Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sau khi tất cả mọi người nộp vòng định vị lên, sáu tổ nhân mã phái tới Tây Tú Tinh cung giám sát lập tức châu đầu vào thống kê. Bọn Vân Quảng nhanh chóng tiến tới quan sát, sợ có người giở trò quỷ làm cho bên mình thua thiệt.
Thất Giới Đại sư và Hồng Trần Tiên Tử không có nhiều hứng thú với loại chuyện như vậy, không tới tham gia náo nhiệt.
Nguyệt Dao nhìn trái nhìn phải sau đó tới gần Hồng Trần Tiên Tử, đưa ra hai chiếc vòng tay trữ vật chạm vào cánh tay Hồng Trần Tiên Tử một cái, truyền âm nói:
- Sư tỷ, cho tỷ xem thu hoạch của muội.
Hồng Trần Tiên Tử khẽ mỉm cười, nhận hai chiếc vòng tay trữ vật rót vào pháp lực tra xét, sau khi quan sát một chút trong mắt thoáng qua vẻ kinh ngạc, quay đầu lại truyền âm hỏi:
- Nhiều như vậy sao?
Nguyệt Dao hé miệng cười trộm:
- Phần nhiều này chẳng qua là thu hoạch của muội, phần ít kia chỉ là của hồi môn một người tặng cho muội.
Của hồi môn? Hồng Trần Tiên Tử tò mò hỏi:
- Muội muốn thành gia thất sao, nếu không tại sao có người muốn cho muội của hồi môn?
- À, tên kia…
Nguyệt Dao chu môi về phía Miêu Nghị ra hiệu:
- Nói ra thật sự là nhờ vào tên kia rất nhiều, lần này đã giúp muội không ít…
Nàng âm thầm kể lại chuyện đã xảy ra đại khái một lượt cho Hồng Trần Tiên Tử.
Sau khi nghe xong, Hồng Trần Tiên Tử mới hiểu được cũng không phải là của hồi môn gì, mà là đồ Nguyệt Dao ỷ thế giành được, bất quá vẫn hơi có vẻ tò mò nhìn Miêu Nghị lâu một chút. Nàng không phải tò mò Miêu Nghị giúp Nguyệt Dao thế nào, cũng không phải tò mò tại sao Miêu Nghị lại nói là tặng của hồi môn cho Nguyệt Dao, mà là tò mò vì lúc Nguyệt Dao nhắc tới nam nhân tên Yến Bắc Hồng này tỏ vẻ rất khác thường, không giống như tính tình thường ngày của nàng. Chẳng qua là bản thân Nguyệt Dao không cảm nhận được mà thôi, nhưng đối với Hồng Trần Tiên Tử chung sống lâu dài, nàng cảm nhận được rất rõ ràng.
Hồng Trần mới vừa trả hai chiếc vòng tay trữ vật lại cho Nguyệt Dao, Nguyệt Dao lại nhét một chiếc vòng tay trữ vật vào trong tay của nàng:
- Sư tỷ, tỷ đã dừng lại ở Hồng Liên lục phẩm hơn hai trăm năm, cho tỷ vòng tay trữ vật này nhiều hơn. Để cho tu vi tỷ sớm ngày đột phá đến Hồng Liên thất phẩm.
Hồng Trần lắc đầu, trả lại cho nàng:
- Muội giữ lại dùng đi.
- Sư tỷ, tỷ không nên làm muội mất hứng.
Nguyệt Dao giả bộ tức giận, nhưng thật ra là muốn đổi cách nói cho sư tỷ mình nhận.
Bởi vì nàng cũng biết, sư tỷ là loại người lúc không tu luyện có thể đứng yên cả một ngày trời không nhúc nhích ở địa phương vắng người yên tĩnh. Tính tình đạm bạc không thích lui tới với ai của nàng không được sư phó thích, vì vậy ở Thiên Ngoại Thiên rất thua thiệt.
Nàng từng nghe thị nữ thiếp thân sư tỷ nói qua, thương hội Tiên Quốc nộp lên Nguyện Lực Châu cho cả bọn sư huynh muội chia sẻ, phần của sư tỷ thường xuyên bị người khấu trừ. Sư tỷ từng sư phụ đề cập tới trước mặt một lần, kết quả sư phó nói tính tình con vốn không thích lui tới với ai, chẳng lẽ còn ai có thể có thù oán với con cố ý gây khó khăn cho con hay sao? Nếu con thật có lòng, cứ đi thương hội tra sổ sách xem thử, tra được chứng cớ rồi hãy nói.
Vì vậy từ đó về sau sư tỷ cũng không có đề cập tới chuyện này nữa, sư tỷ sẽ không đi làm chuyện tra xét sổ sách, nhẫn nhịn chịu thiệt thòi. Có người thấy sư tỷ giống như kẻ ngốc bèn ức hiếp, dường như hiện tại khấu trừ phần của sư tỷ càng ngày càng nhiều hơn.
Nguyệt Dao vừa gia nhập môn phái đã được Hồng Trần Tiên Tử một tay nuôi lớn, trong lòng hết sức không cam lòng vì Hồng Trần. Thế nhưng nàng cũng biết có vài người nàng không chọc nổi, dù được sư phó coi trọng cũng vô dụng. Một khi chọc giận một ít người âm thầm ném đá giấu tay, sư phó cũng không thể nào lúc nào cũng coi chừng nàng.
Thấy nàng không so đo chuyện này, Hồng Trần đưa tay lấy phần của hồi môn kia:
- Muội hãy giữ lại phần nhiều, phần ít này ta tạm thời giữ cho muội.
Nguyệt Dao trịnh trọng nhắc nhở:
- Không phải là giữ cho muội, mà là tặng cho tỷ.
Hồng Trần cười nhạt, từ chối cho ý kiến, không tỏ thái độ, lật tay thu vào bên trong nhẫn trữ vật cao cấp.
Bên kia cũng đã thống kê kết quả xong, Cơ Mỹ Mi ôm một chút hy vọng cuối cùng thất vọng, quay đầu lại liếc nhìn con trai, trước mặt của mọi người không lộ vẻ gì.
Đường Quân cũng quay đầu lại nhìn về phía Nguyệt Dao, tỏ ra vui vẻ, kết quả không cần phải nói cũng hiểu.
Bọn Vân Quảng cũng nhìn vòng quanh tu sĩ tham dự bên trong điện một lượt, vẻ mặt lộ ra có hơi cổ quái.
Thật sự là lần này hơi khó xếp hạng, có quá nhiều người hạng bét đội sổ, từ trước tới nay chưa từng thấy qua Tinh Tú Hải Kham Loạn hội có kết quả cổ quái như vậy.
Trước hết không đề cập tới những người khác, Nguyệt Dao lấy hơn số lượng sáu vạn tám ngàn chiếc vòng định vị ngồi vững hạng nhất, bỏ xa hạng nhì mấy con đường.
Vân Phi Dương cũng không phải tầm thường, mặc dù bị Nguyệt Dao đánh cuộc thắng lấy đi hơn một vạn vòng định vị, tên này vẫn lấy số lượng hơn ba vạn một ngàn vòng định vị đứng hàng thứ hai. Xem ra y chuyên cần chạy khắp Tinh Tú Hải chín năm không ngừng cũng không phải là lãng phí, nếu không phải bị lấy đi hơn một vạn chiếc, lại có Miêu Nghị nhúng tay giữa chừng, nói không chừng tên này sẽ lấy được hạng nhất.
Không Trí lấy con số hơn hai vạn bốn ngàn danh liệt thứ ba.
Hắc Vô Nhai lấy số hơn hai vạn danh liệt thứ tư.
Phong Như Tu kém một chút, cũng là hơn hai vạn chiếc, chỉ kém Hắc Vô Nhai chừng trăm chiếc đành phải đứng thứ năm.
Bạch Tử Lương thê thảm, lấy số lượng hơn một vạn hai ngàn đứng thứ sáu.
Trong trăm người đứng đầu, hạng sáu coi như cao, nhưng trong đại biểu sáu nước trên thực tế chính là xếp chót. Đại biểu sáu nước không so với những người khác, so với những tu sĩ khác thắng cũng không đáng kể gì, nếu so nhất định là phải so giữa đại biểu sáu nước với nhau.
Nói đi thì nói lại, nếu không phải Miêu Nghị phá hủy Luyện Yêu Hồ của y, làm y mất đi bảo vật nhanh chóng chế thắng, trong hơn sáu năm còn lại không thể nào thắng địch một cách dễ dàng như trước, cũng sẽ không trở nên thê thảm như vậy. Thật ra lúc đầu y cũng chạy khắp nơi hết sức chuyên cần, dù là không thể so với tên điên Vân Phi Dương có thể dạo khắp Tinh Tú Hải mấy lượt.
Thứ bảy không ai xa lạ, ngang nhiên là Cổ Tam Chính.
Hạng tám, chín theo thứ tự là Diệp Tâm và Đàm Lạc.
‘Miêu Nghị’ lấy hai mươi sáu vòng định vị đoạt được thứ mười.
Tên Miêu Nghị này thật ra là Yến Bắc Hồng, sở dĩ có ít vòng định vị như vậy là vì lúc y đi theo bọn Tống Trạch Minh chỉ có chiến đấu mà không được chia phần, bất quá Yến Bắc Hồng cũng không quan tâm thứ này, chỉ cầu có thể còn sống trở về. Lúc thu thập bọn Tống Trạch Minh, Miêu Nghị chia phần cho y, y cũng không thèm lấy.
Thứ mười một là Đào Vĩnh Xuân, lấy mười bảy vòng định vị mà được.
Hạng thứ mười hai lại là Bì Quân Tử, y chỉ có ba chiếc vòng định vị, chuyện này quả thật là gặp quỷ rồi…
---------------
Đây là thứ hạng tạm thời mọi người chưa biết, nếu không nhất định Bì Quân Tử phải giật mình. Ta không những sống sót, còn có thể tiến vào top mười hai?
Những người khác bao gồm ‘Yến Bắc Hồng’ tức Miêu Nghị, toàn bộ tám mươi bảy người đều chỉ nộp lên một chiếc vòng định vị, hết thảy được xếp hạng mười ba, cũng tương đương hạng nhất từ dưới đếm lên.
Sở dĩ sẽ xuất hiện thành tích cổ quái như vậy là bởi vì vòng định vị của những người khác đều bị đại biểu Lục Thánh phái ra thu hết, những kẻ không bị thu lại bị Miêu Nghị lấy đi. Sau khi phe Vân Phi Dương thu vòng định vị của đám thủ hạ cũng không trả lại, còn thu thêm những thứ khác. Sau đó phân chia vật vô chủ của tu sĩ chết trận xuống dưới, dùng phương thức thu mua đổi vòng định vị của những người khác.
Các tu sĩ tham dự cũng vui vẻ đồng ý, được chia nhiều bảo vật một chút vẫn tốt hơn tranh thứ hạng với đại biểu sáu nước. Nếu không phải như vậy, trên tay đại biểu sáu nước cũng không có nhiều vòng định vị như vậy.
Sở dĩ trên tay bọn Cổ Tam Chính có nhiều vòng định vị như vậy là bởi vì bọn họ ở chung chỗ với Miêu Nghị, Nguyệt Dao không thu của bọn họ, đây cũng là nguyên nhân tại sao ngay cả Bì Quân Tử cũng có thể thứ hạng cao như vậy.
Sau khi bọn Vân Quảng thấy thứ hạng, thầm kinh ngạc trong lòng. Chắc chắn thứ hạng kỳ quái như vậy có liên quan tới đại biểu sáu nước bọn họ phái ra. Suy đoán sau này Lục Thánh sẽ cũng không dám làm như vậy nữa, nếu còn làm tiếp Tinh Tú Hải Kham Loạn hội sẽ phải tiêu tùng.
Mấy phe âm thầm truyền âm chất vấn người mình, biết được nhiều người như vậy đồng hạng nhất từ dưới đếm lên quả nhiên có liên quan tới người của sáu phe phái ra, đều bị người của bọn họ mua hết. Nếu như vòng định vị trên cổ tay mọi người có thể tháo xuống, suy đoán cả đám người này chỉ có một con số không to tướng.
Vị ‘Yến Bắc Hồng’ Miêu Nghị cũng khiến cho bọn Vân Quảng phải chú ý, bất quá bằng thân phận của bọn họ còn không tới nỗi cho rằng kết quả như vậy hoàn toàn thuộc về một mình Miêu Nghị. Để Miêu Nghị gánh trách nhiệm lớn như vậy trở về cũng không thể nào giải thích được với Lục Thánh, nói cho cùng không phải là Lục Thánh đột nhiên phái người nhúng tay vào chuyện này, Kham Loạn hội lần này cũng sẽ không biến thành như vậy.
Ít nhất ở trong mắt Đường Quân, ‘Yến Bắc Hồng’ làm rất tốt, thân là tu sĩ Tiên Quốc, tự nhiên nên đem hết toàn lực ra sức vì Thiên Ngoại Thiên. Cho dù có chuyện, Đường Quân cũng phải đem hết toàn lực bảo vệ ‘Yến Bắc Hồng’, nếu không sau này ai còn ra sức cho đám quyền quý bọn họ?
- Còn thiếu một chiếc chưa thu hồi!
Sau khi kiểm tra số lượng vòng định vị vài lần, tu sĩ chấp pháp giám sát Tây Tú Tinh cung đột nhiên lên tiếng nói.
Người cầm đầu trấn giữ điện này nghe vậy đi tới, sau khi xác nhận khẽ nhướng mày, sải bước đi đến bên cạnh tinh bàn bày giữa điện, chỉ thấy màu sắc vòng định vị hiển thị trên đó đã hóa thành điểm sáng màu đỏ hết thảy.
Ánh mắt của y quét qua toàn bàn, sau khi xác nhận vòng định vị đều tập trung vào một chỗ lại liên tiếp thi pháp vung tay áo, không ngừng phóng đại vị trí chỗ ở. Sau khi phóng đại tới mức lớn nhất, chỉ có thể xác nhận tất cả vòng định vị đại khái ở bên trong tòa điện này, không cách nào xác định cụ thể ở trong tay người nào.
Chỉ thấy y lạnh lẽo nhìn vòng quanh mọi người nói:
- Còn có một chiếc vòng định vị ở trong tay ai, lập tức giao ra đây. Nếu dám cất giấu, sau khi bị lục soát ra, ở Tây Tú Tinh cung cũng không ai bảo vệ được ngươi, Lục Thánh có tới cũng vô dụng!
Khẩu khí rất lớn.
Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, Miêu Nghị cũng đang nhìn trái nhìn phải đột nhiên ngẩn ra, như nhớ ra cái gì đó, dùng sức cắn môi chậm rãi cất bước bước ra khỏi hàng.
Thình lình thi thể của Thích Tú Hồng xuất hiện trên tay hắn, chiếc vòng định vị còn thiếu kia chính là nằm trên cổ tay nàng. Hắn không có cách nào lấy xuống, cũng không thể chém đứt cổ tay của nữ tử xấu số này.
Cảnh tượng này làm bên trong điện nháy mắt trở nên yên tĩnh, Miêu Nghị ôm thi thể Thích Tú Hồng cho người ta cảm giác tràn đầy thê lương, hắn chậm rãi quay đầu lại nhìn về phía Bạch Tử Lương, ánh mắt lạnh lùng cực độ.
Bạch Tử Lương cũng không có hảo cảm với hắn, ánh mắt nhìn hắn cũng đằng đằng sát khí.
Ánh mắt Nguyệt Dao và Hồng Trần vô cùng kinh ngạc, hắn mang theo thi thể nữ nhân này bên cạnh như vậy, chẳng lẽ là ý trung nhân không thể rời xa của hắn?!
Nữ nhân luôn tương đối cảm tính, ánh mắt của hai người nhìn về phía Miêu Nghị rất phức tạp.
Một con trăn lớn đang quấn mình trên cột thình lình phóng tới, mở miệng to như chậu máu ra cắn về phía Miêu Nghị, tốc độ cực nhanh, khí thế như vậy không phải là Miêu Nghị có thể ngăn được.
Một bóng người cấp tốc lướt ra, tốc độ nhanh hơn, trong nháy mắt phát ra một chưởng kình thiên, khiến cho gió nổi lên vù vù trong điện.
Con trăn lớn như vậy lại bị người kia đánh cho một chưởng bay ngược trở về.
Trăn kia bay bị chấn lăng không trở về hồng quang chợt lóe, hóa thành một hán tử cường tráng, trợn mắt nhìn chăm chú về phía người xuất thủ.
Người xuất thủ không ai xa lạ, chính là Đường Quân.
‘Yến Bắc Hồng’ lập được công lớn vì Thiên Ngoại Thiên, không có tưởng thưởng cũng không thể nào để cho hắn gặp nạn. Nếu y thật sự khoanh tay đứng nhìn, không nói sau này ai còn ra sức vì Thiên Ngoại Thiên, bị một số người châm chọc một phen là không tránh được, cho nên y thân là đại biểu dẫn đội mà đến không thể nào bất kể.
Đường Quân quét nhìn trăn tinh kia một cái, chắp tay lạnh nhạt nói:
- Chuyện này về tình có thể lượng thứ được, hiển nhiên hắn cũng không phải là cố ý cất giấu, chỉ cần là người có mắt cũng có thể nhìn ra, ta nghĩ không cần ta nói nhiều.
Cơ Mỹ Mi đột nhiên cười lạnh một tiếng, nói:
- Hiển nhiên tên này không thành thật, nếu không bị phát hiện, chắc là sẽ bị hắn cất giấu mang đi.
Ánh mắt nàng nhìn về phía Miêu Nghị thoáng qua vẻ oán hận, mới vừa rồi nàng đã âm thầm hỏi qua Lam Tố Tố, biết lần này con trai xuất sư bất lợi tất cả đều vì tên Yến Bắc Hồng này, quả thật là hận không thể bằm thây hắn thành muôn mảnh, dĩ nhiên lúc này tranh thủ bỏ đá xuống giếng.
Nàng vừa mở miệng, bọn Triệu Phi thảy đều lo lắng đề phòng vì Miêu Nghị, nhìn lại Miêu Nghị vẫn lộ vẻ lạnh lùng, không nhúc nhích đứng tại chỗ.
- Cơ Mỹ Mi, con trai ngươi kém cỏi bất tài, chớ có trút giận lên người của Tiên Quốc ta!
Đường Quân thình lình quay đầu lại, mắt lóe lên vẻ tàn khốc, phản bác không khách sáo chút nào, thật sự là không cho một chút tình cảm.
Sau lưng đối phương là Yêu Thánh Cơ Hoan, sau lưng y là Tiên Thánh Mục Phàm Quân, tự nhiên không cần phải sợ đối phương, lúc này làm sao y có thể nhượng bộ. Nếu thật sự để cho người giết chết ‘Yến Bắc Hồng’, không nói những thứ khác, đầu tiên chính y sẽ vô cùng mất mặt.
Đường Quân! Cơ Mỹ Mi Bị đâm trúng điểm yếu gằn giọng quát to một tiếng;
- Ta lấy chuyện luận chuyện, ngươi không nên nói nhăng nói càn sang chuyện khác!
---------------