Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Miêu Nghị nhìn về phía Bạch Tử Lương đang lạnh lùng nhìn mình chằm chằm, sở dĩ hắn có thể ở trận doanh Ma Quốc là bởi vì có Vân Phi Dương che chở, có một vị trí miễn chiến của Vân Phi Dương.
Trước đó hắn vẫn cho rằng, không có gì quan trọng hơn còn sống sót trở về.
Nhưng khi bị người khác chỉ vào mũi của mình dưới mắt mọi người khiêu chiến, hắn lập tức phát hiện mình sai lầm rồi, hắn phát hiện mình không thể nào tránh né được!
Bạch Tử Lương muốn giết hắn, hắn cũng hết sức muốn cho Bạch Tử Lương một bài học.
Quan trọng hơn là… Ánh mắt Miêu Nghị chậm rãi chuyển từ Bạch Tử Lương sang Nguyệt Dao đang nhìn chằm chằm về phía này, cảm giác trong lòng hơi nghèn nghẹn khó chịu. Hắn phát hiện ra mình thật sự không thể tránh né được nữa, để lão Tam thấy vị Đại ca là mình giống như một tên nhãi ranh vô dụng, nấp trong trận doanh đối nghịch hưởng thụ quyền miễn chiến, lão Tam sẽ nghĩ thế nào???
Vạn nhất có một ngày lão Tam biết hắn là ai... Hắn muốn cho lão Tam biết, mặc dù vị Đại ca là mình không có bản lãnh gì, mặc dù không có tiền đồ gì, nhưng cũng không phải đồ vô dụng!
- Dương thiếu!
Miêu Nghị hít sâu một hơi nói:
- Để cho ta ứng chiến!
Vân Phi Dương nhất thời trừng mắt một cái:
- Ngươi đùa gì thế, đầu óc có vấn đề rồi sao? Nếu ngươi xảy ra chuyện bảo ta làm thế nào ăn nói với La Song Phi?
Miêu Nghị hỏi ngược lại:
- Chẳng lẽ trong mắt Dương thiếu, ta kém cỏi tới mức như thế? Dương thiếu yên tâm, mỗ đi sẽ về ngay, chỉ bằng mấy người này còn không làm gì được ta!
- Không được!
Vân Phi Dương kiên quyết phản đối, không muốn để cho Miêu Nghị mạo hiểm.
Đối với y mà nói, không lấy được thứ hạng tốt không sao cả, chỉ cần bảo đảm Miêu Nghị an toàn, sau khi trở về tự nhiên sẽ có người tới trước mặt gia gia Vân Ngạo Thiên làm nũng gánh vác thay y. Nếu như Miêu Nghị xảy ra chuyện gì, vậy phiền phức của y rất lớn.
Miêu Nghị nói:
- Bạch Tử Lương và ta có thù oán, y muốn giết ta, ta lại há có thể để cho y được như ý! Dương thiếu, trận chiến này ta không thể lui!
Vân Phi Dương cũng tìm chuyện lấy cớ nói:
- Không được, bây giờ ngươi muốn ra trận cũng đã chậm, không ai họp thành đội với ngươi!
Lúc này, người đối diện lớn tiếng kêu lần nữa:
- Vì sao không dám ứng chiến?
- Giết mấy tên tiểu tặc, cần gì phải họp thành đội!
Miêu Nghị cười lạnh một tiếng, cũng không cần được Vân Phi Dương đồng ý, dang rộng hai tay, sương mù đen hiện lên, người và long câu khoác giáp, Nghịch Lân thương nơi tay.
Yến Bắc Hồng bên cạnh thấy hắn cố ý muốn đi, lên tiếng nói:
- Ta đi với lão đệ!
- Không cần! Ta đi một chút sẽ về ngay…
Miêu Nghị thình lình quay đầu lại đáp một câu, lại nhanh chóng truyền âm nói:
- Yến Đại ca, cho tiểu đệ mượn tên huynh dùng một chút!
Mượn tên ta dùng một chút??? Yến Bắc Hồng ngạc nhiên, không biết có ý gì.
Vân Phi Dương vừa thấy tình hình này, biết đây là Miêu Nghị cố ý không nghe lời mình khuyên bảo, lập tức nổi giận nói:
- Bản thiếu không cho phép!
Miêu Nghị biết không thể nào nói cho y hiểu được, cũng không nói nhảm nữa, Hắc Thán đã như mũi tên rời cung lao ra.
Ngươi... Vân Phi Dương chỉ Miêu Nghị không được cho phép rời đi, giận đến nở nụ cười, ta phí hết tâm tư muốn bảo vệ ngươi, ngươi lại muốn xông ra chịu chết, coi Vân Phi Dương ta là thế nào, lập tức nghiến răng nghiến lợi nói:
- Quả thật là chó cắn Lã Đồng Tân, đi tìm chết đi. Chết cũng hay, bản thiếu đỡ mất công hầu hạ!
Những lời này của y thuần túy là nói lẫy.
Yến Bắc Hồng và Miêu Nghị là mạc nghịch chi giao, không thể nào nhìn Miêu Nghị một mình ra trận. Chỉ thấy sương mù đen xông ra trùm lên thân thể Yến Bắc Hồng, cầm đại đao trong tay chuẩn bị phóng ngựa lao ra.
Tiếng long ngâm vang lên, Miêu Nghị dừng Hắc Thán cất vó đột nhiên vung thương chỉ tới. Ánh mắt quyết liệt vung thương chỉ về phía Yến Bắc Hồng, ngăn cản cử động của y, trầm giọng truyền âm nói:
- Yến Đại ca, tuy Miêu Nghị bất tài, nhưng không muốn làm cho muội muội của mình xa cách đã nhiều năm coi thường. Trận chiến này Miêu Nghị đánh vì danh dự, chết không có gì đáng tiếc, cầu xin Yến Đại ca thành toàn!
Yến Bắc Hồng liếc nhìn Nguyệt Dao không hề hay biết gì đang xem cuộc chiến, chỉ cảm thấy lo âu. Đột nhiên hừ lạnh một tiếng, đại đao trong tay lộn một cái cắm thẳng xuống đất bên cạnh, tay cầm chuôi đao, nghiêng đầu nhắm mắt không nói.
Người cầm đầu đối phương quát lớn:
- Người tới là ai!
Y cũng muốn làm rõ ràng người mà Bạch Tử Lương truyền âm cho mình muốn khiêu chiến giết chết rốt cục là ai.
Miêu Nghị quay đầu lại quát lớn:
- Yến Bắc Hồng ở chỗ này!
Hắc Thán hưng phấn gõ mạnh bốn vó, mỗi khi đến lúc này chính là thời điểm nó hưng phấn nhất.
Vừa báo ra cái tên Yến Bắc Hồng này. đám người Bạch Tử Lương, Nguyệt Dao cùng Không Trí đều âm thầm ghi nhớ, thì ra người này tên là Yến Bắc Hồng.
Yến Bắc Hồng? Vân Phi Dương đang thở hồng hộc ngẩn ra, ngạc nhiên hỏi tả hữu:
- Hắn nói hắn tên gì?
Yến Bắc Hồng đột nhiên mở mắt, lúc đầu y còn chưa biết Miêu Nghị truyền âm nói muốn mượn tên y dùng một chút là có ý gì, hiện tại tựa hồ trong nháy mắt mơ hồ đã hiểu.
Y Hít sâu một hơi, thấp giọng nói giúp cho Miêu Nghị nói:
- Hắn và Bạch Tử Lương có thù oán, hắn không muốn tiết lộ tên thật để cho Bạch Tử Lương biết, tránh cho sau đó rước lấy trả thù.
Như vậy hữu dụng sao? Vân Phi Dương ngơ ngác nghi ngờ.
Bọn Cổ Tam Chính trong trận doanh Tiên Quốc ngơ ngác nhìn nhau, tình huống thế nào vậy, vì sao Miêu Nghị biến thành Yến Bắc Hồng, chẳng lẽ thật sự là chúng ta nhận lầm người rồi!?
- Triệu Phi, đây là ý gì, hẳn là Miêu Nghị không sai! Cây thương trong tay hắn kia phát ra tiếng vang đã chứng minh không giả!
Tư Không Vô Úy truyền âm hỏi Triệu Phi.
Triệu Phi truyền âm đáp:
- Miêu huynh đệ làm như vậy nhất định là có nguyên nhân của hắn, chúng ta không nên vạch trần là được!
Lúc nói lời này đồng thời quan sát chung quanh xem có người quen Hồng Cân minh hay không, thật may là không có một ai. Thật ra trước đó tìm người lập đội bọn họ đã phát hiện ra điểm này, nhưng lúc này vẫn không nhịn được lo lắng vì Miêu Nghị.
Miêu Nghị liều mình xông ra như vậy, rốt cục đổi được mấy vị bằng hữu trong giới tu hành mà ai ai cũng đề phòng cẩn thận này.
- Vì sao đồng đội ngươi không ra ứng chiến, chẳng lẽ Ma Quốc toàn là hạng người ham sống sợ chết?
- Giết mấy tên tiểu tặc cần gì phải hưng sư động chúng, một mình Yến mỗ là đủ!
Miêu Nghị hét lớn một tiếng đáp lại, điều khiển vật cỡi nhanh chóng lao ra.
Hiện trường nhất thời xôn xao, lúc này mới xuất chiến trận đầu, ai ai cũng có suy nghĩ muốn thăm dò thử. Kết quả ngay trận đầu đã xuất hiện tình huống một địch mười, lập tức khiến cho mọi người bình khí ngưng thần trợn to mắt nhìn chăm chú vào trường đấu có chu vi ngàn thước này.
Đám người khiêu chiến là bị Bạch Tử Lương cưỡng ép điểm ra, vốn trong lòng còn chút lo lắng đề phòng, lúc này thấy đối phương chỉ có một người tham chiến, nhất thời tinh thần phấn chấn.
---------------
- Tự mình muốn chết, không trách bọn ta được, giết!
Người cầm đầu hét lớn một tiếng, mười kỵ sĩ lập tức chia thành hai tổ xông tới.
Một người cỡi ngựa đón mười kỵ sĩ trong nháy mắt va chạm với nhau.
Miêu Nghị cỡi Hắc Thán lướt nhanh qua giữa mười đối thủ như mũi thuyền rẽ sóng, chỉ nghe một tràng tiếng leng keng vang lên, nháy mắt đã xuyên qua mười đối thủ.
Thương ra như rồng, nhiều đóa hàn quang như gió tuyết trong nháy mắt thổi qua, tốc độ xuất thương khiến cho người xem hoa cả mắt.
Hắc Thán dừng lại cấp tốc, cất vó trước lên phát ra tiếng hí kịch liệt. Miêu Nghị một cánh tay vung thương, mũi thương còn đọng một dòng máu tươi nhỏ xuống giọt giọt, chỉ về phía Bạch Tử Lương, ánh mắt hết sức lạnh lùng.
Tiếng long ngâm ong ong của Nghịch Lân thương còn vang vọng giữa trường đấu, mà trận chiến đã kết thúc trong nháy mắt.
Vật cỡi của mười tên tu sĩ đã chạy qua Miêu Nghị xa, nhưng cả mười chủ nhân của chúng đã ngã lăn xuống đất. Động tác cuối cùng của bọn họ theo bản năng là ôm cổ tràn đầy máu tươi, nhưng đầu của họ đã bay ra xa, thân thể ngã lăn xuống đất vẫn còn giật giật khe khẽ.
Tốc độ xuất thương của Miêu Nghị thật sự là quá nhanh, quá lợi hại, quá chuẩn xác, khí thế dễ dàng như bẻ cành khô, dường như phía trước có một ngọn núi cũng có thể phá hủy.
Mọi người cơ hồ không thấy rõ chi tiết cụ thể, chỉ thấy tốc độ Hắc Thán xông tới càng ngày càng nhanh, trong nháy mắt đã xuyên qua trận địa đối phương. Không thấy rõ ai bóng thương chập chùng hoa mắt của Miêu Nghị, chỉ mơ hồ thấy được mỗi lần bóng thương chớp động lập tức xuất hiện một vòi máu.
Thật giống như mũi thuyền rẽ sóng, một mình Miêu Nghị trong nháy mắt xuyên qua mười người, cảnh tượng này giống như một trận gió lóe lên thổi qua cấp tốc, trong nháy mắt khiến cho bông tuyết rơi xuống trong giá rét.
Hơn hai vạn người vây xem tại trường yên tĩnh khác thường, người trợn to mắt nhìn, kẻ nheo mắt lại mà nhìn.
Cũng như những người khác, Nguyệt Dao, Hắc Vô Nhai, Phong Như Tu, Không Trí, Bát Giới, ai nấy đều bị tình cảnh này chấn nhiếp không nhẹ. Cho dù là kiến thức bọn họ rộng rãi bao la nhưng cũng bị một thương này của Miêu Nghị làm cho kinh hãi, hết sức chấn động lòng người.
Mấy người bọn họ tự hỏi lòng mình, nếu như không có pháp bảo, mình có thể ngăn trở một thương này không? Câu trả lời là không thể!
Bạch Tử Lương bị thương Miêu Nghị chỉ tới, cảm thấy tim mình nhói lên một cái, dường như có một tảng đá ngàn cân vừa đè lên người mình, ngạt thở khó chịu.
Trong mắt Lam Tố Tố bên cạnh lại không nhịn được dâng lên vẻ kinh sợ, một thương kia thật sự vô cùng đáng sợ, tiếng long ngâm vang vọng làm người run rẩy.
Bọn Cổ Tam Chính và Triệu Phi trong trận doanh Tiên Quốc trợn mắt há mồm, mặc dù sớm biết thương pháp Miêu Nghị lợi hại, thế nhưng nằm mơ cũng không nghĩ tới lại kinh khủng đến trình độ như vậy.
Yến Bắc Hồng cũng có chút ngây dại, chậm rãi quay đầu lại nhìn tay cầm đại đao của mình. Vốn y hết sức tự phụ về đao pháo mình, lúc này mới phát hiện dường như lúc trước Miêu Nghị giao chiến với mình đã không dốc hết toàn lực.
Bất quá y cho là mình có thể hiểu được, một thương mới vừa rồi kia kinh diễm vô cùng không thể nào hạ thủ lưu tình, một khi xuất thủ chính là lấy mạng. Hiển nhiên Miêu Nghị không tiện lấy thương pháp như thế giao thủ với y, bởi vì Miêu Nghị không muốn giết Yến Bắc Hồng y.
Vẻ giận dữ trên mặt Vân Phi Dương nhìn về phía Miêu Nghị vẫn còn nguyên, bất quá đã sững lại, miệng dần dần há lớn lên, lớn có thể nhét vào một cái trứng gà, dần dần thay thế bằng vẻ khó lòng tin được.
Lão Tam, muội có thấy không, một thương này của Đại ca có thể lọt vào pháp nhãn của muội không, có làm cho muội mất mặt không…
Miêu Nghị thương chỉ Bạch Tử Lương, thầm hỏi trong lòng. Lúc này hắn chỉ cảm thấy đầu óc muốn hôn mê, dường như trống rỗng, không có cách nào hít thở. Tựa như tất cả tinh lực, tất cả pháp lực đã mất sạch trong khoảnh khắc vừa rồi.
Hắn cảm giác mình sắp sửa ngã xuống khỏi lưng Hắc Thán, thế nhưng lòng tin của hắn đã khiến cho hắn duy trì không ngã, cố gắng chịu đựng.
Vó trước Hắc Thán rơi xuống đất, thương chỉ về phía Bạch Tử Lương từ từ thu trở lại, thật sự là sắp sửa không cầm được nữa, chậm rãi gác ngang lưng Hắc Thán. Hắn cố gắng không để cho mình ngất đi, cố gắng hít không khí vào trong thân thể, cố gắng duy trì mình như không có chuyện gì xảy ra.
Ý thức hắn rốt cục dần dần tỉnh lại, từ từ hồi tưởng lại vừa mới xảy ra chuyện gì.
Mới vừa rồi hắn chỉ xuất ra một thương, chỉ dùng một thương để giải quyết mười người đối phương xông tới. Nhưng một thương này lại ảo hóa ra mười đòn, là thương pháp hắn khổ luyện ở hải đảo mười năm và ngưng luyện mấy chục năm sử dụng thương pháp.
Lúc xuất thương, tất cả ý niệm của hắn ngưng kết thành một điểm, ngưng kết thành một nguyện vọng thiết tha duy nhất của hắn, không còn bất cứ suy nghĩ nào khác, toàn thân đạt tới cảnh giới duy nhất chân chính. Hắn chỉ muốn cho lão Tam thấy, vị Đại ca là mình không tệ hại như vậy.
Vì vậy ý niệm này dung hợp thương pháp mấy chục năm thành một thương bộc phát ra. Một thương này có mười biến hóa, mỗi một biến hóa đều dung hợp tinh khí thần, pháp lực, thương và người hắn đến tột đỉnh, đạt tới một cảnh giới mà từ trước tới nay hắn chưa bao giờ chạm tới.
Xuất thủ một thương này, thậm chí hắn không để ý tới công kích của mười người kia đối với bản thân hắn, mặc cho thân thể đụng vào số vũ khí đối phương không còn kịp thu hồi khẩn cấp tự vệ nữa, nhờ vào chiến giáp hộ thân mà chịu đựng.
Miêu Nghị tỉnh lại cảm thấy toàn thân như nhũn ra, một thương này có mười biến hóa đã làm cho hắn khô kiệt hoàn toàn sức lực và pháp lực, nhưng trong lòng lại dâng lên niềm vui sướng không có cách nào hình dung được. Trước đây hắn vẫn cảm thấy thương pháp của mình đã thi triển tới cực hạn, cho dù là gia tăng tu vi cũng là như vậy.
Đến lúc này giờ phút này, hắn biết mình đã đột phá gông cùm trói buộc cực hạn, làm thương pháp của mình đạt tới một cảnh giới mới. Trước kia chỉ biết là người, pháp, thương hợp nhất, hôm nay lại lĩnh ngộ được dung nhập vào tinh khí thần.
Nhưng hậu quả của lần lãnh ngộ này thật là cực kỳ nghiêm trọng, một thương mười biến này đã vượt qua xa cực hạn tu vi của hắn hiện tại, làm cho thân thể hắn trống rỗng.
Chỉ có chính hắn hiểu tình huống thân thể của mình, sợ là trong vòng mười ngày cũng đừng mơ động thủ với người khác. Không phải là không khôi phục pháp lực kịp, mà là tinh thần đã uể oải tới cực điểm, chỉ sợ một người phàm cầm đao bổ tới, tinh lực của hắn cũng không có cách nào làm ra động tác né tránh chính xác, đừng nói là đối chiến với tu sĩ.
Không trách người này dám một mình đối chiến mười người!
Tu sĩ sáu nước cũng dần dần từ bình khí ngưng thần khỏi cơn chấn động, ai nấy ngơ ngác nhìn nhau. Ai không dùng pháp bảo có thể ngăn được một thương của người này, người ta chỉ mới xuất ra một thương mà thôi, nếu xuất vài thương như vậy nữa, ai có thể ngăn được?!
---------------