Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sắc mặt Nguyệt Dao lạnh lùng, muốn xé nát miệng Vân Phi Dương. Bất quá nàng xoay chuyển ý nghĩ, cô nam quả nữ lén lén lút lút trao đổi thật sự dễ dàng làm cho người ta hiểu lầm, nói không chừng thật sự sẽ truyền ra tai tiếng ảnh hưởng tới danh dự.
Lập tức nàng đi tới trước mặt Miêu Nghị, mặt đối mặt nhìn chằm chằm Miêu Nghị hỏi thẳng:
- Yến Bắc Hồng, ngươi có còn là tu sĩ Tiên Quốc ta không?
Yến Bắc Hồng bên cạnh không biết nói gì, Yến Bắc Hồng chân chính ở chỗ này, Miêu lão đệ, ngươi đã làm cho ta nổi danh rồi…
Có thể thấy được rõ ràng dung nhan tuyệt thế của Nguyệt Dao trước mắt, hết sức động lòng người, ngay cả trên thân thể Nguyệt Dao tản mát ra mùi thơm như lan cũng có thể ngửi được, Miêu Nghị cố gắng khống chế lại tâm trạng, gật đầu đáp:
- Còn!
Nguyệt Dao lại hỏi:
- Vậy vì sao ngươi không ở đây trận doanh Tiên Quốc ta, ngược lại ra sức ở trận doanh Ma Quốc, chẳng lẽ là Tiên Quốc ta không thể dung ngươi?
Rõ ràng là đang thọc gậy bánh xe, giỏi thật! Vân Phi Dương nóng nảy, nhất thời vung tay lên nói:
- Tiễn khách! Nguyệt Dao, đám đại nam nhân chúng ta buồn ngủ, sẽ không giữ một nữ nhân như nàng làm hư danh tiếng, đi đi thôi, không tiễn.
Miêu Nghị giơ tay lên ngăn Vân Phi Dương lại, nói với Nguyệt Dao:
- Cũng không phải như Lục gia nói, Dương thiếu được cố nhân Yến mỗ nhờ cậy, vì bảo vệ Yến mỗ chu toàn, những năm qua vẫn tìm kiếm khắp nơi ở Tinh Tú Hải, sau khi tìm được vẫn đi theo bảo vệ ta. Yến mỗ cũng không phải là ra sức cho Ma Quốc, mà đang được Dương thiếu che chở.
- Nguyệt Dao có nghe không, nói thật cho nàng biết, trong năm vị trí được miễn chiến ở chỗ ta vốn có một vị trí là của hắn, là chính hắn đòi xuất chiến. Ta không giống nàng, tới lúc cần dùng đến người ta mới nghĩ tới chuyện tìm người ta, vì sao không tìm từ trước?
Vân Phi Dương tiến lên, vui vẻ nói:
- Hắn sẽ không đi với nàng, chớ có chuốc khổ vào thân, đi nhanh đi, chúng ta buồn ngủ!
Nguyệt Dao không để ý tới y:
- Thì ra là được người khác bảo vệ. Yến Bắc Hồng, nếu như ta nhớ không lầm, ta đã từng cứu ngươi một mạng dưới tay Bạch Tử Lương!
Vân Phi Dương sửng sốt, chậm rãi nhìn về phía Miêu Nghị, ân cứu mạng vậy có chút phiền phức.
- Đúng vậy, đại ân của Lục gia, Yến mỗ không dám quên!
Miêu Nghị chắp tay.
- Dù sao ngươi cũng là tu sĩ Tiên Quốc, nên hiểu lập trường, nếu ngươi không phải là tu sĩ Tiên Quốc, lúc trước ta cũng sẽ không ra tay cứu ngươi, đây chính là lập trường. Ta ở dưới chân núi chờ ngươi nửa canh giờ, ngươi hãy suy nghĩ cho kỹ nên đi đâu về đâu, bản tọa sẽ không miễn cưỡng ngươi!
Nguyệt Dao không nói nhảm, nói xong câu này lập tức quay đầu xoay người đi.
Bằng thân phận của nàng cũng không tiện phụng bồi Miêu Nghị nói dài dòng, hoặc phải cầu khẩn Miêu Nghị trở về trận doanh Tiên Quốc, chỉ nói những lời nên nói là xong.
Tóm lại chính là hiện tại Miêu Nghị ngươi không trở về, sau này Tiên Quốc sẽ không có đất đặt chân cho ngươi, đây là lộ vẻ uy hiếp.
- Nữ nhân này lại dám uy hiếp ngươi!
Vân Phi Dương khích bác một tiếng, vỗ ngực nói:
- Đừng để ý tới nàng, không đi thì thôi, không phải là trở về làm phủ chủ sao... Cứ đi với ta về Ma Quốc, ta đề cử ngươi làm điện chủ.
Yến Bắc Hồng âm thầm thở dài một tiếng trong lòng, Nguyệt Dao Tiên Tử đích thân ra mặt, làm sao Miêu Nghị có thể không đi. Nói ra vị lão đệ này của y cũng có lòng dạ tàn nhẫn, từ lúc hắn xuất thủ muốn đuổi tận giết tuyệt bọn Tống Trạch Minh là có thể nhìn ra, nhưng hôm nay gặp phải vị muội muội này lập tức hoàn toàn mềm nhũn.
Quả nhiên, đưa mắt nhìn thân ảnh Nguyệt Dao biến mất, Miêu Nghị quay đầu lại nói:
- Dương thiếu, dù sao ta cũng là tu sĩ Tiên Quốc!
Có ý gì? Vân Phi Dương trợn mắt nói:
- Ngươi sẽ không chạy sang bên Tiên Quốc đối nghịch với ta chứ?
- Dương thiếu yên tâm, chỉ cần tu sĩ Ma Quốc không khiêu chiến ta, ta cũng sẽ không phát khởi khiêu chiến tu sĩ Ma Quốc!
Lúc nói lời này, Miêu Nghị thấy Vân Phi Dương lộ vẻ không vui, lập tức than thở:
- Dương thiếu, nếu như có người phản bội Ma Quốc ngươi, ngươi sẽ làm thế nào?
Câu nói đầu tiên làm Vân Phi Dương không biết nói gì.
Miêu Nghị chắp tay nói:
- Dương thiếu, hy vọng ngươi nể mặt La huynh đệ, có thể để lại vị trí miễn chiến của ta cho Yến Đại ca.
Yến Bắc Hồng ngạc nhiên nói:
- Lão đệ để cho một mình ta ở lại bên này ư?
Miêu Nghị cười khổ nói:
- Hiện tại ta là Yến Bắc Hồng!
Có thể bọn Vân Phi Dương còn chưa hiểu là ý gì, nhưng Yến Bắc Hồng lập tức hiểu ra. Y thân là Yến Bắc Hồng chân chính không ló đầu ra, đương nhiên là Yến Bắc Hồng giả sẽ không bị lòi đuôi.
- Lão đệ, cho dù là có thể qua được cửa ải này, ngươi có nghĩ tới làm sao có thể qua được cửa ải Tây Tú Tinh cung không?
Yến Bắc Hồng buông tiếng than dài.
- Đến lúc đó hãy nói, ta còn muốn xem thử một số việc, sau khi thấy rõ ràng sẽ quyết định!
Miêu Nghị hơi có vẻ chán nản nói.
Nhìn cái gì? Yến Bắc Hồng đột nhiên truyền âm nói:
- Lão đệ, ngươi không có lòng tin với muội muội mình, hay không có lòng tin với chính bản thân mình?! Thứ cho ta nói một câu không nên nói, nếu nàng là muội muội ruột của ngươi, e rằng ngươi đã sớm nhận, sở dĩ ngươi không có lòng tin nhận nàng… Ta nghĩ sợ rằng nguyên nhân chân chính là vì nàng không phải là muội muội ruột của lão đệ ngươi, điểm này khiến cho ngươi vô cùng do dự, thậm chí là sợ, mất đi can đảm nhận nhau.
Lời này vừa nói ra, toàn thân Miêu Nghị run lên, trong nháy mắt hô hấp trở nên khó khăn. Từ trước tới nay hắn vẫn tìm đủ các lý do để tự lừa dối mình, nhưng sự thật chân chính ngay cả hắn cũng không muốn đối mặt lại bị Yến Bắc Hồng vạch trần không chút lưu tình.
Miêu Nghị nhanh chóng xoay người, rời đi như chạy trốn.
- Này này! Đứng lại...
Vân Phi Dương gọi liên tiếp mấy tiếng, cũng không thể gọi được Miêu Nghị trở lại, tức tối tới nỗi hai tay chống nạnh giận mắng:
- Thú đội lốt người! Cút đi, đừng trở lại nữa!
Nếu không phải cố kỵ La Song Phi, Vân Phi Dương đã bắt Miêu Nghị lại nện cho hắn một trận.
Miêu Nghị cỡi Hắc Thán đứng trên sườn núi, thấy được bóng dáng Nguyệt Dao đang cỡi Ngọc Lân Sư chờ dưới chân núi.
Hắc Thán đột nhiên tung cao bốn vó vọt xuống, Nguyệt Dao đưa lưng về phía đỉnh núi nghe tiếng quay đầu nhìn lại, lộ vẻ vui mừng, cuối cùng không uổng công nàng tự thân xuất mã đi một chuyến.
Thật ra thì đối với nàng, bằng thân phận địa vị của nàng không cần làm như vậy, không cần hạ mình chạy tới tìm Yến Bắc Hồng, cũng không cần vì một nam nhân mà phải đi một chuyến vào đêm hôm như vậy. Nhưng có một số việc nàng không thể làm theo sở thích cá nhân của mình, nàng đã đại biểu Thiên Ngoại Thiên tới nơi này, ở đây không có sư huynh sư tỷ nào khác đứng ra, nàng phải gác lại yêu ghét cá nhân sang bên mà làm, nhất định phải duy trì ích lợi Thiên Ngoại Thiên.
Hai người đối mặt nhau, Nguyệt Dao quan sát hắn trên dưới một lượt, vuốt cằm nói:
- Đi thôi!
---------------
- Chậm đã!
Miêu Nghị giơ tay lên ngăn lại.
Nguyệt Dao nhướng mày:
- Chẳng lẽ ngươi không phải tới để đi theo ta?
- Có chuyện này ta phải nói rõ ràng với Lục gia.
Miêu Nghị đổi sang truyền âm nói:
- Hôm nay một thương kia nhìn như lợi hại, thật ra là một đòn tụ tập hết tất cả tinh lực của ta phát ra, đã tiêu hao hết sạch tinh khí thần và pháp lực của ta. Hiện tại ta như nỏ hết đà, sợ là thời gian sắp tới không có cách nào động thủ với người khác, nói trắng ra là hiện tại ta chính là người phế nhân, Lục gia còn muốn mang ta về trận doanh Tiên Quốc chăng?
Hắn không nói bí mật này cho Vân Phi Dương, thậm chí ngay cả Yến Bắc Hồng cũng không nói, nhưng bây giờ lại báo cho nàng.
Còn có chuyện như vậy sao? Nguyệt Dao ngẩn ra, giục Ngọc Lân Sư nói:
- Đi!
Vì sao ngay cả thật giả cũng không hỏi? Miêu Nghị sửng sốt, sau đó cũng giục Hắc Thán chạy theo Nguyệt Dao rời đi.
Tới giữa sườn núi Tiên Quốc, đột nhiên có người kêu to:
- Miêu... Yến huynh đệ!
Miêu Nghị quay đầu nhìn lại, nhất thời vui mừng, phát hiện là Tư Không Vô Úy đang gọi hắn, phát hiện bảy người Cổ Tam Chính cùng Triệu Phi vẫn còn sống không thiếu một ai, bèn gật đầu một cái, bảo bọn họ chờ mình.
Nguyệt Dao cũng quay đầu liếc nhìn, thì ra là bên mình còn có người biết Yến Bắc Hồng.
Đám người Tư Không Vô Úy cũng lộ vẻ vui mừng đưa mắt nhìn Miêu Nghị đi theo Nguyệt Dao chạy lên núi, ở lại tại chỗ chờ.
Đến đỉnh núi, mấy người nhảy xuống ngựa, những người khác lưu lại, Lan Nhược đi theo Nguyệt Dao vào bên trong phòng, Miêu Nghị cũng bị gọi vào.
Lúc này không có người ngoài, Nguyệt Dao đi ở phía trước mới thình lình xoay người, có hơi không được tự nhiên đưa tay ra nói với Miêu Nghị:
- Đưa tay ra!
Còn tưởng là nàng thật sự không hỏi một tiếng thật giả! Miêu Nghị khẽ mỉm cười, đại khái hiểu nguyên nhân, nếu một nữ nhân như nàng làm gì đối với một nam nhân ở dưới mắt mọi người, sợ là đến lúc đó không thể nào nói được rõ ràng.
Miêu Nghị đưa tay mình ra, ngón tay ngọc Nguyệt Dao từ từ bắt lấy cổ tay của hắn, quay đầu nhìn sang bên cạnh, thi pháp điều tra.
Nói thật nàng có hơi khẩn trương, từ khi đến Thiên Ngoại Thiên, đây là lần đầu nàng chạm vào thân thể một nam nhân, hơn nữa còn là chủ động. Nhịp tim có hơi tăng tốc, không dám nhìn thẳng Miêu Nghị, chỉ có thể nghiêng đầu sang chỗ khác che giấu vẻ bối rối của mình.
Trong khoảnh khắc ngón tay nàng chạm vào cổ tay mình, Miêu Nghị mơ hồ cảm thấy tay nàng khẽ run rẩy, cũng không nghĩ nhiều, buông lỏng thân thể cho nàng điều tra.
Hắn không phải là loại người hèn nhát như vậy, sau mấy lần đối mặt Nguyệt Dao đã dần dần trở nên thản nhiên.
Lan Nhược khẽ nhếch đôi môi, không biết Nguyệt Dao đang làm gì, cho nên đối với cử động Nguyệt Dao cầm tay một nam nhân cảm thấy rất giật mình, bất quá rất nhanh nhìn thấu không phải là chuyện mình nghĩ.
Mặc dù như thế, Lan Nhược vẫn không nhịn được lộ vẻ kỳ quái, cần phải biết không biết có bao nhiêu nam nhân ái mộ Nguyệt Dao, toàn là loại người cao sang quyền quý trong giới tu hành. Nếu như bọn họ thấy được cảnh tượng này, e rằng vị Yến Bắc Hồng này chết thế nào cũng không biết được.
Nguyệt Dao có vẻ lúng túng không được tự nhiên đột nhiên lóe lên vẻ kinh ngạc trong mắt. Thình lình nàng quay đầu nhìn về phía Miêu Nghị, chậm rãi buông lỏng tay đang nắm cổ tay hắn.
Đúng như Miêu Nghị đã nói, nàng phát hiện thân thể hắn vô cùng suy yếu, phản ứng đối với pháp lực bên ngoài xâm lấn rất chậm chạp. Điều này nói rõ tinh khí thần cực kỳ uể oải, hơn nữa ngay cả huyết khí trong cơ thể cũng lộ ra hiện tượng suy bại cực độ, hoàn toàn là dựa vào pháp lực cố gắng chống đỡ không để lộ ra bên ngoài.
Nàng có vẻ khó có thể tưởng tượng, chỉ một thương kia đã khiến cho thân thể một người tiêu hao tới mức này.
Miêu Nghị than thở:
- Bây giờ Lục gia còn cảm thấy cần thiết kéo ta trở về không?
Nguyệt Dao không đáp lại hỏi:
- Bọn Vân Phi Dương có biết hay không?
Miêu Nghị lắc đầu:
- Không biết, ta chỉ nói cho một mình nàng.
Nguyệt Dao sửng sốt, chợt nghĩ tới phần lớn nam nhân đều có tật xấu là coi trọng nhan sắc của mình, nhất thời có chút hối hận mới vừa rồi nắm tay của hắn.
Lan Nhược bên cạnh ngơ ngác, không biết rốt cục hai người đang nói cái gì.
- Như vậy là đủ rồi! Ngươi đi nghỉ ngơi cho thật khỏe đi, sáng mai ở bên cạnh ta theo ta cùng nhau lộ diện là được, không cần ngươi làm gì cả.
Nguyệt Dao quả quyết đưa ra quyết định, bất kể có hối hận mới vừa rồi nắm tay của đối phương hay không. Bây giờ không phải là lúc hành sự theo cảm tính hay yêu ghét cá nhân, hiện tại tận lực duy trì ích lợi Thiên Ngoại Thiên mới là quan trọng hàng đầu, tức thì quay đầu lại nói:
- Lan Nhược, tìm cho hắn một chỗ nghỉ ngơi ở gần đây.
Từ trong nhà đi ra, Miêu Nghị đi theo Lan Nhược tiếp nhận an bài xong xuôi, lại cỡi Hắc Thán chạy xuống núi, ở giữa sườn núi gặp bọn Triệu Phi nhìn nhau cười một tiếng...
-----------
Sáng sớm hôm sau, trận doanh nhân mã của sáu nước lại tụ tập bên ngoài chiến trường.
Bảy người Triệu Phi, Tư Không Vô Úy, Cổ Tam Chính, Đàm Lạc, Diệp Tâm, Đào Vĩnh Xuân cùng Bì Quân Tử có thể nói là không còn lo lắng nữa, tinh thần phấn chấn xếp thành một hàng sau lưng Miêu Nghị, không cần nấp ở phía sau cùng trận doanh Tiên Quốc nữa.
Tư Không Vô Úy mắt lộ ra tinh quang ngắm nhìn bốn phía, ánh mắt đối mặt đám người Hồng Kiên kinh ngạc trước đó từ chối gia nhập liên minh bọn họ, cười hắc hắc đắc ý.
Mà Miêu Nghị đi đầu công khai bên cạnh Nguyệt Dao, cỡi vững vàng trên lưng Hắc Thán, tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần luyện hóa Nguyện Lực Châu.
Vân Phi Dương ở trận doanh Ma Quốc sa sầm nét mặt, nhìn nhìn Miêu Nghị nhưng đối phương lại không thèm nhìn mình, không thể làm gì khác hơn là đưa mắt nhìn sang Nguyệt Dao, nghiến răng nghiến lợi nói:
- Tiện nhân!
Vốn y bị sắc đẹp Nguyệt Dao hấp dẫn, hiện tại có thể nói là hoàn toàn không có hảo cảm gì. Nữ nhân này không những làm cho y bêu xấu, còn cướp danh tiếng của y, thật là đáng ghét.
Vốn Miêu Nghị chính là một trong tiêu điểm lần quyết chiến này, mọi người rất dễ dàng chú ý tới hành tung của hắn. Hiện tại phát hiện Miêu Nghị từ trận doanh Ma Quốc chạy tới trận doanh Tiên Quốc ra sức, nhân mã các nước rối rít châu đầu ghé tai xầm xì bàn tán.
- Thì ra là đồ háo sắc!
Vô Lượng quốc Phong Như Tu nhìn chằm chằm Miêu Nghị hừ lạnh một tiếng.
Bát Giới bên Phật Quốc cũng chậc chậc thành tiếng nói:
- Vân Phi Dương cũng quá xui xẻo, ai bảo y là xú nam nhân, không có nhan sắc xinh đẹp như nữ tử Nguyệt Dao kia.
Trời đất bao la, nhiều người như vậy bình thời ai ở trong lãnh thổ nước nấy, tu vi không tới cảnh giới Hồng Liên, qua lại các nước cũng không thuận tiện, người quen biết lẫn nhau có thể nói ít lại càng ít. Cho nên cơ hồ không có người nào biết vốn Miêu Nghị chính là tu sĩ Tiên Quốc, còn cho rằng hắn vốn là tu sĩ Ma Quốc.
Lúc này thấy Miêu Nghị từ bên Vân Phi Dương chạy tới bên người Nguyệt Dao, rất dễ dàng cho rằng Miêu Nghị là bị sắc đẹp Nguyệt Dao hấp dẫn nên theo về với nàng.
---------------