Phi Thiên

Chương 436. Cơn giận của Liệt Hoàn

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Vừa nghe Yến Bắc Hồng kêu la, Miêu Nghị liền biết y cũng không chịu nổi, tức thì đổi cho y.

Hai người thay phiên nhau quét cho đến hoàng hôn mới quét xong bãi cỏ không lớn lắm này, lập tức ném chổi xuống vắt giò lên cổ bỏ chạy, cũng không dám đến gần địa phương quỷ quái này nữa. Nếu bị lão đầu kia bắt quét thêm một lần nữa, chắc chắn sẽ phát khóc…

-----------

Tinh Tú Hải, Không Diễm sơn, một con chim hình thể cực lớn có hai chiếc lông đuôi màu đỏ thật dài đang nhanh chóng bay tới, trên lưng chim có mười mấy người đang đứng.

Cầm đầu là một tên nam tử khôi ngô, một thân trường bào màu đỏ lửa, vai khoác áo choàng màu đỏ lửa tung bay lất phất theo gió. Tóc đỏ râu đỏ, đôi mày rậm màu đỏ dài tới tóc mai, hai tròng mắt lấp lánh hữu thần, giống như có hai ngọn lửa đang nhảy múa trong đó.

Ở bên cạnh y, một nữ tử y phục nghê thường rực rỡ, thân hình xinh đẹp, da trắng nõn, ngực hở gần nửa trắng như ngọc, dung mạo cực kỳ quyến rũ động lòng người, nhưng khí chất lại lộ ra vẻ cao quý hiếm thấy.

Nam tử hùng tráng kia không ai xa lạ, chính là một trong chín đại Yêu Vương thủ hạ của Tây Tinh hải Phục Thanh, chủ nhân Không Diễm sơn, Yêu Vương Liệt Hoàn, nữ nhân xinh đẹp quyến rũ hết sức bên cạnh chính là phu nhân của y Hồ Phi.

Mắt thấy Không Diễm sơn sừng sững ở xa xa phía trước, Hồ Phi than thở:

- Cuối cùng cũng đến nhà, cuối cùng Kham Loạn hội chết tiệt kia cũng kết thúc.

- Ôi, Phục Thanh Đại nhân cũng không có cách nào, nếu có thể từ chối được lão cũng không muốn tổ chức trên địa bàn mình. Nhịn một chút đi, ba trăm năm cử hành một lần, tứ phương thay phiên, lần sau đến phiên Tây Tinh hải nữa phải chờ một ngàn hai trăm năm sau, bất quá chỉ là mười năm, nhịn một chút cũng qua.

Liệt Hoàn cười an ủi một câu.

- Bọn họ chỉ lo Kham Loạn hội của mình, lại ép người ta có nhà mà không thể về, thiếp vẫn cảm thấy uất ức…

Hồ Phi oán trách một câu.

Liệt Hoàn cũng than thở:

- Không thể so với năm xưa…! Nhớ năm xưa thế giới này còn là thiên hạ của các Đại nhân, kể từ sau khi Vạn Trượng Hồng Trần xuất hiện, bọn Lục Thánh lấy được đại pháp tu hành từ bên trong Vạn Trượng Hồng Trần lưu truyền ra trở nên hùng mạnh quật khởi, thời thế lập tức thay đổi.

Đang khi nói chuyện con chim đỏ khổng lồ kia đã bay tới bầu trời Không Diễm sơn, lượn quanh một vòng sau đó bổ nhào xuống miệng núi lửa. Biển lửa cuồn cuộn trong đó lập tức tách ra một thông đạo, cho chim kia chui vào.

Vừa ra khỏi thông đạo biển lửa, bọn Liệt Hoàn đã lắc mình đáp xuống mâm tròn thủy tinh, chim đỏ kia vẫn tiếp tục bay xuống biển lửa bên dưới.

- Ối chà!

Hồ Phi đột nhiên kinh hãi kêu lên một tiếng, hai tay nhấc quần cao lên để lộ đôi chân trắng như tuyết, dường như nàng đi chân trần mà không mang giày.

Bọn Liệt Hoàn nghe vậy ngạc nhiên cúi đầu nhìn, chỉ thấy Hồ Phi giở bàn chân lên xem, thì ra là phía dưới có một mảnh tinh thạch vỡ cắm vào chân nàng, còn tưởng là chuyện gì lớn.

Tại sao có thể có tinh thạch vỡ?! Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, chợt nhìn về phía Hỏa Cực cung, nhất thời ai nấy cơ mặt giật giật.

Chân phu nhân bị đứt đã biến thành chuyện nhỏ, Liệt Hoàn lắc người một cái lên trên quảng trường, ngay cả Hồ Phi cũng bất kể chân của mình, cũng lắc mình lên trên quảng trường, trợn trừng đôi mắt, mặt tràn đầy vẻ khó có thể tin.

- Vì sao bồn tắm của ta lại ở chỗ này?

Đột nhiên Hồ Phi lại kinh hãi kêu lên một tiếng, tay chỉ bồn tắm điêu khắc tinh xảo từ ngọc thạch mà thành gần đó.

Trên quảng trường há chỉ có một cái bồn tắm, còn có thịt xương sắp mục nát, hạt trái cây, vò rượu vỡ, than củi cháy dở… Lan can cũng bị người ta đập vỡ, tượng một con hỏa kỳ lân trấn thủ hai bên đại môn Hỏa Cực cung lại không có đầu, chuyện này hết sức kỳ dị!

Hỏa Cực cung trôi lơ lửng trong biển lửa thật xinh đẹp giống như mộng ảo lại bị chà đạp thành như vậy, Hồ Phi đã không kêu được nữa, trợn mắt há mồm, miệng tròn như quả trứng gà.

Mười mấy tên thị nữ cũng nhìn nhau không biết nói gì, tất cả đều đang suy nghĩ xem ai làm chuyện này…

Mắt Liệt Hoàn trừng to như chuông đồng, mặt đen như trôn chảo, cơ mặt giật giật không dứt, lắc người một cái vào bên trong Hỏa Cực cung.

Mười mấy tên thị nữ cũng đi theo sau lưng Hồ Phi dò xét khắp nơi, Hồ Phi xách quần cao lên, chỉ sợ đạp phải rác rưởi dưới đất. Nếu như chân trần đạp lên thịt xương, hạt trái cây… thật sự là ghê tởm.

Trong Hỏa Cực cung như vừa bị người ta đập phá, bên ngoài còn có chút khí tức sinh hoạt, đồ đạc bên trong bị đập ngã trái ngã phải đầy đất.

Liệt Hoàn đứng trước bảo tọa của mình, nhìn chằm chằm mười hai cái lỗ thủng phía sau bảo tọa bị người đập thủng, môi thỉnh thoảng giật giật, nhìn chằm chằm vào vách.

- Đại vương!

Hồ Phi mang theo tiếng nức nở từ hậu điện chạy tới tiền điện, trong tay cầm mấy cái quần bị xé rách nát vẫy vẫy trước mặt Liệt Hoàn, kêu lên ầm ĩ:

- Dùng bồn tắm của thiếp còn xé y phục thiếp, không biết rốt cục là tên biến thái nào làm, thiếp suy nghĩ một chút lập tức toàn thân nổi da gà, quá đáng sợ! Đại vương, chẳng lẽ là ngài trêu hoa ghẹo nguyệt ở bên ngoài khiến cho tên tiện nhân nào đó cố ý chơi khăm thiếp?! Bằng không làm sao nam nhân có thể làm ra loại chuyện như vậy!

Nhìn chằm chằm quần rách nát trên tay phu nhân, Liệt Hoàn giận đến nắm chặt hai quả đấm vừa nghe lời này tức tối đến nỗi miệng méo xệch. Nhà mình bị người ta phá hủy như vậy, trong lúc này phu nhân mình còn có lòng dạ ghen tuông bóng gió, nhất thời giận quát lớn:

- Nàng câm miệng cho ta!

Hồ Phi ngẩn ra, đang muốn chơi trò ‘một khóc hai nhịn đói ba dọa tự tử’ thường thấy của nữ nhân, kết quả thấy Liệt Hoàn nhìn chằm chằm vách tường bị đập thủng, giận đến run lẩy bẩy.

Lúc này Hồ Phi mới phát hiện ra mười hai lỗ thủng trên vách, quần rách trên tay nàng lập tức rơi xuống đất, giơ tay lên bưng kín miệng giật mình.

Người khác không biết trong vách tường này có thứ gì, nàng là phu nhân há có thể không biết. Bên trong là mười hai con Hỏa Linh phu quân tốn hơn hai vạn năm mới tụ tập được, là thứ có tác dụng rất lớn với phu quân trong tương lai, hiện tại đã mất sạch!

So với mười hai con Hỏa Linh này, chút chuyện nhỏ của mình thật sự là không đáng kể gì, Hồ Phi giật mình không nhỏ vội vàng ngậm miệng.

- Là ai làm chuyện này!!!

Liệt Hoàn đột nhiên ngửa mặt lên trời rống giận một trận.

Bọn Hồ Phi bị tiếng quát này chấn động phải bịt tai lại, toàn bộ Hỏa Cực cung lập tức run rẩy, biển lửa vây quanh bên ngoài Hỏa Cực cung lay động kịch liệt, thế lửa bùng lên dữ dội hơn bình thường.

Vung mạnh áo choàng màu đỏ lửa, Liệt Hoàn sải bước đi ra ngoài cung. Hồ Phi đuổi đi ra bên ngoài kéo cánh tay y lại, gấp giọng hỏi:

- Đại vương đi đâu vậy?

Liệt Hoàn vung cánh tay lên hất ra, Hồ Phi té ngã tại chỗ dưới đất, vẫn kêu to:

- Đại vương đi đâu?

Chỉ thấy Liệt Hoàn trừng mắt giận dữ, nghiến răng nghiến lợi nói:

- Tìm người tính sổ!

---------------

Lời còn chưa dứt, người đã biến mất ở tại chỗ, biển lửa kêu vù một tiếng mở ra thông đạo, Liệt Hoàn đã bay vù ra ngoài nhanh như điện chớp.

Hai tên thị nữ vội vàng chạy tới đỡ Hồ Phi dưới đất lên, Hồ Phi lại không cảm kích, ngược lại vung tay hất hai người ra, thét chói tai khàn cả giọng với mười mấy tên thị nữ:

- Nhìn gì vậy, bình thường dáng vẻ nũng nịu câu dẫn Đại vương đâu cả rồi?! Còn không mau dọn quét sạch sẽ nơi này, nếu có một chút bụi bặm làm dơ bẩn chân của ta, sẽ cho các ngươi biết tay!

Bọn thị nữ lập tức sợ hãi hành động...

-----------

- Nơi này thật là một địa phương tu hành tốt, đáng tiếc không thể ở lâu. Ngày mai sẽ phải trở về rồi, lão đệ, đã nghĩ xem sau khi trở về Thìn lộ sẽ chọn địa phương nào làm phủ chủ chưa? Nghĩ xong hãy nói trước cho ta biết, đến lúc đó cũng tiện liên lạc.

Trên lầu son gác tía, dưới có vườn cảnh sắc thanh nhã, Yến Bắc Hồng tựa vào trước cửa sổ liếc nhìn Miêu Nghị hỏi.

Đi tới trước cửa sổ nhìn kỳ hoa dị thảo bên trong vườn, Miêu Nghị trầm ngâm một hồi, lắc đầu một cái, hỏi:

- Huynh nghĩ xong chưa?

- Tự nhiên phải chọn địa phương béo bở một chút. Trước kia không cân nhắc qua chuyện này, sau khi trở về hỏi thăm một chút, xem chỗ nào béo bở thì đi tới đó vậy.

Nói đến chuyện này, Yến Bắc Hồng cảm thấy buồn cười, hấp thụ bài học bị Hồng Trần Tiên Tử nghe lén, đổi thành truyền âm nói:

- Lần này Thìn lộ các ngươi đã nổi danh, trong hai mươi mốt vị trí của Tiên Quốc, Thìn lộ đã chiếm hết sáu. Mặc dù ta được hạng mười nhưng đã nhường lại thứ hạng cho đệ, nếu lựa chọn theo thứ hạng, đệ chỉ là người thứ tư ở Thìn lộ được chọn địa bàn, Cổ Tam Chính, Đàm Lạc và Diệp Tâm đều xếp hạng cao hơn đệ. Mặc dù ta là hạng mười ba trở lại Tý lộ, nhưng người của Tý lộ đã chết sạch, chỉ có một mình ta sống sót trở về, ta có thể mặc tình chọn địa bàn. Cho nên tuy rằng thứ hạng ta thấp, nhưng trên thực tế còn chiếm tiện nghi hơn đệ rất nhiều.

Miêu Nghị nghe vậy cười khổ, nói đến chuyện này hắn cảm thấy có lỗi với Triệu Phi và Tư Không Vô Úy, vì giúp Nguyệt Dao, hắn đã lấy hết vòng định vị của ba người. Bởi vì bọn Cổ Tam Chính có sứ mạng của môn phái trên người nên hắn không tiện lấy, Bì Quân Tử và Đào Vĩnh Xuân còn phải báo cáo kết quả ở Yêu Quốc, hắn cũng không động tới.

Vốn là hắn và Triệu Phi, Tư Không Vô Úy cùng nhau chuẩn bị xếp hạng chót, ai ngờ quên bẵng đi chiếc vòng định vị của Thích Tú Hồng. Kết quả hắn cao hơn hai người một hạng, chọn địa bàn cũng được xếp trước hai người, vô cùng áy náy.

Không trung đột nhiên chợt lóe một đạo lưu quang màu vàng rồi biến mất, đáp xuống bên ngoài Tây Tú Tinh cung.

Tốc độ thật nhanh, nếu không phải đúng lúc nhìn ra bên ngoài sẽ không phát hiện được. Hai người đứng trước cửa sổ thấy vậy ngơ ngác nhìn nhau, một ý niệm kinh hãi thoáng qua trong đầu hai người, tu sĩ Kim Liên!

Liệt Hoàn đáp xuống bên ngoài Tây Tú Tinh cung, mắt hổ ngắm nhìn bốn phía một vòng, vung áo choàng đại hồng sải bước đi vào cửa chính. Có lẽ y dám xông vào bất kỳ địa phương nào, nhưng ở Tây Tú Tinh cung vẫn phải giữ quy củ, dù sao cũng là thủ hạ dưới quyền Phục Thanh, không dám trực tiếp phi hành xông vào mà là đi bộ, bất quá cũng là đi thẳng vào.

Một trong hai tên thủ vệ trước cửa chính lập tức cản đường, lên tiếng hỏi:

- Đại vương có gì căn dặn?

Liệt Hoàn nổi giận đùng đùng nói:

- Bẩm báo Tú Chủ, nói Liệt Hoàn cầu kiến!

- Dạ!

Người nọ nhanh chóng lắc mình bay vút đi trước thông báo.

Có lẽ là bị tu sĩ Kim Liên gây ra động tĩnh làm cho kinh động, Liệt Hoàn thẳng đường đi tới, Đường Quân, Hắc Vân, Thất Giới Đại sư, Hoa Ngọc, Vân Quảng, Cơ Mỹ Mi, ngay cả Hồng Trần Tiên Tử và Tả Nam Xuân cũng xông ra xem là ai.

Mà những người khác là bởi vì tu vi quá thấp không phát hiện được Liệt Hoàn đến, Miêu Nghị và Yến Bắc Hồng ngược lại vừa đúng lúc thấy được, thế nhưng không có tự tin như bọn Vân Quảng dám tùy ý đi mạo phạm tu sĩ cảnh giới Kim Liên.

- Liệt Hoàn!

Vân Quảng thấy là Liệt Hoàn, giơ tay lên tiếng chào.

- Hừ!

Liệt Hoàn hừ lạnh một tiếng, không để ý tới đối phương.

Vân Quảng nhất thời cười hắc hắc nói:

- Lão yêu quái này kiêu ngạo thật!

Gặp Cơ Mỹ Mi, chỉ thấy Cơ Mỹ Mi cười tiến lên đón:

- Chẳng hay cơn gió nào thổi Liệt Đại ca tới đây…

- Cút ngay!

Liệt Hoàn không nể mặt chút nào quát lớn, khiến cho Cơ Mỹ Mi sượng người tại chỗ, lộ vẻ lúng túng.

Liệt Hoàn sa sầm nét mặt, long hành hổ bộ đi tới một mạch, kéo lê áo choàng màu đỏ lửa phiêu dật, khí thế mười phần. Không cần biết các ngươi là người do Lục Thánh phái tới, không hề nể mặt bất cứ ai, ngược lại thấy Thất Giới Đại sư hơi ngẩn ra.

Thất Giới Đại sư chẳng qua là nhìn y khẽ gật đầu cười thay câu chào hỏi, Liệt Hoàn lại chủ động tiến lên chắp tay chữ thập, hơn nữa còn khách sáo vái dài, sắc mặt hòa hoãn có hơi kinh ngạc:

- Chỉ là một Kham Loạn hội nho nhỏ sao làm phiền Đại sư đích thân tới đây, Tàng Lôi không khỏi lấn hiếp người quá đáng!

Thất Giới Đại sư cười cười, chắp tay chữ thập đáp lễ nói:

- Tựa hồ Yêu Vương có chuyện, bần tăng sẽ không quấy rầy.

- Vậy được, trở lại ta sẽ tìm Đại sư ôn chuyện cũ.

Liệt Hoàn chắp tay chữ thập lần nữa, gật đầu một cái cáo từ, xoay người tiếp tục đi về phía trước.

Đi một mạch tới quảng trường chủ điện, chỉ thấy một tên nam tử áo xanh đứng ngoài cửa lớn cung điện cổ kính hùng vĩ, Liệt Hoàn chắp tay hành lễ xa xa.

- Liệt huynh tới rồi.

Nam tử áo xanh đứng ở trên bậc thềm thật cao chắp tay đáp lễ, chợt nghiêng người đưa tay ra mời:

- Tú Chủ Đại nhân ở trong điện chờ ngươi.

Được cho phép gặp, Liệt Hoàn lập tức lắc mình lên trên bậc thềm thật cao.

Nam tử áo xanh đi tới trước cửa lớn điêu khắc các loại đồ án Yêu tộc cổ xưa cao gần năm trượng, đưa tay chậm rãi đẩy ra một khe hở. Cửa lớn phát ra tiếng kẽo kẹt trầm đục, khiến cho người nghe cảm thấy nghiêm trang kính sợ.

Cái gọi là khe hở đại môn chẳng qua là vì đại môn quá khổng lồ, trên thực tế khe hở này đủ chứa hai người sóng vai đi vào.

Rất lâu trước đây, cửa này vẫn rộng mở đường đường chính chính, thế nhưng kể từ sau khi Phục Thanh thần phục với Yêu Thánh Cơ Hoan, cũng không được mở rộng ra nữa, tất cả người ra vào phải đi qua khe cửa, cũng không biết Phục Thanh là có ý gì.

Trong đại điện hết sức trống trải, hai người đi vào thậm chí có cảm giác nhỏ bé, không gian bên trong lại rất lớn. Mặt đất được phủ kín bằng ngọc thạch bích lục trong suốt, trên nóc điện được khảm đầy các loại bảo thạch, rậm rạp chằng chịt tựa như bầu trời đầy sao. Mười mấy cây cột chống đỡ đại điện toàn bộ là gỗ, cũng không biết là gỗ gì, cây nào cây nấy cao gần mười trượng, tròn trịa thẳng tắp, phải năm sáu người trưởng thành nắm tay mới có thể ôm xuể. Chất gỗ ngăm đen, phía trên điêu khắc hình các loại Yêu tộc, muôn hình vạn trạng vô cùng quái dị.

---------------