Phi Thiên

Chương 420. Có ta ở đây

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nguyệt Dao cũng âm thầm cảm thấy may mắn tối qua chịu hạ thân phận cao quý của mình xuống, lôi kéo Miêu Nghị trở về. Bằng không nhân mã phe Tiên Quốc vốn đã ít, nếu để tới mức toàn bộ tu sĩ Tiên Quốc tham dự chỉ còn lại mấy người bọn họ có quyền miễn chiến sống sót trở về ắt sẽ trở thành trò cười. Nàng thân là đệ tử quan môn được Mục Phàm Quân vô cùng sủng ái, không thể để cho Thiên Ngoại Thiên mất mặt.

Khi ngày quyết đấu kết thúc, sáu nước lại tổn thất hơn bảy trăm người, Tiên Quốc chỉ tổn thất hơn ba mươi người. Kết quả này làm Nguyệt Dao cảm thấy hài lòng, lúc rút lui quay lại nhìn Miêu Nghị lâu một chút, lại phát hiện Miêu Nghị cơ hồ vẫn trong trạng thái cụp mắt xuống lặng lẽ không tiếng động.

Thời gian ngày lại ngày trôi qua, đảo mắt đã là gần hai mươi ngày qua, tu sĩ sáu nước đã tổn thất xấp xỉ một vạn năm ngàn người, những tu sĩ còn lại chưa tới vạn người.

Yêu Quốc còn lại không tới ba trăm người, người của Tiên Quốc, Vô Lượng quốc, Ma Quốc cùng Quỷ Quốc xấp xỉ ngang nhau cũng còn có hơn một ngàn người, Phật Quốc bởi vì nhân số nhiều nhất, hôm nay còn có hơn bốn ngàn nhân mã. Vốn là nhân số của Tiên Quốc và Yêu Quốc là xấp xỉ, nhưng vì bên Tiên Quốc có Miêu Nghị trấn giữ, giảm bớt tổn thất thật to, làm nhân số Yêu Quốc trở nên ít nhất.

Thật ra muốn trách phải trách chính bọn họ, nếu không phải là ban đầu chen chúc ào ra đi bắt Ngưu Hữu Đức, gây ra động tĩnh lớn như vậy chọc cho các phe chú ý trở thành mục tiêu công kích nổi bật, nếu không cũng không tới nỗi thảm như vậy.

Sắc mặt Bạch Tử Lương và Lam Tố Tố rất khó coi, lo lắng đến cuối cùng tu sĩ Yêu Quốc tham dự trừ vài người bọn họ ra có quyền miễn chiến, những người khác sẽ không còn một mống, vậy thì quá khó coi.

Thật may là còn lại chừng ba trăm người này, có thể sống đến bây giờ cũng là tinh anh trong tinh anh, muốn ngã xuống cũng rất khó, cũng ít người khiêu chiến với bọn họ. Phật Quốc là tương đối xui xẻo, mặc dù nhiều người cao thủ nhiều, nhưng tu vi kém cũng nhiều, cơ hồ trở thành mục tiêu cho năm nước khác thay nhau khiêu chiến.

Hơn một vạn người chết trận, cơ hồ làm mặt đất nơi diễn ra chiến trường đều bị máu tươi nhuộm đỏ, vừa đến gần đã ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc.

-----------

Quyết đấu hôm nay kết thúc, nhân mã các bộ lại lui về, đội ngũ đánh tàn phế họp thành đội lần nữa là không tránh khỏi.

Giữa dãy núi ngoài xa vang lên tiếng kêu thê thảm của đám linh thú vật cỡi mất đi chủ nhân. Bởi vì lý do quyết đấu công bình, trừ long câu ra không cho sử dụng vật cỡi khác, ngay cả ba người Cổ Tam Chính cũng thu Bích Giáp Truy Phong Thú vào, những linh thú có chủ nhân tử trận quanh quẩn trên đảo, hàng đêm cất tiếng kêu thê thảm bi ai.

Hiện tại đại đa số người cũng không biết cuối cùng là sống hay chết, tạm thời cũng không có mấy người có tâm trạng quản số vật cỡi này. Nếu muốn thu phục cũng phải đợi đến sau khi quyết chiến kết thúc hãy nói, nếu không mình cũng chết đi vậy chỉ tổ phí công.

- Lão đệ, đang nhìn gì vậy?

Thấy Miêu Nghị nhìn chằm chằm địa phương linh thú kêu gào thất thần, chung quanh người tan hết rồi cũng không nhúc nhích, bảy người phía sau nhìn nhau sau một lúc, Tư Không Vô Úy tiến lên hỏi.

Miêu Nghị phục hồi tinh thần lại, lắc đầu cười nói:

- Không có gì, chẳng qua là cảm thấy lãng phí những linh thú hiếm hoi này thật đáng tiếc, muốn tìm hai con trở về cho hai tên thị nữ làm vật cỡi, thế nhưng không hiểu phương pháp thuần dưỡng, cho dù là bắt trở về cũng chỉ phí công.

Mấy người trở về phía sau không bao lâu, bọn Miêu Nghị đột nhiên phát hiện không biết ba người Cổ Tam Chính đi đâu rồi, ra ngoài động tìm khắp nơi cũng không tìm được.

Đợi đến lúc gặp lại được ba người, trên tay mỗi người đều có mấy cái túi linh thú. Đàm Lạc ném một cái cho Miêu Nghị:

- Đây là hai con Ô Lân Hống, không kém hơn Bích Giáp Truy Phong Thú của chúng ta, phương pháp thuần dưỡng trong này.

Y lại ném cho Miêu Nghị một miếng ngọc điệp.

Miêu Nghị ngạc nhiên, rót pháp lực vào túi linh thú điều tra, chỉ thấy hai con mãnh thú răng nhọn móng nhọn, thân thể phủ một lớp vảy đen như mực. Đầu giống như mãnh hổ, mọc sừng dài ghê rợn, trên cổ còn có một vòng lông dày giống như bờm sư tử, trán có cắm cương châm, đang ngủ mê man bên trong túi linh thú.

Quay đầu lại phát hiện Cổ Tam Chính và Diệp Tâm cũng ném mấy túi linh thú cho Triệu Phi và Tư Không Vô Úy. Ngay cả Bì Quân Tử cùng Đào Vĩnh Xuân cũng có phần, chuyện này khiến cho hai người vui mừng hớn hở ra mặt.

Miêu Nghị cũng không nghĩ tới chẳng qua mình chỉ thuận miệng nói, bọn họ lập tức chạy đi bắt đám linh thú này về. Chắc chắn trong đó công lao Đàm Lạc là lớn nhất, tự nhiên người của Ngự Thú môn có thủ đoạn đối phó những linh thú này.

Nhìn ba người khoanh chân ngồi vào bên cạnh tĩnh tọa, Miêu Nghị không nhịn được hỏi:

- Không phải là các ngươi muốn tìm ta báo thù cho ba đại phái sao? Hiện tại đưa vật này cho ta, vạn nhất ta chết ở trên tay các ngươi, chẳng phải là tặng không vật này sao?

Diệp Tâm trợn trừng mắt xem thường, nhắm hai mắt lại, Đàm Lạc cười khổ xong cũng là như vậy.

Ngược lại Cổ Tam Chính nhàn nhạt nói:

- Lục Thánh phái người tới thay đổi quy tắc trò chơi, hiện tại chúng ta cần ngươi. Nếu không chúng ta cũng không nắm chắc có thể còn sống trở về báo cáo kết quả với sư môn. Đã có lý do, cũng có thể giải thích với sư môn.

Nói xong nhắm hai mắt lại không lên tiếng.

Miêu Nghị cười ha hả, đã sớm nhìn ra ba tên này không có ý báo thù.

Triệu Phi cũng lắc đầu cười một tiếng, Tư Không Vô Úy vui vẻ nói:

- Nhìn người khác giết tới giết lui mãi ta cũng cảm thấy ngứa tay. Ta nói này lão đệ, thân thủ của ngươi dưới tình huống này quả thật là vô địch, hiện tại phần lớn của cải mười tám vạn tu sĩ tích lũy cả ngàn năm đều tập trung ở trong tay những người này, làm một chuyến còn hơn cả chúng ta làm phủ chủ bao nhiêu năm, chẳng lẽ ngươi cũng không động lòng?

- Xem thử hãy nói, chờ đồ tập trung vào trên tay thật ít người hãy động thủ cũng không muộn, dù sao bọn họ cũng không chạy thoát!

Miêu Nghị mỉm cười nói một câu, khoanh chân ngồi ở bên cạnh, ném Nguyện Lực Châu vào trong miệng.

Thật ra thì thân thể của hắn đã khôi phục từ mấy ngày trước, chẳng qua là không muốn xuất chiến, nhân cơ hội tu luyện mà thôi.

Cũng không phải là hắn sợ gì, mà là ra trận liều mạng không tránh được sẽ có chuyện xảy ra ngoài ý muốn. Đánh đến lúc này, tu sĩ tham dự còn lại có thể nói là cao thủ như mây, hở một chút là gặp phải đội ngũ do mười cao thủ Thanh Liên cửu phẩm tạo thành, người ta cũng không phải kém cỏi bất tài.

Mấu chốt nhất chính là, tuyệt chiêu một thương mười biến kia của hắn tiêu hao thật sự là quá lớn, bản thân không chịu nổi, không thể nào thường xuyên lấy ra sử dụng. Cho nên hoặc không dùng, hoặc là sẽ dùng ở chỗ có thể phát huy tác dụng tối đa. Hiện tại xuất chiến không kiếm chác được bao nhiêu, đợi đến cuối cùng lúc sắp kết thúc, đại đa số của cải tập trung lại, lúc ấy xuất thủ kiếm một khoản cũng không muộn. Nếu quá mức tham lam cũng không được, năng lực cũng có hạn.

---------------

Ngày kế nhân mã sáu phe lại tụ họp, chém giết một mất một còn lại bắt đầu. Trải qua Tư Không Vô Úy nhắc nhở, Miêu Nghị cũng bỏ không tu luyện, rốt cục mở mắt chú ý, kể từ sáu phe quyết chiến tới nay, hắn vẫn chưa quan sát tỉ mỉ.

Nếu quyết định kiếm một khoản vào cuối kỳ quyết chiến, hắn cũng không muốn đánh mà không nắm chắc, phải xem thử ai mạnh ai yếu, ai tiện hạ thủ hơn.

Mắt thấy từng người một trong tiếng kêu gào thê thảm đầu một nơi mình một nẻo, Miêu Nghị chỉ có thể âm thầm lắc đầu. Cái gọi là phương pháp công bằng hơn thật ra chỉ là đại biểu sáu phe không tiện hạ thủ với tu sĩ của nước mình, mượn tay người khác hạ thủ để cảm thấy yên lòng hơn mà thôi. Thật ra kết quả cuối cùng cũng không có gì khác, số người còn có thể sống sót cũng không gia tăng.

- Thân thể ngươi khôi phục lại rồi sao?

Bên tai Miêu Nghị chợt vang lên tiếng truyền âm của Nguyệt Dao.

Miêu Nghị thầm nghĩ không tốt, không phải là lão Tam vẫn hy vọng mình có thể ra tay xuất thủ chứ?! Hắn quay đầu nhìn lại, vừa đúng bắt gặp cặp mắt mê người của lão Tam đang nhìn chằm chằm mình, có hơi bất đắc dĩ gật đầu nói:

- Coi như tạm được.

Mắt Nguyệt Dao chớp chớp, nàng vẫn cảm thấy rất khó hiểu, ánh mắt của tên Yến Bắc Hồng này nhìn mình từ trước tới nay chưa từng để lộ khát khao như những người khác, cũng chẳng khác nào nhìn nam nhân khác. Chẳng lẽ tên này có bệnh?!

Nghĩ tới đây, gò má nàng chợt nóng bừng, âm thầm tự mắng mình, không biết thẹn thùng nghĩ vẩn nghĩ vơ… Chẳng lẽ còn cầu người ta mơ tưởng khát khao mình hay sao?!

- Bằng thực lực của ngươi, thương pháp có thể đạt tới cảnh giới như ngươi tất nhiên bất phàm, cho dù là không sử dụng sát chiêu kia, e rằng nơi này cũng không có ai là đối thủ của ngươi. Chẳng hay ngươi có thể đoạt cho ta một ít vòng định vị chăng?

Nguyệt Dao hỏi.

Quả nhiên vẫn đang hy vọng vào mình ra tay… Miêu Nghị âm thầm thở dài, bất quá rồi lại cao hứng, tối thiểu vị Đại ca là mình vẫn chưa tới nỗi bất tài vô dụng không làm được gì, vẫn có thể giúp lão Tam một chút.

Miêu Nghị cau mày hỏi:

- Nguyệt Dao, vòng định vị này rất quan trọng đối với nàng sao?

- Dĩ nhiên quan trọng. Ta đại biểu Thiên Ngoại Thiên tới, Thiên Ngoại Thiên há có thể bị năm nhà kia vượt qua trên tay ta?!

- Trên tay nàng có bao nhiêu vòng định vị?

- Hiện tại có hơn ba vạn chiếc.

Miêu Nghị có hơi kinh ngạc nói:

- Bao gồm một vạn chiếc Vân Phi Dương thua nàng ư?

- Phải!

- Trước khi Vân Phi Dương thua nàng một vạn chiếc này đã có hơn ba vạn chiếc, nếu nàng không thắng y một vạn chiếc này, e rằng rất khó lấy được hạng nhất.

Nguyệt Dao kinh ngạc nói:

- Trước đó Vân Phi Dương đã lấy được nhiều như vậy sao?

Miêu Nghị gật đầu một cái, hỏi:

- Nguyệt Dao, nàng rất muốn lấy hạng nhất sao?

- Dĩ nhiên! Nhưng nghe ngươi nói như thế, ta lo lắng trên tay những nhà khác sẽ có không ít hơn ta…

- Không cần sợ, có ta ở đây!

Miêu Nghị nói xong bắt đầu ngắm nhìn bốn phía, khẽ cau mày nghĩ biện pháp.

Không biết rằng hắn vừa nói lời này, Nguyệt Dao lập tức sững sờ ngây dại, kinh ngạc nhìn hắn, trong nháy mắt suy nghĩ trở lại khi còn bé. Khi đó gặp chuyện gì phiền phức có một người lúc nào cũng xoa đầu nàng, an ủi tạo lòng tin cho nàng: Không cần sợ, có Đại ca ở đây!

Lời này làm Nguyệt Dao nghe lòng run rẩy, chỉ cảm thấy một cảm giác ấm áp lan tràn khắp toàn thân. Nếu không phải người trước mắt này không giống với người trong ký ức, nàng sẽ nghi ngờ vị Đại ca kia đang ở trước mặt mình.

Sau khi tỉnh táo nhớ lại những lời vừa nói, Nguyệt Dao kinh ngạc phát hiện ra, giọng điệu của tên Yến Bắc Hồng này đã làm mình yếu kém hơn hắn trong lúc không hay không biết. Dường như trời sinh hắn nên dùng giọng điệu này nói chuyện với mình, hết sức tự nhiên. Khiến cho nàng không thể phát hiện trong lúc nhất thời, nghe hắn hỏi gì thì đáp nấy.

Chuyện làm Nguyệt Dao kinh ngạc nhất là, dường như tên Yến Bắc Hồng này đã quên gọi nàng là Lục gia, mà là hết sức thuận miệng gọi Nguyệt Dao, làm như hai người vô cùng thân thiết.

Nguyệt Dao âm thầm cắn răng, tên này thật đúng là càn rỡ, không trách ánh mắt hắn nhìn nàng lại không xem nàng là nữ nhân, có lẽ là không hề coi nàng ra gì. Thương pháp giỏi thì ghê gớm lắm sao, nếu không phải là nàng đưa ra quy tắc hiện tại, thương pháp của hắn không thể nào chống lại pháp bảo của người ta được…

Thế nhưng người ta cũng nói không sai, nàng cũng không thể chỉ trích được gì, huống chi lời người ta đã nói ra khỏi miệng, nàng cũng muốn xem thử người này giúp mình chiếm hạng nhất thế nào.

Ban đêm, quyết đấu hôm nay vừa kết thúc, Miêu Nghị lập tức gọi bảy người Triệu Phi vào trong động nghị sự.

Không bao lâu, ai nấy đi ra, sắc mặt có vẻ kỳ quái.

Miêu Nghị dẫn ba người Cổ Tam Chính đi tới tràng quyết đấu ban ngày, hít thở không khí vẫn còn mùi máu tanh, nhìn lên khắp trời đầy sao.

Triệu Phi, Tư Không Vô Úy, Đào Vĩnh Xuân cùng Bì Quân Tử chia ra đi tới địa bàn Yêu Quốc, Quỷ Quốc, Vô Lượng quốc và Phật Quốc.

Hiện tại xảy ra tình huống như vậy, sáu phe cũng không cần phòng ngự làm gì, Tư Không Vô Úy dễ dàng tiến vào địa bàn Phật Quốc, nhảy xuống long câu ở trước một sơn động, thò đầu vào nhìn mười hòa thượng bên trong ngồi xếp bằng, sau đó cười nhăn nhở xông thẳng vào, chắp tay nói:

- Mấy vị Đại sư, tại hạ xin có lễ!

- Vì sao thí chủ tới đây?

Mấy hòa thượng hơi có vẻ cảnh giác đứng lên, cảm thấy người này có vẻ quen mắt.

- Các vị Đại sư không cần khẩn trương, ta tới đây chỉ là chuyển lời của Yến Bắc Hồng cho các vị.

Tư Không Vô Úy cười hì hì nói:

- Yến Bắc Hồng đang chờ mấy vị Đại sư ngoài mảnh đất quyết chiến, xin mau mau chạy tới.

Yến Bắc Hồng? Mấy hòa thượng cả kinh, hôm nay ai mà không biết Yến Bắc Hồng, đồng thời cũng nhớ lại người kia là ai, không phải là người cùng đội với Yến Bắc Hồng sao…

Hòa thượng cầm đầu hỏi:

- Không biết Yến thí chủ tìm chúng ta có chuyện gì? Có lời gì vì sao không tới đây nói, vì sao phải đi tới chỗ quyết chiến như vậy?

Tư Không Vô Úy dang tay nói:

- Ta đây cũng không biết, ta chỉ biết là Yến Bắc Hồng phát hiện mấy vị Đại sư giống như là cừu nhân trước đó hắn từng gặp ở Tinh Tú Hải, chuẩn bị ngày mai phát ra khiêu chiến với các vị. Nhưng hắn lại không dám xác nhận các vị Đại sư có phải là cừu nhân của hắn hay không, dù sao các ngươi đều cạo đầu trọc, thoạt nhìn rất giống, cho nên muốn xác nhận ngay mặt một phen. Các vị Đại sư, nếu như là hiểu lầm, không ngại đi gặp mặt hắn giải thích một chút.

Tình huống thế nào, Yến Bắc Hồng muốn tìm chúng ta khiêu chiến ư?

Mấy hòa thượng kinh hãi, đây không phải là muốn lấy mạng mình sao… Hòa thượng cầm đầu lập tức truyền âm hỏi người cùng đội:

- Trong các ngươi ai có thù oán với Yến Bắc Hồng?

Câu trả lời rất dễ đoán, ai cũng nói trước khi tới đảo này chưa từng thấy qua Yến Bắc Hồng, làm sao có thể kết thù với hắn được?!

---------------