Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ha ha ha! Vân Phi Dương hai tay chống nạnh, ngửa mặt lên trời cười điên cuồng một trận, phách lối đắc ý vô cùng.
Người ta khiêu chiến phe Ma Quốc y, phe y chỉ có một người đi ra đã giết sạch mười người đối phương, một thương chấn nhiếp toàn trường, quả thật đã làm cho y hết sức nở mày nở mặt.
Y cảm thấy Miêu Nghị đã trút giận thay mình, trước đó mình thua dưới tay Nguyệt Dao cũng không phải là thực lực không bằng Nguyệt Dao, mà là pháp bảo không bằng Nguyệt Dao. Hiện tại mọi người đều thấy rõ ràng rồi, nếu không dùng pháp bảo, có ai là đối thủ của phe chúng ta?!
Tiếng cười phách lối của Vân Phi Dương và động tác chỉ thương của Miêu Nghị trước đó khiến cho Bạch Tử Lương cảm thấy như mình vừa bị tát một cái thật mạnh, sắc mặt thoạt xanh thoạt trắng, thân thể cứng đờ.
- Không trách người này nhảy vào trong đại trận lửa cháy Liệt Hoàn còn có thể sống sót trở lại, quả thật có bản lãnh bất phàm. Không Trí, lần này phiền phức lớn rồi, dựa theo quy tắc này từ từ so đấu, tám ngàn người chúng ta cũng không đủ cho người ta từ từ giết! Không thể tiếp tục như vậy nữa, phải nghĩ biện pháp sửa đổi quy tắc quyết chiến!
Bát Giới lẩm bẩm truyền âm nói với Không Trí.
Không Trí liếc y một cái, ngươi cho rằng đây là nơi nào:
- Nhiều người nhìn như vậy, ngươi nói đổi quy tắc thì có thể đổi hay sao???
- Tu sĩ Tiên Quốc ta có thân thủ như thế, tại sao lại ở trận doanh Ma Quốc?
Nguyệt Dao căng thẳng hỏi Lan Nhược.
Lan Nhược không biết nói gì, làm sao nàng biết được.
- Thiên hạ ít có thương pháp có thể thắng được Độc Thương, trước đó ta còn tưởng rằng Song Song tỷ vì yêu ai yêu cả đường đi nên nói quá lời, hôm nay xem ra Song Song tỷ nói không sai! Thương pháp tên này quả nhiên lợi hại, đánh bại thương pháp Song Song tỷ thật sự không thành vấn đề.
Vân Phi Dương hai tay chống nạnh hưng phấn ra mặt, truyền âm nói với thủ hạ:
- Có hắn xuất chiến, chúng ta chiếm tiện nghi rồi!
Đám thủ hạ không biết nói gì, nghĩ thầm không phải mới vừa rồi ngươi còn ngăn cản người ta xuất chiến sao?
Miêu Nghị tận lực ổn định mình, không để cho lộ ra sơ hở gì, điều khiển Hắc Thán giảm chậm tốc độ chạy trở về trận doanh, về bên cạnh Vân Phi Dương. Về phần đồ trên thân mười người bị giết, hắn muốn nhảy xuống nhặt lên cũng không dám, sợ để lộ ra vẻ suy yếu của mình.
Hắn không nhặt không có nghĩa là người khác sẽ không nhặt, Vân Phi Dương đã vung tay lên:
- Nhặt đồ của chúng ta trở về!
Bên cạnh y lập tức có hai người chạy ra, thu lấy toàn bộ chiến giáp, vũ khí và nhẫn trữ vật các loại mang trở về.
Cuối cùng lục soát thu thập được mấy chục vòng định vị, Vân Phi Dương cầm một chiếc trong tay giơ lên, vui vẻ vẫy vẫy vài cái khoe khoang.
Dựa theo quy tắc, trừ vòng định vị, những vật khác đều giao cho Miêu Nghị. Miêu Nghị cũng chỉ tiện tay thu hồi, không có tâm lực kiểm lại.
Thi thể hiện trường tự nhiên có người dọn dẹp đi, vòng kế tiếp bắt đầu.
Vòng kế tiếp ra sân chính là phe Tiên Quốc, chính là phe Nguyệt Dao, một đội nhân mã ra ngoài chạy vòng tròn chọn đối thủ.
Miêu Nghị khẽ cụp mắt xuống, muốn chú ý cũng mất tinh lực, bỏ mấy viên Nguyện Lực Châu vào miệng, nhắm mắt lại từ từ luyện hóa, chậm rãi khôi phục pháp lực và tinh lực của mình đã hao hết như đèn cạn khô dầu.
Đội nhân mã kia chạy vòng quanh chỉ liếc nhìn Miêu Nghị một cái rồi bỏ qua. Kẻ có thực lực kinh khủng như vậy, không ai dám chỉ mặt khiêu chiến, trừ phi đầu óc có vấn đề, chán sống muốn chết.
Cuối cùng bọn họ điểm một đội nhân mã Phật Quốc khiêu chiến, hai bên chém giết một trận oanh oanh liệt liệt, nhân mã Phật Quốc bị diệt toàn bộ.
Phe Nguyệt Dao tử trận bốn người, cũng coi là chiến thắng trận đầu, vòng định vị của người chết bất kể phe thắng hay phe bại đều lọt vào tay Nguyệt Dao. Đương nhiên là bên Phật Quốc không lấy được chút gì, còn tổn thất mười người và của cải của họ.
Miêu Nghị nhắm mắt khôi phục ngồi trên lưng Hắc Thán dường như không nghe thấy động tĩnh xung quanh. Bất tri bất giác đã đến vòng tỷ thí thứ năm, vòng này đến phiên Ma Quốc là phe khiêu chiến, chính là phe Vân Phi Dương.
- Khụ khụ, Yến Bắc Hồng, có hứng thú đánh trận này vì bản thiếu chăng?
Vân Phi Dương ho khan hai tiếng, nhìn về phía Miêu Nghị bên cạnh nói.
Cử chỉ của y lập tức khiến cho những người của năm nước khác chú ý nhìn lại, có không biết bao nhiêu người giật thót trong lòng. Xem ra vị đại thiếu này lại muốn phái tên Yến Bắc Hồng kia ra tay, đến lúc đó kẻ nào xấu số bị y điểm trúng khó có thể thoát khỏi tai kiếp.
Yến Bắc Hồng nghe vậy tiện tay rút đại đao dưới đất lên, chuẩn bị xuất chiến với đội mình. Đội của y được Vân Phi Dương chiếu cố đặc biệt, cho chín tên cao thủ Thanh Liên cửu phẩm khác vào đó. Mới vừa rồi Miêu Nghị đánh một trận chấn nhiếp toàn trường, Yến Bắc Hồng cũng muốn cho mọi người biết tài nghệ đại đao trong tay mình.
Ai ngờ Vân Phi Dương trừng mắt, nói với Yến Bắc Hồng:
- Ngươi gấp cái gì, không nói ngươi, ta nói Yến Bắc Hồng!
Y nhìn về phía Miêu Nghị.
Yến Bắc Hồng ngẩn ra, nhất thời không cẩn thận, thiếu chút nữa quên tên mình đã không còn thuộc về mình.
Cùng lúc đó, Vân Phi Dương không có hảo ý nhìn chằm chằm Nguyệt Dao bên trận doanh Tiên Quốc nở một nụ cười xấu xa quỷ quyệt, ý đồ thế nào rất rõ ràng.
Nguyệt Dao âm thầm cắn răng, có thể nói hận đến nghiến răng nghiến lợi, nàng há có thể không biết Vân Phi Dương có ý gì, đây là muốn tìm mình rửa nhục.
Thế nhưng Miêu Nghị lại lắc đầu nói:
- Hay là Dương thiếu khác chọn người khác đi!
Vân Phi Dương đang dương dương đắc ý nhất thời lộ vẻ sững sờ, trước đó chiến ý Miêu Nghị dâng cao như vậy, người ta vừa khiêu chiến đã lập tức nhận lời, vì sao hiện tại mời hắn không ra?! Y ngạc nhiên nói:
- Không phải ngươi chứ, chuyện này đối với ngươi dễ dàng như trở bàn tay, ngươi vừa nói thế nào nhỉ?
Y quay đầu lại liếc nhìn thủ hạ tâm phúc của mình, tên kia lập tức nói đỡ:
- Mỗ đi một lúc sẽ về ngay!
- Đúng vậy!
Vân Phi Dương vỗ đùi khen ngợi:
- Đây bất quá là chuyện ngươi đi một lúc sẽ về, ngươi chỉ cần tùy tiện ra ngoài xuất vài thương là đủ, không mất bao nhiêu công phu. Đi đi, đi đi, bản thiếu hô hào trợ uy cho ngươi!
Y không biết một thương kia của Miêu Nghị không phải là không phí bao nhiêu công phu, mà là cực phí công phu. Từ khi Miêu Nghị xuất đạo đến nay huyết chiến chém giết không biết bao nhiêu trận, chưa từng mệt mỏi như hôm nay, cũng có thể nói là đời này chưa từng mệt mỏi như vậy bao giờ, không hề đơn giản như Vân Phi Dương nói tùy tiện đâm vài thương là đủ rồi.
Miêu Nghị vẫn lắc đầu nói:
- Dương thiếu, chẳng lẽ Ma Quốc không còn ai sao???
Thật sự là hắn không có cách nào xuất chiến, không thể làm gì khác hơn là dùng lời khích tướng.
Vân Phi Dương trợn tròn hai mắt, vốn y không thích nghe lời này, thình lình quay đầu lại hỏi:
- Ai ra xuất chiến?
Không ai hưởng ứng, cuối cùng Vân Phi Dương lấy ánh mắt điểm tướng, một đội nhân mã nhắm mắt đi ra ngoài.
---------------
Bên phe Tiên Quốc, Nguyệt Dao ít nhiều cũng thở phào nhẹ nhõm, quay đầu thấp giọng nói với Lan Nhược:
- Xem ra tên Yến Bắc Hồng kia lòng vẫn còn hướng về Tiên Quốc ta, cho nên không chịu ra khiêu chiến, chẳng qua là chẳng biết tại sao sang trận doanh Ma Quốc. Có được người này sẽ giúp Tiên Quốc ta có thật nhiều người tiến vào trăm người đứng đầu, hắn đã có lòng, ta nên tìm cơ hội chiêu mộ hắn trở lại!
Bên kia Bạch Tử Lương cũng thở phào nhẹ nhõm, y lo lắng Miêu Nghị xuất chiến sẽ xuất thủ đối phó người phe Yêu Quốc y. Nếu là như vậy, cứ mỗi lần tới phiên phe Ma Quốc ra trận khiêu chiến, Miêu Nghị lại đi tìm người phe y hạ thủ, e rằng nhân mã Yêu Quốc sẽ chết sạch rất nhanh.
Những người của các trận doanh ít nhiều cũng yên tâm, ai ai cũng bị một thương tuyệt diễm trước đó của Miêu Nghị chấn nhiếp. Ai cũng hy vọng Miêu Nghị không ra sân, dựa theo quy tắc trò chơi hiện nay, hắn đã chắc chắn lọt vào trăm người đứng đầu, đừng tìm ai khác gây phiền phức nữa.
Từng trận ra khiêu chiến, ứng chiến, chém giết được tiến hành, từ sáng sớm đến buổi trưa, đến mặt trời lặn, đánh cho đến khi màn đêm buông xuống, sao trời mọc lên.
Miêu Nghị vẫn nhắm mắt cỡi trên người Hắc Thán không nhúc nhích, không để ý hết thảy mọi chuyện xảy ra xung quanh, giống như đang ngồi tĩnh tọa.
Một ngày kết thúc năm mươi trận quyết đấu, mỗi một trận quyết đấu, phe thua chết hết toàn bộ, phe thắng cũng có chết hoặc nhiều hoặc ít, thậm chí có mấy trận phe thắng chỉ còn lại có một người.
Năm mươi trận quyết đấu đã có hơn bảy trăm người chết trận, chỉ có gần hai trăm người phe thắng còn sống, hiện trường phiêu đãng mùi máu tanh nhàn nhạt.
Dưới màn đêm, nhân mã sáu phe xôn xao, mạnh ai nấy trở về chỗ của mình nghỉ ngơi và hồi phục. Không ít đội đã bị thiếu người, những đội không còn đủ người như vậy rất cần tìm thành viên bổ sung cho đủ số mười người.
Đội do Cổ Tam Chính cầm đầu may mắn không phải ra trận hôm nay, thế nhưng sau này thì sao. Có thể tránh thoát hôm nay chưa chắc có thể tránh thoát ngày mai, còn có ngày mốt, ngày kia nữa.
Nhưng đội bọn họ chỉ có bảy người, dưới tình huống này dĩ nhiên là càng nhiều người càng tốt, thành viên đầy đủ mới có hy vọng sống tiếp.
Quyết đấu vừa kết thúc, Cổ Tam Chính liền dẫn mấy người đuổi theo đuôi một đội ngũ hôm nay đánh tàn phế, đội này chỉ còn lại có ba người, vừa hay có thể hợp cùng bọn họ làm một đội. Hơn nữa trận chiến ấy đã chứng minh thực lực của họ, nếu có thể thuyết phục được ba người này gia nhập, thật sự là không còn gì tốt hơn.
Hai bên khách sáo chào hỏi, cùng nhau vào sơn động.
- Cổ huynh, tu vi các ngươi thế nào?
Trong ba người có một người tên là Hồng Kiên hỏi.
Cổ Tam Chính quay đầu lại ra hiệu cho bọn Triệu Phi, bảy người thể hiện tu vi ra Mi Tâm.
Ba người Hồng Kiên không có ý kiến về tu vi của năm người Cổ Tam Chính, Triệu Phi, bởi vì bọn họ cũng có tu vi Thanh Liên cửu phẩm. Chẳng qua là tu vi Đào Vĩnh Xuân Thanh Liên thất phẩm và Bì Quân Tử Thanh Liên nhất phẩm thật sự là làm ba người cau mày.
Vẻ mặt Bì Quân Tử yếu ớt, sở dĩ trước đó mấy lần đội ngũ này không tìm kiếm được đồng minh, toàn là vì y liên lụy.
- Yêu khí??? Hai người bọn họ là yêu tu ư?
Hồng Kiên cau mày hỏi.
Cổ Tam Chính gật đầu nói:
- Đúng vậy, thật ra thì có phải yêu tu hay không không quan trọng, chỉ cần mọi người có thể liên thủ sống đến cuối cùng!
Hồng Kiên trầm ngâm nói:
- Cổ huynh, ta không bài xích liên thủ với yêu tu, nhưng hẳn là các ngươi đều thấy được hôm nay chúng ta giao chiến, cũng vì bị hai đồng môn Thanh Liên tam phẩm liên lụy, nếu không không tới nỗi tổn thất nặng nề như vậy. Trong khi giao chiến, một khi đội ngũ thiếu đi một người, nhân mã đối phương lập tức có một người rảnh tay, sẽ xuất hiện tình huống hai đánh một, cứ như vậy chắc chắn hậu quả không chịu nổi. Thứ cho ta nói thẳng, nếu như ngươi đá tên yêu tu Thanh Liên nhất phẩm này ra đội ngũ, tìm người khác thích hợp hơn bổ sung vào, ba người chúng ta có thể gia nhập các ngươi!
Đang lúc này, ngoài động lại xuất hiện bảy người đi vào, người cầm đầu thấy bọn Cổ Tam Chính cười ha hả nói:
- Quấy rầy quấy rầy, thì ra có người tới trước một bước. Bất quá Hồng Kiên, ngươi không ngại xem thực lực của đội chúng ta trước rồi hãy quyết định.
Nghe giọng điệu dường như người tới quen biết với Hồng Kiên.
Bảy người cùng nhau thể hiện ra tu vi Thanh Liên cửu phẩm, người tới nói tiếp:
- Vì ba người Hồng huynh, chúng ta đã đá ba người khác ra khỏi đội ngũ, Hồng huynh không ngại suy nghĩ thật kỹ!
Chuyện liên quan đến sinh tử, không có gì suy tính, vì vậy bảy người Cổ Tam Chính trở thành kẻ phải lặng lẽ rời đi.
Những người ngày đầu ra trận chém giết mà còn sống sót đã trở thành cái bánh thơm phức dưới mắt rất nhiều người khác, dù sao bọn họ đã thể hiện được thực lực và năng lực.
Có một số đội ngũ âm thầm lặng lẽ phái người đi liên lạc trước với những người này, sau khi quyết định ổn thỏa lập tức trở về đội đá người có tu vi kém ra. Có một số đội còn đá người có tu vi kém ra trước, giống như đội mới vừa rồi chiêu thu Hổng Kiên vậy.
Sau khi những tu sĩ có tu vi thấp vốn trong lòng thấp thỏm bất an, đột nhiên biết mình bị đá ra khỏi đội, thật sự giống như sét đánh ngang mày, cầu khẩn liên tục cũng vô dụng.
Thực tế chính là tàn khốc vô tình như vậy, một số người vì có thể sống sót, quả quyết từ bỏ những người có thực lực yếu kém.
Ngày đầu cuộc chiến tàn khốc, gần ngàn người chỉ có gần hai trăm người còn sống, làm rất nhiều người thấy rõ thực tế, đồng tình và thương hại đều bị bọn họ gạt sang bên. Vốn đội ngũ đã xây dựng xong từ trước đột nhiên tan tác giải tán, người yếu bị vứt bỏ, cường giả rối rít tìm kiếm cường giả liên hiệp.
Trong một đêm, phần lớn đội ngũ trận doanh sáu nước gây dựng lại, đội ngũ hùng mạnh càng hùng mạnh hơn, đội ngũ nhỏ yếu càng yếu hơn, tu vi càng cao sẽ được tiến vào đội ngũ càng mạnh.
Cuối cùng, từ Thanh Liên cửu phẩm cho đến Thanh Liên nhất phẩm hình thành từng đội ngũ cấp bậc phân minh, chênh lệch trong đó là hết sức rõ ràng.
Trong lúc nhất thời đội ngũ do cường giả liên hiệp nâng chén vui mừng, đội ngũ do người yếu tạo thành buồn lo tức tối, nhưng cũng cố gắng cổ vũ khích lệ cho nhau, tin chắc mình có thể sống tiếp.
Bảy người Cổ Tam Chính lại đi ra khỏi một động khác, đương nhiên bọn họ cũng hy vọng tìm được cường giả gia nhập để gia tăng phần thắng cho đội mình, nhưng đây đã là lần thứ tư bị từ chối.
- Sư huynh! Sư huynh! Xin hãy nể tình đồng môn, các ngươi không thể bỏ lại chúng ta bất kể như vậy, chúng ta là sư huynh đệ đồng môn…!
- Không phải chúng ta không muốn lo cho các ngươi, mà nếu cứ tiếp tục như vậy, không ai có thể còn sống sót. Chúng ta phải nghĩ cho đại cục sư môn, chớ có lôi kéo nữa, mau buông ra!
- Sư huynh, huynh đã nói huynh thích muội phải không, thật ra muội cũng rất thích huynh…
Thanh âm sợ hãi của một nữ nhân vang lên.
- Sư muội, bây giờ nói những lời này có phải là quá muộn hay không, vẻ thanh cao trước đây của muội đâu rồi???
---------------