Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Ai ngờ lão đầu rất thành thật nói:
- Ai bảo chính các ngươi không cẩn thận, sáng sớm cãi nhau ỏm tỏi ở chỗ này, cho dù là tai lão đầu ta kém nhưng muốn không nghe thấy cũng khó. Ta nói rõ ràng, ta không phải cố ý nghe lén, ta thường quét sân ở chỗ này, là trong lúc vô tình bắt gặp... Ngươi dùng ánh mắt nhìn lén lén lút lút chung quanh như vậy để làm gì?
Lão đầu dừng động tác trong tay lại, chống chổi nói:
- Ngươi sẽ không nghĩ tới chuyện giết người diệt khẩu đó chứ? Ta cảnh cáo ngươi, ngươi không phải đối thủ của ta, đừng coi thường ta chỉ là lão đầu tử quét sân, tu vi ta cao hơn cảnh giới Thanh Liên, ngươi hãy cân nhắc cho kỹ!
Lão đầu này thật đúng là thành thật, cái gì cũng nói ra rõ ràng, còn cân nhắc cái rắm, cao hơn cảnh giới Thanh Liên đó không phải là ít nhất đã đạt cảnh giới Hồng Liên sao?!
Miêu Nghị đang quan sát xung quanh xem có người hay không, nghe vậy cơ mặt giật giật. Hắn thật sự có ý tưởng này, pháp lực đã xông vào nhẫn trữ vật, chuẩn bị gọi ra Huyền Âm Bảo Kính đánh lén, đối phương cảnh cáo như vậy đã làm cho hắn bỏ đi ý niệm.
Hắn nhanh chóng làm bộ như không có chuyện gì xảy ra nói:
- Lão tiền bối nói đùa, ai dám động thủ đả thương người ở Tây Tú Tinh cung.
- Dối trá như vậy làm gì, không phải là muốn cưỡng bách cô nương xinh đẹp kia làm nữ nhân ngươi thôi sao, thoải mái nói ra có gì phải sợ, tình yêu nam nữ cũng không phải là chuyện gì phải giấu giếm người khác. Nữ nhân thôi mà, nam nhân không có bản lãnh còn tìm được, nam nhân có bản lãnh có quyền chọn người xinh đẹp, có gì mà xấu hổ.
Lão đầu ra vẻ không hiểu lắc đầu một cái, tiếp tục vừa quét sân vừa nói:
- Ta biết người trẻ tuổi các ngươi thích giữ thể diện, ngươi yên tâm, ta chính là bị người khi dễ tới nỗi không ngóc đầu lên được, chỉ có thể ngoan ngoãn làm lão đầu tử quét sân ở chỗ này, sẽ không nói lung tung chuyện của ngươi làm gì. Nói ra không có ích gì cho ta, cần gì phải lắm mồm lắm miệng.
Lão nói như vậy, Miêu Nghị suy nghĩ một chút thấy cũng phải, cho dù là uy danh Tây Tú Tinh cung hiển hách thế nào đi nữa, người làm việc vặt bất kể lưu lạc tới chỗ nào quét sân nhất định là không được người ta coi trọng. Mình và lão không thù không oán, lão cũng không cần thiết đối phó mình, tức thì cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn trước.
Miêu Nghị theo ở phía sau hỏi:
- Trước nay lão tiền bối vẫn quét sân ở Tây Tú Tinh cung ư?
- Ừm, quét biết bao nhiêu năm, không có bản lãnh cũng chỉ có thể trốn ở chỗ này quét sân mà thôi.
- Xin hỏi lão tiền bối tôn tính đại danh?
- Bèo nước gặp nhau, ta quét sân của ta, ngươi lo tiền đồ của ngươi, hỏi thăm rõ ràng như vậy làm gì? Ngươi đi rồi, sau này có cơ hội tới nơi này nữa hay không còn là một vấn đề, muốn lập giao tình với ta cũng vô dụng! Chẳng lẽ là muốn trở về hỏi thăm một chút chi tiết về ta, suy nghĩ thêm có nên giết người diệt khẩu hay không?
- Lão tiền bối nói đi đâu vậy, bèo nước gặp nhau cũng được, có thể gặp lại chính là duyên phận...
- Đừng nói những thứ vô dụng kia, ta nói vì sao người trẻ tuổi ngươi không có chút ánh mắt nào vậy? Ngươi tuổi còn quá trẻ cố ý chắp tay nhìn lão đầu tử ta quét sân mà không nhúc nhích, còn nói duyên phận cái rắm, ngươi không thể bớt giả dối, thực tế hơn một chút được sao?
Ặc... Miêu Nghị ngẩn ra, chẳng lẽ lão này muốn mình quét sân giúp lão hay sao???
Không ra ngoài dự liệu, quả nhiên lão đưa chổi cầm trong tay ra trước mặt Miêu Nghị.
Cái này... Miêu Nghị chần chờ nói:
- Lão tiền bối, chẳng lẽ lão muốn tại hạ quét sân giúp lão ư?
- Chớ giả bộ hồ đồ!
Lão đầu lạnh nhạt nói:
- Mặc dù ta không cần thiết nói loạn chuyện của ngươi với người của Tây Tú Tinh cung, nhưng nơi này chỉ có bọn người ngoài các ngươi tới, nếu ngươi làm cho lão đầu tử ta khó chịu, ta sẽ không ngại nói ra…
Miêu Nghị không biết nói gì, trong bụng mắng thầm đây rõ ràng là nhân cơ hội uy hiếp, nhân phẩm của lão đầu đáng để nghi ngờ, bất quá ngoài mặt vẫn cười khan nói:
- Lão tiền bối, ta không phải có ý này, chẳng qua ta là người ngoài, quét sân ở chỗ này không thích hợp lắm…
- Có gì không thích hợp, ngươi đừng coi thường ta chỉ có thể nấp ở Tây Tú Tinh cung quét sân, không biết chổi của ta là do Vạn Niên Băng Cúc bện lại mà thành, người của Tây Tú Tinh cung đều biết. Ngươi cầm chổi này quét sân, bọn họ thấy được cũng sẽ không nói gì.
Lão đầu không cho là đúng, nhét chổi vào tay hắn.
Nghe lão nói như thế, Miêu Nghị lập tức nhận chổi, vừa cầm vào tay phát hiện lạnh như băng thấu xương. Hắn cân nhắc thử, phát hiện một cây chổi nho nhỏ lại nặng tới ngàn cân, cứng rắn như sắt, dùng chổi này quét sân hẳn sẽ quét sạch hết thảy ba thước cỏ trên sân không còn cọng nào.
Hắn nhanh chóng quay đầu lại nhìn xuống, phát hiện địa phương lão đầu quét qua mới vừa rồi, lớp cỏ xanh biếc trên mặt đất không hề thương tổn chút nào. Từ đó có thể thấy công phu quét của lão khống chế chổi cực cao, không hổ là đặc biệt quét sân ở chỗ này.
- Không cần quét chỗ nào khác, chỉ cần quét qua khoảng sân đầy cỏ màu xanh lá này. Nhớ không thể dùng phương thức khác quét, chỉ có thể dùng chổi Vạn Niên Băng Cúc này, phải quét qua một lần tất cả những nơi chưa quét.
Miêu Nghị nghe kỳ lạ, bèn hỏi:
- Tại sao phải dùng chổi này, chẳng lẽ có gì đó đặc biệt hay sao?
- Ngươi quản nhiều như vậy làm gì, ta bảo thì ngươi cứ quét đi! Ta cho ngươi biết, không cho ngươi dùng mánh khóe gian lận, nếu không dùng chổi này quét qua một lần, cỏ này bị ánh mặt trời chiếu rọi hai ngày chắc chắn sẽ khô héo. Còn nữa, không được làm tổn thương cỏ, cỏ bị tổn thương ắt cũng sẽ khô héo. Ta cảnh cáo ngươi, nếu làm hư bãi cỏ này đừng trách ta mang lời ngươi nói với cô nương xinh đẹp kia cho tất cả mọi người đều biết!
Lão đầu nói vừa dứt câu, xoay người chắp tay rời đi.
Miêu Nghị nhất thời dở khóc dở cười, không hiểu đây là chuyện gì, bỗng dưng chạy tới Tây Tú Tinh cung quét sân. Thế nhưng bị người ta nắm điểm yếu không quét thì không được, hắn ngắm nghía chổi trong tay, nghĩ tới một chuyện, lập tức kêu lên:
- Lão tiền bối, sau khi quét xong, ta biết đi đâu trả lại cho ngài cây chổi trân quý này?
Lão đầu cũng không quay đầu lại nói:
- Cứ vứt ở đây là được, chỉ sợ đám người ngoài như các ngươi lấy đi, chỗ này không ai dám lấy nó cả.
Miêu Nghị không lời đưa tiễn, quay đầu lại nhìn bãi cỏ lớn trong rừng này, thật ra cũng không phải quá lớn, quét thì quét vậy. Làm sớm thì xong sớm, hắn cũng không suy nghĩ gì nhiều, tức thì khống chế chổi trên tay nặng đến ngàn cân thử quét.
- Cho dù là Mục Phàm Quân cũng quyết không tha... Xới tung cả Thiên Ngoại Thiên lên… Ngày ta làm mưa làm gió tất sẽ bắt nàng làm nữ nhân của ta...
Lão đầu chắp tay đi xa tự nói một mình lẩm bẩm mấy câu, khẽ cười nói:
- Người trẻ tuổi thật sự có vẻ thú vị.
---------------
Mà Miêu Nghị đang quét sân chợt dần dần phát hiện công việc này không dễ dàng như vậy. Hắn có thể dễ dàng huy động đồ nặng ngàn cân, thế nhưng dùng chổi nặng ngàn cân quét mảnh sân này cẩn thận không để bị tổn thương cỏ, công việc này chẳng khác nào cầm kim nặng trăm cân thêu hoa, đây là khái niệm gì?!
Quét không bao lâu sau, Miêu Nghị phát hiện mình có hơi chịu không nổi, không thể nào quét một cách nhẹ nhàng như lão đầu kia.
- Lão đệ, ta còn tưởng ngươi xảy ra chuyện gì, tìm ngươi khắp nơi, tại sao ngươi lại ở chỗ này quét sân làm gì vậy?
Miêu Nghị nghe tiếng quay đầu lại, chỉ thấy Yến Bắc Hồng bước nhanh đi tới.
Yến Bắc Hồng có thể nói là lộ vẻ kinh ngạc, y và Miêu Nghị ở chung một viện, phát hiện Miêu Nghị cả đêm không về, sợ sẽ xảy ra chuyện gì tức thì đi ra ngoài tìm. Tìm tới nơi này không ngờ lại phát hiện Miêu Nghị đang quét sân, quả thật là ly kỳ.
- Vì sao quét tới nỗi đổ mồ hôi như vậy?
Yến Bắc Hồng thấy hắn đầy mồ hôi, không khỏi hỏi:
- Ngươi không sao chứ?
- Huynh thử một chút sẽ biết có sao không, đệ còn muốn trở về tìm các vị tới giúp một tay.
Miêu Nghị đưa chổi cho y.
Vừa cầm chổi vào tay, cánh tay Yến Bắc Hồng lập tức trầm xuống, không cẩn thận thiếu chút nữa đánh rơi. Y không ngờ rằng một cây chổi lại nặng nề như vậy, nhanh chóng thi pháp mới đứng vững được, lộ vẻ ngạc nhiên hỏi:
- Đây là chổi quái gì vậy?
- Đừng nói nữa, coi là đệ xui xẻo, bị lão đầu quét sân nắm được điểm yếu…
Miêu Nghị kể lại đại khái chuyện mà hắn và Hồng Trần Tiên Tử đã nói với nhau sáng sớm nay, lướt qua những lời nói lẫy của Hồng Trần Tiên Tử. Nếu hắn kể lại chuyện đòi bắt nàng làm nữ nhân của mình, e rằng Yến Bắc Hồng sẽ cười chế nhạo.
- Hồng Trần Tiên Tử biết rồi ư?
Yến Bắc Hồng cả kinh, chợt lộ vẻ áy náy nói:
- Chuyện này cũng tại ta, nếu không phải ta nói ra, nàng cũng không nghe được.
- Cũng không thể trách huynh, lúc lão Nhị, lão Tam tìm huynh tra hỏi, tâm trạng đệ có thể có hơi mất khống chế, hẳn là nàng phát hiện ra đầu mối gì, chắc là từ đó mới theo dõi đệ.
Miêu Nghị buông tiếng thở dài.
Yến Bắc Hồng khẽ gật đầu trầm ngâm, nhìn xuống chổi trong tay:
- Vậy vì sao đệ bị lão đầu kia nắm được sơ hở, phải quét sân ở chỗ này?
- Coi như đệ đã học được một bài học đích đáng, sau này muốn nói chuyện gì quan trọng cũng nên cẩn thận. Đệ và Hồng Trần Tiên Tử nói những lời đó ở chỗ này, kết quả lại bị lão đầu quét sân nghe được...
Miêu Nghị dở khóc dở cười, lại kể đại khái chuyện mình bị lão đầu bắt phải quét sân.
Yến Bắc Hồng nghe xong không khỏi bật cười ha hả nói:
- Ta tưởng là chuyện gì lớn lao ghê gớm lắm, thì ra chỉ là quét sân mà thôi. Sau này nói ra chuyện này cũng là một chuyện hay, thử hỏi tu sĩ trong thiên hạ có mấy ai có thể ở quét sân Tây Tú Tinh cung, sợ là người khác hâm mộ còn không kịp!
- Không phải là quét sân ở Tây Tú Tinh cung, là quét sân ở bên ngoài Tây Tú Tinh cung, nếu như huynh hâm mộ, vậy huynh quét đi!
Miêu Nghị nói lại quy tắc mà lão đầu kia đưa ra.
Thấy hắn đã nói đùa trở lại, Yến Bắc Hồng nhẹ nhõm trong lòng, nghĩ thầm có lẽ tâm trạng hắn đã bình tĩnh lại.
- Cỏ này thoạt nhìn có màu xanh lá cây sẫm, chẳng lẽ có cái gì kỳ lạ?
Yến Bắc Hồng trầm ngâm, chợt vừa cười vừa nói:
- Chuyện này có khó khăn gì, thi pháp thổi lá rụng đi, sau đó sẽ dùng chổi này quét qua một lần không được sao?!
Miêu Nghị lập tức đứng sang bên cạnh, dáng vẻ như chuẩn bị chờ xem náo nhiệt, đưa tay ra mời:
- Nếu huynh cảm thấy dễ, vậy hãy thử xem!
Thấy Miêu Nghị làm như vậy, Yến Bắc Hồng ngẩn người, nhìn một vòng bãi cỏ trước mặt cũng không thấy có gì là kỳ lạ. Ngay sau đó thi pháp, tay áo khẽ phất làm dấy lên một trận gió thổi về phía bãi cỏ.
Chỉ thấy gió thổi qua bãi cỏ xào xạc một trận, thế nhưng lá cây kia rơi xuống trên cỏ lại dính vào cỏ không cách nào thổi bay đi.
Yến Bắc Hồng thu tay lại ngạc nhiên hỏi:
- Đã xảy ra chuyện gì?
- Huynh xem thử thì sẽ biết.
Miêu Nghị vung tay lên, cách không hút lấy một chiếc lá trên cành cây bay vào tay mình, sau đó ném xuống bãi cỏ trước mặt Yến Bắc Hồng. Hắn lại dùng chân khều nhẹ một cái, chỉ thấy chiếc lá kia đã lập tức dính chặt vào bãi cỏ.
- Ủa…
Vác chổi lên vai, Yến Bắc Hồng ngồi xổm xuống kéo kéo lá cây trên cỏ. Lá cây rách ra, một phần vẫn còn dính lại dưới bãi cỏ:
- Nhất định cỏ này có gì đó kỳ quái…
Yến Bắc Hồng muốn nhổ cỏ lên xem, Miêu Nghị cao giọng nói:
- Chớ nhổ cỏ!
Thế nhưng đã chậm, Yến Bắc Hồng đã cầm lá cỏ trên tay.
Trong khoảnh khắc này, lá cỏ trên tay Yến Bắc Hồng và gốc cỏ vừa bị hái bên dưới cùng nhau bốc khói đen lượn lờ, khô héo nhanh với tốc độ có thể thấy được bằng mắt thường.
Yến Bắc Hồng lập tức trợn mắt há mồm:
- Đã xảy ra chuyện gì?
- Đệ cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, tóm lại lá cây rơi vào cỏ này chỉ có dùng chổi này mới có thể quét đi, thế nhưng vẫn không thể dùng lực lớn làm cho cỏ này bị thương, khiến cho đệ mệt ngất ngư. Vừa hay huynh tới đây, đệ nghỉ một chút, huynh hãy quét giúp đệ.
Miêu Nghị phất phất tay, xoay người đi tới dưới bóng cây khoanh chân ngồi xuống.
Yến Bắc Hồng không lên tiếng, lập tức dùng chổi quét thử một chút, phát hiện thật đúng là như vậy. Chổi trong tay nhẹ nhàng quét qua bãi cỏ một cái, bãi cỏ kỳ quái kia dễ dàng nhả ra lá cây dính trên đó, không khỏi chậc chậc ngạc nhiên, thử thêm vài lần nữa.
Tu vi của y cao hơn Miêu Nghị không ít, quét như vậy nhẹ nhàng hơn Miêu Nghị rất nhiều, nhưng quét được chừng một canh giờ sau cũng có vẻ không chịu nổi.
Không phải là y không cầm nổi cây chổi nặng ngàn cân này, cho dù là cầm vũ khí nặng như vậy chém giết với người khác cả ngày trời y cũng không sợ. Mấu chốt là cầm chổi phải quét nhẹ nhàng như cầm kim may, phải sử dụng lực đạo vừa đúng, không thể làm tổn thương cỏ dưới đất, chỉ cần cỏ này hơi bị thương một chút sẽ khô héo ngay tức khắc.
Hơn nữa còn phải thi pháp khống chế sức nặng của bản thân mình. Cũng không phải là đi tay không trên bãi cỏ này, mà cầm chổi nặng ngàn cân, đạp xuống một bước sẽ để lại một dấu chân. Lực đạo lớn như vậy giẫm lên, cỏ này không bị thương khô héo mới lạ.
Và như vậy cả người đều phải cẩn thận, không thể thoải mái thẳng tay chém giết như khi cỡi trên long câu, có cước lực long câu làm chỗ dựa, mà giống như cầm vật nặng ngàn cân thi triển khinh công Thảo Thượng Phi, cộng thêm cầm vật nặng ngàn cân cẩn thận thêu hoa. Pháp lực tiêu hao như nước chảy cực nhanh, thời gian lâu dài không thể nào chịu được, Yến đại quan nhân không còn dám nói việc quét sân này là dễ dàng nữa.
- Tây Tú Tinh cung này quả nhiên không phải là địa phương người bình thường có thể tới, ngay cả quét sân cũng không phải là tu sĩ bình thường có thể làm được. Đây không phải quét sân, đây rõ ràng là chịu tội!
Rốt cục Yến Bắc Hồng cũng phải cất tiếng kêu lên, toàn thân đầy mồ hôi, chảy ướt cả áo.
---------------