Phi Thiên

Chương 430. Ban thưởng

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

- Ta nói nhăng nói càn gì chứ?

Đường Quân hừ lạnh nói:

- Hắn và nàng không thù không oán, chỉ là một chuyện nho nhỏ mà thôi, vì sao nàng lại muốn đưa hắn vào chỗ chết?

Cơ Mỹ Mi phản bác kịch liệt:

- Ta nói là sự thật, nếu không bị phát hiện, hắn chắc chắn mang vòng định vị kia đi. Đường Quân, Tây Tú Tinh cung còn chưa tới phiên ngươi càn rỡ!

- Cơ tiền bối, ta có thể làm chứng, một món trọng bảo Bạch Tử Lương bị hủy trong tay của Yến Bắc Hồng, nếu không Bạch Tử Lương không tới nỗi thua thảm như vậy.

Vân Phi Dương bên trận doanh Ma Quốc đột nhiên giơ giơ tay, lên tiếng dường như yếu ớt.

Mọi người kinh ngạc nhìn sang, nghĩ thầm không biết tiểu tử này muốn làm gì. Y nói lời này không thể nghi ngờ là chứng minh Cơ Mỹ Mi đang đả kích trả thù, quả thật là đang nhân cơ hội bỏ đá xuống giếng.

Bạch Tử Lương trợn mắt nhìn chăm chú về phía Vân Phi Dương, Vân Phi Dương ngược lại nhìn y cười hắc hắc, dường như đang nói ta không sợ ngươi.

Cơ Mỹ Mi quay đầu lại gằn giọng nói:

- Vân Quảng, coi chừng cái miệng thối của con trai ngươi!

Vân Quảng lướt nhìn thân hình kiều diễm của nàng mấy lượt, vô cùng nể mặt giơ tay lên vỗ đầu con mình đánh bốp, khiến cho Vân Phi Dương choáng váng đầu óc, suýt chút nữa ngã lăn ra, gằn giọng nói:

- Nhãi con chết tiệt này, không biết lớn nhỏ, chỗ người lớn nói chuyện ngươi có thể xen vào sao?

Vân Phi Dương buồn bã quay đầu lại, truyền âm nói:

- Khoảnh khắc sau cùng của Kham Loạn hội, con và Hắc Vô Nhai đánh nhau, tình thế cấp bách trước mắt, nhờ tên Yến Bắc Hồng này xuất thủ tương trợ, Ma Quốc ta mới không thua thiệt. Đây chính là chuyện thật nhiều người đều thấy, chẳng lẽ cha bảo con làm rùa đen rút đầu không hay không biết gì cả, sau này con còn mặt mũi nào nhìn người khác nữa?

Có chuyện này sao! Vân Quảng sửng sốt, chợt tằng hắng một cái chỉ Cơ Mỹ Mi đổi lời nói với Vân Phi Dương:

- Sau này rất có thể lão tử ta sẽ cưới nàng làm tiểu thiếp, sau này cũng là người một nhà, không tới phiên con nói hươu nói vượn, còn không mau gọi Cơ di!

Chuyện này hết sức bất ngờ, không ít người không biết nói gì, Vân Phi Dương có vẻ sững sờ, nói:

- Thật hay giả?

Hắc Vân không nhịn được phá lên cười, bất quá phát hiện con trai ở bên cạnh, mình đã đánh mất vẻ trang trọng, vội vàng thu nụ cười dâm đãng lại.

Cơ Mỹ Mi nhất thời giận đến toàn thân phát run, Vân Quảng này cũng quá kiêu ngạo rồi, bình thường nói đùa một chút cũng không sao, hôm nay lại trêu đùa mình ngay trước mặt con trai mình, bảo nàng và Bạch Tử Lương làm sao chịu được.

Quả nhiên Bạch Tử Lương đùng đùng nổi giận, gương mặt căng phồng đỏ bừng, bất chấp hết thảy điên cuồng vọt tới:

- Ta giết ngươi!

Vân Quảng ngạo nghễ liếc một cái, vung tay lên, năm ngón tay chộp hờ, Bạch Tử Lương nhảy tới lập tức dừng lại giữa không trung, hai bên hoàn toàn không phải là đối thủ cùng một cấp bậc.

Năm ngón tay Vân Quảng khẽ bóp một cái, Bạch Tử Lương lơ lửng trên không trung lập tức lộ vẻ đau đớn, Vân Quảng hừ lạnh nói:

- Không biết lớn nhỏ, dám động thủ với ta, ta thấy ngươi chán sống rồi!

- Vân Quảng, ngươi dám!

Cơ Mỹ Mi nóng nảy, chỉ sợ Vân Quảng hạ sát thủ với con trai mình, lập tức vọt tới công kích.

Vân Quảng khinh thường, một tay vẫn giữ lấy chế trụ Bạch Tử Lương, tay kia nhanh như ảo ảnh, nhanh chóng giao phong cùng Cơ Mỹ Mi, trong đại điện trong nháy mắt cuồng phong thổi loạn, những tiếng nổ ầm ầm vang lên liên tiếp.

- Hừ!

Một tiếng hừ lạnh không giận mà oai đột nhiên dõng dạc vang vọng toàn bộ Tây Tú Tinh cung, khiến cho người nghe thấy đau màng nhĩ, tâm thân chấn động.

Vân Quảng mặt liền biến sắc, nhanh chóng thu tay lại, để rơi Bạch Tử Lương. Cơ Mỹ Mi cũng không dám làm loạn, lắc mình đỡ Bạch Tử Lương.

- Lão tặc Vân Quảng, ngày khác ta phải giết ngươi!

Bạch Tử Lương chỉ Vân Quảng gằn giọng quát, Tinh Tú Hải Kham Loạn hội thất lợi y cũng có thể chịu được, mẫu thân bị trêu đùa trước mặt mọi người lại làm y thật sự không cách nào chịu đựng, chỉ hận mình kém cỏi bất tài.

Cơ Mỹ Mi lôi kéo con trai về phía sau, bảo y không nên nói nữa, bàn về tu vi hai mẹ con lên một lượt cũng không phải là đối thủ của Vân Quảng, cần gì phải chịu thiệt thòi trước mắt. Huống chi ngay cả chủ nhân Tây Tú Tinh cung cũng đã lên tiếng, nơi này không phải là địa phương bọn họ có thể càn rỡ.

Ban đầu Cơ Mỹ Mi không vâng lời Yêu Thánh Cơ Hoan, không nghe lời của phụ thân không cho nàng gả cho phụ thân Bạch Tử Lương, Cơ Hoan đã báo cho nàng biết, sau này đừng hối hận.

Cơ Mỹ Mi vẫn nhớ rõ lúc ấy mình đáp lại phụ thân thế nào, nàng lớn tiếng nói: con vĩnh viễn sẽ không hối hận!

Ngay sau đó phụ thân hừ lạnh: không biết trời cao đất rộng, xem ra là ta đã cưng chiều khiến cho con hư hỏng. Làm yêu cũng vậy, làm người cũng vậy, luôn luôn phải trả giá rất lớn vì tính điêu ngoa của mình. Sau này con đừng hận ta, bởi vì con tự chọn đường đi của mình, ta chỉ có thể chăm sóc cho người nào đi theo con đường của ta!

Từ xưa tới nay cô nhi quả mẫu vốn dễ dàng bị người khi hiếp, Cơ Mỹ Mi đã trải qua khuất nhục nếu nói một chút cũng không hối hận là giả.

Từ một Công chúa cao cao tại thượng biến thành cô nhi quả mẫu, rất nhiều quyền lợi và tài nguyên không có, đây chính là hậu quả không vâng lời phụ thân. Thế nhưng có một số việc đã xảy ra, hối hận cũng vô dụng, chỉ có thể làm bộ kiên cường.

Bất quá nói đi thì nói lại, có vài thời điểm có một số việc thường thường là tự rước lấy nhục vào thân. Nếu nàng không lên tiếng bỏ đá xuống giếng với Miêu Nghị cũng sẽ không có chuyện trước mắt này, nếu nàng không ép con trai tới Tinh Tú Hải Kham Loạn hội, hẳn cũng sẽ không xảy ra chuyện gì.

- Ngươi hãy qua cửa của ta trước rồi hãy nói!

Vân Phi Dương buông lời khiêu khích Bạch Tử Lương.

Vân Quảng kéo con trai mình trở lại, cũng không muốn chọc giận chủ nhân Tây Tú Tinh cung, lộ vẻ châm chọc nói:

- Ta đây đã nghe biết bao nhiêu lời còn ngông cuồng hơn cả những lời này, cõi đời này có rất nhiều kẻ thích buông lời khoác lác ngông cuồng, nhưng có mấy kẻ như vậy có thể có được tiền đồ, cần gì để ý tới y!

Vị tu sĩ trấn giữ thiên điện kia lên tiếng nói:

- Các ngươi làm loạn xong chưa?

Hai bên đều không lên tiếng.

Những tu sĩ tham dự khác không khỏi len lén nhìn nhau, hôm nay coi như là kiến thức những người cao cao tại thượng này có tính tình thế nào.

Người nọ đi tới bên người Miêu Nghị, đưa tay nắm lấy vòng định vị trên cổ tay Thích Tú Hồng, chỉ thấy vòng định vị trong nháy mắt lóe lên kim quang mở rộng, dễ dàng tháo xuống khỏi cổ tay Thích Tú Hồng. Y thuận tay ném cho tên còn lại, cũng hất đầu về phía Miêu Nghị ra hiệu:

- Chiếc vòng định vị này tính cho hắn.

Một câu nói kết thúc tranh chấp, vì vậy ‘Yến Bắc Hồng’ trở thành hạng thứ mười ba duy nhất, tập thể những người khác rơi xuống hạng thứ mười bốn.

Bọn Triệu Phi đều âm thầm thở phào nhẹ nhõm vì Miêu Nghị, đồng thời nhìn Miêu Nghị yên lặng thu hồi thi thể Thích Tú Hồng, đều thở dài trong lòng một tiếng.

---------------

Người của Tây Tú Tinh cung lại khó xử, dựa theo tập quán trước đây, không dễ gì chia sáu mươi vạn viên Nguyện Lực Châu kia theo thứ hạng.

Cuối cùng sau khi thương nghị với bọn Vân Quảng quyết định, mười ba hạng đầu theo như thứ hạng mà phân, số Nguyện Lực Châu còn lại sẽ chia đều cho tám mươi sáu người liệt vào hạng mười bốn.

- Hạng nhất, Nguyệt Dao!

Người Tây Tú Tinh cung bắt đầu điểm danh ban thưởng.

Nguyệt Dao tiến lên lãnh một phần năm trong sáu mươi vạn viên Nguyện Lực Châu, một mình nàng lấy đi mười hai vạn viên Nguyện Lực Châu.

Những hạng kế tiếp theo thứ tự lấy một phần năm số còn lại, dần dần giảm xuống.

Vốn Cơ Mỹ Mi tưởng rằng con trai mình mất mặt như vậy sẽ không đi lãnh thưởng, đã chuẩn bị đi lãnh thay con mình. Không ngờ rằng kêu tới tên Bạch Tử Lương, sắc mặt y hết sức khó coi nhưng vẫn tiến lên nhận thưởng.

Cơ Mỹ Mi ít nhiều gì cũng có kinh ngạc, ai ngờ Bạch Tử Lương cầm đồ trở lại, cầm trong tay đưa lên cho nàng xem, âm thầm truyền âm nói:

- Đây là mẫu thân và con dùng khuất nhục đổi lấy, nên lấy một chút cũng không thể thiếu! Bắt đầu từ hôm nay nhất định con sẽ phấn chấn tự cường, không cần mẫu thân đốc thúc nữa, nhất định ngày sau huyết tẩy cái nhục ngày hôm nay! Tất cả những người từng làm nhục mẹ con ta sẽ phải trả giá rất đắt!

Cơ Mỹ Mi thiếu chút nữa khóc lên, mắt đỏ xoay người đi không để cho người ngoài thấy, truyền âm nói:

- Là mẹ vô dụng, làm cho con phải chịu uất ức!

- Không liên quan tới mẹ, là trước kia con quá ngây thơ!

Bạch Tử Lương cắn răng nói.

- Hạng mười, Miêu Nghị!

Lúc gọi cái tên này, Nguyệt Dao đang lặng lẽ truyền âm nói chuyện cùng sư tỷ có thể nói là toàn thân run lên, ánh mắt nhanh chóng tìm kiếm trong đám tu sĩ tham dự hội.

Bát Giới ở bên người Không Trí tăng bào trắng nõn như tuyết, lộ vẻ tường hòa bình tĩnh chắp tay chữ thập cũng như bị sét đánh, đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt quét loạn, hô hấp có hơi dồn dập.

Thất Giới Đại sư cau đôi lông mày trắng, ánh mắt thâm thúy nhanh chóng quét về phía mọi người.

Chẳng lẽ tên Miêu Nghị trước đó nhận được tin tức ở Hồng Cân minh vẫn sống… Nhưng vì sao sư muội thống lĩnh đám tu sĩ Tiên Quốc ở hòn đảo kia lại không phát hiện, chẳng lẽ là người nọ biết chuyện gì nên cố ý giấu giếm? Trên mặt Hồng Trần Tiên Tử cũng thoáng qua vẻ giật mình, quét mắt tìm kiếm.

Ánh mắt Miêu Nghị nhanh chóng liếc trộm phản ứng Nguyệt Dao một cái, hai quả đấm nắm thật chặt trong tay áo, nhìn bề ngoài vẫn hết sức bình thản.

Ôi…! Trong lòng Yến Bắc Hồng thở dài một tiếng nhắm mắt sải bước từ đám đông đi ra, tiến lên lãnh thưởng.

Hồng Trần Tiên Tử không có ấn tượng với Miêu Nghị, thấy lại là một đại hán râu rồng khôi ngô như vậy, nhanh chóng nhìn về phía sư muội, lại thấy sư muội nhìn chằm chằm ‘Miêu Nghị’ trong mắt lộ vẻ nghi ngờ.

Bên kia Bát Giới cũng lộ vẻ ngạc nhiên, lại hơi nghi ngờ, tựa hồ cảm thấy có vẻ không đúng.

Người trưởng thành cố nhiên có biến hóa, cũng không tới nỗi trở nên lợi hại như thế, hoàn toàn là không giống lúc trước chút nào, ngay cả hình dáng xương đầu mặt cũng hoàn toàn khác biệt, chẳng lẽ là người trùng tên trùng họ???

Nguyệt Dao và Bát Giới nhìn chằm chằm ‘Miêu Nghị’ đứng trở lại bên người ‘Yến Bắc Hồng’. Nếu nói là giống, ngược lại hai người cảm thấy ‘Yến Bắc Hồng’ mới có đường nét giống như người trong trí nhớ của mình.

Thấy Yến Bắc Hồng lấy tên Miêu Nghị đi ra lãnh thưởng, Vân Phi Dương có hơi đau răng. Một tên lấy tên Yến Bắc Hồng đi trấn lột, một kẻ lấy tên Miêu Nghị ra lãnh thưởng, không biết rốt cục hai người này đang giở trò quỷ gì.

- Con bà nó không có ai nhận ra sao?

Vân Phi Dương khẽ lẩm bẩm tự nói một mình:

- Các ngươi giỏi thật, dám chơi như vậy ở Tây Tú Tinh cung…

Tây Tú Tinh cung cũng có người trên mặt lộ vẻ nghi ngờ, chính là vị tu sĩ ban đầu đi tiếp dẫn nhân mã Thìn lộ từng bàn giao với Ô Mộng Lan. Lúc trước Miêu Nghị vừa lên bờ đã khai chiến, đã khiến cho y khắc sâu ấn tượng với tên Miêu Nghị này, vì sao qua mười năm Miêu Nghị biến thành Yến Bắc Hồng, mà Yến Bắc Hồng lại là tên Miêu Nghị kia, bọn họ đang giở trò quỷ gì vậy???

Y lặng lẽ truyền âm báo cáo chuyện này cho tu sĩ trấn giữ điện, người kia quét nhìn Yến Bắc Hồng và Miêu Nghị, không lên tiếng nói.

Vốn Tây Tú Tinh cung không có hảo cảm với Tinh Tú Hải Kham Loạn hội, chỉ cầu thuận lợi êm xuôi có câu trả lời là được. cũng không muốn xảy ra chuyện vụn vặt gì ngoài ý muốn, tu sĩ trấn giữ điện chuẩn bị trở về sẽ báo lên chuyện này cùng với tình huống chung của Kham Loạn hội.

Tả Nam Xuân cau mày, cũng không hiểu là chuyện gì, bất quá y cũng không vạch trần chuyện này.

- Hạng mười ba, Yến Bắc Hồng!

Vừa báo ra cái tên này, mấy ánh mắt lập tức tập trung vào trên người của Miêu Nghị. Quả nhiên không ngoài sở liệu, Yến Bắc Hồng lấy tên Miêu Nghị ra lãnh thưởng, còn Miêu Nghị lại lấy tên Yến Bắc Hồng đứng ra.

Ngay cả bọn Triệu Phi cũng thắc mắc trong lòng, rốt cục lão đệ ngươi đang làm gì vậy, không sợ gặp chuyện không may sao?

Miêu Nghị hạng mười ba rốt cục cũng lãnh được hơn tám ngàn viên Nguyện Lực Châu.

Còn lại hơn tám mươi người không nhất nhất thông báo lãnh thưởng nữa, hết thảy cùng liệt vào hạng mười bốn. Còn lại hơn ba vạn viên Nguyện Lực Châu chia đều cho bọn họ, xác thật là tưởng thưởng tượng trưng, mỗi người chia không được bao nhiêu.

Đến đây, Tinh Tú Hải Kham Loạn hội trên căn bản coi như là chính thức kết thúc, bất quá cũng không có lập tức đuổi tu sĩ tham dự ra khỏi Tây Tú Tinh cung.

Đúng như lời Vân Quảng, hôm nay là vinh dự của bọn họ, Tây Tú Tinh cung cho phép bọn họ ở lại chỗ này ba ngày. Đây là một tưởng thưởng khác đối với người may mắn còn sống sót sau Kham Loạn hội, sau này bọn họ có thể khoe khoang với những người khác, ta từng ở qua Tây Tú Tinh cung, mà không phải vừa tiến vào lập tức bị đuổi ra.

Mặc dù chủ nhân Tây Tú Tinh cung không hoan nghênh, nhưng đây là quy củ Lục Thánh quyết định cho mỗi lần Kham Loạn hội. Để cho tu sĩ trong thiên hạ thấy, cho những người nghi ngờ Tinh Tú Hải Kham Loạn hội thấy, lấy phương thức này nói cho mọi người biết mặc dù Kham Loạn hội nguy hiểm, nhưng không phải ai cũng có thể hưởng được vinh dự loại này, tu sĩ trong thiên hạ có bao nhiêu người có thể vào ở Thần cung của tứ phương Tú Chủ!?

Đây là bắt đầu, kế tiếp sau khi tu sĩ may mắn còn sống sót trở lại các lộ sẽ còn được các lộ Quân Sứ triệu kiến. Nhìn trúng địa bàn nào cũng có thể đề xuất với Quân Sứ, nhất định sẽ được như nguyện.

Bất quá mặc dù là Lục Thánh chế định quy củ, nhưng chủ nhân Tây Tú Tinh cung cũng không thể nào hoàn toàn mở toang cửa nhà tùy tiện cho bọn họ chạy loạn khắp nơi.

Bên trong điện, tu sĩ trấn giữ tuyên bố tại chỗ, các tu sĩ tham gia Kham Loạn hội có thể tùy ý chọn lựa chỗ ở trong một phần ba tinh cung trước mặt, không thể tùy ý đi lại xung quanh tinh cung. Lại càng không thể xâm nhập vào trong tinh cung, nếu không xảy ra chuyện đừng trách không căn dặn trước.

---------------