai ta đã thương lượng xong. Nếu như có thể sống đến Kham Loạn hội kết thúc, cũng không trông cậy vào vị trí trại chủ gì, sẽ dùng vị trí trại chủ đổi lấy giải trừ yêu tịch, trốn ra Lưu Vân Sa Hải sống tạm.
- Nếu các ngươi đã sớm có tính toán, vậy hãy đi chung với chúng ta.
Lúc này tu sĩ các nước đều bề bộn nhiều việc, đi lại xung quanh tìm kiếm chiến hữu lập đội. Hơn hai vạn người không thể nào một đấu một lần lượt cho đến hết, cho phép mười người kết thành một tổ liên minh cùng ra trận. Dĩ nhiên nếu có tu sĩ nào cảm thấy thực lực mình đủ mạnh cũng có thể không kết minh, một mình đấu với đội người khác.
---------------